11 NĂM TRƯỚC
Không xác định
25.
Chelsea quỳ bên thi thể của Brandon, vẫn khóc thút thít rồi đưa tay vuốt ve khuôn mặt người bạn trai của mình. Chúng tôi đứng trên hiên nhà, Tim và Shane thấp thỏm không yên. Shane hẳn cũng rất đau lòng vì chuyện này - Brandon là bạn thân nhất của anh ấy - nhưng anh ấy không nói gì nhiều kể từ khi chúng tôi phát hiện ra cái xác, tất nhiên là tôi không nghĩ rằng anh ấy phải gào khóc như Chelsea.
Chelsea ngước khuôn mặt đẫm nước mắt lên nhìn chúng tôi. “Chúng ta sẽ làm gì với cậu ấy đây?”
Shane và Tim nhìn nhau. Shane nói, “Chúng ta sẽ để cậu ấy ở đây.”
“Cậu định bỏ rơi cậu ấy à?” Chelsea cao giọng khi đứng bật dậy. “Ở ngoài trời lạnh này?”
Có lẽ, tất cả chúng tôi đều đang nghĩ, Brandon chẳng thấy phiền vì cái lạnh nữa đâu. Nhưng tôi không nói ra điều ấy.
“Tôi có một cái chăn trong tủ đựng đồ,” Shane đề nghị, “nếu cậu muốn đắp cho cậu ấy.”
Chelsea do dự một giây rồi gật đầu. Shane quay vào nhà trong khi ba chúng tôi đợi ở hiên nhà. Tim đang đứng rất gần tôi, gần đến mức tôi gần như có thể cảm nhận được hơi ấm từ cơ thể cậu ấy. Cậu ấy đưa tay ra và chạm vào tay tôi, siết chặt an ủi trong tích tắc trước khi cánh cửa lại mở ra và Shane quay lại với chiếc chăn.
Chiếc chăn len màu xanh da trời và trông có vẻ xù xì, nhưng chắc Brandon sẽ không bận tâm lắm. Chelsea nhẹ nhàng đắp chăn lên cơ thể cậu ta, dừng lại như thể không chắc liệu có nên phủ lên đầu hay không. Cuối cùng, Chelsea cũng che mặt cậu ta lại, Brandon giờ trông như một đống vải lù lù nằm ở hiện trước.
Chelsea chạm đầu ngón tay lên môi mình rồi lại chạm lên môi Bradon. “Em yêu anh.”
Nó có thực sự nghĩ thế không nhỉ? Mới hôm qua chúng tôi còn nói chuyện điện thoại và nó nói, tớ ớn thằng khốn phản bội đó lắm rồi.
Chelsea nhìn chúng tôi như thể mong đợi chúng tôi hưởng ứng. Tôi gần như chẳng quen Brandon, và với những gì tôi biết về cậu ta, tôi không thích cậu ta lắm. Nhưng tôi cũng không muốn Chelsea chờ đợi nên tôi thì thầm, “Chúng tôi sẽ nhớ cậu, Brandon.”
“Hãy yên nghỉ,” Tim nói ngay sau tôi, mặc dù cậu ấy cũng không thích Brandon như tôi.
Chelsea nhìn Shane đang đờ đẫn hai mắt. “Chúng tớ sẽ tìm ra kẻ đã làm điều này với cậu,” Shane nói. “Và sẽ bắt hắn phải trả giá.”
Nói xong lời tạm biệt với Brandon, Chelsea đồng ý quay trở lại ngôi nhà để xem chúng tôi có những lựa chọn nào cho hành động tiếp theo. Thật không may, chẳng có mấy lựa chọn. Đường dây điện thoại đã ngừng hoạt động, có thể do cơn bão hoặc điều gì đó đáng sợ hơn. Lốp của cả hai chiếc xe đều đã bị rạch. Và cơn bão bên ngoài vẫn đang hoành hành dữ dội.
“Kayla không gặp nhiều may mắn khi quay lại đường chính.” Chelsea đứng giữa phòng khách, vắt nước ra khỏi mái tóc dài. “Nhưng tôi cá một trong số các cậu có thể làm được. Không xa lắm phải không? Chắc chỉ một dặm?”
“Một dặm rưỡi.” Shane nhăn mặt. “Và cậu đã thấy đường trơn trượt như thế nào rồi đấy, nên khó mà đi bộ được. Nhưng điều khiến tôi lo lắng hơn là với sức gió lớn thế này, có thể một số đường dây điện đã bị đứt. Và một bước sai lầm thôi là cậu có thể bị điện giật chết.”
Tuyệt vời. Vậy chúng tôi có hai lựa chọn là rời khỏi đây với nguy cơ bị chết đuối hoặc bị điện giật, hoặc ở lại đây với một kẻ sát nhân đang rình rập xung quanh.
“Tôi nghĩ chúng ta nên ở yên cho đến khi cơn bão tan,” Shane nói. “Ít nhất, chúng ta có thể đợi đường dây điện thoại được khôi phục. Và đường sẽ khô.”
Tôi nhướng mày nhìn Tim. Cậu ấy thở dài. “Tôi đồng ý. Hiện tại ngoài đó không an toàn.”
Cả hai chàng trai đều tỏ ra kiên quyết ủng hộ việc ở lại. Tôi nhìn sang Chelsea, vẫn đang ướt sũng như chuột lột. Mascara của nó đang chảy từng vệt xuống má, mặc dù nó luôn nói loại đó không thấm nước. Tôi đoán mascara không thấm nước cũng không tác dụng gì trong cơn bão.
“Brooke,” Chelsea bỗng nói, “tớ nói chuyện với cậu được không?” Sau đó nhìn sang các chàng trai. “Một mình cậu thôi.”
Và không đợi tôi trả lời, Chelsea đã nắm lấy tay và kéo tôi ra khỏi phòng, để lại Shane và Tim nhìn chằm chằm phía sau. Chelsea không dừng lại cho đến khi chúng tôi đi đến cửa, vặn mở và kéo tôi ra ngoài, đồng thời đóng sầm cửa sau lưng lại.
“Chelsea, trời lạnh quá!” Tôi vòng tay ôm lấy người mình. “Chúng ta có thể quay vào trong được không?”
“Không.” Chelsea liếc nhìn cửa sau với ánh mắt như buộc tội ai đó. “Tớ thực sự lo lắng, Brooke. Ai đó đã làm điều này với Brandon. Hắn đã đâm cậu ấy. Có người đâm chết cậu ấy! Cậu ấy đã chết rồi!”
“Tớ biết…”
Cô ấy dụi mắt bằng mu bàn tay. “Ở đây chúng ta không an toàn. Cậu biết điều đó phải không? Chúng ta cần phải ra khỏi đây.”
“Cậu biết Kayla thế nào khi chạy khỏi đây rồi đấy.”
Đôi mắt Chelsea mở to kinh ngạc với lớp mascara bị lem. “Kayla là đứa tệ nhất trong đội, gần như không thể hoàn thành xong được một buổi tập. Cậu với tớ thì khác, tớ cá là chúng ta có thể làm được. Và nếu chúng ta làm được, lũ con trai chắc chắn có thể.”
“Nhưng cậu đã nghe Shane nói về đường dây điện rồi…”
“Có thể cậu ta không muốn chúng ta rời khỏi đây. Cậu có nghĩ đến điều đó không?”
Phải, tôi đã nghĩ đến điều đó. Nhưng lời Shane nói vẫn hợp lý mà. Tôi không hào hứng với việc đi lang thang trong tình cảnh thời tiết như bên ngoài, đặc biệt là khi không có giày dép phù hợp. Chẳng phải mọi người bị bỏng lạnh đều vì thế à? “Shane không phải là kẻ sát nhân,” tôi nói chắc nịch. “Có lẽ là một kẻ vất vưởng nào đó đang lang thang trong vùng này. Không thể nào hung thủ lại là một trong số chúng ta được.”
Chelsea nuốt nước bọt khi cố gắng hít thở bình thường. Cô ấy trông như chỉ còn vài giây nữa là sẽ lên cơn điên.
“Chels?” Tôi nhíu mày. “Chelsea, hít thở sâu và bình tĩnh nào, được không?”
“Tớ ổn.” Nó nhắm mắt lại, tập trung vào hơi thở. “Tớ sẽ ổn thôi.”
Tôi không biết phải làm gì. Không phải họ nói rằng bạn nên tập trung và bình tĩnh trong những tình huống như này sao? Giờ Chelsea có vẻ như đã ổn hơn. Cô ấy đang bám vào tôi, hít thở sâu cho đến khi hai vai thả lỏng hơn một chút. Tôi ở bên ngoài với cô ấy, mặc dù ngoài này khá lạnh. Và bên trong cũng khá lạnh vì đã mất điện nhưng ít nhất chúng tôi sẽ không bị gió tạt ướt người.
“Thấy ổn hơn chưa?” Tôi hỏi Chelsea khi cuối cùng cô ấy cũng mở mắt ra.
Chelsea gật đầu.
“Chúng ta quay vào đi.” Tôi không hỏi ý kiến cô ấy. Nếu cô ấy không đi cùng thì tôi sẽ vào một mình. “Chúng ta không thể ở ngoài này được.”
Cô ấy nhìn tôi một lúc rồi gật đầu. Tôi xoay nắm đấm cửa và đẩy nó mở ra, cảm thấy biết ơn một cách khó hiểu vì không khí khô ráo trong bếp. Ở đây tối om, cả hai chúng tôi đều giật mình khi nghe thấy tiếng cửa mở.
“Brooke?”
Là Tim. Tôi thở phào. Mặc dù tôi biết Shane không phải là kẻ giết người nhưng Tim Reese là người tôi tin tưởng nhất. “Là cậu phải không?”
Tôi gật đầu, nhưng rồi nhận ra có lẽ cậu ấy không thể nhìn thấy tôi. Căn phòng tối om. “Ừ, bọn tớ muốn vào nhà.”
“Shane đâu?”
“Đã ra ngoài xem có bắt được tín hiệu điện thoại di động không.” Chelsea kéo tay tôi. “Tớ muốn ngồi xuống, Brooke.”
Chelsea lại run lẩy bẩy nên tôi giúp cô ấy đi qua bếp và vào phòng khách. Tim cũng giúp một tay và chúng tôi đỡ cô ấy lên ghế sofa. Cuối cùng, cô ấy nằm xuống, tay ôm lấy mặt. Dù chuyện này có kết thúc ra sao, Chelsea sẽ không bao giờ còn như trước nữa. Việc tìm thấy bạn trai của mình bị sát hại chắc chắn ảnh hưởng sâu sắc đến cô ấy.
“Này.” Tim vỗ nhẹ vào vai tôi. “Vào bếp nói chuyện một lát không?”
Tôi nheo mắt nhìn Chelsea đang nằm trong bóng tối. Bây giờ cô ấy trông ổn. “Được. Nhưng nhanh nhé, tớ không muốn để Chelsea một mình quá lâu.”
Tim dẫn tôi vào bếp. Khi chúng tôi đi qua cánh cửa, tôi bỗng nghĩ rằng lúc này không ai trong chúng tôi nên ở một mình mới phải. Chúng tôi nên ở cạnh nhau. Tuy nhiên, chúng tôi để Chelsea một mình trong phòng khách, còn Shane thì đang đi loanh quanh bên ngoài. Lỡ có chuyện gì xảy ra với Shane thì sao? Nhỡ anh ấy cũng nằm chết trên mặt đất như Brandon thì sao?
“Nãy tớ đã nhìn lại dưới tấm chăn.” Tim nhăn mặt khi nói những lời đó. “Có vẻ như Brandon đã bị đâm chết.”
“Cậu ta… bị đâm?”
Khuôn mặt của Tim đang kề sát tôi, tôi có thể nhận ra mọi đường nét của cậu ấy trong bóng tối. Nhưng lại không thể nhìn thấy những vết tàn nhang thường lộ rõ như mọi khi. “Nhưng bên cạnh cậu ta không có con dao nào cả. Dù sao thì tớ cũng không tìm được.”
“Ồ…”
Tim hất đầu về phía quầy bếp. “Tớ lo kẻ đó sẽ quay lại nên tớ vào bếp lấy một con dao. Và cậu đoán xem? Tất cả dao đều biến mất.”
Tôi nhìn chằm chằm vào cậu ấy. “Cái gì?”
“Phải. Lạ thật.” Có một ống đựng dao trên quầy bếp và nó chẳng cắm con dao nào.
Tôi rùng mình và ôm lấy bản thân. “Chuyện này là sao đây?”
“Điều này có nghĩa là kẻ đó đã lên kế hoạch từ trước và loại bỏ tất cả vũ khí khác trong nhà.”
“Tim.” Tôi cảm thấy như mình sắp nghẹt thở. “Cậu đang nói gì vậy?”
“Tớ nghĩ cậu biết chính xác tớ đang nói gì, Brooke.”