45. HIỆN TẠI
“Nora...”
Giọng nói kia nghe như từ rất xa. Tất cả những gì tôi nhìn được là cơ thể Philip, đang bị trói vào cái ghế bằng dây thừng. Anh đang gục đầu xuống, bất tỉnh. Hoặc đã chết. Nhưng không, tôi đã nghe thấy một tiếng rên mà. Chắc anh ấy còn sống.
Hơn nữa, tay trái của anh đã bị cắt lìa.
“Nora...”
Bằng cách nào đó tôi giật được ánh mắt mình khỏi thứ trước mặt. Tôi chuyển hướng, và cô ấy đang ở đó. Cô không nằm chết ở đâu đó. Cô không bị trói hay chảy máu. Cô ấy ổn. Tốt hơn cả ổn. Cô có một khẩu súng trên tay phải và nó đang chĩa vào tôi.
“Harper,” tôi nói. Cảm giác như bị nghẹn. “Em đang làm gì đấy?”
Harper cười. Cặp mắt cô gái đã rất xanh, nhưng ngay lúc này thì trông chúng rất tối. “Chị nghĩ là tôi đang làm gì? Khá hiển nhiên mà, không phải sao?”
“Nhưng….” Đầu tôi quay mòng mòng. Một cảm giác chóng mặt phủ lên tôi, và trong chốc lát tôi thấy chân mình đã từ bỏ. Tôi phải dùng toàn bộ sức lực để giữ mình đứng thẳng. “Tôi đã tưởng cô cũng thích Philip...”
“Thích anh ta?” Cô nhìn tôi khinh bỉ. “Thôi đi. Philip là một thằng khốn huênh hoang. Người đàn ông duy nhất tôi quan tâm – tôi từng quan tâm – là Sonny. Và chị đã chăm lo cho anh ấy, đúng chứ?”
“Chăm lo...” Tôi lắc đầu, việc ấy càng làm tôi chóng mặt thôi. “Cô đang nói cái gì thế? Tôi thậm chí còn không biết Sonny.”
Cô ta lắc lắc khẩu súng về phía tôi. “Sonny đang nằm trong phòng ICU nhờ chị còn gì! Thế chị nghĩ là tại sao hôm đó tôi khóc? Anh ấy chưa bao giờ chia tay tôi cả. Anh ấy đang cố giúp tôi. Tôi đã nhờ anh ấy làm chị bận rộn để tôi đột nhập được vào nhà chị.”
Đó là khi tôi nhớ ra một mẩu thông tin Harper từng nhắc về bạn trai mình – anh ta được đặt theo tên cha. Nên để tránh nhầm lẫn, tất cả mọi người đều gọi anh ta là Sonny.
Cái tên của người đàn ông nằm trong ICU: William Bennett Jr – William Bennett con.
Tôi chớp mắt với cô ta, cặp mắt đang cố điều chỉnh trong bóng tối. “Nhưng... tôi không hiểu. Tại sao?”
“Tại sao?” Cô ấy nhại lại. “Chị vẫn không biết tại sao à?”
Tôi mở miệng, nhưng không có lời nào phát ra.
“Nói cho công bằng,” Harper nói tiếp, “tôi đã không nghĩ chị sẽ xuống đây. Tôi định kết thúc vụ này...” Cô ta đá vào chân Philip bằng đôi ủng cao gót, anh bật ra tiếng rên khẽ khi bị chuyển sang trạng thái tỉnh thức. “Rồi nhá hàng cho cảnh sát một chút để họ biết có gì trong hầm nhà chị. Đó chẳng phải là việc chị đã làm với ông bố thân yêu à?”
Cảnh sát đã hứa với tôi sẽ không để ai biết – họ sẽ nói đó là một nguồn tin nặc danh. Tôi đã không muốn cha tôi biết chính tôi là người kể với cảnh sát về cái xưởng nhỏ dưới hầm của ông. Tôi đã muốn cố cứu lấy Mandy Johansson. Nhưng tôi đã đến muộn. Tới lúc họ đến được đó thì cô ấy đã chết.
Tôi đã thất bại.
“Ông ấy đã cho tôi biết,” Harper rít lên. “Chị tưởng ông ấy không biết việc chị làm sao? Ông ấy đã tin tưởng chị, và chị phản bội ông ấy. Ông ấy biết hết. Và sẽ không bao giờ quên.”
Tôi vươn tay ra để tóm lấy cái gì đó, để khỏi khuỵu xuống, nhưng tay tôi chỉ chạm được không khí. “Ai biết? Ai đã kể cho cô?”
Cô ta chớp mắt với tôi. “Bố chúng ta.”
“Bố...” tôi lắc đầu, nhưng đó là việc không nên làm. Bỗng nhiên tôi bị chóng mặt đến mức ngã quỵ. “Ôi Chúa ơi.”
Harper cúi xuống chỗ tôi và mỉm cười. Cô ta khẽ hạ khẩu súng xuống, có lẽ vì cô ta nghĩ tôi không phải là một mối nguy. “Tôi thấy chị đã ăn bát mì tôi làm cho chị. Tôi không chắc chị có ăn không. Thế thì mọi việc đã quá dễ cho tôi.”
Bát mì. Chắc cô ta đã bỏ gì đó vào trong ấy. Chẳng trách đột nhiên tôi lơ mơ đến thế. Bằng cách nào đó mà thông tin này lại khiến tôi khoẻ hơn – chuyện tôi bị chóng mặt là có lí do đằng sau ấy. Tôi vận hết mọi phần sức lực còn lại trong mình để đứng thẳng dậy.
“Cô đang nói về chuyện gì thế, Harper?” Tôi hỏi. “Tại sao cô lại gọi người đó bằng bố chúng ta?”
Trông cô ta có vẻ buồn cười. “Bởi vì ông ấy là thế đấy. Ông ấy là bố chúng ta. Của chị và của tôi.”
“Tôi... tôi làm gì có em gái.” Cha tôi không thể nào khiến người ta dính bầu trong tù được chứ nhỉ?
“Ồ, nhưng chắc chắn là chị có đó.” Cô ta cười với tôi. “Tôi đoán là chưa ai từng kể với chị rằng mẹ chúng ta đang mang bầu năm tháng khi chị tố cáo bố với cảnh sát nhỉ. Đó là lí do vì sao bà ta tự sát, chị biết không. Sau khi phát hiện ra sự thật, bà đã không muốn sinh thêm đứa con nào cho ông ấy nữa. Nhưng rất không may cho bà ta, tôi đã sống sót. Còn bà thì không.”
Tôi hít vào một hơi. Mẹ tôi lúc nào cũng thừa cân. Chẳng lẽ hồi ấy bà còn béo hơn? Tôi không thể nhớ ra. Rất có thể. Tôi vẫn còn nhớ rõ bà đã nôn sau khi bắt gặp tôi đang xem bản tin về Mandy Johansson – đó có phải là cơn nghén không?
Nhưng nếu bà đang mang thai, tại sao bà không cho tôi biết? Tôi đã mười một tuổi. Đủ lớn để biết một chuyện như thế rồi.
Đó có phải là vì bà sợ tôi không?
“Bà ngoại chúng ta đã từ chối nhận tôi như đã nhận chị.” Cô ta cười khinh khỉnh. “Thậm chí bà muốn giả vờ tôi không tồn tại. Nên tôi đã được gửi vào hệ thống nhận con nuôi. Một ca nhận nuôi kín, trong đó đáng lẽ ra tôi không bao giờ được biết bố mẹ đẻ mình là ai. Nhưng tôi đã tìm ra.” Cô ta nháy mắt với tôi. “Tôi rất tháo vát mà.”
Đừng khuỵu ngã. Đứng thẳng lên, Nora. Cơ hội duy nhất của mày.
“Đó là cách tôi gặp bố,” cô ta kể tiếp. “Tôi đã đến thăm ông ấy trong tù, và ông ấy kể cho tôi nghe tất cả. Chúng tôi thực sự có tâm linh tương thông. Giống như tôi đang tìm một mảnh ghép còn thiếu của mình vậy. Và tôi phải nói mình là đứa con gái tốt hơn hẳn chị đấy. Tôi sẽ không bao giờ làm việc chị đã làm. Chị là một kẻ phản bội. Bố đã bảo tôi rằng ông ấy viết thư cho chị mỗi tuần, mà chị không bao giờ đến gặp ông.”
“Bởi vì ông ta là con quỷ!” Tôi rít lên. “Ông ta đã giết ba mươi người phụ nữ! Ông ta trói họ lại và làm những việc kinh khủng với họ!”
“Phải.” Nụ cười đáng sợ ấy vẫn còn trên môi cô ta. “Bố đã làm thế thật. Ông ấy đã dạy cho tôi biết bao điều. Chẳng hạn, chị có biết một con dao Kukri có thể cắt ngọt qua xương không?” Cô ta gật đầu với cánh tay trái của Philip, vẫn đang lủng lẳng vô lực ở cạnh ghế. “Anh ta sẽ không vui vẻ gì với nó khi tỉnh lại đâu.”
Tôi bịt miệng, nuốt xuống một cơn buồn nôn khác. “Cô không cần kể gì đâu.”
“Nhưng tôi muốn.” Cặp mắt xanh nhìn vào mắt tôi. “Mọi chuyện đều để dẫn đến giây phút này. Tôi đã tìm ra chị và kiếm được một việc làm bên chị, để tôi có thể nhìn chị mỗi ngày. Cô bác sĩ ôi chao vĩ đại. Cứu mạng người, mặc dù tôi biết điều chị thực sự muốn làm với họ là gì. Ít nhất bố và tôi còn sống thật với bản thân mình.”
“Các người bệnh hoạn thì có,” tôi gắng nói.
Cô ta cười mỉa. “Kì thật đấy, bởi vì đó là điều người ta sẽ nói về chị khi tìm thấy tất cả những thứ này.” Cô ta vẩy bàn tay còn lại quanh căn hầm. “Cái hầm ngục mà chị đã tạo ra, y như của bố, nơi cảnh sát sẽ khám phá ra là nơi chị đã giữ cả Amber lẫn Shelby trước khi chết. Mà chị làm cho mọi chuyện đều quá sức dễ dàng. Bộ chìa khoá sơ cua của ngôi nhà này và cả xe của chị đều nằm ngay trong ngăn kéo bàn ở văn phòng chị. Mặc dù thật may cho tôi vì Philip đã ba hoa chuyện chị định thuê một công ty an ninh đến tối nay. Việc đó sẽ thực sự làm hỏng kế hoạch của tôi đấy.”
Harper thật độc địa. Cô ta cũng là ác quỷ như cha tôi vậy. Tôi không thể tin rằng chỉ mới mười lăm phút trước, tôi đã lo ngại cho mạng sống của cô ta. Tôi đã sợ hãi. Bởi cô ta cũng có cặp mắt xanh và mái tóc tối màu, tôi đã tưởng cô ta sẽ thành mục tiêu.
Nhưng giờ thì mọi thứ đều hợp lý. Lí do Harper có mắt xanh và tóc tối màu là vì cha tôi yêu thích mắt xanh và tóc tối màu – Harper đã thừa hưởng chúng từ mẹ chúng tôi. Thậm chí tôi chưa từng nghĩ ra, nhưng cô ta trông giống hệt mẹ chúng tôi hồi bà còn trẻ. Tới tận hai má lúm đồng tiền.
Tôi đã luôn trách mẹ vì tự vẫn và bỏ rơi tôi. Nhưng giờ thì tôi hiểu tại sao bà cảm thấy cần phải làm vậy.
“Chị có biết điều gì là buồn nhất không?” Harper nói. “Suốt cả đời, chị luôn ngăn mình không lao theo bản năng tự nhiên. Tôi có thể thấy điều đó trong mắt chị. Và giờ thì chị vẫn sẽ phải đi tù vì nó. Hài hước quá nhỉ?”
Tôi hít một hơi chậm rãi có kiềm chế, đẩy lùi cảm giác chóng mặt. “Ai bảo là tôi không bao giờ tuân theo bản năng tự nhiên nào?”
Cô ta khịt mũi. “Thôi đi. Bà chị Quý cô Tử tế Tài ba ạ.”
“Đúng. Đó là điều mọi người vẫn tin, phải không?” Tôi chỉ vào góc kia của tầng hầm. “Cô chưa bao giờ xem xét quanh đây hả?”
Cô ta nheo mắt với tôi. “Chị đang nói gì đấy?”
“Cô chưa bao giờ xem tôi giữ cái gì trong cái thùng đằng kia.” Tôi gật đầu về phía chiếc thùng gỗ bị đẩy vào góc phòng sau lưng cô ta. “Nếu đã từng xem, cô sẽ không nói mấy lời đó về tôi.”
Tôi nhìn chằm chằm vào cặp mắt xanh lơ. Thêm một cuộc thi chớp mắt nữa – chuyên môn của tôi. Harper là người đầu tiên dứt mắt ra để nhìn sang cái thùng. “Trong kia có gì?”
“Sao cô không lại mà xem?”
Cô ta nghiến răng. “Sao chị không đi xem trước và kể cho tôi?”
“Di cốt,” tôi nói.
Một nụ cười hiếu kỳ hiện ra trên môi cô ta. “Di cốt à?”
Tôi nhún vai khiêm tốn. “Tôi nghĩ tôi đã bảo quản chúng khá tốt. Tôi đã học hỏi từ bố. Bố của chúng ta.” Tôi nhướng mày với cô ta. “Thật tiếc vì cô không kể cho tôi biết cô là ai. Đáng lẽ chúng ta đã có thể vui vẻ cùng nhau.”
Giờ thì Harper nhìn thẳng vào cái thùng. Sự tò mò đang thắng thế. Cô ta bước lùi một bước, súng vẫn giương lên.
“Tất nhiên,” tôi nói, “tôi đã không thể làm một cách hoàn hảo. Qua nhiều năm chỗ xương ấy đã hơi bị mục. Có thể cô có vài mẹo hữu ích hơn tôi.”
“Chị đã dùng cái gì?” Cô ta hỏi.
“Axít để loại bỏ phần thịt. Thuốc tẩy để bảo quản phần xương.”
Cô ta gật đầu tán đồng. Cô ta bước lùi thêm một bước và đặt tay trái lên cạnh thùng. Cô ta bắt đầu nghiêng cho nó mở ra. Tôi biết mình chỉ còn vài giây trước khi cô ta nhận ra trong cái thùng ấy chỉ có quần áo và năm chục cuộn giấy toilet dự phòng của tôi. Đây chính là lúc.
Tôi lao vào cô ta.
Cô ta ngã ngửa ra, tôi nghe thấy một tiếng cạch thoả mãn khi đầu cô ta đập vào phía sau cái thùng. Tôi có thể đã bị đánh thuốc, nhưng Harper không có sức lực như cha tôi từng có. Tôi có cơ hội hạ cô ta. Ít nhất tôi phải thử.
Nhưng mặc dù cô ta không to lớn như cha chúng tôi, cô ta lại rất khoẻ. Khoẻ không ngờ. Mặc dù tôi ra tay trước, cô ta vẫn đánh lại như một dũng sĩ. Đáng lẽ tôi vẫn có cơ hội để hạ cô ta, nhưng thứ đang luân chuyển trong mạch máu khiến tôi khó mà chiến đấu. Từng đợt sóng choáng váng tràn qua tôi, tôi bắt đầu có cảm giác chân tay mình nhão ra như mật. Sau khoảng một phút vật lộn, cô ta đã ấn được tôi lên sàn, đầu gối chặn ngang ngực tôi. Tôi không có cảm giác mình đủ sức đứng dậy lần nữa.
“Giỏi lắm,” cô ta khinh khỉnh bảo. “Chị cứng cựa hơn tôi tưởng đấy. May mà chỉ mấy phút nữa là chị bất tỉnh rồi.”
Tôi không hề biết cô ta đã cho gì vào món mì, nhưng nó bắt đầu tác động mạnh đến tôi. Bất chấp cơn trào dâng adrenaline, tôi đang khó khăn lắm mới giữ được chút tỉnh táo. Thế là xong. Cô ta đã thắng rồi. Tôi đã không thể cứu nổi Mandy Johansson khỏi tay cha tôi, và tôi không cứu được chính mình khỏi tay Harper.
Mọi chuyện đã hết.
Nhưng rồi tôi nghe một tiếng rít. Một giây sau, Harper hét lên và áp lực lên thân người tôi nhẹ đi. Trong thoáng chốc tôi không hề biết có chuyện gì xảy ra. Rồi tôi trông thấy một thoáng bộ lông đen. Chính là con mèo. Con mèo đã tấn công Harper.
Đây là cơ hội duy nhất của tôi. Tôi đẩy mình lên khỏi sàn và nhảy lên trên Harper. Lần này, khẩu súng trượt ra khỏi bàn tay phải cô ta. Nó trượt trên sàn tầng hầm trong lúc tôi đè toàn bộ trọng lượng bản thân lên trên Harper. Tôi chặn đầu gối dưới cổ và siết chặt hai bàn tay ở hai bên cổ cô ta. Cô ta hổn hển cố hớp không khí vào.
Tôi nhìn khuôn mặt cô ta từ từ chuyển sang tím. Và tôi không hề nương nhẹ một chút nào.
“Chuyện quái gì đang xảy ra ở đây vậy?”
Không giống Harper, tôi không mảy may di chuyển cơ thể mình dù chỉ một chút trước âm thanh phân tâm ấy. Là một bác sĩ phẫu thuật, sức tập trung của tôi là tuyệt hảo. Nhưng với tất cả mọi chuyện đang diễn ra, tôi đã không để ý khi có người khác vào trong hầm. Tôi chớp mắt trong căn phòng tối, một giây sau, Brady bước vào tầm nhìn.
Khi anh trông thấy Philip trên ghế với cánh tay bị mất, mặt Brady xanh lè. Dù anh rất thích những bộ phim chặt xác giết người kinh dị, nhưng ở ngoài đời là chuyện khác. Tôi biết điều đó nhưng có lẽ anh đã không biết.
“Ôi Chúa ơi,” anh hổn hển. Anh hít vào vài hơi thật sâu, rõ ràng là đang cố không để mất bữa trưa.
“Brady...” Giờ tôi mới nhận ra cách anh nhìn chuyện này. Trông nó y hệt như cái cách Harper đã muốn chuyện diễn ra. Một người đàn ông bị trói vào ghế trong hầm nhà tôi với bàn tay bị mất, và tôi thì đang siết cổ một cô gái trên sàn nhà.
Anh ta chú ý đến khẩu súng trên sàn và cầm lấy nó. Tôi có cảm giác anh chưa từng đụng đến súng trong đời mình, dựa vào cái cách anh lúng túng cầm nó, nhưng tôi tin anh có khả năng bắn nếu muốn.
Và giờ thì anh đang chĩa nó vào tôi.
“Đứng dậy,” anh ra lệnh.
Tôi làm theo những gì anh bảo. Nhưng dù Harper đã cho ăn gì, nó đang tác động mạnh đến tôi. Tôi cảm thấy chân mình không còn đỡ được người nữa. Phải mất ba lần cố tôi mới đứng dậy được.
“Tạ ơn Chúa vì anh đã đến!” Harper đang vừa ho vừa khóc trong lúc ôm lấy cổ họng mình. “Chị ta điên rồi! Chị ta định giết cả hai chúng tôi!”
Cô ta tỏ ra đáng tin biết bao. Anh vốn đã nghi ngại về tôi rồi. Anh sẽ nghĩ tôi đang cầm tù Harper và Philip ở dưới này. Đó là điều anh sẽ kể cho cảnh sát khi họ đến.
“Brady.” Giọng tôi run rẩy – tôi nghĩ lời nói của mình đã bị nhịu. Thậm chí tôi còn chẳng biết có đúng thể không. “Cô ta làm đấy. Cô ta trói anh ấy ở đây và đã... đã đánh thuốc em.” Giọng tôi khàn đặc. “Anh phải tin em. Anh biết em mà. Em sẽ không bao giờ...”
Tôi có thể thấy sự do dự trên mặt anh. Có nhiều điều tôi muốn nói thêm, nhưng tôi không biết mình có cơ hội nào được tin hay không. Và não tôi cảm giác như một vũng bùn. Tôi muốn tiếp tục chiến đấu, nhưng không chắc là mình có thể.
Rồi Brady xoay khẩu súng và chĩa nó vào Harper. “Quay lại sàn nhà đi.”
“Tôi ư?” Cô ta ré lên. “Nhưng Nora mới là...”
“Tôi đã bảo nằm xuống.” Anh lắc khẩu súng, khuôn mặt cô ta bỗng tím ngắt. “Tôi đã gọi cảnh sát rồi và họ sắp sửa đến đây.”
Harper nằm xuống sàn, tôi cũng vậy, vì chân tôi không còn đỡ được cơ thể tôi nữa. Tôi khuỵu xuống sàn, tầm nhìn cứ thu hẹp dần. “Brady,” tôi lẩm bẩm.
Trước khi kịp nói thêm lời nào, tôi mất ý thức.