11 NĂM TRƯỚC
Không xác định
12.
“Chúng ta sẽ chơi Đã từng hay Chưa từng.”
Chelsea tuyên bố chắc nịch sau khi tất cả chúng tôi đều có vài lát bánh pizza trong bụng, và Brandon pha cho cả đám uống một thứ gọi là “tuốc nơ vít.” Rõ ràng, nó là hỗn hợp của rượu vodka và nước cam, và có vị như chất tẩy sơn.
Chúng tôi tụ tập trong phòng khách, ngồi thành từng cặp quanh chiếc bàn cà phê ọp ẹp. Shane và tôi bị ép chặt vào chiếc ghế đôi nhỏ xíu. Mấy đứa khác đang chen chúc trên chiếc ghế sofa cũ, đám lông vũ bên trong ruột ghế bay lả tả khi cả đám ngồi xuống. Tim ngồi sát phần tay vịn và Kayla bị ép chặt vào cậu ấy đến nỗi đùi họ dính chặt vào nhau. Chelsea đặt chân vào lòng Brandon và cả hai vẫn đang âu yếm nhau, mặc dù Chelsea tâm sự với tôi rằng nó chán ngấy việc bạn trai lừa dối mình và sẽ chia tay anh ta khi săn được anh nào mới.
“Đã từng hay chưa từng cái gì?” Tôi hỏi.
Chelsea ôm ngực sửng sốt trước sự ngây thơ của tôi. “Brooke, hỏi thật đấy à?”
Tôi nhún vai, cố gắng phớt lờ cảm giác nóng bừng trên má. Tôi không có kinh nghiệm uống rượu hay tiệc tùng như bạn bè hoặc bạn trai của mình. Đây mới là lần thứ hai tôi uống rượu và chưa bao giờ say. Công bằng mà nói, bố mẹ tôi gần như không cho tôi ra ngoài kể từ đầu năm vì họ quá hoảng sợ sau khi Tracy Gifford bị sát hại.
“Rất đơn giản,” Chelsea giải thích. “Tớ sẽ nói điều gì đó mà tớ chưa bao giờ làm, và bất kỳ ai ở đây đã làm điều đó đều phải uống một ly. Ví dụ, nếu tớ nói, ‘Tôi chưa bao giờ đạt được một trăm điểm trong bài kiểm tra toán’, thì hai đứa mọt sách các cậu” - nó nhìn thẳng vào tôi và Tim - “phải uống một ly. Hiểu chưa?”
Brandon lướt bàn tay to lớn của mình dọc theo đùi Chelsea. “Cũng không khó hiểu lắm.”
“Được thôi,” tôi nói. “Nghe hay đấy.” Mặc dù tôi rất sợ trò chơi này sẽ để lộ sự ngu ngơ non nớt đáng xấu hổ của mình trong mọi chuyện. Điều tốt nhất tôi có thể nói là tôi không có bí mật nào cả.
Ừ thì, không nhiều lắm.
“Này.” Kayla đang nhìn xuống điện thoại của mình. “Điện thoại của tôi không có tí sóng nào cả, Shane. Có chuyện gì thế?”
“Ồ.” Shane ngoái nhìn về phía cửa sổ, ngoài trời đang mưa sầm sập. “Xin lỗi nhé, tín hiệu ở đây bị nhiễu. Cứ có bão là mất hẳn. Nhưng nhà tôi có điện thoại cố định nếu cậu cần gọi điện.”
Kayla lầm bầm điều gì đó rồi vứt mạnh chiếc điện thoại xuống bàn cà phê. Nhưng cô ấy bình thường lại ngay và mỉm cười ngọt ngào với Tim. Giờ đây khi không còn bị điện thoại làm phiền, Kayla dồn toàn bộ sự chú ý vào Tim.
Và ý tưởng đó bỗng khiến tôi không thấy vui lắm.
Brandon xoa hai tay vào nhau. “Tôi trước. Nhưng khó mà nghĩ ra điều gì tôi chưa từng làm.”
Mắt Tim chạm mắt tôi trong tích tắc, và cậu ấy đảo mắt nhìn lên trời. Tôi phải cố không bật cười khúc khích. Chelsea nghĩ Brandon rất hấp dẫn và cậu ta là một nhân vật nổi bật trong đội bóng, nhưng sự thật là tôi không thể chịu đựng được gã này.
“Ra rồi.” Brandon nhấc chiếc cốc giấy đựng “tuốc nơ vít,” lên. “Tôi chưa bao giờ… bị đá. Biết làm sao được, các nàng khoái tôi.”
Chelsea và Kayla đều uống. Tim và tôi đặt cốc xuống. Shane là bạn trai thực sự đầu tiên của tôi nên tôi chưa bao giờ có cơ hội bị đá. Tôi nhìn Shane và cậu ấy cũng không uống. Hay rồi đây. Trò chơi này chắc chắn sẽ là cơ hội để tìm hiểu thêm một chút về bạn trai của tôi. Chúng tôi chơi hết một lượt, kể lại những lời thú tội thật giả lẫn lộn của mình. Kayla chưa bao giờ tắm tiên, nhưng choáng hơn là, Chelsea đã từng (rõ ràng là với Brandon). Shane chưa bao giờ gian lận khi thi cử và không ai trong chúng tôi có được niềm tự hào ấy. Tôi thừa nhận rằng tôi chưa bao giờ sử dụng căn cước giả và Brandon rất vui mừng vì được uống. Shane thì không, và tôi thấy nhẹ nhõm hơn một chút - có lẽ cậu ấy không ngang tàng và bất cần như tôi nghĩ.
“Đến tôi.” Đôi môi xinh đẹp vừa in dấu trên thành cốc của Chelsea nở một nụ cười khoái trá. “Tôi chưa bao giờ hôn hàng xóm của mình.”
Nó vừa nhìn tôi và Tim vừa nói. Tim nhìn tôi, lông mày nhướng lên khoảng một milimet. Tôi lắc đầu, cũng khoảng một milimet. Không ai trong chúng tôi uống rượu.
Chelsea xụ mặt xuống, nói thầm. “Đồ dối trá.”
Chelsea hoàn toàn đúng. Chúng tôi đang nói dối. Tim và tôi đã hôn nhau một lần nhưng đã lâu lắm rồi. Trên thực tế, nụ hôn đầu tiên của tôi là với cậu ấy. Nhưng đó không phải là một nụ hôn thực sự.
Chuyện xảy ra vào mùa hè trước khi chúng tôi lên trung học. Tim và tôi đang chơi đùa trong phòng ngủ của tôi, và tôi đang than thở về việc mình bắt đầu học trung học mà chưa từng hôn một chàng trai nào. Tim thừa nhận rằng cậu ấy cũng đồng cảnh ngộ, và sau đó nảy ra một ý tưởng tuyệt vời.
Chúng tôi nên luyện tập với nhau!
Tôi coi cậu ấy như một người anh, và cậu ấy cũng không có gì đáng chê trách cả. Cậu ấy dễ thương mà. Thế là tôi đồng ý mà không cần thuyết phục nhiều.
Thật tốt là chúng tôi quyết định luyện tập cùng nhau vì nụ hôn đầu tiên bao giờ chả vụng về. Tôi không biết phải làm gì với đôi tay mình, tôi không chắc mình nên mở hay nhắm mắt, và tôi cũng không biết mũi mình nên đặt ở đâu. Và khi môi chúng tôi chạm vào nhau, tôi bối rối không biết phải làm gì với lưỡi của mình. Nghe kỳ lạ đúng không? Nhưng nếu hôn không chạm lưỡi thì có kỳ quặc không nhỉ? Cuối cùng chính Tim cũng nhẹ nhàng khều khều lưỡi tôi. Và cảm giác thật tuyệt, một khi tôi đã quen với nó.
Sau hai mươi phút, có vẻ như chúng tôi đã thực sự hiểu nên hôn như thế nào. Và tất nhiên, đó chính là thời điểm mẹ tôi xông vào phòng mà không gõ cửa. Đó cũng là lần cuối cùng chúng tôi được phép ở riêng trong phòng đóng kín, mặc dù tôi liên tục giải thích rằng chúng tôi chỉ đang luyện tập.
Mặc dù vậy, Tim và tôi chưa bao giờ nhắc lại chuyện đó. Nó giống như chưa bao giờ xảy ra. Suy cho cùng, đó chỉ là luyện tập thôi mà.
Bây giờ bí mật nhỏ của chúng tôi vẫn an toàn, đến lượt Tim. Có lúc, tôi thấy tay của Kayla đặt hờ lên chân cậu ấy nhưng tôi không biết chuyện gì đã xảy ra vì giờ nó không còn ở đó nữa. Tim nhìn xuống chất lỏng màu cam trong cốc giấy, cân nhắc xem mình sẽ nói gì. Cuối cùng, cậu ấy lên tiếng, “Tôi chưa bao giờ đánh một đứa trẻ nặng đến mức phải nhập viện.”
Brandon bật cười. Anh ta nâng cốc lên và tu một hơi dài cái thức uống tuốc nơ vít khủng khiếp đó. Sau đó anh ta huých Shane. “Uống đi, Nelson.”
Shane cựa quậy bên cạnh tôi. Khi bị tôi nhìn chằm chằm, cậu ấy từ từ cầm chiếc cốc giấy lên và uống.
“Shane?” Tôi nói.
Brandon uống thêm một ly nữa, mặc dù cậu ta không cần phải làm vậy. “Có chuyện gì to tát đâu nào. Cái thằng Mark đấy kỳ cục bỏ xừ. Nó đáng bị thế đấy chứ.”
Tim nhướn mày. “Đáng bị thế?”
“Bọn tôi tình cờ nghe được nó nói về mẹ của Shane,” Brandon đáp. “Nó bảo với mấy thằng bạn lập dị của nó là nó thấy mẹ Shane thật quyến rũ. Thằng ấy đã mua nhiều đồ ở cửa hàng mà mẹ Shane làm việc, ông hiểu ý tôi không.”
Tôi liếc nhìn Shane và thấy trong mắt cậu ấy hiện lên một tia giận dữ, nhưng cậu ấy không nói một lời.
“Thằng đó dị hợm lắm.” Brandon tiếp tục. “Ông có biết nó luôn cố nhìn lén phòng thay đồ nữ không?”
Chelsea đánh vào tay anh ta. “Các người có biết các người là lũ khốn nạn lắm không hả?”
Tôi vẫn nhìn xoáy vào Shane. Ngọn lửa giận dữ đã tắt và bây giờ cậu ấy đang gục đầu xuống.
Tôi biết cậu ấy là học sinh cá biệt ở trường cấp hai, và tôi đã hy vọng rằng sau khi tham gia đội bóng bầu dục cậu ấy sẽ thay tính đổi nết. Nhưng có lẽ Tim nói đúng. Có lẽ cậu ấy thật sự là một kẻ bắt nạt.
“Dù sao thì cũng chỉ gãy một cái xương sườn thôi mà,” Brandon nói. “Nó còn không phải nằm viện luôn ấy.”
“Ồ, chỉ vậy thôi à?” Tim vặn lại. “Chỉ là gãy xương sườn thôi à?”
Ánh mắt của Brandon bỗng lóe lên như tia sét rạch ngang trời và khuôn mặt cậu ta biến thành vẻ đáng sợ kỳ quái. Cậu ta ném chiếc cốc giấy xuống bàn cà phê mạnh đến mức thứ nước màu cam đó bắn tung tóe.
“Mày muốn là người tiếp theo hả Reese?”
“Vì Chúa, câm mồm mày đi, Brandon,” Shane gầm gừ. Cậu ấy quay lại nhìn tôi. “Thật là ngu ngốc. Thực sự ngu ngốc. Lúc ấy bọn tớ vừa thua một trận và khi tớ nghe nó nói như thế về mẹ tớ, ý tớ là, đó là mẹ tớ… dù sao thì, tớ chỉ… tớ biết, chúng tớ thật ngu ngốc.”
Ánh mắt của Tim nhìn sang tôi. Biểu cảm của cậu ấy như đang viết rõ câu “cậu tin cái thứ nhảm nhí này à” lên mặt vậy. Tôi phải nhìn đi chỗ khác.
“Brooke ơi?” Shane nói.
“Chỉ là…” Tôi chạm vào chiếc vòng cổ hình bông tuyết của mình, tôi luôn làm thế bất cứ khi nào thấy lo lắng. “Đừng bao giờ thế nữa.”
Cuối cùng, cậu ấy xin lỗi. Học sinh trung học thì đứa nào chả làm mấy trò ngu ngốc chứ. Tôi không thể mong đợi Shane trở nên hoàn hảo. Tôi chắc chắn là không.
“Được rồi.” Shane hắng giọng lớn tiếng. “Đến lượt tôi.”
Tất cả chúng tôi quay lại nhìn cậu ấy, đồ uống của chúng tôi đã sẵn sàng.
“Tôi chưa bao giờ,” cậu nói, “hẹn hò với Tracy Gifford.”
Shane nhìn chằm chằm vào Tim đúng lúc bên ngoài trời, một tia sét làm rung chuyển căn phòng. Tim ngước mắt lên và giữa hai người họ có điều gì đó mà tôi không thể xác định được. Tất cả chúng tôi ngồi đó, bàn tay cầm chiếc cốc giấy như đông cứng lại. Tracy Gifford chính là cô gái đã qua đời hồi mùa hè. Rõ ràng là không ai trong chúng tôi từng hẹn hò với cô ấy. Nhưng rồi Tim cầm cốc lên.
Và cậu ấy uống một ly.