Chương 14
Không xác định
14.
Thật buồn là vào thứ Bảy, tôi không có việc gì khác để làm ngoài đi mua đồ tạp hóa. Chuyến mua sắm này thực sự là điểm nhấn cuối tuần của tôi.
Chính Josh là người đã thuyết phục tôi đi. Đầu tiên, thằng bé phát hiện ra chúng tôi đã hết ngũ cốc Lucky Charms và nó viết cái tên này, viết in hoa toàn bộ các chữ cái, vào danh sách đồ cần mua tôi gắn trên tủ lạnh. Tối qua, Josh nói với tôi là nhà mình không còn hộp nào cả. Và sáng nay, trông nó cực kỳ tuyệt vọng khi phải lấy một bát Cheerios ăn tạm thay cho Lucky Charms và nhắc đi nhắc lại rằng nó ước gì có vài viên kẹo dẻo rực rỡ trong bát. Sau đó, nó lại viết cái tên đó vào danh sách đồ cần mua.
Thằng bé còn bảo tôi có thể đi mua sắm mà không cần phải thuê người trông trẻ. Josh đang cố gắng để được tự do hơn một chút, và công bằng mà nói, đúng là Josh đã đủ lớn để có thể ở một mình trong một giờ đồng hồ khi tôi ở siêu thị. Vì thế tôi ở đây, đang mua Lucky Charms, trứng, pho mát và bánh mì cùng một số thứ khác chúng tôi cần.
Khi đang săm soi phần đầu cây rau diếp ở quầy nông sản, tôi có linh cảm rất mạnh là có ai đó đang nhìn mình chằm chằm. Tôi liếc mắt ra phía sau và nhíu mày khi nhìn thấy một khuôn mặt quen thuộc. Đó là Kelli - cô gái đã phục vụ chúng tôi tối hôm nọ ở Shamrock. Cô gái từng ở trong đội cổ vũ với tôi, trước khi cuộc đời tôi trở thành địa ngục.
Mắt chúng tôi chạm nhau. Lúc này, phớt lờ cô ấy sẽ còn tệ hơn, nên tôi ngập ngừng vẫy tay.
“Chào…”
Cô ấy dùng ánh mắt như dao găm chĩa vào tôi. “Tôi biết cô.”
Tôi cứng người, không biết phải trả lời thế nào. Ý cô ấy là cô ấy biết tôi từ khi tôi đi chơi với Tim phải không? Hay cô ấy biết tôi từ nhiều năm trước? Tôi hy vọng ý cô ấy là khả năng đầu tiên.
“Cô là người phụ nữ đã uống rượu với Tim tối hôm nọ,” cô ấy nói.
Tôi thở phào nhẹ nhõm. “À, ừ, đúng vậy.”
Môi cô ấy nhếch lên đầy vẻ khinh bỉ. “Vậy cô là ai? Bạn gái của anh ấy?”
“Không,” tôi đáp ngay. Không hẳn là tôi phải giải thích cho cô ấy, nhưng tôi không muốn ra khỏi siêu thị này mà bị cô ấy chọc thủng mắt bằng những móng tay dài màu đỏ đó. “Tim và tôi chỉ là bạn cũ thôi.”
“Tôi không thấy thế.”
“Không sao.” Tôi nhìn qua vai cô ấy, cố gắng thu hút sự chú ý của nhân viên bảo vệ. “Nếu cô muốn Tim, cậu ấy là của cô. Nhưng cậu ấy nói với tôi là cô đã có bạn trai rồi.”
Khuôn mặt cô ấy đầy giận dữ. “Anh ấy nói với cô về tôi à?”
Ôi, Chúa ơi. “Không. Không có gì. Tim nói đã cùng cô đi chơi nhưng giờ cô đã có bạn trai. Chỉ vậy thôi.”
Kelli trông như sắp phát điên. Tôi có thể hiểu tại sao Tim không muốn hẹn hò với cô ấy lần nữa nếu cô ấy cư xử kiểu như này. Tất nhiên, cô ấy có vẻ rất tốt bụng dịu dàng khi ở bên Tim. Tôi chắc chắn nếu họ bắt đầu hẹn hò, cô ấy sẽ giữ kín khía cạnh này với cậu ấy lâu nhất có thể.
“Cô biết không.” Kelli nói, “Tim đưa rất nhiều cô gái đến Shamrock. Đừng nghĩ rằng cô đặc biệt.”
Cậu ấy làm thế ư? Tôi không hiểu tại sao biết điều này lại khiến tôi buồn. Có lẽ, tôi đã hy vọng rằng đêm hôm đó không chỉ đơn thuần là đi uống rượu với một người bạn cũ. “Như tôi đã nói, đó không phải là một cuộc hẹn hò hay gì cả.”
Kelli nheo mắt nhìn tôi. Mỗi cô ta trễ xuống. “Chúng ta có biết nhau trước đó nữa không nhỉ? Cô trông quen lắm.”
Tôi cố gắng giữ nét mặt để không làm lộ cảm xúc gì. “Không, tôi không nghĩ vậy. Tôi mới chuyển đến đây.”
Bây giờ sẽ là thời điểm tốt để rút lui trước khi Kelli nhận ra tôi là ai. Nhưng rồi đôi mắt cô ấy mở to như cái đĩa, và tôi nhận ra đã quá muộn rồi.
“Cô chính là cô gái đó!” Cô ấy búng búng ngón tay. “Cô là… Bridget gì đó. Chính cô là người đã khiến Shane Nelson vào tù.”
Tất nhiên là cô ấy nhầm tên tôi, nhưng nhớ rõ tên của ngôi sao tiền vệ đẹp trai hoàn hảo kia. Trong giây lát, tôi đã nghĩ đến chuyện phủ nhận toàn bộ sự việc, nhưng vô ích. Cô ấy biết đó là tôi. “Chuyện lâu lắm rồi.”
“Vớ vẩn.” Kelli nói như sắp phun vào mặt tôi. “Tôi biết Shane. Anh ấy là một chàng trai tốt. Anh ấy sẽ không bao giờ làm những chuyện đó.”
Tôi không nói cho cô ấy biết rằng đối tượng yêu thầm của cô ấy, Tim Reese, thậm chí còn là nguyên nhân trực tiếp khiến Shane phải vào tù hơn cả tôi. Nhưng hành vi của Tim dễ được tha thứ hơn vì cậu ấy hấp dẫn thế cơ mà.
Dù sao thì tôi cũng không ngạc nhiên khi cô ấy bênh vực Shane. Điều này không có gì lạ - rất nhiều người ở cái thị trấn Raker này, đặc biệt là những người biết rõ về Shane, căm giận tôi vì đã làm chứng chống lại anh ta.
Shane là một ngôi sao bóng bầu dục và mọi người đều yêu quý anh ta. Tôi từng là bạn gái của Shane và mọi người cảm thấy tôi đang phản bội anh ta. Ngay cả khi tôi không phải rời đi vì những lý do khác, tôi cũng không bao giờ có thể ở lại Raker sau những gì tôi đã làm với Shane.
Nhưng tôi phải làm chứng. Tôi phải nói ra sự thật xảy ra đêm đó và nhốt con quái vật đó vĩnh viễn.
“Đêm đó, cô không có ở đấy,” tôi thì thầm.
“Tôi cần gì ở đó,” cô ấy đáp lại. “Cô hiểu lầm. Shane vô tội.”
“Không,” tôi phản bác, “anh ta có tội đấy. Tin tôi đi.”
Trước khi cô ấy kịp nói thêm điều gì, tôi quay xe đẩy hàng và bước nhanh sang một quầy khác.
Sau tất cả những gì tôi đã trải qua, cùng những vấn đề khác tôi đang đối mặt, tôi không bao giờ cần thêm một con điên theo dõi, soi mói mình. Tôi đi qua các quầy nhanh nhất có thể, nhặt hết đồ cần mua, nhớ gì nhặt đó.
Chỉ đến khi lên xe tôi mới nhận ra mình đã quên Lucky Charms.