Chương 2
Không xác định
02.
Đến khi đỗ được chiếc Toyota xanh lam cũ kỹ của mình cạnh ngôi nhà của bố mẹ, tôi đã có một chiếc thẻ nhân viên nhà tù ghi tên mình trong túi xách. Dorothy đã đưa ra một lời cảnh báo bâng quơ rằng tôi chớ để nó rơi vào tay kẻ xấu, nhưng dựa trên đặc quyền truy cập của mình, tôi khá chắc chắn rằng điều duy nhất mà kẻ xấu có thể làm với nó là lấy trộm vài miếng urgo và sử dụng nhà vệ sinh của nhân viên nhà tù. Tuy nhiên, tôi sẽ bảo vệ nó bằng mạng sống của mình.
Dù phải cay đắng rời thị trấn này hơn một thập kỷ trước, tôi vẫn yêu thời niên thiếu ở Raker. Đây là một thị trấn xinh đẹp, với rất nhiều cây xanh, những ngôi nhà cổ đẹp như tranh vẽ cùng những người hàng xóm sẽ không tự động ngoảnh mặt đi khi họ đi ngang qua bạn trên phố như ở Queens. Và khi nhìn lên bầu trời mỗi đêm, bạn có thể nhận ra từng chòm sao, thay vì chỉ một vài đốm sáng mà khả năng cao là những chiếc máy bay.
Đây chính xác là nơi mà một đứa trẻ nên lớn lên. Đây chính xác là những gì gia đình nhỏ của tôi cần.
Tôi đỗ xe bên ngoài dù gara đủ rộng cho hai ô tô, di chứng thời niên thiếu, khi ấy bố mẹ tôi đỗ xe trong gara và tôi phải đỗ xe ngoài trời hoặc trên hè phố. Thói cũ khó bỏ. Tôi vẫn coi đây là nhà của bố mẹ, dù không phải thế. Giờ nó là của tôi, toàn bộ.
Bố mẹ tôi đều đã qua đời.
Khi tôi mở khóa cửa trước, âm thanh của tivi vọng ra cùng với mùi hương của một món thịt đang nấu. Tôi nhắm mắt lại và trong giây lát, mơ mộng về một vũ trụ song song nào đó, nơi tôi đang trở về nhà với gia đình và người bạn đời của tôi đang ở trong bếp nấu bữa tối.
Nhưng tất nhiên, nó hoàn toàn chỉ là tưởng tượng. Đời tôi chưa bao giờ có một người bạn trai nào kiên nhẫn đủ đến lúc sẵn sàng nấu bữa tối cho tôi. Tôi tự hỏi liệu có bao giờ mình có được một người như thế không. Có mùi thức ăn thơm phức này là nhờ bà giữ trẻ, người đã tốt bụng bắt đầu nấu bữa tối cho chúng tôi.
“Xin chào?” Tôi gọi. “Mẹ về rồi này!”
Tôi đợi một lúc, tự hỏi liệu Josh có ra đón tôi không. Có một thời, sau tiếng “mẹ về rồi này,” là tiếng bước chân lon ton và một cơ thể ấm áp nhào vào lòng tôi. Những lời chào như vậy giờ chẳng mấy khi thấy nữa. Josh đã tròn mười tuổi.
Thằng bé vẫn yêu tôi, đừng hiểu lầm, chỉ là không quá rõ ràng thôi.
Quả nhiên, một giây sau, Josh bước vào tiền sảnh bằng đôi chân trần. Đây là tuần cuối cùng trước khi năm học bắt đầu và thằng bé đang tận dụng thời gian này bằng cách dành chín mươi phần trăm quỹ thời gian của mình trên ghế sofa. Không xem tivi thì chơi Nintendo. Lẽ ra, tôi không nên để thằng bé như thế, nhưng chẳng bao lâu nữa, trường học, rồi bài vở, rồi luyện tập thể thao. Giải bóng chày thiếu nhi là chuyện trọng đại với thằng bé, và giải đấu đó phải đến mùa xuân mới bắt đầu, nhưng gần đến lúc đó, nó chắc chắn sẽ muốn tôi đưa đến công viên để luyện tập.
“Chào mẹ!”
Tôi dang tay ra và thằng bé nhào tới, cũng không đến mức miễn cưỡng lắm.
“Nhóc con, hôm nay thế nào?”
“Cũng ổn ạ.”
“Con có làm gì trừ nằm ườn trên sofa không?”
Thằng bé cười toe với tôi. “Tại sao con phải làm gì khác ạ?”
Josh vuốt vuốt chỗ tóc nâu lòa xòa trước mắt. Nó cần đi cắt tóc rồi, việc này, như mọi lần, sẽ được thực hiện trên bồn rửa trong phòng tắm. Nhưng chắc chắn tóc thằng bé sẽ được cắt trước khi năm học bắt đầu. Càng ngày, nó càng giống bố nó, với mái tóc bù xù như thế, giống đến mức tim tôi quặn thắt lại.
Đồng hồ hẹn giờ trong bếp vang lên, tôi đi về hướng đang tỏa ra mùi gà nướng thơm phức. Chúa ơi, tôi nhớ những bữa cơm nhà. Thường thì tối nào mẹ tôi cũng nấu ăn, nhưng tôi đã không sống cùng bà lâu lắm rồi và tôi chỉ mới chuyển đến đây vào tháng trước, sau khi bà qua đời.
Tôi đến gần nhà bếp đúng lúc Margie đang lấy một cái khay ra khỏi lò. Bác Margie là người thị trấn này, sẽ giúp tôi trông chừng Josh khi tôi ra ngoài. Thằng bé cố phản đối rằng nó không cần người trông trẻ, nhưng tôi không thấy thoải mái khi nó ở một mình hàng giờ trong khi tôi đang ở cách đó bốn mươi lăm phút lái xe - tại một nhà tù. Hơn nữa, Josh mới mười tuổi. Và nó không hẳn là một đứa trẻ mười tuổi chín chắn.
“Món này thơm quá, bác Margie,” tôi nói.
Margie cười rạng rỡ với tôi và vén một lọn tóc hoa râm ra sau tai. “Ôi, có gì đâu. Chỉ là gà nướng với sốt bơ tỏi thôi. Và tất nhiên, có cơm và măng tây nữa. Cháu không thể chỉ ăn thịt gà không được.”
Ừm, không thể? Bởi vì tôi khá chắc chắn rằng trong mười năm qua, đã có rất nhiều đêm Josh và tôi không ăn gì ngoài thịt gà. Từ một chiếc xô có hình một đại tá đang mỉm cười ở bên cạnh.
Nhưng đó là quá khứ. Mọi chuyện bây giờ sẽ khác. Đây là một khởi đầu mới cho cả hai chúng tôi.
Josh hít một hơi theo kiểu cường điệu. “Món này mùi ngậy quá.”
Tôi nhìn chằm chằm thằng bé. “Ngậy là sao? Mới ngửi thôi mà con đã thấy ngậy hả?”
Margie nháy mắt. “Bác nghĩ thằng bé đang ngửi thấy mùi bơ tỏi.”
Nó nhăn mũi. “Con không thích tỏi. Chúng ta không thể đến McDonald’s sao?”
Tôi hoàn toàn không hiểu tại sao bạn có thể yêu một người nhiều đến vậy nhưng lại thường xuyên muốn bóp cổ họ.
“Trước hết,” tôi nói, “không có cửa hàng McDonald’s nào ở Raker, thế nên chúng ta không thể đến McDonald’s. Và thứ hai, bà Margie đã nấu cho chúng ta một bữa ăn rất ngon và lành mạnh. Nếu không muốn, con có thể tự nấu bữa tối.”
Margie cười. “Cháu nói giống con gái ta quá.”
Tôi hy vọng đó là một lời khen. “Hôm nay cảm ơn bác vô cùng, bác Margie. Thứ Hai bác sẽ đến đây chăm Josh sau giờ tan học chứ ạ? Khoảng ba giờ xe buýt của trường sẽ về đến đây ạ.”
“Được chứ!” Bác đồng ý ngay.
Tôi tiễn Margie ra cửa, mặc dù bác ấy có chìa khóa riêng. Ngay trước khi tôi chào tạm biệt, bác ngập ngừng, đôi lông mày xám nhíu chặt lại. “Nghe này, Brooke…”
Nếu bác ấy nói muốn nghỉ việc, tôi sẽ lập tức cuộn tròn như quả bóng và khóc ngay. Bác ấy là người trông trẻ duy nhất ở đây, dù tôi còn xa mới đủ khả năng trả được cho bác như bác mong muốn.
“Vâng…?”
“Josh có vẻ thực sự lo lắng về việc bắt đầu đi học,” bà nói. “Bác biết thật khó sống ở một thị trấn mới, đặc biệt là ở độ tuổi của thằng bé. Nhưng thằng bé có vẻ còn lo lắng hơn bác nghĩ.”
“Ôi…”
“Bác không muốn làm cháu lo lắng, cháu gái ạ,” bà nói. “Bác chỉ muốn cho cháu biết.”
Tôi bỗng thấy tội nghiệp cho đứa con trai mười tuổi của mình. Tôi không thể trách nó vì nhớ nhung mấy món ở McDonald’s. McDonald’s quen thuộc. Raker lạ lẫm, và ngôi nhà này cũng vậy. Từ khi nó bé đến giờ, bố mẹ tôi không bao giờ để chúng tôi đến thăm, họ luôn đến gặp chúng tôi trong thành phố, cho đến khi tôi nói với họ rằng họ không thể nữa. Với tôi, thị trấn này là nhà, nhưng với Josh, đây chỉ là một thị trấn với toàn người lạ.
Và tôi nghĩ tới một vài lý do khác khiến thằng bé sợ đi học, sau những gì xảy ra ở Queens.
“Cháu sẽ lo việc đó,” tôi nói. “Cảm ơn bác một lần nữa, Margie.”
Tôi quay lại bếp, nơi Josh đang ngồi bên bàn ăn, nghịch lọ muối và hạt tiêu. Thằng bé đổ một đống muối và hạt tiêu lẫn vào nhau, điều mà tôi đã nhắc nó bao lần, nhưng hiện tại tôi không tức giận về điều đó. Tôi ngồi vào chiếc ghế đối diện thằng bé.
“Này anh bạn,” tôi nói. “Con không sao chứ?”
Josh vẽ chữ cái đầu tiên trong tên mình, J, vào đống đồ gia vị trên bàn.
“Vâng.”
“Con lo chuyện đi học à?” Nó nhún vai, đôi vai gầy gò.
“Mẹ nghe nói các bạn ở đây rất tốt bụng,” tôi nói. “Sẽ không giống như ở nhà đâu.”
Thằng bé ngước đôi mắt nâu nhìn tôi. “Làm sao mẹ biết được điều đó?”
Tôi nao núng, thấy đau lòng và xót xa thay cho thằng bé. Năm ngoái ở trường, Josh bị bắt nạt. Rất tệ. Tôi thậm chí còn không biết chuyện đó đã xảy ra vì thằng bé không kể gì. Chỉ là Josh ngày càng ít nói và trầm lặng. Tôi không hiểu tại sao cho đến ngày thằng bé về nhà với một bên mắt thâm đen.
Và dù mắt bị đấm thâm đen như thế, Josh vẫn cố gắng phủ nhận mọi chuyện. Nó rất xấu hổ khi nói với tôi tại sao những đứa trẻ khác lại bắt nạt nó. Tôi không biết đã xảy ra chuyện gì. Con trai tôi hơi trầm tính, nhưng cũng không nổi bật. Tôi không biết điều gì đã khiến nó trở thành mục tiêu. Cho đến khi tôi phát hiện ra cái tên mà tất cả những đứa trẻ khác gọi thằng bé:
Đồ con hoang.
Trái tim tôi như bị dao đâm khi nhận ra những đứa trẻ khác bắt nạt nó là vì tôi. Vì quá khứ của tôi, vì con trai tôi chưa bao giờ có bố. Tôi đã có một số suy nghĩ đen tối sau đó, nói thật đấy.
Nhà trường không khoan nhượng đối với hành vi bắt nạt, nhưng rõ ràng, đó chỉ là điều họ nói để tỏ ra là họ đang làm điều đúng đắn. Dường như không ai cảm thấy thôi thúc phải làm gì đó để giúp con trai tôi. Và chẳng ích gì khi hiệu trưởng lên giọng nhận xét rằng những đứa trẻ khác chỉ đơn giản là nói ra hoàn cảnh thực tế đáng buồn của tôi mà thôi.
Khi bạn là một bà mẹ đơn thân gần như không thể có một cuộc sống ổn định, thật khó đối phó với một ngôi trường giả vờ như không có chuyện gì xảy ra. Và còn những phụ huynh khác hơn bạn hai mươi tuổi và có nhiều tiền hơn. Tôi thậm chí còn hỏi ý kiến luật sư, một việc khiến tài khoản của tôi gần chạm đáy, nhưng kết quả cuối cùng là họ khuyên tôi nên chuyển Josh đến một trường học mới.
Vì vậy, cuối năm học trước, sau khi cả cha và mę tôi qua đời trong một tai nạn xe, tôi quyết định không bán căn nhà nơi tôi lớn lên. Đây là sự khởi đầu mới mà Josh và tôi cần.
“Con sẽ có bạn mới,” tôi nói với con trai mình.
“Có lẽ vậy ạ,” nó nói.
“Con sẽ làm được,” tôi nhấn mạnh. “Mẹ chắc chắn.”
Vấn đề là với một đứa trẻ đang lớn lên từng ngày thì nó biết rằng có một số điều bạn không thể chắc chắn.
Josh không rời mắt khỏi đống muối và hạt tiêu. Lần này nó viết chữ S, chữ cái đầu tiên trong họ của mình. “Mẹ ơi?”
“Ừ, sao con?”
“Bây giờ chúng ta đến sống ở đây rồi, mình có đi gặp bố không ạ?”
Tôi suýt nữa thì chết sặc. Ôi, tôi không biết thằng bé đang có suy nghĩ như thế. Mặc dù tôi đã cố gắng hết sức để vừa làm cha vừa làm mẹ nhưng nhiều lúc thằng bé bị ám ảnh về việc bố mình là ai. Khi nó lên năm, tôi không thể khiến nó ngừng nói về điều đó. Mỗi ngày nó về nhà với một bức vẽ mới về bố mình và tưởng tượng người bố đó sẽ trông như thế nào. Một phi hành gia. Một sĩ quan cảnh sát. Một bác sĩ thú y. Nhưng đã lâu rồi nó không nhắc đến bố nữa.
“Josh,” tôi hạ giọng.
“Bởi vì bố sống ở đây ạ?” Nó ngước mắt lên nhìn tôi. “Phải không mẹ?”
Mỗi lời của thằng bé như một mũi dao nhỏ đâm vào tim tôi. Lẽ ra, tôi chỉ cần nói với nó rằng bố nó đã chết. Mọi chuyện sẽ đơn giản hơn nhiều. Lẽ ra, tôi nên bịa ra một câu chuyện tuyệt vời nào đó về việc bố nó đã anh dũng hy sinh, kiểu như, khi cố gắng cứu một chú chó con khỏi đám cháy. Thằng bé sẽ rất vui với điều đó. Có lẽ, nếu tôi kể cho nó nghe câu chuyện về chú chó con suýt chết cháy thì năm ngoái lũ trẻ kia đã không bắt nạt thằng bé.
“Con yêu,” tôi nói, “bố từng sống ở đây, nhưng bây giờ thì không. Không còn nữa.”
Tôi không thể đọc được vẻ mặt của Josh. Một vấn đề khác với một đứa trẻ đang lớn lên từng ngày là nó có thể biết khi nào bạn nói dối.