Chương 47
46.
Lúc tỉnh dậy, tôi chỉ có một mình trong phòng bệnh trắng phát sáng.
Đầu tôi vẫn còn nặng trịch và miệng thì khô rang như nếm cát. Cần đến chút nỗ lực tôi mới mở mắt ra được. Tôi thấy ống truyền dịch ở cánh tay trái đang nhả chất lỏng từ một cái túi dịch bình thường vào mạch máu của tôi. Tôi cũng để ý thấy mình không bị còng tay. Chân tôi không bị xích vào giường. Vậy nên tôi cho đó là một dấu hiệu tích cực.
Tôi tìm quanh giường để xem có nút gọi nào không. Tôi muốn biết chuyện gì đang xảy ra. Chuyện gì đã xảy ra sau khi tôi ngất xỉu dưới hầm? Harper đâu rồi?
Tôi nhìn chiếc đồng hồ đang kêu tích tắc trên tường. Nó chỉ hai giờ. Dựa vào thực tế bên ngoài trời đang tối đen, tôi đoán đang là hai giờ sáng.
Tôi ấn mạnh ngón tay vào nút gọi y tá và chờ một người đến. Tôi cố ngồi lên, nhưng cơn đau đầu chỉ càng tăng mạnh. Chúa ơi, tôi cảm thấy tệ hại.
Sau vài phút, một người phụ nữ đi vào phòng tôi trong bộ quần áo bảo hộ in hoa. Cô ta đeo thẻ tên lủng lẳng ở cổ ghi Paula, in bằng các chữ cái to màu đen. Cô ta cười trấn an với tôi. “Vậy là chị tỉnh rồi à, bác sĩ Davis?”
Tôi biết ơn sự lịch thiệp chuyên nghiệp như thế, nhưng ngay lúc này tôi đang không muốn làm bác sĩ Davis. “Nora,” tôi chỉnh cô.
“Nora,” cô ta lặp lại.
“Tôi có...” Tôi nuốt khan dù cho nó đau đớn. “Bị bắt không?”
“Không, tôi không nghĩ vậy. Chị nên bị bắt à?”
“Tôi...” Tôi lắc đầu, khiến cơn đau càng mạnh thêm. “Tôi đang khó nhớ lại mọi chuyện. Làm thế nào tôi lại ở đây?”
“À,” Paula nói, “theo thông tin tôi được biết thì chị đã bị đánh thuốc khá nhiều và một chiếc xe cấp cứu đã đưa chị vào phòng cấp cứu, ở đó họ đã cho chị thuốc để giải lượng thuốc mê họ tìm được trong máu chị. Nhưng bạn chị có thể sẽ có nhiều thông tin hơn tôi.”
“Bạn?”
Cô ta nhướng một bên chân mày. “Hay là bạn trai chị? Chúng tôi đã không cho phép, nhưng nếu chị muốn gặp, tôi sẽ đi gọi anh ấy. Anh ấy bảo tên mình là Brady. Tôi chắc chắn anh ấy sẽ rất nhẹ nhõm khi nghe nói chị ổn rồi.”
Tôi liếm môi, cảm giác khô và nứt nẻ. “Anh ấy đang chờ bên ngoài à?”
“Anh ấy đã ở đây suốt từ lúc chị vào. Khoảng ba tiếng rồi.”
Tôi gật đầu, lại thêm một cơn nhói đau khác. “Để anh ấy vào đi.”
Bất chấp cơn đau đầu và thực tế tôi thích ở một mình hơn, tôi vẫn tha thiết mong gặp Brady. Chỉ sau khi Paula đi tôi mới bắt đầu lo lắng trông mình giờ như thế nào. Nếu trông bên ngoài tôi cũng giống với cảm giác bên trong, tôi không chắc mình còn mong anh ấy gặp tôi nữa không. Nhưng, nếu anh đã chờ bên ngoài tới ba tiếng, sẽ thật xấu tính nếu không cho anh vào.
Vài phút sau, cửa phòng tôi hé mở. Tôi cố nói to câu mời vào, và một giây sau Brady len qua cửa. Trông anh đúng y như tôi tưởng tượng khi đã phải ngồi ở phòng chờ tới ba tiếng. Mái tóc nâu rối bù và vài vết thâm dưới quầng mắt. Nhưng anh vẫn gượng cười.
“Em ổn chứ?” anh nói.
“Nhờ anh,” tôi đáp lại.
Anh khịt mũi. “Có vẻ là em cũng đã làm khá tốt mà.”
Tôi nhớ lại giây phút mình đã đè được Harper xuống và buộc cô ta phải thả khẩu súng. Cảm giác như tôi đã nắm được thế thượng phong. Nhưng tôi đã bị nhồi một đống thuốc vào người. Tôi không biết mình còn có thể tỉnh táo được bao lâu. Nếu Brady mà không xuất hiện...
“Làm sao anh biết để xuống dưới đó?” Tôi hỏi.
Anh dụi đôi mắt đã hơi đỏ. “Trông em có vẻ sợ hãi quá. Anh đã lo. Nên anh chạy qua xem, cửa trước nhà em lại không khoá.”
Đúng vậy. Tôi đã định đi thì nghe thấy tiếng dưới hầm.
“Anh chỉ có cảm giác là có chuyện gì đó không ổn lắm,” anh lẩm bẩm. “Nhưng Chúa ơi, anh không bao giờ có thể tưởng tượng ra...”
“Phải,” tôi thở ra. “Em... em xin lỗi vì đã hoảng loạn ở nhà anh. Cháu gái bà Chelmsford bảo em là anh không có con gái, nên em đã tưởng...”
Anh cúi đầu xuống. “À... ừ, anh sẽ không nói dối em... giờ tài chính của anh hơi hạn hẹp, và anh sẽ phải trả thêm tiền nếu kể với chị ta Ruby đang ở cùng anh. Nên anh đã không nói thật với chị ta.”
Tất nhiên, như thế rất có lý. Tôi ước gì mình đã cho anh cơ hội giải thích. Nhưng tôi đã sợ quá.
Một ý nghĩ chợt đến với tôi. “Philip có sao không? Người bị trói vào ghế...”
Brady im lặng đủ lâu khiến tôi đã lo câu trả lời sẽ là không. “Anh ta còn sống,” cuối cùng anh cũng chịu mở miệng. “Nhưng anh nghe nói tình hình của anh ta không ổn lắm. May cho em, anh ta đã tỉnh lại đủ để kể với cảnh sát em không phải là người làm vậy với anh ta.”
Tôi túm một góc chăn trong tay. Tội nghiệp Philip. Anh ấy phải vượt qua thôi. Vì lỗi của tôi mà chuyện này mới xảy ra cho anh ấy. Nhưng ít nhất anh còn một cơ hội chiến đấu. Nếu tôi mà không xuống hầm thì Harper đã giết anh ngay tại đó rồi.
“Còn Harper?” Tôi hỏi.
“Cô ta bị bắt rồi,” anh nói. “Sau khi cộng sự của em tố cáo thì cô ta đã thú nhận tất cả. Chuyện đã giết hai cô gái kia. Anh nghe được một phần. Nhưng có vẻ cô ta tự hào lắm.”
Tôi cá là thế. Nhưng nếu tình cảnh khác đi, cô ta sẽ quá là vui vì được đổ vấy hết tội lỗi lên đầu tôi.
Brady nhìn tôi với biểu cảm mà tôi không đoán được. Tôi đột nhiên cảm thấy yêu mến anh biết mấy.
“Cảm ơn anh,” tôi nói.
Lông mày anh chau lại. “Vì cái gì?”
“Vì...” Tôi nhớ đến lúc Brady xuất hiện trong hầm và nhặt khẩu súng lên. Tôi đã chắc chắn anh sẽ nghĩ tôi là tên sát nhân. Nhưng thay vào đó, anh đã chĩa súng vào Harper. “Vì đã tin em khi em nói em không làm việc đó.”
Anh ngồi xuống mép giường tôi. “Anh đã dành rất nhiều thời gian nghĩ lại vài ngày vừa rồi, và anh biết em. Em là người tốt, Nora. Anh không quan tâm cha em là ai. Anh biết em không thể làm một việc như vậy.”
Tôi vươn tay cầm tay anh. Trong hai mươi sáu năm qua, tôi đã sợ chết khiếp việc người ta nghĩ gì nếu họ phát hiện ra bí mật của mình. Nhưng anh đã biết mà vẫn tôn trọng tôi. Anh vẫn thích tôi. “Cảm ơn anh.”
“Hơn nữa...” Anh siết tay tôi. “Harper có một con dao to đùng buộc vào bắp chân. Cô ta nhét nó vào cái bao da như thể một tay cướp biển hay samurai vậy.”
“Ồ.” Sao tôi lại bỏ qua chuyện đó nhỉ? Chắc tại hầm tối qua. “Tuy vậy, em vẫn biết ơn anh.”
Anh ngồi ở mép giường, cầm tay tôi. Lần đầu tiên tôi gặp Brady khi chúng tôi còn học đại học, tôi đã nghĩ anh là người tử tế. Một người tôi có thể thực sự yêu mến. Nhưng tôi đã sợ phải tìm hiểu anh. Sợ phải có một mối quan hệ, vì sợ cái kết cục mà tôi đã nghĩ là nó sẽ đi tới.
Có lẽ, sau hai mươi sáu năm, đã đến lúc tôi ngừng sợ hãi.