HIỆN TẠI
Không xác định
13.
Tôi không thể tin được sau ngần ấy năm, tôi lại hẹn hò với Tim Reese.
Không, đính chính: đây không phải là một buổi hẹn hò. Chúng tôi chỉ đi uống với nhau thôi. Như những người bạn. Theo những gì tôi biết thì Tim đã có bạn gái. Dù sao thì cậu ấy có ngoại hình hấp dẫn, có sức hút và một công việc tử tế. Tim là một mối hoàn hảo ấy chứ, làm sao có chuyện cậu ấy vẫn độc thân được.
Nhưng tôi có cảm giác rằng đúng là cậu ấy vẫn độc thân.
Tôi đã muốn đi xe riêng, nhưng Tim nói là chúng tôi sẽ khởi hành từ cùng một khu nhà, vì vậy “chúng ta nên đi chung xe để bảo vệ môi trường.” Tôi không thể phản bác lại lập luận này. Và tôi cũng không cự nự gì khi cậu ấy đề nghị lái xe. Đó là lý do tại sao tôi mặc một chiếc quần jean đen bó sát và một chiếc áo sơ mi tôn dáng khi đứng trước cửa nhà đợi Tim đến. Hồi đi học tôi chưa bao giờ trang điểm đậm và bây giờ tôi cũng không trang điểm gì nhiều. Chỉ một chút chì kẻ mắt và một chút son môi. Tôi không muốn trông mình như thể đang gồng quá.
Một chiếc Lincoln Continental màu trắng đỗ trước cửa nhà, và trước khi kịp ngạc nhiên vì Tim lái kiểu xe này sao, tôi nhận ra có một người phụ nữ tóc trắng ngồi sau vô lăng. Khi bước xuống xe, bà ta đẩy cặp kính ngoại cỡ của mình lên cầu mũi và vuốt lại bộ đồ màu hồng cho phẳng phiu.
“Brooke à?” Bà ta dang tay ra như thể tôi sắp chạy vào ôm bà ta vậy. “Brooke! Không thể tin được! Cháu đấy à?”
Tôi ngây người nhìn bà ta. “Xin chào…?”
“Bác Estelle đây!” Đôi môi đỏ choét của bà ta cười toe toét với tôi. Lớp trang điểm không hề cho có như tôi. “Estelle Greenberg! Chúng ta đã nói chuyện qua điện thoại.”
Tôi co rúm người lại, ước gì mình có thể quay vào trong nhà. Estelle Greenberg là người môi giới bất động sản hàng đầu ở Raker này. Theo di chúc của bố mẹ tôi, họ trả tiền cho Estelle để bà ta bán giúp căn nhà và số tiền bán được đó sẽ là của tôi. Bà ta gọi cho tôi khi tôi đang quay lại thành phố, đảm bảo với tôi rằng bà ta sẽ lo việc bán căn nhà và tôi thậm chí không cần phải đặt chân về Raker nếu tôi không muốn. Vậy nên bà ta khá sốc khi nghe tôi nói rằng tôi không những không muốn bán căn nhà mà còn sẽ sống ở đó.
“Ồ, Brooke,” bà ta thở dài. “Bác nhớ gặp cháu từ lúc cháu mới chỉ cao đến đây!”
Bà ta giơ một tay lên ngang hông để biểu thị rằng tôi cao như nào trong ký ức của bà ta. Tôi cố không trợn mắt nhìn trời.
“Bác phải nói với cháu như này, Brooke ạ,” bà ta nói, “thị trường bất động sản hiện nay đang rất điên rồ. Cháu thậm chí không thể tưởng tượng được bác có thể bán căn nhà này giúp cháu với giá bao nhiêu đâu. Đủ để cháu mua căn hộ mơ ước ở thành phố luôn đấy! Thậm chí ở Manhattan, nếu cháu muốn.”
Mạch máu bên thái dương tôi đập rần rật. “Cháu cảm ơn bác, nhưng cháu không quan tâm.”
“Cháu ơi, bong bóng bất động sản sẽ không tồn tại mãi đâu. Cháu nên khôn ngoan một chút trong chuyện này.”
“Cháu rất ổn,” tôi nói cứng. “Thật sự đấy.”
“Mà cháu muốn gì với ngôi nhà cũ đầy bụi bặm đó?”
Estelle dán đôi mắt nâu vào tôi chờ đợi câu trả lời. Đó cũng không phải là một câu hỏi hoàn toàn vô lý.
Không phải vì những kỷ niệm gần đây nhất của tôi về nơi này không vui vẻ chút nào. Nhưng ở đây, tôi đã từng hạnh phúc. Theo một cách nào đó, tôi đã trải qua những năm tháng hạnh phúc nhất của cuộc đời mình trong ngôi nhà này, khi tôi vẫn còn là một thiếu nữ vô tư. Hoặc có lẽ vì một phần trong tôi vẫn là một thiếu nữ nổi loạn, tôi muốn quay lại đây chỉ vì bố mẹ tôi sẽ không bao giờ cho phép tôi làm thế kể từ khi tôi có thai.
“Đây là nhà của cháu, bác Estelle ạ,” tôi gằn giọng. “Và cháu được phép làm bất cứ điều gì cháu muốn với nó mà không cần phải giải thích với bác.”
Lông mi giả của Estelle rung lên như thể bà ta bị sốc vì cách nói chuyện của tôi. Tôi chắc chắn sẽ không nói những điều như vậy khi tôi “mới chỉ cao đến đây,” của bà ta.
“Cháu biết không, bố mẹ cháu sẽ rất thất vọng nếu cháu không nghe lời họ.”
Đúng, nói thật, tôi đã rất bất ngờ khi bố mẹ không để lại căn nhà cho tôi. Sau khi tôi bắt đầu gửi trả lại những tấm séc mà hàng tháng họ gửi cho tôi, tôi nhận ra rằng bố mẹ thực sự không để lại gì cho mình. Nhưng họ không còn người thừa kế nào khác. Vì vậy, tôi đã nhận được tất cả theo luật định.
Tôi khoanh tay trước ngực. “Xin đừng làm phiền cháu nữa, bác Estelle.”
Đôi môi đỏ choét của bà ta hé ra và trong khoảnh khắc đó tôi cứ nghĩa bà ta sẽ tranh cãi tiếp với mình. Nhưng thay vào đó, bà ta quay gót, trở lại chiếc Lincoln và lao đi đúng lúc chiếc Prius của Tim đi tới lối xe vào. Tôi hít một hơi thật sâu, cố gắng xua tan sự bực bội vì cuộc chạm trán vừa rồi. Hít sâu đúng là có hiệu quả - một ít.
“Chà.” Tim nói khi tôi ngồi vào cạnh ghế lái. “Đã lâu rồi không thấy cậu ăn diện.”
Tôi cựa quậy để thắt dây an toàn vào đúng vị trí. “Tôi không ăn diện.”
“Phải. Tôi cũng vậy.”
Nhưng cậu ấy trông có vẻ hơi ăn diện đấy. Một chiếc áo sơ mi màu xanh nhạt và thậm chí còn kèm cà vạt. Khi chúng tôi còn nhỏ, tôi chưa bao giờ thấy cậu ấy mặc gì ngoài áo phông và quần jean, nhưng phong cách này rất hợp với cậu ấy.
Tôi không mời cậu ấy vào nhà và có vẻ cậu ấy cũng không để ý chuyện đó. Tôi không biết Josh sẽ nghĩ sao nếu tôi đưa một anh chàng nào đó về nhà, đặc biệt nếu anh chàng đó là hiệu phó trường thằng bé đang học. Dù nghĩ lạc quan nhất, việc này vẫn có thể gây ra một số tin đồn khó chịu.
“Chúng ta đang đi đâu đây?” Tôi hỏi.
“Một quán bar mở cách đây vài năm, quán Shamrock. Nó khá yên tĩnh, đồ ăn ngon. Có bia, nếu đó là tất cả những gì cậu muốn.”
Tôi gật đầu, thầm nghĩ rằng lần gần nhất tôi gặp Tim, cả hai chúng tôi đều chưa đủ tuổi uống rượu. Cột mốc đó đã xa lắm rồi.
“Vậy Josh thấy trường thế nào?” Tim hỏi.
“Nó ổn,” tôi nói. “Có vài người bạn mới.”
“Tuyệt. Mẫu giáo là một quá trình chuyển đổi khó khăn nhưng tôi chắc chắn thằng bé sẽ học tốt.”
Tôi đờ người. Tôi cứ nghĩ khi Tim tra cứu hồ sơ học sinh, cậu ấy phải phát hiện ra Josh đang học lớp Năm rồi chứ. Rõ ràng là không. Cậu ấy vẫn nghĩ con trai tôi mới năm tuổi. Điều đó có nghĩa là cậu ấy không biết Josh là con trai của Shane.
Và tôi thực sự, thực sự không muốn nói với cậu ấy. Vẫn chưa. Khi cậu ấy quay sang nhìn tôi lúc chờ đèn đỏ và mỉm cười với tôi như vậy.
Shamrock chỉ cách chỗ chúng tôi năm phút lái xe. Tim đỗ xe ở bãi đỗ bên ngoài quán, và chạy vòng sang để mở cửa cho tôi, mặc dù tôi đã tự mở được rồi. Đây không phải là một cuộc hẹn hò, nhưng cậu ấy rất ga lăng. Thật dễ thương. Đàn ông ở New York thì không như vậy. Rõ ràng là bạn phải đi ra vùng ngoại ô mới gặp được đàn ông lịch thiệp.
Bên trong quán đúng như những gì tôi nghĩ. Tối tăm, không khí thoảng mùi khói thuốc, bàn thì nhiều nhưng nhớp nháp. Chúng tôi chọn một chiếc bàn ở phía sau, và lần này không có gì ngạc nhiên khi Tim kéo ghế cho tôi.
“Ga lăng như này từ bao giờ thế hả bạn?” Tôi trêu cậu ấy.
“Trước đây tôi không như thế à?”
“Ha!” Tôi khịt mũi. “Cậu không kéo ghế cho tôi ngã là tôi thấy mình may lắm rồi.”
“Brooke!” Cậu ấy ôm ngực giả vờ kinh hãi. “Tôi sẽ không bao giờ làm điều đó. Tất nhiên, trừ khi cậu xứng đáng với điều đó.”
“Tôi chỉ muốn nói là…” Tôi nhìn vào đôi mắt xanh lấp lánh của cậu ấy. “Cậu không cần phải khách sáo với tôi như thế. Chúng ta biết nhau từ khi còn mặc tã. Hiểu nhau rõ mà.”
Cậu ấy nhướn mày. “Đã từng thôi. Bây giờ thì không rõ lắm đâu.”
Trước khi tôi kịp nghĩ ra điều gì để nói, cô phục vụ nhỏ nhắn mặc chiếc áo phông bó sát khoe vòng một ấn tượng bước đến. Cô ấy trông rất quen, giống như nhiều người trong thị trấn này - tôi nghĩ có lẽ chúng tôi đã học cùng trường trung học. Tôi để tóc xõa xuống mặt khi gọi món, hy vọng mình trông khác đến mức cô ấy không nhận ra tôi.
Trước khi rời đi, cô đặt một bàn tay sơn móng đỏ chót lên vai Tim. “Tôi sẽ quay lại ngay, Timmy.”
“Cảm ơn, Kelli,” cậu ấy nói.
Kelli. Tôi nhớ ra rồi - cô ấy cũng ở trong đội cổ vũ giống tôi và Chelsea, nhưng là khóa sau chúng tôi hai năm. Trông cô ấy vẫn như thời trung học - mái tóc vàng, mặt trái xoan, mặc dù bộ ngực lớn hơn nhiều. Thật may là cô ấy không nhìn thấy tôi và dường như không nhận ra tôi.
Thực ra cô ấy chỉ đang nhìn Tim thôi. Ánh mắt rõ ràng quá mà, và tôi ngạc nhiên khi thấy mình thoáng cảm thấy ghen tị. Tôi đã không gặp Tim lâu lắm rồi. Tôi không có quyền cảm thấy khác biệt và được ưu tiên khi ở cạnh cậu ấy.
“Tôi đã cố gắng tìm cậu,” cậu ấy nói sau khi Kelli rời đi với yêu cầu về đồ uống của chúng tôi.
Tôi cố gắng không phản ứng với thông tin đó. “Thật à?”
“Nhưng cậu khó tìm thật đấy.” Cậu ấy nhìn tôi. “Không dùng mạng xã hội à?”
Cha mẹ tôi đã cố gắng hết sức để giữ tên tôi không bị lên mặt báo khi mọi chuyện xảy ra, vì tôi chỉ là trẻ vị thành niên. Và khi tôi đi học y tá, họ cũng cho tôi một khoản nhỏ - một tấm séc hàng tháng cùng với công việc phục vụ bàn của tôi chỉ vừa hay đủ, không dư một xu nào - và một quy định là tôi không được phép sử dụng mạng xã hội. Không Facebook, không Twitter, không Instagram. Thật dễ dàng đồng ý với điều đó vì tôi cũng không muốn sử dụng mạng xã hội. Tôi chưa bao giờ muốn gặp lại các bạn học cũ của mình. Này, Brooke, có nhớ bạn trai cậu đã cố giết cậu không? Ừ, lúc đó vui biết bao nhiêu nhỉ.
“Xin lỗi,” tôi nói. “Tôi chỉ muốn cẩn thận thôi.”
“Tôi biết. Nhưng đó là tôi mà, Brooke. Tôi chỉ muốn biết cậu ổn, rằng tôi có thể liên lạc được với cậu.”
Đến tháng thứ chín, khi sắp sinh con trai của một kẻ sát nhân bị kết án, tôi còn đâu hứng thú nói chuyện với bạn bè cũ chứ. Kể cả Tim. Nhưng tôi không thể giải thích điều đó với cậu ấy. “Tôi xin lỗi,” tôi nói. “Tôi cần thời gian để ổn định lại.”
Cậu ấy im lặng một lúc, nghiền ngẫm câu trả lời của tôi. “Ừ, tôi hiểu.”
Cô phục vụ kiêm cựu hoạt náo viên, Kelli, quay lại với đồ uống của chúng tôi. Cô ấy cẩn thận đặt ly của Tim xuống trước mặt cậu ấy và đặt ly của tôi rõ ràng mạnh tay hơn. Cô chuyển sự chú ý của mình trở lại Tim. “Hôm nay anh có ăn gì không, Timmy?”
Cậu ấy ngước lên nhìn lại và mỉm cười. “Không phải bây giờ.”
“Hành tây chiên cũng không hấp dẫn được anh à?”
Tim lắc đầu.
Cô lại nháy mắt với cậu ấy. “Cánh gà chiên giòn?”
“Không…”
“Khoai tây lốc xoáy?”
Ôi Chúa ơi, cô phục vụ này định đọc từng món trong thực đơn đấy à? Nhưng may mắn thay, sau khi Tim từ chối món khoai tây lốc xoáy, cuối cùng cô ấy cũng đi sang bàn khác.
“Bạn cùng trường trung học với chúng ta, phải không nhỉ?” Tôi hỏi.
Tim liếc nhìn Kelli, lúc này đang gõ chân sốt ruột xuống sàn trong khi chờ hai người phụ nữ quyết định gọi món gì. “Đúng rồi. Cậu có trí nhớ tốt đấy.”
“Tôi nghĩ cô ấy đang muốn tán cậu.”
“Thật ra…” Cậu hạ giọng xuống một chút. “Bọn tôi đã đi chơi với nhau một vài lần.”
Lông mày của tôi nhướn lên. “Thật?”
Tim nhún vai. “Có chuyện gì to tát đâu nào. Bình thường mà.”
“Cậu đã hôn cô ấy chưa?”
Tôi bật cười khi thấy khuôn mặt cậu ấy ửng hồng trong ánh sáng mờ ảo của quán bar. Những vết tàn nhang có thể đã mờ đi nhưng cậu ấy vẫn khá trắng và màu da này dễ dàng bán đứng cảm xúc lắm.
“Cô ấy và bạn trai đang… tạm nghỉ.” Tim giải thích. “Bọn tôi đi chơi hai lần, sau đó cô ấy quay lại với bạn trai.”
“Cô ấy đá cậu?”
“Cô ấy không đá tôi. Chỉ đi chơi có hai lần mà thôi.” Cậu liếc nhìn phía sau, nơi Kelli đang nhận đơn của một số khách khác. “Và ngay cả khi cô ấy không quay lại với bạn trai, tôi không nghĩ sẽ có buổi hẹn hò thứ ba. Chúng tôi không hợp nhau.”
“Ồ, tôi hiểu rồi. Tôi không biết cậu lại kén chọn đến thế đấy, Reese.”
“Tôi không kén chọn!” Tim uống một ngụm bia và liếm bọt ở môi trên. “Tôi chỉ đang đợi đúng người. Và Kelli cũng tốt lắm, nhưng không đúng thôi. Nói thế nghe có tệ bạc quá không?”
“Không, không tệ lắm.”
Tim đưa tay lau lớp nước phủ ngoài chiếc ly của mình. “Vậy còn cậu thì sao? Trước đây cậu đã kết hôn chưa?”
“Chưa.”
“Ồ?” Tim gật đầu. “Vậy bố của Josh…”
“Không liên quan gì ở đây hết,” tôi buột miệng. “Không tí nào.”
Và đang chịu án chung thân về tội giết người. Cũng chả liên quan.
Tôi đã quen với việc nhận được cái nhìn thông cảm khi nói với mọi người rằng tôi đang nuôi con một mình, nhưng Tim không nhìn tôi như thế. Ánh mắt ấy có một cái gì đó khác biệt. Tôi không thể gọi tên nó rõ ràng.
“Thật vất vả cho cậu,” cuối cùng cậu ấy nói.
“Chúng tôi ổn.”
“Tôi có bảo cậu không ổn đâu.”
“Tim này…” Tôi uống một ngụm đồ uống có cồn để lấy can đảm. “Tôi chỉ muốn nói rõ rằng cuộc sống của tôi hiện tại khá phức tạp và tôi không tìm kiếm… cậu biết đấy, bất cứ điều gì. Ngoại trừ tình bạn.”
“Tốt thôi.” Cậu ấy tựa lưng vào ghế, nó kêu cót két. “Bởi vì đó chính xác là những gì tôi đang tìm kiếm. Tình bạn.”
“Vậy thì tốt.”
“Hoàn hảo.”
Tôi quan sát nét mặt Tim khi cậu ấy mỉm cười đáp lại tôi. Tim là một chàng trai tốt, cậu ấy luôn như vậy và tôi tin rằng nếu tôi nói với cậu ấy tất cả những gì tôi muốn là tình bạn, cậu ấy sẽ không tiến xa hơn nữa. Cậu ấy sẽ tôn trọng mong muốn của tôi. Rốt cuộc, mười năm trước, cậu ấy đã cứu mạng tôi.