Chương 6
05.
Bệnh nhân cuối cùng của tôi ra về lúc gần sáu giờ chiều, nhưng còn lâu tôi mới xong việc. Tôi vẫn còn cả tấn công việc giấy tờ phải xử lý cho xong và nhiều cuộc điện thoại phải trả lời. Đôi khi, tôi phải quay lại bệnh viện để kiểm tra nhanh các bệnh nhân vừa phẫu thuật vào buổi chiều, nhưng tối nay có thể là tôi đã quá mệt. Tôi sẽ chỉ gọi các y tá qua xem và thuật lại.
Văn phòng của tôi nằm ở tít cuối phòng khám. Philip đã chiếm cái phòng lớn hơn, nhưng của tôi cũng đủ dùng. Không giống văn phòng anh ta với nào là ghế bọc da và bàn gỗ gụ, tôi chỉ có một cái bàn gỗ đơn giản mua trên mạng, với một kệ sách nhỏ chất đến ngọn mọi cuốn sách giáo khoa mà tôi từng mua từ thời còn học trường y. Có hai chiếc ghế gỗ được đặt ở trước bàn làm việc phòng khi tôi quyết định mang bệnh nhân vào đây – một tình huống vẫn chưa xảy ra bao giờ.
Philip ghé vào văn phòng tôi và hấp háy cặp lông mày. Lúc nào trông anh cũng như đang sắp sửa phải cắt tóc, mà không hiểu sao vẫn còn tươm tất được. “Em về sớm đấy à, Nora?”
“Không.”
Anh ta khoe trọn hàm răng với tôi. “Em làm việc vất vả quá. Em cần đi chơi và đôi khi là vui vẻ một chút. Như anh đây.”
Giờ thì tôi chú ý là anh đã đổi từ bộ áo choàng bác sĩ sang áo sơ mi điệu đà và chiếc quần âu màu nâu sậm. “Anh sắp đi đâu à?”
Anh ta nháy mắt với tôi. “Cuộc hẹn nóng bỏng.”
“Chừng nào không phải là với Harper thì được.”
Philip ngửa đầu ra sau cười ha hả. “Sau cái lần em cằn nhằn anh đến hai tuần trời về việc đừng có xớ rớ gần cô ấy thì không đâu. Dù sao đi nữa, cô ấy cũng không chịu ngừng nói về cái gã Sonny đó.”
“Vậy ai là quý cô may mắn thế? Có gì nghiêm túc không?”
“Ồ chắc chắn là có.” Anh cười toe. “Lúc nào mà anh chẳng đang trong tâm trạng tìm kiếm bà cựu – Corey tiếp theo.”
Mấy năm trước Philip đã li dị, và không êm đẹp gì cho cam. Ý tôi là chị ta đã cắt nát bốn bánh xe của anh chồng trong bãi đỗ xe của chúng tôi. Tôi không hiểu hai người họ làm sao để cùng nuôi dạy con trẻ. Anh ta hiếm khi nói về chuyện ấy nữa, trừ việc cô vợ gần như đã làm anh khánh kiệt trong vụ li hôn. Anh ta đáng bị như vậy sau những gì đã gây ra cho vợ mình.
“Dù sao,” anh ta nói, “em vẫn nên ra ngoài nhiều hơn. Hẹn hò ai đó đi.”
“Không, cảm ơn anh.”
“Anh nói nghiêm túc.” Anh ta nhướng mày. “Anh không nghĩ đã từng thấy em hẹn hò với ai từ hồi anh biết em đấy.”
Có thể đó là sự thật, nhưng tôi không định thừa nhận. “Em không hề biết anh quan tâm đến đời sống cá nhân của em đến thế đó.”
“Chỉ là lạ quá thôi. Đâu phải là em không hấp dẫn.”
Tôi ho. “Kinh quá, cảm ơn.”
“Chúng ta nên đi chơi cuối tuần này,” anh ta bảo. “Anh và em. Thôi nào, sẽ rất vui đấy. Chúng ta sẽ đến quán bar rồi anh sẽ làm người yểm trợ cho em.”
Tôi khịt mũi. “Em không nghĩ làm vậy là ổn.”
“Không, sẽ vui mà. Anh rất giỏi phát hiện mấy thằng khốn.”
“Vì anh là một trong số đó hả?”
Anh ta chạm vào mũi mình. “Chuẩn luôn.”
“Xin lỗi, không hứng thú.”
“Làm sao lại thế nhỉ?” Anh ta nheo mắt với tôi. “Hỏi thật đấy, Nora, vấn đề là gì? Làm thế nào mà em chẳng biết gì ngoài công việc thế?”
“Em thích làm việc.” Tôi so một bên vai lên. “Mà thực ra, Philip này, đời sống cá nhân của em là chuyện của em. Anh không nghĩ vậy à?”
“Được rồi, ổn thôi.” Anh ta gõ vào một bên cánh cửa bằng nắm đấm của mình. “Dù sao đi nữa, anh chỉ muốn em biết, kể cả em có làm vất vả đến như thế, thì anh vẫn đang thắng.”
Tôi dựa ra sau trên chiếc ghế da công thái học của mình. “Cái gì? Không đời nào?”
“Đúng đấy. Anh đã xem rồi.”
Tôi nghiến răng. “Xem lại đi. Em khá chắc là em dẫn trước.”
Philip và tôi đều yêu thích việc phẫu thuật. Và cả hai chúng tôi đều thích cạnh tranh. Vậy là chúng tôi có cuộc thi hàng năm xem ai là người làm phẫu thuật nhiều hơn. Người chiến thắng sẽ được quyền khoe mẽ và thưởng một thùng rượu thượng hạng. Năm ngoái là năm đầu tiên tôi thắng, và tôi định sẽ thắng cả năm nay luôn.
Thực ra, tôi đã định sẽ nghiền nát anh ta. Tôi đã mổ cho nhiều bệnh nhân hơn anh ta từ đầu năm đến nay. Không đời nào anh ta lại dẫn trước được.
Tôi đưa tay cầm cốc cà phê đen để nạp thêm ít cafein, thứ tôi rất cần nếu xét đến cái giờ sớm sủa mà tôi đã phải mò dậy từ sáng nay. Còn chưa kịp đưa cái cốc lên môi tôi đã nhận ra là nó cạn rồi. Chỉ còn cặn cà phê khô lại quanh viền cốc.
“Em biết không,” Philip nói, “em không nên uống cà phê vào giờ muộn thế này. Em sẽ mất ngủ cả đêm. Nếu có đời sống xã hội thì như thế không sao, nhưng có khi em sẽ nằm trằn trọc trên giường cô độc đấy.”
“Cảm ơn anh vì lời khuyên.” Tôi thả phịch cái cốc xuống bàn. “Thế chắc là anh sẽ không thả một cục nữa vào máy pha và mang cho em cốc khác đâu nhỉ?”
“Anh nghĩ em nhầm anh với Harper rồi.” Anh ta hỉnh mũi. “Nhưng anh sẽ giải cứu em bằng cách mang cái cốc này trở lại bồn rửa để em quên nó luôn. Nếu có một thứ em không cần thêm, thì đó chính là cafein.”
Tôi định phản đối nhưng Philip đã chộp lấy cốc của tôi và mang nó đi rồi. Khi anh ta rời khỏi phòng, tôi phải thú nhận là có thể anh đã đúng. Chắc tôi đã có đủ cafein cho hôm nay rồi. Tôi đã nằm trằn trọc quá nhiều đêm.
Philip còn đúng về một chuyện khác nữa – tôi không bao giờ hẹn hò. Nếu tôi nỗ lực, tôi có thể cực kì quyến rũ. Tôi được thừa hưởng vẻ ngoài của cha mình, một người vừa đủ đẹp để hút hồn những phụ nữ trẻ và khiến họ mất hết cảnh giác, nhưng không đủ đẹp để thu hút những sự chú ý không cần thiết. Đó chính xác là vẻ hấp dẫn mà tôi có. Nhưng với mái tóc đen bóng được buộc chặt ra sau đầu cùng bộ đồ bác sĩ như cái bị khoai tây của tôi, người ta thường chẳng buồn ngó lại lần thứ hai. Tôi đã đạt mục đích.
Một mối quan hệ là ý tưởng tồi. Tôi luôn gặp rắc rối khi ở gần đàn ông. Và thậm chí nếu tôi có gần gũi ai đó, rồi thì sao? Hôn nhân ư? Con cái? Và rồi...
Tất cả mọi người đều biết điều gì tiếp theo cho cha tôi.
Không. Tốt hơn cả là như thế này. Như tôi đã nói, tôi thích ở một mình.
Tôi đang ngồi chờ kết quả chụp CT ổ bụng của một bệnh nhân. Đáng lẽ bệnh viện phải gửi fax qua phòng khám của chúng tôi, nhưng tôi chưa thấy nó được tải lên máy tính. Tôi ngó ra sau xem Sheila có đó không, nhưng bà đã ra về. Tôi đi ra mặt trước để xem có bức fax nào trong máy không, và ngạc nhiên khi trông thấy Harper đang thu dọn đồ đạc.
Tôi chớp mắt với cô ấy. “Em vẫn ở đây à?”
“Ồ.” Cô ấy lấy bàn tay trái che cuốn sách trên bàn ngay trước mặt. “Em chỉ đang đọc...”
Tôi nhìn xuống mặt bàn. Đó là một cuốn sách giáo khoa sinh vật học dày cộp. Tim tôi nảy lên. “Harper! Em vừa đăng ký lớp sinh vật học đấy à?”
Những đốm hồng lại xuất hiện trên hai bên má cô. “Vâng. Em đang thử ạ. Em chưa làm hẳn khoá sau đại học đâu, nhưng em nghĩ em có thể thử...”
“Harper!” Tôi không ngăn mình được – tôi vòng cánh tay quanh cổ cô gái. Tôi không phải loại thích ôm ấp – thực ra tôi không thể chịu nổi những đụng chạm cơ thể kiểu thân ái và đã phải nói chuyện với Philip hồi mới về khám ở đây – nhưng tôi quá là mừng cho cô ấy. Harper sinh ra là cho ngành y này. Cô ấy đang cô tìm hiểu xem mình phải bước tiếp trong đời như thế nào, và tôi đã nhẹ nhàng đưa đẩy cô theo hướng ấy. Tôi vui mừng khôn xiết vì cô ấy đã nghe lời khuyên của tôi.
“Không phải chuyện gì lớn đâu,” cô ấy lẩm bẩm mặc dù vẫn đang cười. “Đừng làm quá lên chị nhé?”
“Không đâu,” tôi hứa mặc dù vẫn còn thực sự vui mừng cho cô. “Giờ em đang học đến phần nào trong sinh vật học rồi?”
“Bọn em đang học về hoạt động sinh sản ở thực vật,” cô nói. “Chị có biết thực vật cũng quan hệ tình dục không vậy? Và dù chị có tin hay không, nó chán phát ớn luôn ấy. Không vui một tí nào cả. Không ai chịu đọc về dục tính của thực vật đâu.”
Tôi cười phá lên. “Cứ chờ đến lúc em học sinh sản ở giun đi. Mọi thứ đều đi xuống kể từ đây.”
Hai má lúm đồng tiền của Harper hiện ra khi cô ấy vén lọn tóc đen ra sau tai. Không như tôi, cô ấy thường thả tóc xuống, và màu tóc càng làm nổi bật màu mắt xanh của cô. Mắt xanh và tóc đen. Tôi không thể không nghĩ nó cũng là sự kết hợp màu mà cha tôi sẽ thấy cực kì cuốn hút. Cô gái mà họ tìm thấy trong nhà chúng tôi, Mandy Johansson, cũng có mắt xanh và tóc đen. Hầu hết các nạn nhân khác đều vậy.
Thi thoảng tôi lại nhìn vào Harper và trông thấy Mandy Johansson. Tôi nghĩ mình sắp phát bệnh. Nhưng không có gì phải lo lắng cả. Cha tôi đang ở trong tù.
“Dù sao,” Harper nói, “em nên về rồi. Em có hẹn ăn tối cùng Sonny hôm nay. Bọn em sẽ đến một nhà hàng tuyệt cú. Em nghĩ có thể anh ấy sẽ... chị biết đấy...”
Mắt cô đang sáng long lanh. Cô ấy nghĩ anh ta sắp cầu hôn.
“Ôi, Harper!” tôi lại muốn vòng tay ôm cô, nhưng như thế sẽ thành hành vi rất kỳ lạ đối với tôi. Nhưng cô gái này làm tôi nhận ra khía cạnh đó của bản thân. Tôi sẽ không bao giờ có con, nhưng tôi gần như cảm nhận được một kiểu tình mẫu tử với cô bé. “Tuyệt vời quá! Chị không chờ nổi để xem cái nhẫn vào ngày mai!”
“Thôi đi chị,” cô gái khúc khích cười.
Harper quăng túi lên vai và đi thay đồ để ra về trước khi đi ăn bữa tối cầu kỳ với Sonny. Tôi mừng cho cô ấy.
Nhưng cũng có một phần nhỏ xíu trong tôi cảm thấy ghen tị. Harper xứng đáng có mọi niềm hạnh phúc trên đời, nhưng tôi vẫn luôn có chút xốn xang ấy mỗi khi ai đó tôi quen tìm được nửa kia của họ và kết đôi. Điều đó sẽ không bao giờ xảy ra với tôi. Tôi có một sự nghiệp khó tin – mọi thứ tôi từng mong muốn – và tôi đã hạ quyết tâm từ lâu rằng đó sẽ là tất cả những gì tôi mong cầu.
Tôi không muốn tham lam. Hãy nhìn xem chuyện gì đã xảy ra với cha tôi.