HIỆN TẠI
Không xác định
16.
Hôm nay, vết khâu trên trán của Shane Nelson sẽ được tháo chỉ. Tôi đã trằn trọc suốt đêm qua và nghĩ về chuyện này. Tôi nằm mơ mình trở lại trang trại đó. Trong giấc mơ, tôi bị chiếc vòng siết chặt quanh cổ và mùi gỗ đàn hương xộc vào trong mũi. Sau đó, tôi nghe thấy một tiếng sấm vang rền và một số tiếng động khác mà tôi không thể nghe rõ, và sau đó…
Tôi bật dậy.
Sau lần thứ ba tỉnh giấc và vã mồ hôi lạnh, tôi không cố ngủ lại nữa. Tôi đứng dậy, pha cho mình một tách cà phê. Lúc đó là lúc bốn giờ sáng và bây giờ tôi đang lờ đờ như cái xác không hồn. Thực ra như thế cũng là một điều tốt. Kiệt sức thế này thì tôi sẽ bớt hoảng sợ hơn khi Shane xuất hiện.
Vào khoảng hai giờ chiều, quản giáo Hunt dẫn Shane đi dọc hành lang dài đến khu vực chờ bên ngoài phòng khám. Anh ta ngồi xuống, cổ tay và mắt cá chân lại bị còng, chờ đến lượt sau hai người đàn ông khác trước mặt. Tất nhiên, sau khi nhìn thấy Shane đang ngồi ngoài kia, tôi không thể bình tĩnh suy nghĩ được nữa. Tôi cứ phải hỏi lại các tù nhân họ vừa nói gì năm giây trước đó.
Khi đến lượt, Shane ngước lên nhìn tôi, Hunt tóm lấy cánh tay và kéo anh ta ra khỏi ghế.
Shane cần một chút trợ giúp để đứng vững vì tay và chân vẫn đang bị cùm, nhưng Hunt mạnh tay hơn rất nhiều so với mức cần thiết. Sao lần nào tới đây anh ta cũng bị cùm lại thế? Trước đây tôi tưởng là do anh ta đánh nhau, nhưng bây giờ anh ta vẫn bị cùm.
Họ có thực sự nghĩ rằng anh ta nguy hiểm đến vậy không? Người duy nhất mà tôi gặp trong vài ngày qua bị xiềng xích như thế này là một gã xăm kín mặt những hình giận dữ và kinh tởm.
Nhưng tôi đang nói gì vậy nhỉ? Tất nhiên Shane rất nguy hiểm. Tôi biết điều đó rõ hơn bất cứ ai.
Nhưng anh ta trông không hề nguy hiểm khi lê bước vào phòng khám của tôi và cố gắng trèo lên bàn với vẻ mặt đau khổ. Khi chẳng may trượt chân, anh ta xin lỗi tôi. “Xin lỗi tôi chậm quá. Bị còng thế này, làm gì cũng khó cả.”
Đáng đời anh. Lời đã đến bên môi nhưng tôi không nói ra. Như thế thật không chuyên nghiệp. Thay vào đó, tôi lẩm bẩm, “Nào làm cho xong đi.”
Anh ta đang cố gắng ngồi vững lên bàn, và một lần nữa, tôi phải đưa tay ra giúp. Anh ta cười cảm ơn tôi, và như thể anh ta lại là Shane của ngày xưa. Má tôi nóng bừng và tôi phải quay mặt đi.
“Cảm ơn Brooke,” anh ta nói. “Rất cảm ơn em.”
“Ừm,” tôi lầm bầm.
“Được rồi. Làm cho xong nào.”
Tôi nhìn anh ta cố gắng gãi mũi với hai bàn tay bị còng. Cuối cùng, tôi bật ra câu hỏi đã lởn vởn trong đầu tôi kể từ tuần trước, “Tại sao họ lại làm thế này với anh?”
Shane nhướn mày. “Làm gì?”
Tôi hất hàm, nhìn xuống chiếc còng trên cổ tay anh ta. “Tôi không thấy tù nhân nào khác bị còng theo cách này. Và tôi nghĩ anh cũng không đến nỗi tệ hơn họ.”
Anh ta cười. “Ồ, tôi là người tệ nhất.”
Tôi nhìn chằm chằm.
“Đó là điều em nghĩ phải không?” Đầu ngón tay anh ta thọc sâu vào lớp vải kaki của bộ đồ tù nhân. “Rằng tôi là quái vật? Rằng tôi xứng đáng với tất cả những điều này?”
Đôi mắt nâu của anh ta dán chặt vào mắt tôi, và lần này tôi không tránh. “Thôi được rồi, anh khỏi cần trả lời. Đó là quyền của anh.”
Tôi đã mong đợi một lời đáp trả khó chịu nào đó từ Shane, nhưng thay vào đó, anh ta cúi người, liếc nhìn về phía cánh cửa đóng kín ngăn cách chúng tôi với người quản giáo. “Em muốn biết tại sao tôi luôn bị còng không? Đó là vì anh ta ghét tôi.”
“Ai?”
“Hunt. Anh ta ghét tôi cứng đầu.”
“Nhưng tại sao?”
Shane ngồi thẳng dậy. “Ai biết được? Có lẽ tôi làm anh ta nhớ đến ai đó. Đôi khi mọi người không thích nhau. Nhưng thật tệ nếu em là tù nhân và người không thích em lại là quản giáo. Cả cuộc đời em sẽ trở thành địa ngục trần gian. Ý tôi là, anh ta có khả năng khiến mọi chuyện trở nên tồi tệ với tôi.”
Tôi hy vọng anh ấy làm thế. Tôi đã định nói câu này, nhưng thôi, để làm gì chứ. Đã có lúc tôi muốn nhổ vào mặt anh ta, nhưng thăng trầm năm tháng đã mài mòn chút khí thế chiến đấu trong tôi.
Dù sao thì Shane đang ở trong tù rồi. Anh ta đang phải dành thời gian để trả giá cho những điều khủng khiếp mình từng làm. Mọi chuyện đã là quá khứ rồi.
Tôi muốn Shane phải đau khổ sau những gì anh ta đã làm, và tôi đã được như ý. Anh ta bị giam ở đây, ngày này qua ngày khác, dưới sự “thương xót,” của một nhóm lính canh coi anh ta là cặn bã của thế giới. Bị ăn đòn cũng không thể làm gì nếu không muốn lần sau nặng hơn. Ngủ trong phòng giam chật hẹp mỗi đêm. Cuộc sống của anh ta là địa ngục.
“Gần đây em thế nào?” Shane hỏi khi tôi mở bộ dụng cụ tháo chỉ khâu.
“Khỏe.” Đừng nói chuyện với người đàn ông này.
“Em có thích làm việc ở đây không?”
“Có.” Đó là sự thật. Mặc dù tôi vẫn còn hơi sợ các tù nhân và nhớ nhung đôi giày cao gót của mình nhưng tôi thấy đây là một công việc hữu ích. Và tôi muốn Shane biết rằng sự hiện diện của anh ta ở đây không làm tôi sợ hãi. “Các tù nhân đều tốt bụng.”
“Phải. Với em.”
Tôi đến gần Shane nhất có thể. Đó không phải là lựa chọn lý tưởng, nhưng bạn phải đến gần người bệnh khi thực hiện thao tác tháo chỉ. “Họ không tốt với anh à?”
“Em có thấy những vết khâu trên đầu tôi không?”
Tôi rút chỉ của mũi khâu đầu tiên bằng kẹp và cắt nó đi. “Tôi tưởng anh va vào hàng rào.”
“Ừ, phải rồi.”
Tôi cắt mũi khâu thứ hai. “Anh biết không, năm ngoái con trai tôi bị bắt nạt kinh lắm. Thực sự rất kinh khủng. Những đứa trẻ khác thậm chí còn đánh bầm mắt thằng bé.”
Shane chớp mắt nhìn tôi. “Đánh nhau bầm mắt ở trường mầm non?”
Trong một giây, tôi không nói nên lời. Tôi không biết tại sao tôi lại nói với anh ta những điều đó. Năm phút trước, tôi đã thề với lòng rằng sẽ không chia sẻ bất kỳ thông tin cá nhân nào với người đàn ông này nữa. Đặc biệt là thông tin về con trai tôi.
Con trai của chúng tôi.
Shane sẽ nói gì nếu biết sự thật? Vài tuần sau cái đêm khủng khiếp đó, tôi bắt đầu nôn mửa trong nhà vệ sinh. Tôi đã hy vọng là một chứng bệnh dạ dày nào đó, nhưng khi nó không thuyên giảm, tôi đành mua que thử thai. Và khi tôi nhìn thấy hai vạch xanh trên que thử, cả thế giới của tôi như sụp đổ. Tôi đã phải trình bày với bố mẹ. Họ không ngừng thuyết phục tôi bỏ nó đi nhưng tôi không làm. Nhưng có một điều tất cả chúng tôi đều đồng ý là Shane sẽ không bao giờ được biết chuyện này. Tôi cẩn thận chọn một bộ trang phục trong buổi xét xử Shane, để không ai có thể nhìn thấy bụng bầu đang lớn của tôi. Và sau khi phiên tòa kết thúc, tôi rời khỏi Raker và không quay lại. Cho đến bây giờ.
Shane đang nhìn tôi tò mò. Tôi cần phải nói gì đó trong tình huống này. Thế nên tôi mỉm cười và nhún vai. “Bọn trẻ giờ ghê lắm.”
“Tôi cũng đoán vậy.”
Tôi im lặng cắt những mũi tiếp theo. Khi tôi nghiêng người về phía anh ta để rút chỉ của mũi khâu cuối cùng, tôi nhận thấy ánh mắt anh ta liếc xuống phía dưới. Tôi cũng nhìn xuống để xem anh ta đang nhìn đi đâu và…
Ôi, Chúa ơi.
Áo sơ mi của tôi đang bị hở đúng chỗ khe ngực. Anh ta thật biết tranh thủ. Tôi hắng giọng thật to.
Shane rời mắt và liếc đi nơi khác. “Chết tiệt. Tôi xin lỗi.”
Anh ta không phải là tù nhân đầu tiên nhìn tôi như vậy, mặc dù anh ta là người đầu tiên xin lỗi. “Đừng bao giờ để điều đó xảy ra lần nữa,” tôi gắt lên.
“Chỉ là…” Anh ta gãi gãi cái cổ đang đỏ bừng. “Ở đây không có nhiều… ừm, em biết đấy, phụ nữ. Và tôi không bao giờ…”
Mũi khâu cuối cùng được rút chỉ và tôi đứng thẳng lên. Tôi hiểu anh ta muốn nói điều gì. Anh ta sẽ không bao giờ có người phụ nữ nào khác nữa. Không bao giờ. Trong suốt phần đời còn lại.
“Tôi thực sự xin lỗi,” anh ta nói. “Thật là lỗ mãng, và… lẽ ra tôi nên kiềm chế bản thân.”
Không, đáng lẽ anh ta phải kiềm chế bản thân từ mười một năm trước rồi. Nếu vậy, có lẽ bây giờ anh ta sẽ không ở đây. Tôi phớt lờ lời xin lỗi thứ hai khi tôi chạm một ngón tay lên vết rách. “Trông ổn đấy. Sẽ có một vết sẹo, nhưng hy vọng không quá tệ.”
“Tôi không quan tâm, nhưng cảm ơn.” Anh ta do dự. “Và tôi xin lỗi về những gì tôi đã nói lần trước. Về đêm đó…”
Tôi đưa hai tay chống nạnh. “Vậy là anh thừa nhận việc mình đã làm.”
“Không, tôi không giết ai cả. Nhưng tôi hiểu em không muốn nghe rằng mình đã sai.”
Anh ta quả là giỏi. Anh ta không xin lỗi vì hối lỗi. Anh ta xin lỗi vì anh ta muốn nói về chuyện đó nhiều hơn. Tôi nhớ từ Elise đã gạch chân trong hồ sơ của anh ta: giỏi thao túng.
“Tôi đã ở đó, Shane.” Tôi ném cái khay đựng chỉ vừa tháo vào thùng rác, rồi cho kéo và kẹp vào hộp đựng đồ. “Tôi biết chuyện gì đã xảy ra.”
“Rõ ràng là không. Chính em đã nói là em không thể nhìn thấy gì cả.”
Tôi tháo găng tay ra với một tiếng tách lớn. “Vậy nếu anh không làm điều đó thì ai đã làm?”
“Anh biết đó là ai, Brooke.”
Tôi lắc đầu.
“Đó là Reese.” Đôi mắt anh ta trợn tròn như cái đĩa, giờ anh ta đã thu hút được sự chú ý của tôi. “Chắc chắn là vậy. Cậu ta là người duy nhất.”
Đây không phải là lần đầu tiên anh ta buộc tội Tim. Đó là điểm mấu chốt trong lý lẽ bao biện của anh ta suốt nhiều năm trước. Nhưng anh ta không thể thuyết phục được bồi thẩm đoàn và chắc chắn bây giờ cũng sẽ không thuyết phục được tôi. Nghĩ tôi ngu chắc?
“Shane, dừng lại đi,” tôi gầm gừ.
“Không, làm ơn đi, Brooke. Em phải tin rằng tôi.”
“Dừng lại đi!”
Khi nghe thấy giọng quát của tôi, quản giáo Hunt xông vào phòng, sẵn sàng hành động. Hunt cao hơn tôi, và khuôn mặt anh ta cong lên thành một nụ cười khinh bỉ. Mồ hôi đổ ra làm vùng dưới cánh tay áo sẫm màu lại.
“Có chuyện gì vậy? Có vấn đề gì không?”
Shane mím môi. Tôi lắc đầu. Tôi không muốn Hunt biết tôi và Shane từng bên nhau. “Không, mọi thứ đều ổn.”
Hunt nheo mắt nhìn Shane. “Anh ta xong việc ở đây chưa?”
“Ừ, xong rồi,” tôi nói chắc nịch. “Anh đưa anh ta đi đi.”
Hunt nhanh chóng gật đầu. “Tuyệt. Đi thôi.”
Và lúc đó tôi biết ngay là sẽ có chuyện. Hunt nắm lấy tay Shane để kéo anh ra khỏi bàn khám, nhưng vì có một bậc thang để bước xuống và chân bị còng nên Shane không giữ được thăng bằng. Anh ta ngã nhào khỏi bàn khám và đập đầu vào cạnh bàn làm việc của tôi với một tiếng thịch kinh khủng.
Tôi lao tới, cúi xuống cạnh Shane, lúc này đang nằm trên sàn. Anh ta rên rỉ, mắt mở trừng trừng vì quá choáng váng và trên trán nổi ngay một vết sưng bằng quả trứng gà ở đường chân tóc.
Quá khứ tua nhanh về cảnh sân bóng trong một buổi luyện tập. Tôi đang đứng bên ngoài với Chelsea thì thấy Shane ngã gục trong một pha truy cản đầy bạo lực. Giống như bây giờ, tim tôi lúc đó như nứt ra với một tiếng cách vang dội khi thấy Shane đổ gục trên mặt đất. Tôi chạy băng băng qua sân xem Shane có ổn không, tim tôi đập thình thịch trong lồng ngực. Tôi rất sợ Shane bị thương nặng, và tôi vẫn nhớ mình đã cảm thấy nhẹ nhõm thế nào khi tôi cầm tay Shane, và cậu ấy siết chặt tay tôi khi mở mắt ra.
Đó là lần đầu tiên tôi nhận ra mình yêu Shane Nelson.
“Anh làm cái quái gì thế?” Tôi cáu kỉnh với Hunt.
Hunt thậm chí còn không tỏ ra lo lắng chút nào khi anh ta vừa khiến một trong những tù nhân bị choáng. “Bình tĩnh đi. Tôi vô tình thôi.”
Tôi nhìn vào khuôn mặt của Shane, mí mắt của anh ta chớp chớp y như cách đây nhiều năm khi anh ta ngã trên sân bóng. “Shane, anh ổn chứ?”
“Tôi ổn.”
“Nelson kiên cường lắm,” Hunt lên tiếng. “Anh ta sẽ ổn thôi.”
Ngay khi tôi nghĩ tình huống này không thể nào khó chịu hơn được nữa, thì tôi nghe thấy tiếng bước chân đi dọc hành lang. Một giây sau, Dorothy ngó vào. Bà ấy vẫn đeo cặp kính bán nguyệt đó và nhìn chúng tôi qua gọng kính với ánh mắt trách cứ.
“Có chuyện gì mà ồn ào vậy?”
Shane đang cố gắng ngồi dậy, nhưng phải rất vất vả mới có thể đứng dậy khi đầu vừa bị va đập đến choáng váng và chân vẫn đang bị cùm. Tôi đứng lên để nhìn thẳng vào mắt Dorothy. “Quản giáo Hunt đã khiến anh Nelson ngã và kết quả là anh ta bị choáng khá nặng. Khả năng cao là chấn động não. Tôi muốn cho anh ta vào giường bệnh trong khu điều trị để theo dõi tối nay.”
Lần đầu tiên Hunt có vẻ quan tâm đến chuyện vừa xảy ra. “Dorothy, điều đó hoàn toàn không đúng. Tôi vừa đỡ tù nhân đứng dậy thì anh ta bị trượt chân. Đây là chuyện ngoài ý muốn.”
Đôi mắt xanh sắc sảo của Dorothy nhìn Hunt từ trên xuống dưới, rồi quét qua phần còn lại của căn phòng, ghi nhận toàn bộ tình huống. Tôi nín thở, bênh vực tù nhân không phải là ưu điểm của người phụ nữ này.
“Marcus,” bà ấy nói gay gắt. “Tại sao Nelson lại phải đeo còng khi đi khám bệnh? Anh ta không nguy hiểm như vậy.”
“Tôi tin là có,” Hunt nói.
“Dựa trên cái gì?” Bà ấy đáp lại.
Hunt không có câu trả lời. Thật nhẹ nhõm. Dorothy khoanh đôi tay to lớn trước ngực và cau có với cả hai chúng tôi, mặc dù tôi chẳng làm gì sai cả.
“Marcus, tôi muốn anh tháo còng cho tù nhân ngay lập tức,” bà ấy quát. “Brooke, đưa bệnh nhân vào phòng bệnh. Hai người có thể giải quyết được việc này không, hay cần tôi phải giám sát?”
Hunt và tôi nhìn nhau. Dựa vào biểu cảm này thì chắc anh ta muốn đánh tôi ngã xuống sàn ngay cạnh Shane. Thật may mắn cho tôi, tôi không phải là tù nhân ở nhà tù này.
“Chúng tôi làm được,” anh ta càu nhàu.
“Tốt.”
Tôi giúp Shane ngồi dậy, còn Hunt lấy chìa khóa mở còng ở cổ tay và mắt cá chân. Hunt do dự một giây trước khi làm điều đó và liếc nhìn lại phía tôi. Tôi nhìn anh ta tra chìa khóa vào ổ và ngón tay tôi lại lướt lên cổ. Lần cuối cùng tôi ở một mình với Shane, anh ta đã cố bóp cổ tôi. Đột nhiên, tôi không còn hào hứng với việc đôi tay ấy được tự do nữa.
Nhưng không có gì xảy ra. Khi chiếc còng được tháo, tất cả những gì Shane làm là xoa cổ tay, trông nhẹ nhõm vì cuối cùng cũng được tự do. Anh ta không cố gắng bóp cổ tôi, thậm chí còn không cố gắng đứng lên ngay. Có vẻ như anh ta không còn ý thức nữa.
“Anh đi bộ được không?” Tôi hỏi.
Anh ta xoa đầu. “Tôi nghĩ là được. Tôi chỉ hơi chóng mặt thôi.”
Hunt giúp tôi dẫn Shane đi dọc hành lang đến bệnh xá, rồi chúng tôi đặt anh ta lên giường. Vết sưng trên đầu ngày càng to và anh ta phải dừng lại hai lần trên đường vì quá chóng mặt và không thể đi tiếp. Nó làm tôi nhớ lại cái đêm có người cố giết tôi. Đêm hôm đó, Shane bị đánh vào đầu và choáng giống như hôm nay - các nhân viên cứu hộ tại hiện trường đã phát hiện một vết sưng lớn trên đầu của anh ta. Anh ta khẳng định mình bị đánh bất tỉnh trước khi tôi gặp chuyện.
Và lần đầu tiên sau mười năm, một phần trong tôi tự hỏi liệu anh ta có nói thật hay không.
Nhưng anh ta không thể nói thật được. Bởi nếu vậy, thì kẻ đã cố giết tôi nhiều năm trước vẫn còn ở ngoài kia.