HIỆN TẠI
Không xác định
18.
Trước khi tan làm, tôi đến khu điều trị kiểm tra tình hình của Shane.
Khu giường bệnh hôm nay tương đối vắng người. Sáng nay, có hai bệnh nhân ở đó, nhưng cả hai đều đã đủ điều kiện để trở về phòng giam vào buổi chiều, nên hiện tại, Shane là người duy nhất nằm trên một trong sáu cái giường ở đây. Tất cả các giường đều được đặt sát tường và trống không.
Có một y tá trực vào buổi tối, nhưng cô ấy vẫn chưa đến thay ca, nên người duy nhất ở gần tôi là một người bảo vệ mà tôi không biết rõ lắm. Người này ngồi ngoài cửa, đọc một cuốn tiểu thuyết dày cộp. Người bảo vệ gật đầu với tôi khi tôi bước vào trong và sau đó quay trở lại với cuốn sách của anh ta.
Tôi nhìn thấy tiêu đề của nó: Moby Dick.
Đèn trong khu giường bệnh sáng dịu hơn những nơi khác. Mặt trời đã lặn, căn phòng có chút mờ tối.
Từ ngưỡng cửa, tôi chỉ nhìn thấy Shane đang nằm trên chiếc giường thứ hai tính từ cuối dãy. Khi đến gần hơn, tôi thấy tất cả các đường nét trên khuôn mặt đẹp trai đó - dưới ánh sáng mờ ảo, anh ta trông thật giống Shane ngày xưa. Người mà tôi từng yêu nhiều năm trước.
Đôi mắt Shane nhắm nghiền, và trong khoảnh khắc, một nỗi sợ hãi dâng lên trong lồng ngực tôi. Tôi đã không kiểm tra tình hình trong suốt hơn hai tiếng đồng hồ - lỡ như có máu tụ trong não và anh ta bất tỉnh khi đang nằm ở đây thì sao? Thần kinh của anh ta có vẻ ổn định khi tôi khám xong, nhưng rất nhiều điều có thể xảy ra trong hai giờ. Và vì tôi là y tá cuối cùng nhìn thấy anh ta nên tất cả mọi việc đều liên quan đến tôi. Suy cho cùng, tôi quyết định theo dõi thêm thay vì yêu cầu anh ta đi chụp não. Nếu anh ta chết thì đó sẽ là lỗi của tôi.
Tôi bước nhanh tới bên giường. Anh ta không hề cựa quậy khi tôi đến gần. “Shane,” tôi gọi.
Mí mắt của anh ta có rung không? Tôi không chắc được. Ôi Chúa ơi, mong là anh ta chỉ đang ngủ thôi chứ không bị bất tỉnh.
“Shane,” tôi lại nói, và lần này tôi lắc vai anh ta.
Đầu gối tôi gần như khuỵu xuống vì nhẹ nhõm khi mí mắt anh ta hé mở. Anh ta ổn.
“Ồ,” anh ta nói. “Chào Brooke.” Anh ta tỉnh và nhận ra tôi.
“Chào,” tôi nói. “Tôi… tôi sợ anh bất tỉnh hay gì đó.”
“Không, chỉ đang ngủ thôi.” Anh ta nhấn một nút ở cạnh giường để nâng đầu giường lên. “Em lo lắng cho tôi à?”
“Không,” tôi đáp mà không cần suy nghĩ. “Ý tôi là, phải, tôi lo là anh có thể cần chụp cắt lớp.”
Nhưng khi nói vậy, tôi nhận ra điều đó không hoàn toàn đúng. Đúng, tôi lo lắng rằng mình đã làm sai quy trình và đưa ra quyết định sai lầm. Tôi lo lắng cho anh ta giống như cách tôi lo lắng cho tất cả các bệnh nhân khác của mình. Nhưng đó không phải là lý do duy nhất. Anh ta nói đúng - tôi lo lắng cho anh ta. Và tôi không hoàn toàn hiểu tại sao.
Đã lâu rồi tôi chỉ có một cảm xúc duy nhất đối với người đàn ông này. Căm ghét. Tôi ghét anh ta vì những gì anh ta đã làm với tôi. Tôi ghét anh ta vì những gì anh ta đã làm với bạn bè của tôi. Tôi ghét anh ta vì đã làm tôi ễnh bụng rồi để tôi tự mình giải quyết hậu quả. Tôi ghét anh ta vì thậm chí không đủ can đảm để thừa nhận những gì anh ta đã làm và bắt tôi phải ra làm chứng trong một phiên tòa mệt mỏi để nhớ lại cơn kinh hoàng đó.
Nhưng nhìn anh ta bây giờ, nằm trên giường bệnh, với vết sưng bầm tím trên trán sau cú ngã, đôi mắt nâu nhìn chằm chằm vào tôi…
Tôi…
Tôi không…
“Tôi cần phải kiểm tra thần kinh.” Tôi hắng giọng. “Tôi cần chắc chắn tình hình của anh đã ổn.”
“Xin mời.”
Tôi thực hiện thao tác kiểm tra, đảm bảo rằng đồng tử của anh ta kích thước bình thường và đều nhau, rằng anh ta không bị liệt nửa người và bắt anh ta trả lời một số câu hỏi cơ bản để đảm bảo nhận thức bình thường. Tôi chợt nhận ra đây là lần đầu tiên tôi tiếp xúc với anh ta mà anh ta không bị cùm. Nếu muốn, anh ta có thể đưa tay ra và siết cổ tôi, ít nhất là cho đến khi người bảo vệ nghe thấy và chạy tới. Nhưng bằng cách nào đó, tôi không lo lắng về điều đó. Một chút cũng không.
“Tôi qua bài kiểm tra chứ?” Anh ta hỏi khi tôi ngẩng lên.
“Anh qua,” tôi xác nhận.
“Tuyệt vời.” Anh ta gật đầu nhìn đồng hồ trên tường. “Tôi muốn ra khỏi đây trước bữa tối. Tối nay là tối taco.”
Tôi không thể ngăn mình nở một nụ cười. “Thứ Ba Taco?”
“Chính xác.” Anh ta điều chỉnh tư thế ngồi. “Tôi không muốn bỏ lỡ ngày có taco. Tôi thíc taco.”
Hơi thở của tôi nghẹn lại. Tôi thíc taco. Lần cuối cùng Shane và tôi nói đùa như thế là khi nào nhỉ? Đó từng là mật ngữ của chúng tôi. Tôi nhớ lần cuối cùng tôi nói những lời ấy: Tớ thíc cậu. Và không thể ngờ được, tôi bỗng như lại cảm nhận được cái gọi là tình yêu. Đúng, Shane Nelson đã làm những điều không thể diễn tả nổi. Nhưng trước khi làm những điều đó, tôi đã thích anh ta. Không, tôi đã yêu anh ta.
Tôi quay đi trước khi Shane đọc được biểu cảm của tôi. “Đừng lo. Tôi sẽ bảo họ mang cho anh một khay thức ăn.”
“Tuyệt vời. Cảm ơn rất nhiều, Brooke. Thật sự.”
“Ừ…”
Anh ta đưa tay ra sau đầu, với lấy chiếc gối anh ta đang dựa vào. Cái gối lép kẹp như một chiếc bánh kếp. Anh ta đang cố gắng điều chỉnh để bản thân thoải mái hơn trên tấm nệm cứng của giường bệnh. Tôi nhìn anh ta loay hoay một lúc rồi cúi xuống giúp.
Khuôn mặt tôi sát lại gần Shane, gần hơn so với lúc tôi khâu vết thương trên đầu anh ta. Tôi cố gắng tìm kiếm mùi gỗ đàn hương, nhưng tất cả những gì tôi có thể ngửi thấy là mùi xà phòng và kem cạo râu. Lần cuối cùng tôi ở gần anh ta đến mức khó tin như này là hơn một thập kỷ trước. Đêm đầu tiên của tôi. Cũng là đêm đầu tiên của Shane. Đêm ấy, tôi đã cảm thấy rất tuyệt. Tôi rất hạnh phúc vì đã trao đêm đầu tiên của mình cho chàng trai này. Tôi đã rất yêu anh ta.
Trong một giây ngắn ngủi, mắt chúng tôi khóa chặt vào nhau. Và tôi chợt nhận ra chúng tôi là hai người duy nhất trong căn phòng này. Có một người bảo vệ, và nếu có vấn đề gì, anh ta sẽ đến đây ngay lập tức, nhưng anh ta sẽ không nghe thấy những hành động rất khẽ, ví dụ như nếu Shane rướn người và hôn tôi.
Tôi giật mình đứng thẳng lại, choáng váng trước những suy nghĩ vừa chạy qua đầu mình. Tôi làm sao thế nhỉ? Shane Nelson đã cố giết tôi. Anh ta là một con quái vật. Anh ta đang phải sống cả đời trong tù vì tội giết người.
Ngay cả khi tôi có thể tha thứ cho những gì anh ta đã làm, tôi cũng không bao giờ có thể…
Tôi họ lớn, tiếng ho vang vọng khắp khu giường bệnh trống trải, tối tăm. “Tôi nghĩ thế là được rồi.”
“Tuyệt vời. Cảm ơn rất nhiều, Brooke.”
“Tôi đảm bảo anh sẽ có bữa tối,” tôi nói bằng giọng cao vút khác hẳn giọng của tôi.
Shane cười. “Taco của tôi.”
“Phải. Taco cho anh.”
“Cảm ơn, Brooke.” Đôi mắt của anh ta luôn hướng về phía tôi. “Tôi cảm ơn mọi thứ em đã làm cho tôi.”
“Không có gì.”
Bằng cách nào đó tôi đã cố gắng để rời mắt đi. Nhưng khi bước ra khỏi phòng với đôi giày đế bệt kêu loẹt xoẹt theo từng bước trên sàn nhà lót vải sơn, tôi biết anh ta đang nhìn theo mình.