11 NĂM TRƯỚC
Không xác định
17.
Sau vài lượt phạt rượu, sáu đứa chúng tôi đã đủ rã rời. Cuộc hẹn hò của Tim với cô gái bị sát hại rơi vào lãng quên và Kayla lại mê cậu ấy như điếu đổ. Lúc đầu, Tim còn nhẹ nhàng đẩy cô bạn ra, nhưng giờ cậu ấy mặc kệ. Còn Brandon và Chelsea, hai đứa này dính chặt lấy nhau trên sofa.
“Này.” Shane đấm vào vai Brandon. “Lên gác đi.”
Brandon cười khúc khích. “Vào phòng ngủ của mẹ ông nhé?”
Shane nhún vai. Tôi thấy nhẹ nhõm vì hai chúng tôi sẽ không vào phòng ngủ của bác Nelson. Mặc dù giường của bác ấy đẹp hơn nhưng tôi nghĩ mình sẽ không vui vẻ gì khi nhận ra bản thân đang nằm trên giường của mẹ Shane.
Shane quay sang tôi, mí mắt hơi rũ xuống. “Muốn lên lầu không?”
Bụng tôi quặn lên, có thể là do rượu vodka, nhưng không hoàn toàn. Rốt cuộc, tôi thậm chí còn chưa uống hết một cốc tuốc nơ vít. (Brandon nốc tận sáu cốc.) Tôi đột nhiên ước gì mình uống thêm một chút nữa, vì có lẽ lúc đó tôi sẽ không quá lo lắng.
“Ừ, được,” tôi đáp.
Shane đưa tay ra nắm lấy tay tôi. Lòng bàn tay cậu ấy ấm áp, khô ráo và dễ chịu. Tôi để cậu ấy dẫn mình rời phòng khách, đến cầu thang để lên tầng hai. Những tấm gỗ làm bậc thang cong vênh lên khi tôi đặt chân xuống. Sẽ có ngày tôi đang leo cầu thang và toàn bộ thứ chết tiệt này sẽ đổ sụp xuống. Nhưng rõ ràng không phải hôm nay.
Khi bước lên cầu thang, tôi lại có cảm giác có ai đó đang theo dõi mình. Gáy tôi cứ nhoi nhói. Tôi quay đầu lại, mong rằng Tim đang nhìn mình chằm chằm. Nhưng thay vào đó, cậu ấy đang ngồi trên ghế sofa ôm ấp Kayla. Ừm, tốt cho cậu ấy thôi.
Khi chúng tôi vào phòng ngủ và Shane đóng cửa lại sau lưng, sự lo lắng của tôi lại tăng thêm một bậc. Phòng ngủ của cậu ấy là kiểu điển hình của một thiếu niên. Một chiếc giường đối với khung giường bằng gỗ ép, một tấm chăn sọc đen trắng trải trên đệm một cách tùy ý nhất có thể. Một đống quần áo bẩn được đẩy vào một góc phòng, mà tôi nghĩ chính là nỗ lực dọn cho gọn gàng vì tôi. Một vài tấm áp phích của các ban nhạc được dán trên bức tường đã bong sơn, và phía trên tủ quần áo là một loạt cúp vàng sáng lên mỗi khi có tia sét chiếu vào phòng.
Shane đưa tay bật đèn, nhưng một giây sau, bóng đèn nhấp nháy rồi tắt. Cậu ấy thầm thì, “Chắc là mất điện rồi.”
“Ồ?” Tôi siết chặt hai bàn tay đẫm mồ hôi của mình vào nhau. Trước đây, có lúc tôi cũng ở cùng Shane trong phòng ngủ này, nhưng lúc nào mẹ cậu ấy cũng ở phòng bên cạnh hoặc sắp về nhà. Chúng tôi chưa bao giờ ở một mình theo cách này. “Chúng ta sẽ…?”
“Được.” Tôi gần như chỉ nhìn thấy đôi vai rộng của Shane nhấp nhô trong bóng tối. “Dù sao thì mọi người cũng sắp đi ngủ rồi. Chắc sáng mai sẽ có điện trở lại.”
“Ừ.” Tôi giật giật sợi dây chuyền bông tuyết trên cổ mình. “Đúng đấy.”
Shane lại đưa tay ra nắm lấy tay tôi. Cậu ấy kéo tôi lại gần chiếc giường, nhưng không đẩy tôi nằm xuống. Tôi ngồi lên mép giường và cậu ấy ngồi xuống cạnh tôi, đưa tay nhẹ nhàng ôm lấy khuôn mặt tôi.
“Tớ thíc cậu lắm, Brooke,” Shane nói.
Tôi hơi rùng mình, lo lắng nhưng cũng vô cùng phấn khích. “Tớ cũng thíc cậu.”
Shane cười. “Tốt.”
“Tớ, ừm…” Tôi hắng giọng. “Tớ xin lỗi, Shane. Tớ rất lo vì… à, cậu biết đấy, tớ chưa bao giờ.”
“Ừ,” cậu ấy nói. “Tớ cũng vậy.”
Tôi kinh ngạc nhìn cậu ấy. Có phải cậu ấy thực sự đang nói với tôi rằng cậu ấy…?
“Cậu chưa bao giờ làm chuyện đó hả?” Tôi buột miệng.
“Ừ.” Cậu ấy cau mày. “Tớ chưa.”
“Nhưng cậu…” Tôi vô cùng bối rối. Trước đây, Shane đã hẹn hò với nhiều cô gái khác. Có thể cậu ấy đã không hẹn hò với ai được lâu, nhưng các cô gái ấy không thực sự kén chọn, nếu bạn hiểu ý tôi. Và Shane rất quyến rũ. Người bạn thân nhất của cậu ấy, Brandon - theo lời Chelsea - thì không như thế đâu.
“Tớ không biết.” Khuôn mặt cậu ấy đột nhiên đầy bất an. “Tớ không muốn có kiểu tình một đêm ngu ngốc nào đó. Tớ muốn ở bên người tớ thực sự thích. Điều đó thật điên rồ phải không?”
“Không.” Tôi đặt tay lên đầu gối cậu ấy. Tôi vẫn còn lo lắng, nhưng tôi cảm thấy tốt hơn rất nhiều sau lời thú nhận này. Điều này thật đáng sợ, nhưng chúng tôi sẽ cùng nhau tìm ra cách. “Không điên chút nào.”
Cậu ấy siết chặt tay tôi. “Anh yêu em, Brooke.”
Phải mất một lúc tôi mới nhận ra điều cậu ấy nói. Cậu ấy đã không nói với tôi rằng cậu ấy “thíc,” tôi như mọi khi. Cậu ấy nói, anh yêu em. Anh yêu em.
“Em cũng yêu anh,” tôi thì thầm.
Shane nghiêng người về phía tôi. “Anh sẽ cho em thấy anh yêu em nhường nào.”
Và anh ấy làm được.