Chương 11
Không xác định
11.
Trong suốt quãng đường từ nhà tù về nhà, tôi không thể ngừng nghĩ về Shane. Tôi đã thực sự tin rằng mình sẽ không bao giờ gặp lại anh ta nữa khi anh ta chịu bản án đó. Tôi chắc chắn chưa bao giờ nghĩ rằng khuôn mặt mình và anh ta sẽ lại chỉ cách nhau vài centimet.
Sau buổi khám, Hunt mang hồ sơ bệnh án của Shane đến cho tôi. Lần này, tôi có thể xem công khai mà không cảm thấy tội lỗi. Hồ sơ rất mỏng, điều này hợp lý vì Shane vẫn còn trẻ và có sức khỏe tốt. Hầu hết các ghi chép đều là về vết thương, có thể do các tù nhân khác gây ra. Ghi chú cuối cùng thuộc về người y tá tiền nhiệm của tôi, Elise. Shane đã đến gặp cô ấy và phàn nàn về cơn đau bụng. Cô ấy đã kê thuốc điều trị chứng trào ngược axit, nhưng ở cuối trang, cô ấy viết, “giỏi thao túng, âm mưu tìm kiếm ma túy.” Và cô ấy đã gạch chân từ “thao túng.” Tôi không chắc mình có đồng ý với đánh giá đó hay không. Tôi thậm chí còn đưa thuốc giảm đau cho Shane nhưng anh ta không chịu uống. Nhưng nhìn thấy những dòng chữ đó được viết trong hồ sơ khiến tôi không khỏi lo lắng.
Ngay khi tôi đang đánh xe lên lối vào, điện thoại của tôi reo lên. Một tin nhắn đến khi trong lúc đang lái xe. Tôi lục lọi ví, trong một lượng khăn giấy nhiều đến kinh ngạc - bao nhiêu khăn giấy cũng không đủ khi bạn có con nhỏ trước khi mà được điện thoại của mình.
Hi, Tim Reese đây. Tôi đã tìm thấy số của cậu trong danh sách liên lạc phụ huynh. Hy vọng điều này không làm cậu sợ.
Tôi bất giác mỉm cười dù vừa mới lo lắng và căng thẳng. Tim có là người thế nào đi nữa thì cũng không thể là người đáng sợ. Nhưng nếu cậu ấy đã tìm tên tôi trong danh bạ phụ huynh, chắc chắn cậu ấy đã đoán ra Josh không phải là học sinh mẫu giáo. Và không hiểu sao, cậu ấy vẫn muốn nói chuyện với tôi.
Chỉ hơi sợ thôi.
Cậu ấy nhắn lại gần như ngay lập tức:
Tôi chỉ đang nghĩ, cà phê vào buổi tối sẽ giúp chúng ta tỉnh táo. Hay tối nào trong tuần này ta đi uống đi?
Đi uống. Nghe có vấn đề hơn hẳn đi cà phê nhỉ. Nghe như một kiểu gặp gỡ giống hẹn hò xem mắt vậy. Tôi có muốn thế không?
Tôi không chắc nhưng tôi biết nếu có một người mà tôi có thể tin tưởng để dựa vào khi cần thì đó chính là Tim. Và tôi đã không giao tiếp xã hội quá lâu rồi. Có lẽ, tôi nên để bản thân vui vẻ một chút. Tôi không xứng đáng với điều đó sao?
Để tôi hỏi cô trông trẻ của thằng bé rồi nhắn lại cho cậu nhé.
Mọi chán nản bực bội trong công việc ngày hôm nay và cú sốc khi gặp lại Shane sau nhiều năm (và biết rằng sẽ phải gặp lại anh ta sau một tuần nữa để tháo chỉ) đều tan biến khi tôi nghĩ đến một tối đi chơi với Tim. Sẽ rất vui nếu được đi chơi với cậu ấy một lần nữa. Suốt thời niên thiếu, Tim luôn là người tôi yêu nhất trên toàn thế giới này.
Tôi cảm thấy tồi tệ vì đã cắt đứt liên lạc với cậu ấy gần mười một năm. Nhưng có vẻ như tôi không có quyền lựa chọn.
Tôi vào nhà, và lần này Josh không chạy tới khi tôi gọi thằng bé. Tuy nhiên, tôi coi đó là một dấu hiệu tốt. Nếu nó cứ bám lấy tôi thì còn tệ hơn. Giờ thằng bé đã đi học được vài ngày và có vẻ tự tin hơn.
Tôi vào bếp, Margie đang lấy một món đồ thơm ngon nào đó ra khỏi lò, trông giống như một loại lasagna và nóng hổi khi được đặt lên quầy bếp.
“Bác Margie,” tôi nói. “Trông ngon quá. Mà bác cũng không cần tối nào cũng phải sang nấu ăn cho cháu đâu ạ.”
“Ôi bác thích nấu mà!” bà ấy nói. “Mấy đứa nhà bác lớn rồi, thế mà tối tối bác vẫn nấu cho đấy thôi. Ăn cơm nhà nấu ngăn ngừa ung thư cháu gái ạ.”
Tôi không chắc lắm về điều đó, nhưng tôi sẽ không nói bất cứ điều gì khiến bác ấy không muốn nấu ăn cho chúng tôi nữa. Tôi biết ơn bác ấy vô cùng.
“Bác Margie à,” tôi nói, “bác xem xem có thể giúp cháu trông Josh một tối trong tuần này được không ạ? Cháu định đi uống nước với một người bạn. Sẽ không lâu đâu bác.”
Mắt Margie sáng lên. “Bạn gái hay bạn trai thế?”
Ôi, Chúa ơi. Lúc bắt đầu thuê bác nấu nướng trông nom Josh là tôi đã có cảm giác bác thích hóng chuyện rồi mà.
“Chỉ là một người bạn thôi ạ.”
“Một người bạn trai?”
“Vâng…”
“Vậy ra đây là một cuộc hẹn hò!” Bác vỗ tay. “Thật tuyệt vời, Brooke! Một cô gái trẻ độc thân như cháu đáng lẽ phải hẹn hò lâu rồi chứ.”
“Đây không phải là một cuộc hẹn hò bác ạ,” tôi nói qua kẽ răng. “Cậu ấy là một người bạn. Một người bạn cũ.”
“Ừ, cháu nói vậy thì bác tin vậy.”
Tôi không thích ánh mắt bác-quá-hiểu-mà trên khuôn mặt tròn trịa của Margie. “Không phải là hẹn hò đâu ạ.”
“Tại sao không?” Bác ấy chớp mắt với tôi. “Cậu ấy không ưa nhìn lắm à? Đàn ông xấu rất giỏi chuyện giường chiếu, cháu biết đấy.”
Ôi, Chúa ơi.
“Margie…”
“Bác chỉ muốn nói rằng không có gì sai khi hẹn hò cả. Cháu không cần phải cảm thấy tồi tệ về điều đó.”
Thật kỳ lạ, bằng cách nào đó mà bác ấy đã nói trúng tim đen của tôi. Tôi cảm thấy như mình đang phải ba đầu sáu tay để vừa làm việc vừa làm mẹ. “Chỉ là cháu cảm thấy nếu cháu hẹn hò với ai đó thì sẽ không công bằng với Josh.”
“Đừng nghĩ như vậy chứ,” bác Margie nói. “Thằng bé có thể cần một người bố.”
Câu này khiến tôi khó chịu vô cùng. Bác ấy đã chạm vào vảy ngược của tôi rồi đấy. Tôi luôn cố gắng để Josh không thiếu thốn gì. Tôi vừa làm mẹ vừa làm bố, nhưng tôi nhìn thấy niềm mong ước trong mắt thằng bé khi chúng tôi ở công viên và nhìn thấy một cậu bé đang chơi với bố.
“Ngày mai được không bác?” Tôi hỏi Margie.
“Được chứ,” Margie nói. “Lúc nào về cũng được nhé. Josh và bác sẽ làm bánh quy sô cô la.”
Có một phần trong tôi muốn từ chối Tim để ở nhà làm bánh quy sô cô la với Margie và Josh. Nhưng Margie nói đúng. Tôi xứng đáng có một đêm đi chơi vui vẻ. Vì thế ngay khi bác Margie ra về, tôi gửi một tin nhắn:
Tối mai được không?
Tim trả lời sau một giây:
Ok luôn.