HIỆN TẠI
Không xác định
26.
Năm học mới đã bắt đầu được một tháng, và Tim Reese cũng trở thành vị khách thường xuyên của nhà chúng tôi. Sau khi sửa xong bồn rửa và tay nắm cửa, cậu ấy và Josh bắt tay vào một danh sách dài vô tận các vấn đề cần giải quyết trong nhà. Đây là ngôi nhà khá cũ nên có rất nhiều thứ cần sửa. Và sau khi sửa xong mọi thứ, hai người họ lại nảy ra ý tưởng đóng một giá sách cho phòng của Josh. Cuối tuần này, họ sẽ sơn lại. (Có vẻ là màu xanh neon.)
Ban đầu, tôi đã rất lo lắng về việc chuyển đến đây, nhưng giờ mọi e ngại của tôi đã tan biến. Làm y tá tại nhà tù có lúc tốt lúc tệ (tôi đã không gặp Shane lần nào cả tháng vừa qua, nhưng anh ta vẫn ở đó), nhưng tôi chưa bao giờ thấy Josh vui vẻ hơn thế này. Thằng bé thích trường học, và quan trọng hơn, nó thân thiết với Tim theo một cách thực sự khiến tôi ngạc nhiên.
Vừa về đến nhà, tôi ngửi thấy mùi thơm ngon của tỏi và bơ. Tôi khá chắc rằng đó là hai nguyên liệu yêu thích nhất trần đời của Margie. Và tôi nghĩ không có mùi hương nào tuyệt vời hơn thế khi trở về nhà sau một ngày làm việc.
Tôi thấy Margie trong bếp, đang bày một khay tôm rim bơ tỏi. Tôi chỉ muốn hít hà chúng, trông chúng ngon quá.
“Bác làm thêm,” Margie nói với tôi, “vì bác nghĩ là cậu Tim dễ thương sẽ đến ăn tối.”
Tôi định chỉnh lại suy nghĩ của bác, nhưng rồi tôi nhận ra Tim đã đến ăn tối ít nhất đến sáu, bảy lần trong hai tuần qua. Và cậu ấy cũng đã mời chúng tôi đến nhà ba lần.
“Vâng, cậu ấy bảo cậu ấy có thể sẽ đến,” tôi lẩm bẩm.
Margie cười. “Cháu không cần phải xấu hổ vì có bạn trai đâu, Brooke.”
“Cậu ấy không phải bạn trai của cháu.” Margie nhìn tôi kiểu thế sao và tôi lắc đầu. “Hoàn toàn không, chúng cháu chỉ là bạn bè.”
Đó là sự thật. Thời gian vừa rồi Tim thường xuyên đến nhà tôi, nhưng giữa hai chúng tôi không có chuyện gì cả. Cậu ấy không cố hôn tôi. Mấy hôm trước, khi cùng nhau xem phim, cậu ấy không hề ngáp một cái nào và cũng chẳng cố choàng tay qua vai tôi. Chúng tôi là bạn bè - như vẫn luôn là vậy. Việc cậu ấy nhận ra tôi đã có con với Shane có lẽ đã dập tắt mọi cảm xúc cậu ấy dành cho tôi.
“Bác phải thông báo với cháu là,” Margie nói, “Josh có một số câu hỏi rất thú vị về cậu Tim đấy.”
Hả, ý bác ấy là sao nhỉ.
Sau khi Margie ra về, tôi vào phòng khách, Josh đang chơi Nintendo ở đó. Thằng bé hoàn toàn tập trung vào trò chơi, miệng hơi hé để lộ đầu lưỡi thè ra khi tập trung hết cỡ. Biểu cảm của nó quen thuộc một cách kỳ lạ, và phải mất một giây tôi mới nhận ra rằng Shane cũng có hành động hệt như vậy khi anh ta tập trung vào điều gì đó.
“Josh ơi.” Tôi ngồi xuống sofa bên cạnh thằng bé. “Hôm nay ở trường thế nào?”
Thằng bé không rời mắt khỏi trò chơi. “Ổn ạ. Chú Tim có đến ăn tối không ạ?” Ở trường, Josh phải gọi là thầy Reese, nó cười khúc khích vì chuyện đó, nhưng ở nhà, thằng bé gọi chú Tim.
“Josh…” Tôi ngồi dịch lại gần con. “Bà Margie bảo với mẹ là con muốn biết điều gì đó về chú Tim hả?”
Josh dừng trò chơi và ném bộ điều khiển sang một bên. Tôi không biết thằng bé đang nghĩ gì. Có lẽ nó nghĩ Tim là bạn trai của tôi, giống như Margie vậy. Tôi sẽ phải nói thẳng với nó. Tôi không biết sự thật sẽ làm thằng bé thấy thất vọng hay nhẹ nhõm. “Vâng,” thằng bé nói, “Con tự hỏi là…”
“Ừ?”
Josh hít một hơi thật sâu. “Chú Tim có phải là bố của con không ạ?”
Tôi cảm thấy như bụng mình bị thụi một cú. Tôi không ngờ thằng bé lại nghĩ như vậy. “Josh…”
“Bởi vì mẹ đã biết chú ấy từ trước khi ta chuyển đến đây,” Josh nói ra suy luận của nó. “Và mẹ với chú ấy rất thân thiết. Và chú ấy cũng rất tốt bụng…”
Thằng bé nhìn tôi với vẻ mặt đầy hy vọng. Tôi ước gì mình có thể nói với nó rằng Tim đúng là bố của con. Tôi ước Tim là bố của thằng bé. Hoặc rằng bố nó là một người tử tế mà tôi có thể gặp được… hoặc ít nhất là người có thể ở bên con trai tôi chỉ vài phút.
“Mẹ xin lỗi, con yêu,” tôi nói. “Nhưng chú Tim không phải là bố của con đâu.”
Trông Josh như suy sụp, trông thằng bé buồn đến nỗi tôi bỗng có chút hối hận vì đã nói thật, tôi bỗng nghĩ giá như mình cứ nói dối còn hậu quả thì giải quyết sau cũng được. Nhưng tất nhiên, tôi không thể làm vậy. Tôi phải nói sự thật với thằng bé.
Tôi định vòng tay ôm con, nhưng đúng lúc đó, tiếng chuông cửa reo, vang vọng khắp nhà. Josh nghe thấy, và thằng bé cầm lấy bộ điều khiển Nintendo rồi chơi tiếp. “Con sẽ qua level này trước bữa tối,” thằng bé nói.
“Josh,” tôi nói, “Mẹ muốn nói thêm vài điều với con về chuyện này… Mẹ biết con rất thất vọng…”
“Không, con không thấy thất vọng.” Thằng bé lại nhìn vào màn hình tivi. “Con không muốn nói về chuyện này nữa.”
Được rồi. Không có cơ hội nào để cạnh tranh với Nintendo, tôi cũng nên đi mở cửa. Tất nhiên, gần như chắc chắn là Tim đã đến ăn tối. Có lẽ, tôi nên đưa cho cậu ấy một chiếc chìa khóa. Không phải theo kiểu chìa khóa nhà của người yêu, mà là kiểu chìa khóa dự phòng hàng xóm cầm hộ thôi. Giống như trong trường hợp tôi bỏ quên chìa khóa hay đại loại thế. Ý tôi là, người duy nhất có chìa khóa là Margie, và bác ấy sống ở tận thị trấn bên cạnh.
Tim đang đứng ở cửa trước, mặc quần kaki và áo sơ mi, nhưng không có cà vạt. Cậu ấy dang rộng cánh tay, vì mỗi lần cậu ấy đến, chúng tôi đều ôm nhau ở cửa. Bạn bè thường làm vậy mà, đúng không? Chúng tôi ôm nhau. Không phải chúng tôi chào nhau bằng cách hôn nhau.
“Chào Brooke,” cậu ấy nói. “Mùi thơm quá.”
“Cảm ơn,” tôi nói, mặc dù tôi không phải là người nấu món tôm này.
Nhưng mùi thức ăn thơm ngào ngạt đang tỏa ra khắp nhà. Tôi có thể ngửi thấy nó ở cuối hành lang. Và chỉ khi ôm Tim, tôi mới nhận ra một mùi khác. Một mùi gì đó cực kỳ quen thuộc, nhưng không phải mùi hương thức ăn như mùi bơ tỏi. Đó là mùi gỗ đàn hương.
Tôi giật mình né ra, mũi nhăn lại vì ghê sợ. “Trời ơi, cậu đang dùng cái gì vậy?”
Mắt Tim mở to, nắm lấy cổ áo sơ mi của mình. “Sao? Đây chỉ là một chiếc áo sơ mi cotton.”
“Không! Ý tôi là nước hoa đó!”
“Nước hoa?” Cậu ấy đưa tay vuốt dọc chiếc cằm nhẵn bóng của mình. “Tôi đã cạo râu trước khi đến đây, và thoa một ít nước hoa sau khi cạo râu. Nhưng…”
Mùi gỗ đàn hương xộc vào mũi tôi. Mỗi lần hít vào, tôi lại như cảm thấy chiếc vòng cổ đang siết chặt lấy cuống họng của mình. Tôi lùi ra xa cậu ấy một bước. “Làm ơn hãy rửa sạch nó đi. Ngay bây giờ.”
“Nhưng…”
“Ngay bây giờ. Làm ơn.”
Tim ngoan ngoãn chạy vào phòng tắm. Tôi nghe thấy tiếng nước chảy, và cậu ấy ở trong đó đến chục phút, tôi nghĩ đó là một dấu hiệu tốt cho thấy cậu ấy đang nỗ lực hết sức để rửa sạch hết nước hoa sau khi cạo râu. Khi cậu ấy bước ra khỏi phòng tắm, làn da trên mặt đã ửng hồng.
“Được rồi,” cậu ấy nói. “Tôi nghĩ là nó đã sạch rồi.”
Tôi thử ngửi lại. Đúng là không còn mùi đó nữa. Cảm ơn Chúa. “Cảm ơn cậu.”
“Không có gì.” Cậu ấy nhíu mày nhìn tôi.
Được rồi, chắc giờ cậu ấy nghĩ tôi bị điên. Tôi cần giải thích điều này với cậu ấy. Không giống như những người đàn ông khác, cậu ấy sẽ hiểu. “Khi Shane định… cậu biết đấy… anh ta đã dùng nước hoa sau khi cạo râu có mùi này, nên nó làm tôi phát ốm.”
“Ôi!” Tim lại đưa tay vuốt cằm. “Chúa ơi, Brooke, tôi rất xin lỗi. Tôi không biết. Tôi được tặng lọ nước hoa đó, nhưng tôi sẽ vứt nó đi.”
“Cậu không cần phải làm thế…”
“Rõ ràng là tôi phải làm thế.” Cậu ấy cười gượng. “Không sao đâu. Dù sao thì tôi cũng ghét nước hoa sau khi cạo râu.”
Tôi nhìn cậu ấy, cười cười. “Vậy tại sao cậu lại dùng nó?”
“Tôi không biết. Có lẽ tôi đang cố gây ấn tượng với Josh.”
Chúng tôi đứng đó ở hành lang, nhìn nhau một lúc, và đột nhiên có một luồng điện chạy qua giữa chúng tôi. Tôi ngắm kỹ gương mặt của cậu ấy, tự hỏi liệu cậu ấy có cảm thấy như vậy không. Ngay cả khi tôi nghĩ Tim và tôi chỉ là bạn, tôi vẫn tự hỏi liệu có khả năng tôi đã sai không.
Miễn là cậu ấy không bao giờ dùng cái mùi đàn hương đó nữa.