11 NĂM TRƯỚC
Không xác định
15.
“Cậu hẹn hò với Tracy Gifford à?”
Kayla rít lên với âm lượng suýt đạt đến ngưỡng tần số mà chỉ có loài chó mới nghe được. Nhưng tôi không thể trách cô ấy vì tôi cũng cảm thấy như vậy. Tim đã hẹn hò với Tracy Gifford? Sao lại có chuyện đó được? Ở vũ trụ nào mà cậu bạn hàng xóm của tôi lại hẹn hò với một cô gái đã chết?
“Hai buổi đi chơi.” Tim trông như muốn chìm luôn vào những nếp gấp của chiếc ghế sofa. “Chuyện chỉ có vậy. Chẳng có gì to tát cả.”
“Chẳng có gì to tát á?” Kayla rít lên. Tôi nhận ra cô ấy không còn chạm vào đùi vào Tim nữa. “Xin lỗi cậu chứ tôi thấy chuyện rất là to tát đấy.”
Tim cựa quậy trên ghế. “Thực sự là không.”
Khuôn mặt như tượng tạc của Brandon lộ vẻ thích thú. Tôi luôn nghĩ cậu ta trông giống những anh chàng nhà giàu đẹp trai trong các bộ phim của John Hughes. “Tôi đã đánh giá thấp cậu, Reese ạ. Làm tốt lắm. Đã ‘ghi bàn’ chưa thế?”
“Chưa!” Mặt Tim đỏ bừng. “Tôi đã nói rồi, chỉ có hai buổi đi chơi thôi.”
“Chính xác,” Brandon nói.
“Trời ạ.” Tim đưa tay vuốt mái tóc ngắn, giờ đã dựng đứng lên một chút. “Tôi đã nói rồi, không có gì hết. Không có gì. Chúng tôi gặp nhau ở thư viện, nói chuyện và đi chơi hai lần. Sau đó, tôi gọi điện nhưng cậu ấy không nghe.”
“Bởi vì cậu ấy đã chết?” Chelsea thêm vào.
Mọi người hỏi Tim dồn dập, nhưng tôi lại không nói nên lời. Có cho tôi cả triệu năm thì tôi cũng không bao giờ có thể hình dung ra cảnh tượng này. Và làm sao Shane biết được điều đó? Chắc hẳn cậu ấy đã biết, vì khi nói ra điều đó, cậu ấy đang nhìn thẳng vào Tim. Bây giờ tôi liếc nhìn Shane, và cậu ấy đang quan sát mọi thứ với ánh mắt thích thú.
“Cảnh sát có thẩm vấn cậu không?” Kayla hỏi.
“Không.”
“Họ có biết cậu đi chơi với cô ấy không?” Cô ấy vẫn chưa thôi thắc mắc.
“Tôi không biết.” Tim cựa quậy trên ghế sofa. “Dù họ có biết hay không thì đó cũng không phải là chuyện quan trọng gì. Ý tôi là, chỉ đi chơi hai lần, và khoảng một tháng trước khi cậu ấy qua đời.”
“Ý cậu là,” Chelsea nói, “trước khi Tracy bị giết.”
Tim nhìn tôi với ánh mắt đau đớn nhưng tôi quay mặt đi. Tôi đã nghĩ tôi hiểu cậu ấy hơn bất kỳ ai trên thế giới này, nhưng tôi còn không biết chuyện này. Tôi sững sờ choáng váng. Tôi không thể nào hiểu được chuyện này.
“Cậu nên đến gặp cảnh sát,” Kayla nói. “Hãy nói với họ những gì cậu biết.”
Tim nhăn mặt. “Tôi không biết gì cả. Tôi chẳng có gì để nói với họ cả.”
Nói xong, cậu ấy nhảy khỏi ghế sofa và đi về phía nhà bếp, đẩy cửa mở và biến mất vào trong.
“Chà,” Kayla thở dài. “Đúng là không mắt thấy tai nghe thì bạn không bao giờ biết được.”
Tôi không thể ngồi đây thêm một giây nào nữa trong khi họ suy đoán về những gì Tim có thể đã làm. Tôi đứng dậy khỏi ghế và theo Tim đi vào bếp. Tôi có thể cảm nhận được ánh mắt Shane đang dán vào lưng mình, nhưng tôi không quay lại.
Trong căn bếp tối tăm, Tim đang tựa người vào quầy bếp, gục đầu xuống chiếc bồn rửa gỉ sét. Có vẻ như cậu ấy đang cố gắng kiểm soát bản thân. Tôi đã từng thấy cậu ấy như vậy một lần. Khuôn mặt của Tim cũng như thế khi Rusty, con chó mười hai tuổi của cậu ấy, có các khối u khắp cơ thể và họ phải trợ tử cho nó.
“Tim,” tôi gọi.
Tim quay lại nhìn tôi đúng lúc một tia sét lóe sáng chiếu lên khuôn mặt cậu ấy.
“Ừ.”
“Cậu không sao chứ?”
Tiếng sấm chói tai làm rung chuyển căn phòng. “Tớ xin lỗi vì đã không nói với cậu là tớ đi chơi với Tracy.”
“Tại sao cậu lại không nói?”
Tim đưa hai tay ôm mặt. “Lúc ấy, tớ thấy rất hoảng. Chúng tớ đi chơi vào đầu mùa hè và một tháng sau, họ phát hiện cậu ấy đã qua đời. Tớ nghĩ tớ có thể là chàng trai cuối cùng đi chơi với cậu ấy. Và tớ tớ nghĩ nó sẽ không tốt cho tớ. Hơn nữa, có vẻ như những gì tớ biết không giúp ích được gì cho họ cả.”
Cậu ấy nói có lý, nhưng đồng thời, lại khiến tôi hơi khó chịu. Nếu cậu ấy hoàn toàn vô tội, tại sao cậu ấy lại không muốn nói cho cảnh sát những gì mình biết? Tại sao cậu ấy lại giấu giếm?
“Tớ cảm thấy rất kinh khủng khi biết chuyện.” Tim cụp mắt nhìn xuống. “Chuyện giữa tớ và Tracy không thành, nhưng cậu ấy không đáng phải chết. Cậu ấy rất tốt. Tớ thấy buồn vô cùng.”
“Ừ,” tôi thở dài. “Chắc chắn vậy rồi…”
“Tớ không biết làm sao Shane biết được chuyện này.” Mặt cậu ấy bỗng tối sầm lại. “Tớ không thể tin được là cậu ta đã chờ đợi thời điểm hoàn hảo để khiến tớ trông thật tệ.”
Tôi cau mày. “Tớ không nghĩ cậu ấy cố tình thế đâu.”
“Thế sao?” Tim cười khẩy. “Brooke này, có lẽ tớ chỉ đi chơi vài lần với một cô gái nào đó, nhưng còn cậu ta, cậu ta thực sự đã đánh thằng bé đó. Chẳng vì lý do nào cả. Đến mức thằng bé phải nhập viện. Đó có thực sự là người mà cậu muốn hẹn hò không?”
Tôi nao núng trước lời nói của cậu ấy. “Cậu ấy đã nói là cậu ấy hối hận rồi.”
“Nhảm nhí!” Giọng của Tim lớn đến mức tôi sợ rằng dù đã đóng cửa rồi nhưng những người bạn ngồi ngoài kia vẫn nghe thấy. “Shane Nelson là một kẻ bắt nạt và là một tên khốn nạn. Cậu ta chỉ hối hận vì cậu đã phát hiện ra chuyện đó, vì cậu ta chỉ muốn ngủ với cậu thôi.”
Mặt tôi bỏng rát. Tim ghét Shane, nhưng tôi không thể tin cậu ấy lại nói với tôi như vậy. “Cậu nhầm rồi. Và cậu không có quyền nói như thế.”
Chúng tôi giương mắt nhìn nhau một lúc. Phần cơ dưới mắt tôi run lên rần rật. Tim thỏa hiệp trước.
“Tớ xin lỗi.” Cậu ấy thở hắt ra. “Tớ xin lỗi, Brooke. Cậu nói đúng. Đáng lẽ tớ không nên nói điều đó.”
“Chứ còn gì nữa.”
“Tớ chỉ lo lắng cho cậu.” Nỗi sợ hãi trong mắt cậu ấy là thật. Tôi biết cậu ấy đủ rõ để khẳng định điều đó.
“Tớ lo lắng về việc cậu ở bên Shane. Tớ nghĩ nó không an toàn đâu.”
“Không an toàn?” Tôi tưởng cậu ấy chỉ lo Shane sẽ làm tan nát trái tim tôi. “Cậu đang nói về chuyện gì vậy?”
“Nghe tớ nói này, Brooke.” Cậu ấy hạ giọng. “Shane là…”
Trước khi Tim kịp nói thêm điều gì, cánh cửa bếp bật mở. Shane đang đứng đó, thậm chí trông còn đẹp trai hơn thường lệ, với mái tóc đen hơi rối và nụ cười lệch đặc trưng trên khuôn mặt. “Brooke, cậu không ra ngồi nữa à?”
Không khó nhận ra cậu ấy không thèm hỏi Tim.
“Có chứ, tớ có.” Tôi nói, nhìn qua Tim. “Cậu ra không?”
Tim nhăn mặt. Dường như cậu ấy có điều gì đó quan trọng muốn nói với tôi nhưng bây giờ không thể nói được. Và sự thật là tôi không muốn nghe. Tim và Shane cứ ganh đua như hai đứa trẻ con, nhưng đó không phải là vấn đề của tôi. Tim cần phải vượt qua chuyện đó.
“Được thôi,” cuối cùng Tim cũng thỏa hiệp. “Đi nào.”