Chương 3
Không xác định
03.
Người đàn ông trước mặt tôi có đúng một chiếc răng. Ừm, thực ra cũng không hẳn là thế. Ông Henderson có một vài chiếc răng hàm đen sì và cần được chăm sóc răng miệng nghiêm túc, nhưng khi ông cười, tất cả những gì tôi có thể thấy là một chiếc răng cửa vàng khè còn sót lại ở hàm trên.
“Cô quả là một vị cứu tinh, thưa bác sĩ,” ông Henderson nói khi nhìn tôi một lần nữa. Tôi đã nhắc lại hai lần rằng tôi không phải là bác sĩ, nhưng có vẻ ông ấy thích gọi tôi như vậy. “Tôi không thể nói hết cho cô biết tôi cảm kích đến mức nào đâu.”
“Giúp được ông là tôi vui rồi,” tôi nói.
Thực tế là tôi chưa làm được gì cho ông Henderson. Tất cả những gì tôi đã làm là đưa cho ông ấy một ống hít mới để điều trị tình trạng khí phế thũng, căn bệnh có vẻ đã trở nên nghiêm trọng hơn trong vài tháng qua. Các tù nhân phải điền vào một mẫu đơn yêu cầu đến gặp tôi, nếu đó không phải lần khám định kỳ, và mẫu đơn mà ông Henderson điền chỉ ghi: “Không thở được.”
Tất cả những bệnh nhân tôi gặp trong ngày đầu tiên đều như vậy. Tôi không biết những người đàn ông này đã làm gì để phải vào một nhà tù có an ninh cẩn mật như này, nhưng họ đều vô cùng lịch sự và biết ơn sự chăm sóc của tôi. Tôi không biết người đàn ông sáu mươi ba tuổi này đã phạm phải tội ác khủng khiếp gì và tôi cũng không muốn biết. Hiện tại tôi khá thích ông ấy.
Ông Henderson nói, “Tôi bị ho và thở khò khè kể từ khi cô gái kia rời đi.” Như để chứng minh cho lời mình, ông liền ho khan một tràng dài, nước miếng văng tung tóe. Tôi muốn chụp X-quang phổi nhưng hôm nay kỹ thuật viên không có mặt ở đây nên phải đợi đến ngày mai.
Nhân sự ở đây thật khủng khiếp. Tôi mới làm việc được một ngày vậy mà điều đó đã hiển nhiên đến đau đớn. Trước khi tôi nhận việc này, bác sĩ Wittenburg thỉnh thoảng ghé qua, và ngoài ra, họ còn đưa tù nhân đến phòng cấp cứu chỉ để chăm sóc y tế cơ bản, một khoản chi phí rất lớn đối với nhà tù. Không có gì ngạc nhiên khi họ có vẻ rất muốn thuê tôi.
Muốn đến mức bỏ qua mối liên hệ mật thiết của tôi với một trong những người tù.
“Còn Dorothy thì sao?” Tôi hỏi. “Ông có nói với bà ấy về vấn đề hô hấp của mình không?”
Ông lão xua tay. “Bà ấy chỉ nói tôi đừng nhõng nhẽo như trẻ con nữa.”
Ông ấy nói thế là cũng lịch sự rồi, hôm nay tôi đã nghe thấy khá nhiều lời than vãn về Dorothy. Không ai trong số họ có vẻ thích bà ấy cho lắm.
“Tuy nhiên, cô rất tuyệt, bác sĩ ạ,” ông Henderson nói.
“Cảm ơn.” Tôi mỉm cười. “Ông còn vấn đề gì cần hỏi không?”
“Ừ, tôi có một câu hỏi.” Ông lão gãi gãi nhúm tóc bạc như tổ chuột trên đầu. “Cô kết hôn rồi nhỉ?”
Lời cảnh báo của Dorothy rằng không nói bất kỳ chuyện riêng tư nào với bất kỳ bệnh nhân nào vẫn còn văng vẳng bên tại tôi. Nhưng đây có vẻ là một câu hỏi khá vô hại. Và ông ấy có thể thấy rõ rằng tôi không đeo nhẫn cưới.
“Không,” tôi nói. “Tôi chưa kết hôn.”
“Chà, tôi chắc chắn rằng cô sẽ sớm tìm được ai đó, bác sĩ ạ,” ông nói. “Cô rất trẻ và xinh đẹp. Không cần phải lo lắng.”
Tuyệt. Ông Henderson nhảy khỏi bàn khám và tôi dẫn ông ta ra khỏi phòng, tranh thủ mấy phút cuối để ghi nhanh vài lưu ý vào tờ đơn khám bệnh. Theo những gì tôi đã thấy, các yêu cầu về ghi chép và lưu trữ tài liệu ở đây khá hạn chế. Y tá trước tôi, Elise, chỉ ghi một vài ghi chú bằng nét chữ lớn ngoằn ngoèo cho mỗi lần khám. Dù Elise còn phạm tội gì nữa, tôi rất biết ơn vì cô ấy có chữ viết dễ nhìn.
Quản giáo Marcus Hunt đang đợi bên ngoài phòng khám. Hunt là sĩ quan được phân công vào đơn vị y tế, nghĩa là anh ta đưa bệnh nhân đến khu vực chờ (chính là chỗ có ghế nhựa xếp bên ngoài phòng khám), và anh ta đứng canh ngay bên ngoài phòng trong khi tôi đang ở với bệnh nhân.
Hunt cao và mặc dù không quá vạm vỡ nhưng trông khá mạnh mẽ trong bộ đồng phục quản giáo màu xanh. Anh ta có lẽ khoảng ngoài ba mươi, đầu cạo trọc và râu ở cằm vài ngày chưa cạo. Cửa ra vào không có ô kính nhìn xuyên nên để cửa phòng khám mở và việc biết Hunt đang ở ngay bên ngoài khiến tôi khá yên tâm. Tôi nhận thấy đôi khi Hunt để cửa mở rộng, và những lần khác, giống như với ông Henderson, anh ta chỉ mở hé cửa. Tôi nghĩ anh ta biết nhiều về tù nhân hơn tôi nên tôi để anh ta tùy ý quyết định.
Khoảng một phần ba số đàn ông hôm nay bước vào với cổ tay đeo còng. Một vài người trong số họ bị còng cả chân. Tôi không hỏi họ quyết định ai bị còng và ai không bằng cách nào.
Tôi giao ông Henderson cho Hunt, anh ta gật đầu với tôi mà không biểu lộ gì. Giống như Dorothy, anh ta ít cười hoặc không cười chút nào. Những người duy nhất mỉm cười với tôi kể từ khi tôi đến đây chỉ có các tù nhân.
“Tôi sẽ đưa ông ấy về phòng giam,” Hunt nói với tôi.
Tôi nhìn những chiếc ghế nhựa bên ngoài phòng khám. “Không còn ai đang đợi nữa đúng không?”
“Phải, cô được giải lao.”
Tôi nhìn Hunt biến mất dọc hành lang cùng với ông Henderson, để lại tôi một mình. Không phải là tôi không vui khi được nghỉ ngơi, nhưng ở đây không có nhiều việc phải làm. Tín hiệu Wi-Fi gần như không tồn tại và xung quanh không có ai để nói chuyện. Tôi nên mang theo một cuốn sách để đọc nếu được tạm nghỉ thế này.
Phòng hồ sơ bệnh án nằm ở bên trái. Hôm nay, tôi đã vào đó vài lần để tìm hồ sơ vì không ai làm việc đó cho tôi cả. Tôi nhìn xuống đồng hồ - còn một giờ nữa mới đến giờ tan học. Sau đó, tôi nhìn cả hai hướng dọc hành lang. Không có ai ở đây ngoài tôi.
Tôi rón rén đi đến phòng hồ sơ bệnh án và dùng thẻ nhân viên để mở khóa cửa. Đó là một căn phòng ngột ngạt khủng khiếp với vô số tủ hồ sơ được nhồi nhét sao cho vừa khoảng không gian bé tí này cùng một bóng đèn trần duy nhất trên trần nhà. Ngoài ra còn có một chồng hồ sơ vứt ở góc phòng, các trang trượt ra ngoài. Dorothy bảo tôi đó là hồ sơ của những tù nhân không còn ở đây nữa. Vì hầu hết những người này đang thụ án chung thân nên tôi đoán điều đó có nghĩa là họ đã chết.
Tôi không có nhiều thời gian ở đây trước khi Hunt trở lại. May mắn thay, tôi biết chính xác những gì tôi đang tìm kiếm.
Tôi đi thẳng đến ngăn kéo được đánh dấu N. Tôi kéo nó ra, để lộ một chồng hồ sơ dày được nhét chặt vào ngăn kéo. Tôi lướt qua những cái tên. Nash. Nabb. Napier. Neil. Nelson.
Tôi rút hồ sơ ra, tay tôi hơi run. Cái tên viết nguệch ngoạc trên thẻ là Shane Nelson. Chính anh ta. Anh ta vẫn ở đây. Tôi không nên ngạc nhiên, vì lần cuối tôi gặp, anh ta đã bị kết án chung thân ở đây. Tôi nhắm mắt lại và vẫn có thể nhìn thấy khuôn mặt đẹp trai rắn rỏi đó. Đôi mắt nhìn thẳng vào tôi. Anh yêu em, Brooke. Đó là những gì anh ta nói với tôi chỉ vài giờ trước khi cố giết tôi. Và đó còn chưa phải là điều tồi tệ nhất anh ta đã làm. Tôi nhìn chằm chằm vào tờ giấy hồ sơ, muốn mở nó ra và đọc hết nội dung bên trong, nhưng tôi biết rằng mình không nên làm vậy.
Về mặt đạo đức, tôi chắc chắn không nên. Về mặt pháp lý, chuyện này khó nói đúng sai rạch ròi được. Về mặt chuyên môn, là tù nhân của cơ sở này thì anh ta là một trong những bệnh nhân của tôi. Nhưng nếu tôi mở bệnh án này ra, tôi sẽ không xem nó với tư cách là một y tá chính. Tôi mới ở đây được một ngày. Còn hơi sớm để phá vỡ các quy tắc. Khi nộp đơn xin việc, tôi không nghĩ mình sẽ nhận được nó vì có mối liên hệ với một trong những tù nhân. Nhưng tôi chỉ là trẻ vị thành niên vào thời điểm xét xử Shane và bố mẹ tôi đã cố gắng hết sức để giữ kín tên họ của tôi. Tôi cứ nghĩ việc kiểm tra lý lịch sẽ để lộ điều đó. Nhưng tôi nhầm. Hoặc người quản lý đã biết về mối liên hệ này nhưng họ quá nóng lòng muốn thuê ai đó nên đã bỏ qua.
Tôi nghe thấy tiếng tách và tôi nhận ra ai đó đã sử dụng thẻ nhân viên của họ để mở cửa phòng hồ sơ này. Tôi hoảng sợ, vội vàng nhét bệnh án của Shane trở lại tủ hồ sơ và đóng sầm ngăn kéo lại đúng lúc cánh cửa mở ra. Quản giáo Hunt đang đứng đó, bóng dáng cao lớn của anh ta chắn hết ánh sáng từ khung cửa.
“Chúng tôi có một bệnh nhân khác cần sự hỗ trợ của cô.” Trong ánh sáng mờ ảo của căn phòng, đôi mắt anh ta trông như hai cái hốc tối đen. “Cô đang làm gì ở đây thế?”
“Tôi, à ừm…” Tôi liếc nhìn lại tủ hồ sơ. “Sáng nay, tôi vừa nghĩ ra vài lưu ý nữa về một bệnh nhân nên tôi muốn ghi lại.”
Tôi hoàn toàn có quyền được ở trong phòng hồ sơ này. Anh ta không thể biết rằng những gì tôi đang làm trong căn phòng này không hề phù hợp chút nào, mặc dù tôi nghĩ đôi má nóng bừng của mình đang bán đứng tôi.
Hunt nheo mắt nhìn tôi. “Tôi đã lấy đầy đủ hồ sơ cho những chuyến thăm khám theo lịch. Nếu cô cần bất kỳ hồ sơ nào khác, tôi có thể mang đến cho cô.”
“Ồ!” Tôi gượng cười. “Vậy thì cảm ơn anh nhé. Tôi cảm ơn anh nhiều.”
Anh ta không đáp. Tuyệt vời. Tôi mới ở đây chưa đầy một ngày mà quản giáo đã nghĩ tôi có vấn đề. Nhưng có vẻ như họ cần tôi hơn tôi cần họ nên công việc của tôi vẫn an toàn. Ít nhất là lúc này. Miễn là Shane Nelson không cần phải đến phòng y tế sớm.