44. 26 NĂM TRƯỚC
Marjorie lại ngồi quay lưng với bàn chúng tôi ở căng tin. Bạn sẽ nghĩ đến lúc này đáng lẽ con bé phải hiểu biết hơn rồi chứ.
Chúng tôi đã không nói với nhau một lời nào ngày hôm nay. Thậm chí, con bé còn không nhìn tôi lúc nó đi vào lớp buổi sáng, như là chuyện xảy ra ngày hôm qua đã bị xoá sạch khỏi trí nhớ của nó vậy. Có khi như thế lại tốt.
“Tóc nó tởm chưa kìa,” Tiffany nói. “Tao không hiểu nó có gội đầu hay không nữa.”
Tiếp theo là một cuộc bàn luận về việc liệu Marjorie có gội đầu hay không. Lúc chúng tôi đi bộ về cùng nhau trông nó đã có vẻ sạch sẽ.
Tiffany lấy cái ống hút từ cốc của nó ra và bắt đầu vo giấy ăn thành một viên đạn giấy. “Tớ cá với các cậu,” nó nói, “nếu tớ bắn một viên đạn này vào tóc nó, nó sẽ dính ở đấy suốt cả chiều. Có khi cả tuần luôn!”
Tôi nhìn nó liếm viên đạn giấy để lấy độ ẩm. “Này,” tôi nói.
Con bé cười toe với tôi. “Cậu muốn nhận vinh dự này hả, Nora?”
Tôi không cười lại. “Tớ nghĩ các cậu nên để Marjorie yên. Thế là đủ rồi đấy.”
“Thật á?” Tiffany trợn tròn mắt. “Marjorie đáng bị thế. Nó tởm chết đi được.”
“Nó không đáng bị thế.” Tôi khoanh tay trước ngược. “Việc cậu đang làm là cực kì xấu tính đấy. Cậu cần dừng lại đi.”
“Ồ thế á?” Cặp mắt xanh lục khá đẹp của Tiffany nhìn thẳng vào mắt tôi từ bên kia bàn. “Không thì sao?”
“Nếu không,” tôi lặng lẽ nói, “cậu sẽ phải hối hận.”
Trong cả một phút, Tiffany và tôi nhìn nhau chằm chằm. Đó là cuộc thi chớp mắt tối thượng. Nó chớp trước.
“Thôi được.” Nó ném cái ống hút trở lại khay của mình. “Sao cũng được. Đằng nào tớ cũng chán trêu Marjorie rồi. Quá dễ mà.”
Tôi hi vọng đây sẽ là kết thúc cho vụ bắt nạt. Tôi hi vọng sau hôm nay mấy đứa con gái này sẽ thôi không bao giờ chòng ghẹo Marjorie nữa. Nhưng tôi đã không bao giờ biết. Bởi vì đúng giây phút ấy, chiếc loa đã thông báo: “Nora Nierling, mời em đến phòng hiệu trưởng!”
Bọn con gái khác cười khúc khích và “ồ à” lên. Tôi cầm khay của mình và mang nó đến chỗ thùng rác để trút bỏ phần ăn thừa. Tôi biết là mình sẽ không quay lại nữa.
Lúc tôi đến phòng hiệu trường, tôi dừng ở cửa vài phút. Ngay khi tôi vào trong đó, toàn bộ cuộc đời tôi sẽ khác. Tôi không thể làm gì được, nhưng tôi chỉ muốn chờ thêm một chút. Tôi muốn bám víu lấy cuộc đời cũ của mình thêm chút nữa.
Khi tôi bước vào văn phòng hiệu trường, cô O’Leary đang ngồi ở bàn. Cô đã làm hiệu trưởng được cả triệu triệu năm rồi, và tôi sẵn sàng cá là tình huống đặc biệt lần này chưa từng xuất hiện bao giờ. Hơn nữa, bên cạnh cô còn có một cảnh sát. Cả hai đang cùng có những cái cau mày giống nhau trên mặt. Đó là cái kiểu người lớn vẫn làm khi họ phải đưa các tin cực kì xấu.
Nora, cha mẹ em đã chết trong một tai nạn xe hơi kinh khủng. Nora, nhà em vừa bị cháy rụi.
Nora, có một thiên thạch đang lao về Trái Đất, và tất cả chúng ta chỉ còn một giờ nữa để sống.
“Nora này,” cô O’Leary nói, “Cảnh sát Varallo có vài lời muốn nói với em. Em ngồi xuống được không?”
Tôi ngồi xuống chiếc ghế gỗ nhỏ trước bàn hiệu trưởng. Đây là lần đầu tiên tôi ngồi ở vị trí này. Tôi chưa bao giờ dính vào bất kì rắc rối nào trong suốt thời tiểu học.
Tôi nhìn viên cảnh sát, bộ đồng phục màu xanh dương với một chiếc phù hiệu trên ngực áo. Không như cô hiệu trưởng, trông chú ấy thực sự trẻ trung. Kiểu như, trẻ hơn cả cha mẹ tôi hay bất kì giáo viên nào. Họ đã nhét cho chú ấy cái công việc là đến nói chuyện với tôi, tôi đoán vậy.
“Nora này,” chú nói. “Chú e là bố mẹ cháu đang gặp rắc rối.”
“Rắc rối gì ạ?” Tôi hỏi.
“Họ...” Chú cảnh sát gãi cổ. “Không may là bọn chú đã phải đưa cả hai vào tù. Và có thể còn lâu nữa họ mới ra được.”
“Bà ngoại em sẽ đến đón em,” cô O’Leary vội nói.
Tôi nhìn xuống hai bàn tay. Các móng tay tôi đều đã bị gặm gần tới tận gốc. Thậm chí tôi không nhớ mình gặm chúng khi nào. Tôi thường có bộ móng tay đẹp.
“Nora?” Cô O’Leary hỏi. “Em có ổn không?”
“Vâng,” tôi nói.
Cô O’Leary nhìn tôi lạ lùng. Có lẽ, cô ấy đang nghĩ tôi nên tỏ ra khổ sở hơn. Hay hỏi xem tại sao cha mẹ tôi lại bị tống vào tù. Chẳng phải một đứa trẻ bình thường sẽ hỏi thế sao? Nên chắc hẳn tôi không bình thường. Cô ấy đã bắt đầu phân tích tâm lý tôi rồi. Con gái của một con quỷ thì cũng vô lương tâm thế thôi. Thậm chí nó còn không khóc khi nghe chuyện đã xảy ra! Nó chỉ ngồi đó, cứ như là không thèm quan tâm.
Đâu phải lỗi của tôi khi tôi không giống mọi người. Nhưng điều đó cũng không có nghĩa là tôi giống ông ta.
“Em có chắc là em ổn không, Nora?” Cô cố hỏi.
Tôi hắng giọng, cố thu can đảm để hỏi một câu mà tôi đã nghĩ suốt cả buổi sáng. Tôi phải hỏi. Tôi không thể thôi tưởng tượng ra cặp mắt xanh sợ hãi ấy khi nhìn vào tôi. Tôi cần phải biết.
“Mandy Johansson có còn sống không ạ?”
Có vẻ cảnh sát Varallo bị câu hỏi của tôi làm cho giật mình. Chắc chú ấy nghĩ tôi sẽ không bao giờ hỏi câu đó. Chú gãi cổ lần nữa và cụp mắt xuống.
“Không,” chú nói.
Cô ấy đã chết rồi. Tôi đã để quá muộn.
Đó là khi tôi bật khóc.