11 NĂM TRƯỚC
Không xác định
09.
Trang trại nơi gia đình Nelson sống cách đường chính khoảng một dặm. Nó nằm trên một con đường đất. Một nơi mà bạn sẽ dễ dàng đi quá mất nếu không biết chính xác nó ở đâu. Shane kể là hồi học tiểu học, xe buýt của trường sẽ không đi vào con đường đất dẫn đến trang trại này. Cậu ấy thường phải đi bộ một dặm mỗi sáng để đến bến xe buýt, rồi lại một dặm nữa để về nhà vào buổi chiều, kể cả những ngày tuyết rơi dày cả mét.
Nghe Shane kể vậy, tôi cảm thấy thật tội lỗi. Xe buýt của trường thường dừng ngay trước cửa nhà tôi. Từ cửa nhà tôi đến điểm xe buýt dừng chỉ khoảng năm mét và tôi cứ than vãn suốt về điều đó. Còn Shane đã đi bộ một dặm. Nhưng cậu ấy kể cho tôi nghe không phải để tôi cảm thấy tồi tệ. Cậu ấy chỉ kể lể, như cái cách mà cậu ấy vẫn kể về những điều khác trong cuộc sống của cậu ấy.
“Cậu có chắc mẹ của Shane đã đi rồi không?” Chelsea hỏi khi chiếc Beetle bon bon trên con đường đất. Trời vẫn chưa mưa nhưng không khí bên ngoài đã chuyển thành màn sương mù mịt.
“Chắc chắn. Shane nhắn tin bảo vậy.”
Bác Nelson thật tốt bụng. Những lần tôi đến chơi, bác ấy luôn đối xử tốt với tôi theo cách mà bố mẹ tôi sẽ không bao giờ làm được như thế với Shane. Nhưng bác ấy sẽ không tốt đến mức đồng ý để sáu đứa chúng tôi qua đêm trong nhà bác ấy, đặc biệt là khi Brandon chắc chắn đã mang theo rượu.
Nhà của Shane có vẻ cũng từng trải qua những ngày huy hoàng. Có lẽ, nó từng mang lớp sơn đỏ rực rỡ, nhưng bây giờ lớp sơn đã phai gần hết, một số chỗ đã biến thành màu trắng và có chỗ chỉ còn trơ gỗ. Mái nhà cong vẹo và phủ đầy rêu, như thể một cơn gió mạnh cũng có thể dễ dàng cuốn nó đi ngay lập tức. Tất cả các khung cửa sổ đều trông hơi vênh, giống như người xây dựng trang trại dù đã cố gắng hết sức nhưng vẫn không biết làm thế nào để kết hợp mọi thứ lại với nhau một cách hợp lý.
Khi Chelsea đỗ xe bên cạnh chiếc Chevy của Shane, cánh cửa ngôi nhà mở ra. Shane xuất hiện ở ngưỡng cửa, hai mắt sáng lên. Cậu ấy vẫy tay hào hứng. “Nhanh lên! Trời sắp mưa đến nơi rồi!”
Tôi chộp lấy ba lô và leo ra khỏi xe, đóng sầm cửa lại sau lưng. Tôi nhìn lên trời, những đám mây xám xịt nặng như chì và chỉ trực trút nước xuống bất cứ lúc nào. Tôi đi qua con đường đất dẫn tới cửa trước, ba lô khoác trên vai. Shane đón lấy nó khi tôi đến cửa.
“Để tớ cầm cho, Brooke,” cậu ấy vừa nói vừa cười toe.
“Ga lăng thế nhỉ!” Chelsea nhận xét. Nó ném cho Tim một cái nhìn sắc bén, và cậu ấy miễn cưỡng đưa tay về phía Kayla, và cô ấy ném ngay chiếc túi vải thô khổng lồ của mình vào tay cậu ấy. Thề có Chúa, trong đó chắc đủ đồ dùng cho cả tháng luôn.
Sau khi vào trong nhà, tôi đóng cánh cửa lưới sau lưng lại. Mặc dù tôi đã tận mắt chứng kiến Shane sửa cánh cửa đó nhưng trông nó vẫn như sắp bung bản lề đến nơi. Tôi nghĩ chắc phải thay toàn bộ cánh cửa, nhưng cậu ấy không có tiền cho việc đó. Bác Nelson phải làm hai công việc một lúc và họ cần tiền lương của Shane ở tiệm pizza để trả tiền thuê nhà và đồ ăn.
Tôi vừa khóa cửa trước, Shane đã tóm lấy tôi và kéo tôi lại hôn. Tôi thấy mình đang tan ra, như mọi lần. Và tối nay cậu ấy thật thơm. Không phải mọi khi cậu ấy không thơm, mà đêm nay cậu ấy thơm hơn rất nhiều. Đó là loại nước hoa sau khi cạo râu mà cậu ấy thỉnh thoảng mới dùng.
“Tớ thích nước hoa cạo râu của cậu lắm,” tôi thì thầm.
“Là mùi gỗ đàn hương.”
Tôi cau mày. “Gỗ đàn hương là gì?”
“Tớ không biết. Loại gỗ để làm đàn chăng?”
“Vậy là cậu có mùi giống một chiếc guitar?”
Cậu ấy cười. “Này, cậu mới là đứa kỳ quặc thích cái mùi này đấy nhé…”
Shane hôn tôi lần nữa nhưng khi tôi buông ra, tôi bỗng có cảm giác kỳ quái, một cảm giác bất an từ phía sau. Giống như có ai đó đang theo dõi tôi.
Tôi quay đầu nhìn quanh. Tim đang đứng ở phía kia của căn phòng, nhìn chằm chằm vào chúng tôi, gương mặt hiện lên một biểu cảm khó hiểu. Nhưng khi ánh mắt chúng tôi chạm nhau, cậu ấy nhanh chóng quay đi. Thế cũng tốt, tôi không muốn Shane biết cậu ấy đang nhìn chúng tôi chằm chằm như vậy.
“Vậy cậu dẫn theo Tim à?” Shane nói.
Đôi mắt đen của Shane thoáng vẻ bất mãn. Tim ghét Shane, nhưng có vẻ như Shane cũng không yêu quý Tim cho lắm. Tôi cần thay đổi chuyện này.
“Cậu ấy tốt mà,” tôi nói, hơi cảnh giác một chút.
“Ừm.”
“Với lại, Chelsea còn dẫn cả Kayla đi cùng. Cậu biết đấy.”
Shane im lặng một lúc. “Được rồi,” cậu ấy nói. “Tốt thôi. Dù sao thì chúng ta cũng có ba phòng ngủ mà.”
Tôi thở phào nhẹ nhõm. Shane thường không quá bận tâm về mọi thứ, nhưng chẳng biết được, dù sao thì tôi cũng chỉ mới hẹn hò với cậu ấy được ba tháng. Vẫn còn nhiều thời gian để xem cậu ấy có mặt tối nào không. Nhưng đến giờ tôi vẫn chưa thấy. Bất chấp những lời cảnh báo của Tim.
“Chào Reese!” Shane giơ tay chào. “Mừng là cậu đến được.”
Tôi đưa tay sờ chiếc vòng cổ hình bông tuyết của mình khi Shane bước tới chỗ Tim. Shane đang nỗ lực vì cậu ấy biết Tim rất quan trọng đối với tôi và tôi đánh giá cao điều đó. Hai người họ bắt đầu nói chuyện và có vẻ khá thân thiện. Tôi không thể nghe được họ đang nói gì - Shane đang nói nhỏ và Tim cũng đang đáp lại bằng một giọng khẽ khàng không kém. Tôi cố gắng dỏng tai lên vì Chelsea và Kayla đang đứng trò chuyện chỉ cách tôi vài bước chân, nhưng chẳng ích gì. Họ nói bé quá.
Nhưng họ nói gì không quan trọng. Họ không đánh nhau mới là điều quan trọng.
Tôi định đến chỗ họ, nhưng trước khi tôi kịp hành động, cánh cửa bếp mở ra với tiếng cọt kẹt rõ to. Brandon xông vào phòng, hai hộp pizza trên một tay và chai vodka trên tay kia.
“Sẵn sàng quẩy chưa nào?” Cậu ta hô lên.
Shane giật mình khi nghe thấy giọng của Brandon. Cậu ấy lùi xa khỏi Tim như thể bị tôi bắt gặp đang làm điều gì phạm pháp, rồi đi thẳng đến chỗ pizza và vodka. Cuộc trò chuyện giữa hai người họ rõ ràng đã kết thúc.