07. HIỆN TẠI
Khi cuối cùng tôi cũng làm xong việc và xuống tầng thì trời đã đổ mưa. Tôi đứng ở sảnh một lát, nhìn cơn mưa nặng hạt trút xuống. Tôi không mang ô. Thậm chí còn không chắc mình có cái ô nào không. Có lẽ là có một cái ở đâu đó dưới đáy tủ quần áo, nhưng giờ thì nó cũng chẳng ích gì.
Tôi trùm mũ áo khoác lên và chạy băng qua bãi đỗ xe nhỏ tới chỗ chiếc Camry. Tôi giật cánh cửa mở ra và nhảy vào trong, rồi dừng lại đánh giá thiệt hại. Cái quần của bộ đồng phục y tế đã ướt, nhưng ít nhất tóc tại tôi không hề hấn gì. Có vài giọt nước mưa đậu trên mi mắt tôi.
Cân nhắc đến chuyện tôi đã bị ướt và khó chịu, đây có lẽ là lúc thích hợp để về nhà. Có thể là pha món gì âm ấm và ngồi xem tivi một lát trước khi đi ngủ.
Nhưng tôi không về nhà. Thay vào đó tôi bấm một địa chỉ vào máy GPS, nó không cách xa đường xa lộ là mấy. Khi đã đến toà nhà ấy, tôi tắt đèn pha đi. Tôi đỗ ở bên kia phố và nhìn chằm chằm ra ngoài cửa kính.
“Đích đến của bạn nằm bên tay trái,” Siri thông báo.
“Cảm ơn,” tôi lẩm bẩm.
Tôi nhìn đăm đăm vào cửa trước nhà Kellogg qua cửa kính chắn gió trong lúc hai lưỡi gạt nước mưa đảo qua đảo lại.
Tôi hoàn toàn không biết tại sao mình lại đến đây. Tôi để ý địa chỉ của ông ta trên hoá đơn, và nó in hằn trong tâm trí tôi. Tôi định lái thẳng về nhà, nhưng thay vào đó tôi lại nghĩ đến đuôi mắt bầm tím của bà Kellogg. Và trước khi kịp hiểu ra, tôi đã gõ địa chỉ nhà họ vào định vị của mình rồi. Thế là tôi đã ở đây.
Tôi nhìn sang bên kia phố, vào mấy cửa sổ sáng đèn ở tầng một nhà họ. Tôi không thấy cái bóng nào bên cửa. Có thể họ đang ăn tối trong phòng ăn. Hoặc đang xem tivi cùng nhau trên ghế sô pha.
Tôi nhìn xuống ngón tay đang tóm chặt vô lăng đến mức khớp ngón tay trắng bệch của mình.
Tôi hít một hơi run rẩy. Rồi một hơi nữa.
Sau cùng, tôi khởi động xe và vội vàng lao khỏi đó.
Tôi không muốn về nhà lúc này. Ý nghĩ về với căn nhà trống trải của mình khiến tôi muốn bệnh. Nên thay vào đó tôi lại tìm đường qua những con phố ướt át và hướng đến quán Christophers. Tôi cảm thấy tối nay mình muốn một ly Old Fashioned khác. Chỉ một thôi.
Lúc đưa xe vào bãi đỗ tôi mới chợt nhớ ra tối nay có thể Henry Callahan lại có mặt. Tim tôi hụt một nhịp khi nghĩ đến chuyện đó.
Trời ạ, tôi cần cốc rượu kia.
Mưa vẫn xối xả nên tôi đội mũ lên và lao qua bãi đỗ xe để tới cửa quán. Rất may tôi không trông thấy gương mặt quen thuộc nào khi đi vào bên trong. Trừ tay pha rượu. Vẫn là anh chàng ngày hôm qua. Người có cặp mắt nâu cùng mái tóc nâu khó tả và bộ ria lún phún lúc chiều tà, người đã đứng lên khi tôi bị Callahan quấy rầy tối qua. Người mang đến cảm giác thân quen kỳ lạ – lần này, cái cảm giác như tôi đã gặp anh ta thậm chí càng mạnh hơn.
Tôi nhìn lúc anh dùng cái mở nút chai để gỡ nắp ra khỏi một chai bia. Anh trượt nó trên bàn về phía một khách hàng rồi vơ lấy tiền và tiền boa. Tôi tin là mình biết người này. Nhưng từ đâu mới được?
Tôi ngồi ở quầy và chờ anh ta chú ý đến mình. Có lẽ chỉ là tưởng tượng của tôi, nhưng mắt anh ta khẽ sáng lên khi trông thấy tôi. “Một ly Old Fashioned nữa nhé, bác sĩ?” Anh ta hỏi tôi.
Cái giọng đó. Cả giọng nói cũng quen nữa. Việc này làm tôi phát điên. “Vâng, cảm ơn anh.”
Anh ta pha rượu trước mặt tôi. Có lẽ chỉ là tưởng tượng của tôi, nhưng trông như là anh ta đang cho tôi nhiều whiskey hơn hôm qua. Khi pha xong, anh ta trượt cốc chất lỏng óng ả ngang qua bàn về phía tôi. “Mời cô.”
Tôi vòng tay quanh cái cốc mát lạnh. “Chờ đã,” tôi nói.
Anh ta nhướng chân mày.
Tôi hắng giọng. “Tôi có quen anh không?”
Anh ta đông cứng lại. Từ biểu hiện trên mặt anh ta, rõ ràng anh ta đã biết chính xác tôi là ai kể từ giây phút anh ta nhìn thấy tôi. Và anh ta đã không cho tôi biết.
“Có,” cuối cùng anh ta nói. “Tôi... tên tôi là Brady Mitchell.”
Và rồi... ôi trời đất ơi, tất cả trào dâng trong tôi. “Chúng ta đã hẹn hò!”
Một bên khoé môi anh ta nhấc lên. “Em có thể nói vậy, đúng thế.”
Chỉ có điều nói thế là quá nhẹ nhàng. Và anh ta biết thế. Chúng tôi không chỉ có vài buổi hẹn thôi đâu. Anh từng là bạn trai tôi... kiểu vậy. Nhưng đã lâu lắm rồi. Từ hồi đại học. Thực ra, anh từng là trợ giảng một lớp khoa học máy tính mà tôi dự. Sau khi lớp học kết thúc và tôi nhận được điểm số, anh đã rủ tôi đi chơi, và tôi thấy anh lúng túng đáng yêu đến mức đã đồng ý.
Nhưng giờ anh không còn lúng túng nữa. Trông anh rất khác – chẳng trách tôi đã không nhận ra anh ngay. Anh đã trưởng thành. Anh từng có khuôn mặt nhẵn nhụi, dáng mảnh khảnh và lênh khênh, nhưng mặt anh giờ đã đầy đặn và... Chà, thật khó để không chú ý thấy ngực anh cũng đã phổng phao hẳn. Và làm sao anh lại làm người pha chế được chứ? Một người có bằng đại học môn khoa học máy tính. Anh là một thiên tài – anh có thể làm bất kì điều gì với một chiếc máy tính.
“Sao anh không nói ra đó là anh?” Tôi hỏi.
Mắt anh bắt gặp mắt tôi, và anh không cần phải trả lời câu hỏi ấy. Rõ ràng anh không thích thú gì với tình cảnh cuộc đời mình lúc này. Tôi không biết làm sao anh lại ra nông nỗi này. Làm một người pha chế thì tất nhiên không sao cả, nhưng tôi đã tưởng anh sẽ thành Bill Gate thứ hai vào giờ này rồi. Có gì đó sai sai. Bị bắt quả tang truy cập trái phép ư? Hay ma tuý? Tôi không biết gì cả.
“Dù sao,” anh nói, “chúc mừng sự nghiệp của em. Tôi nhớ là lúc nào em cũng muốn thành bác sĩ ngoại khoa. Dù trước đó cũng không có nghi ngờ gì đâu. Tôi chưa từng gặp ai tận tuỵ như em. Em đã làm mọi điều chỉ trừ mỗi hiến tế cho các vị thần y thôi.”
“Cảm ơn anh.” (Tôi nghĩ vậy.)
Tôi hớp một ngụm đồ uống, tận hưởng cảm giác ấm nóng tràn qua mình. Brady Mitchell. Chúa ơi. Chúng tôi đã hẹn hò khoảng ba tháng, nếu tôi nhớ chính xác. Anh đã rất tử tế. Tôi là người kết thúc trước, nhưng tôi không nghĩ lần đó có gì quá mức. Chúng tôi đã chia tay êm đẹp.
Có điều tôi không nhớ lại nổi tại sao chúng tôi lại kết thúc. Chắc tôi phải có một lý do gì đó, ngoài chuyện ba tháng đã là quá mức giới hạn về khoảng thời gian tôi sẵn lòng hẹn hò một chàng trai (dù điều đó đúng). Tôi chắc chắn mình có một lý do hẳn hoi để chia tay Brady.
Nhưng tại sao chứ?
Tôi đâu thể hỏi thẳng anh được. Thậm chí tôi còn không chắc có nói thật với anh ấy lúc đó không, mà tôi nghĩ là không đâu.
“Chắc em đang thắc mắc tại sao tôi lại làm việc ở đây,” anh nói.
Tôi chớp mắt với anh. “Không...”
Anh nhăn nhó. “Thôi đi. Nghe này, tôi không trách em đâu. Nếu là tôi thì tôi cũng thắc mắc.”
Tôi nhún vai. “Không hẳn.”
“Thế á? Thế thì tôi không kể em nghe nữa vậy.”
“Thôi được rồi,” tôi thừa nhận. “Em có thắc mắc. Một chút.”
Anh gật đầu, hài lòng. “Ban đầu tôi té khỏi đây vì tôi đã được nhận một công việc tuyệt vời ở Thung lũng Silicon,” anh kể. “Nhưng vốn ngu ngốc, tôi lại xin nghỉ công việc tuyệt vời đó để gia nhập vào cái mà tôi tưởng là một công ty khởi nghiệp phi thường. Sau đó, nó cũng thất bại một cách hoành tráng. Vậy là hiện giờ tôi đang gửi CV khắp nơi, nhưng chưa ăn thua gì.” Anh nhìn quanh quán rượu. “Đây là để tôi không phải ngủ trong một cái thùng các tông, em biết đấy? Mấy cái thùng đấy không thoải mái cho lắm.”
“Đúng rồi,” tôi nghĩ một phút, tự hỏi có mối nào mình nhờ vả được ở bệnh viện để xin cho anh một vị trí IT không. Nhưng tôi không chắc là anh sẽ biết ơn chuyện đó. “Em chắc chắn anh sẽ tìm được công việc khác.”
“Ừ... Thị trường việc làm lúc này đang không tốt lắm. Tất nhiên, tất cả là lỗi tại tôi.” Anh gãi cằm, lúc này nó thậm chí còn lún phún nhiều râu hơn tối qua. Hồi còn đi học hiếm khi nào anh để râu – giờ chắc anh cũng không muốn vậy nhưng cũng không có thời gian cạo râu nữa. “Nhưng sự thật là, tôi thích làm việc ở đây. Đây là một quãng nghỉ tốt. Tôi đã ngồi dán mắt vào máy tính suốt cả ngày trong mười lăm năm rồi. Hội chứng ống cổ tay nặng luôn.”
Anh lại cười với tôi. Trời ạ, anh vẫn dễ thương quá. Vì cái quái gì mà tôi lại chia tay anh kia chứ? Tôi phát điên vì không thể nhớ ra. “Em cứ nghĩ đến giờ này anh đã phải kết hôn rồi chứ,” tôi nói.
Anh liếc xuôi quầy để chắc chắn là không ai đang cần anh chú ý. Nhưng hôm nay khá vắng vẻ. “Đã từng. Giờ thì không.”
“Ôi. Em rất tiếc.”
“Đừng nói thế.” Anh lắc đầu. “Hồi tôi còn có vợ mới là khoảng thời gian cần tiếc. Giờ thì em nên nói là chúc mừng, vì tôi đã thoát.”
“Vậy thì, chúc mừng anh.”
“Gracias.” Anh nhìn thẳng vào bàn tay trái của tôi. Không có nhẫn. “Em thì sao?”
“Không, chưa bao giờ bước trên con đường đó.”
Anh khịt mũi. “Không có gì ngạc nhiên.”
Tôi hít vào thật mạnh. “Tại sao?”
Anh cười phá lên. “Hồi đại học em chẳng tụng kinh như thế suốt còn gì? Em sẽ không bao giờ kết hôn, Brady ạ. Em không bao giờ muốn có con.”
“Ồ phải nhỉ. Em đoán là mình đã biết rõ mình muốn gì từ hồi còn trẻ.”
Tôi uống thêm một ngụm rượu nữa. Tôi không biết có phải là do rượu không, nhưng tôi không nhớ mình cảm thấy bị Brady thu hút đến thế này hồi đại học. Tôi có thích anh thật, nhưng giờ anh đã lên hẳn một tầm hấp dẫn khác. Thế thì sao nào? Sẽ không có gì xảy ra cả. Đã quá lâu rồi. Hơn nữa, tôi chỉ vừa thấy một vệt máu bắn ở ống quần mình, ngay chỗ khoảng hở giữa gấu áo choàng và ống giày trong mấy ca phẫu thuật ngày hôm nay. Chuyện đó hẳn là đi ngược lại sự gợi cảm rồi.
Trừ khi người ta cũng giống cha tôi.
“Cái gã hôm qua...” anh nói. “Gã không phiền em sau khi em đi về đấy chứ?”
Tôi quyết định không nhắc đến chuyện Callahan đã đi theo khi tôi lái xe về đêm qua. Việc đó chỉ làm anh lo thêm.
“Không.”
Anh cúi người qua quầy gần đến mức tôi có thể ngửi được một chút hương nước hoa sau khi cạo râu. “Tôi đã lo lắng đấy, em biết không. Tôi định ra cửa xem để đảm bảo là em ra xe an toàn, nhưng một đám khách hàng lại vào cùng nhau và tôi phải pha đồ cho họ.”
“Không sao. Em xử lý được.”
Một nụ cười hiện trên môi anh. “Ừ. Tôi cũng cá là em làm được.”
Sao em không thể nhớ ra lý do mình chia tay anh kia chứ?
Ai đó gọi Brady để lấy một món, nên anh để tôi lại một mình. Tôi thưởng thức ly Old Fashioned và dõi theo anh. Cô gái ở đầu kia quầy rượu đang gọi đồ uống và tán tỉnh anh. Bàn tay cô ta đặt trên cánh tay anh, và bật cười trước câu bông đùa nào đó của anh. Hay có lẽ chỉ là cười thôi. Anh cũng trêu đùa lại, nhưng vài lần tôi bắt gặp anh nhìn về phía tôi.
Dù vậy tôi không muốn khuyến khích anh, nên tôi quay sang nhìn cái màn hình tivi trên kệ rượu. Đã đến giờ tin tức buổi tối. Một phóng viên đẹp trai đang nói về cô gái trẻ tên Amber Swanson vừa mất tích. Cảnh sát đang tìm kiếm nhưng cô ấy đã biến mất không dấu vết.
Thế giới ngoài kia thật nguy hiểm.
Tôi uống nốt cốc rượu và lấy ví ra để trả tiền. Nhưng trước khi tôi kịp hành động, Brady đã xuất hiện trở lại trước mặt tôi. Anh nhìn qua quầy với cặp mắt nâu đẹp đẽ của mình.
“Này,” anh bảo. “Em về đấy à?”
Tôi gật. “Vâng.”
“Em có ô chưa?”
Tôi liếc ra ngoài cửa sổ. Mưa có vẻ đã nặng hạt hơn từ lúc tôi vào đây. Những giọt nước to đùng đang xối từ trên trời xuống. “Em ổn.”
Brady thò tay xuống dưới gầm bàn. Anh lôi ra một cái ô gập nhỏ và đưa nó cho tôi. “Em không muốn bị ướt nhẹp đâu.”
“Em không muốn trộm cái ô của anh.”
“Trộm đi mà. Trời đang mưa tầm tã kia kìa.”
Tôi gần như sắp từ chối, nhưng anh cứ khăng khăng. Tôi có cảm giác anh sẽ không chấp nhận chữ không. “Vậy thì, cảm ơn anh.”
Anh ngập ngừng một giây. “Nửa tiếng nữa tôi hết giờ. Em có muốn đi uống gì không?”
Tôi nhìn chằm chằm cốc rượu vừa hết của mình. “Em nghĩ tối nay em đã uống đủ rồi. Anh không định dụ em uống say đấy chứ?”
“À, thôi được...” Anh nhướng một bên chân mày. “Vậy thì ăn tối nhé? Tôi biết một quán món Hi Lạp rất được.” Anh cười toe với tôi. “Chúng ta có thể ôn lại chuyện cũ. Sẽ rất vui.”
Đúng. Chúng ta có thể “ôn” lại “chuyện xưa”. Mặc dù tôi không nghi ngờ gì chuyện nó sẽ vui.
“Ừm.” Tôi nghịch cái ví một lát, mặc dù tôi vốn biết mình định nói gì. “Vấn đề là, em đã thức từ năm giờ sáng đến giờ rồi.”
“Ừ, nhưng trông em vẫn tươi sáng và hồng hào lắm.”
“Vẻ ngoài chẳng biết được đâu.” Tôi cười hối lỗi trong lúc thả một tờ mười đô la trên bàn. “Hơn nữa sáng mai em còn phải dậy sớm. Đời bác sĩ ấy mà, anh biết đấy.”
“Tôi không biết.” Anh thở dài và lắc đầu buồn bã. “Nhưng tôi cảm kích vì em đã từ chối tôi rất nhẹ nhàng, Nora ạ. Tôi luôn thích điểm đó ở em.”
“Đành chấp nhận thôi.”
Có phải tôi đã mắc một sai lầm không? Biết đâu một đêm bên anh chàng dễ thương này lại chính là thứ tôi cần. Nhưng không. Tôi có cảm giác nếu mình qua đêm với anh, đó sẽ không chỉ là một đêm. Có điểm gì đó ở anh...
“Nghe này.” Cặp mắt nâu nhạt của anh vẫn còn bám lấy mắt tôi. “Nếu em đổi ý thì tôi vẫn còn ở đây thêm nửa tiếng nữa, như tôi đã nói. Và cả đêm mai. Chỉ phòng khi sáng mai em tỉnh dậy và thấy hối hận sâu sắc vì đã không đi chơi với tôi.”
Tôi cảm thấy khóe miệng mình khẽ nhếch lên. “Thế lỡ anh đổi ý thì sao?”
“Không đời nào.” Anh gật đầu với chiếc ô đen tôi vẫn đang cầm trên tay phải. “Hơn nữa, em phải quay lại trả ô cho tôi chứ nhỉ.”
Anh nhìn vào mắt tôi thêm một giây nữa. Thực lòng mà nói tôi muốn đổi ý vô cùng. Nhưng từ rất lâu rồi tôi đã quyết định rằng đó không phải là ý hay. Tôi biết mình là ai, và tôi biết mình có thể xử lý chuyện gì. Nên tôi nhảy xuống ghế và rời khỏi quán Christopher. Tôi sẽ trả lại chiếc ô khi anh không còn ở đó, rồi tôi sẽ tìm một quán rượu khác để tới cho đến khi anh tìm được việc mới.