HIỆN TẠI
Không xác định
10.
Tôi khâu nốt vết thương cho Shane trong im lặng. Anh ta không hỏi tôi bất kỳ câu nào khác, và tôi cảm ơn anh ta vì điều này. Lẽ ra, tôi không bao giờ nên nói với anh ta bất cứ điều gì về cuộc đời tôi. Đó là một sai lầm. Tôi chỉ là quá sốc khi gặp lại anh ta. Giống như mọi thứ bỗng ùa về. Những kỷ niệm đẹp của mối quan hệ này và những điều tồi tệ khi nó chấm dứt.
“Xong.” Tôi buộc mũi khâu cuối cùng và chấm nhẹ mẩu bông để lau sạch máu trên trán. “Đẹp như mới.”
“Chà…”
“Anh có cần gì để giảm đau không?”
Anh ta nhăn mặt. “Không, cám ơn. Nếu yêu cầu thuốc giảm đau, tôi sẽ bị coi là đang tìm ma túy.”
Anh ta nói đúng. Mỗi lần một tù nhân yêu cầu dùng thuốc giảm đau, tiếng chuông báo động vang lên trong đầu tôi. Rốt cuộc thì người y tá trước tôi đã bị bắt vì bán ma túy. Tuy nhiên, Shane có một vết rách lớn mà tôi đã khâu lại dù không gây mê. Sẽ không có gì quá vô lý nếu anh ta yêu cầu dùng thuốc giảm đau. Nhưng đó là sự lựa chọn của anh ta.
“Dù sao đi nữa,” tôi nói, “tôi sẽ nhờ quản giáo Hunt…”
“Khoan đã!” Shane nói khẽ nhưng có vẻ gấp gáp. “Khoan đã, Brooke. Nghe này, tôi cần phải nói điều này với cô.”
Tôi nhìn về phía cánh cửa. Hunt đang đợi ở phía bên kia, phòng trường hợp tôi cần.
“Shane, tôi không thể…”
“Không. Không. Làm ơn hãy nghe tôi nói, được không?”
Tôi lắc đầu. “Tôi không thể. Đây không phải là một ý tưởng hay đâu?”
“Tôi chỉ cần em biết…” - giọng anh ta đột nhiên khàn đi - “Tôi không phải là người cố giết em, Brooke. Tôi thề với em. Tôi xin thề bằng mạng sống của mình.”
Tôi lùi một bước. “Tôi đã ở đó. Tôi biết đó là anh.”
“Em không biết.” Anh ta nghiến răng. “Tôi không làm gì cả. Tên khốn Reese đó đánh tôi bằng gậy bóng chày, và điều tiếp theo tôi biết là cảnh sát lay tôi tỉnh và nói với tôi rằng tôi đã bị bắt.”
“Shane,” tôi rít lên. “Dừng việc này lại ngay.”
“Tôi sẽ không bao giờ làm tổn thương em, Brooke.” Đôi mắt anh ta mở to và tha thiết, trông thật giống chàng trai mười bảy tuổi mà tôi đã yêu. “Tôi đã muốn nói với em điều đó trong mười năm qua. Em phải tin tôi. Tôi sẽ không bao giờ làm chuyện gì đó như thế. Tôi không thể làm vậy. Tôi yêu em mà Brooke.”
Tay phải của tôi siết thành nắm đấm. Sao anh ta dám? Sao anh ta dám nói dối trước mặt tôi như vậy? “Anh nghĩ tôi ngu lắm hả?” Tôi nói với giọng vừa đủ nhỏ để Hunt không nghe thấy.
“Brooke…”
Dù muốn nói gì đi nữa, Shane đã phải dừng lại bởi Hunt gõ cửa phòng khám. Không đợi câu trả lời, anh ta thò đầu vào. “Cô xong chưa?”
“Rồi,” tôi nghẹn ngào. “Đã khâu xong.”
Tôi đỡ Shane dậy. Bây giờ, anh ta phải rời khỏi bàn, đó là một thử thách với mắt cá chân bị còng. Anh ta cẩn thận ngồi dậy, cố gắng không bị ngã. Hunt quan sát và bĩu môi.
“Nhanh lên, thằng khốn,” Hunt hét vào mặt Shane.
Tôi ngạc nhiên nhìn người quản giáo. Hunt không hẳn là người có lòng trắc ẩn với những tù nhân này, nhưng anh ta cũng đủ lịch sự. Đây là lần đầu tiên tôi nghe thấy anh quát tháo tục tĩu như thế với tù nhân. Và cuối cùng khi Shane cũng đứng dậy được, Hunt kéo anh ta về phía trước một cách thô bạo hơn mức cần thiết.
Tại sao Hunt lại ghét anh ta đến vậy? Shane đã làm gì để khiến quản giáo phản ứng như vậy?
Hai người rời khỏi phòng khám. Tôi nhìn Hunt đưa Shane trở lại phòng giam trên hành lang lúc tối lúc sáng vì ánh đèn huỳnh quang nhấp nháy. Khi đi được nửa quãng đường, Shane thoáng quay đầu lại nhìn tôi.
Tôi chạm vào cổ họng mình. Đôi khi tôi vẫn giật mình tỉnh dậy giữa đêm, người ướt đẫm mồ hôi, cảm giác chiếc vòng cổ siết chặt khí quản vẫn còn như in trong tâm trí tôi. Chuyện đã qua lâu rồi nhưng tôi vẫn cảm thấy như chỉ mới ngày hôm qua. Tôi có thể cảm nhận được những mắt xích của chiếc vòng cổ bằng vàng đang cắm sâu vào cổ mình, tôi có thể cảm nhận được mùi gỗ đàn hương của Shane đang xộc vào mũi mình, và tôi có thể cảm nhận được hơi thở nóng hổi của anh ta phả trên cổ. Nhưng có một điều tôi không thể làm được. Tôi không thể nhìn thấy khuôn mặt của anh ta.
Tôi chưa bao giờ nhìn thấy khuôn mặt của kẻ đã cố giết tôi. Đêm đó mất điện và mọi thứ tối đen như mực. Nhưng tôi biết Shane rất rõ. Tôi biết cơ thể ấy. Mùi hương ấy. Tôi biết đó là anh ta.
Phải là anh ta chứ.
Vì nếu không phải thì tôi đã phạm một sai lầm khủng khiếp.