Chương 27
Không xác định
27.
Ăn xong bữa tối và đặt đĩa của mình vào bồn rửa, Josh quay sang Tim, “Chúng ta có thể chơi ném bóng ở sân sau không ạ?”
Tôi nhẹ nhõm khi Josh dường như vẫn thích Tim, dù thằng bé đã biết Tim không phải bố của mình. Và dù cũng mong hai người thêm thân thiết, tôi cần phải can thiệp vào chuyện này. “Con đã làm bài tập về nhà chưa?”
Josh tránh mắt tôi. “Chưa ạ…”
“Được rồi, vậy thì con có câu trả lời rồi đó.”
Josh rên rỉ, nhưng Tim xác nhận phán quyết của tôi - tôi thích có một người lớn làm đồng minh với mình thế này. “Làm bài tập về nhà đi nhóc,” Tim nói, “và ngày mai chúng ta có thể đến công viên chơi bóng chày. Luyện tập thoải mái mà không lo làm vỡ bất kỳ cái cửa sổ nào.”
Josh gật đầu háo hức và vội vã lên cầu thang đến phòng của mình. Tim đã đưa thằng bé đến công viên một vài lần, xen kẽ những lần sửa này sửa kia trong nhà. Tôi cảm thấy hơi có lỗi khi mẹ con tôi chiếm hết toàn bộ thời gian rảnh rỗi của Tim. Ý tôi là, cậu ấy là một chàng trai độc thân, chúng tôi nào có phải đang yêu đương gì đâu. Cậu ấy không cần ở bên chúng tôi mỗi cuối tuần, sửa chữa đồ đạc quanh nhà tôi và đưa con tôi đi công viên.
“Cậu không cần phải làm thế đâu,” tôi nói sau khi cánh cửa phòng Josh đóng lại. Mặc dù nếu cậu ấy bảo sẽ không đưa Josh đi công viên vào ngày mai thì chắc tôi sẽ khóc mất. Tôi đã đến công viên tập đánh bóng cùng Josh, và tôi tệ kinh khủng. Dù đã cố bắt bóng bằng cả sinh mạng, tôi vẫn không thể tóm được nó, vì vậy tôi dành phần lớn thời gian để né bóng hoặc đuổi theo bóng trong khi Josh đứng đó nhìn theo.
“Tôi cũng thấy vui mà.” Cậu ấy nhún vai. “Cậu biết đấy, thằng bé đánh bóng tốt lắm, nó đánh được xa hơn cả tôi.”
“Nó là người ghi điểm trực tiếp nhiều nhất ở giải thiếu nhi năm ngoái đấy,” tôi tự hào kể.
“Ừ, dễ hiểu mà, thằng bé là một vận động viên bẩm sinh.”
Tôi biết đó là một lời khen, nhưng câu nói của Tim vẫn khiến trái tim tôi đau nhói. Bởi vì Shane cũng là một vận động viên bẩm sinh. Tiền vệ ngôi sao và tất cả những mĩ danh như thế. Nếu Josh muốn tham gia đội bóng bầu dục, tôi sẽ cố gắng hết sức để thuyết phục thằng bé từ bỏ ý định đó.
Tim gom những chiếc đĩa còn lại trên bàn, mang chúng đến bồn rửa rồi bật nước nóng và lấy chai xà phòng rửa chén.
“Để tôi rửa cho,” tôi khăng khăng. “Chỉ có một vài chiếc đĩa thôi.”
“Tôi muốn giúp.” Cậu ấy lấy chiếc chảo khỏi tay tôi và nhúng vào bồn rửa đầy bọt. “Thôi nào, tôi sẽ là loại người gì mà đến đây, được ăn tối miễn phí xong về ngay chứ?”
“Công bằng mà nói, những thứ cậu đã sửa trong ngôi nhà này xứng đáng một hóa đơn sáu con số đấy.”
Hơi nước bốc ra từ bồn rửa khi Tim cọ chảo. “Không đời nào. Tối đa là năm con số thôi.”
Tôi vỗ nhẹ vào cánh tay cậu ấy. Hoặc tôi định làm thế, nhưng rồi tay tôi lại nán lại trên bắp tay cậu ấy. Cậu ấy hẳn phải… bạn biết đấy, tập thể dục. Tim nhìn tôi, lông mày gần như chạm đến đường chân tóc. Trong một lúc, chúng tôi chỉ đứng đó, mắt khóa chặt vào nhau. Sau đó, cậu ấy đưa tay tắt nước trong bồn rửa, lấy khăn lau bát đĩa lau khô tay.
Sau đó, cậu ấy kéo tôi vào lòng và hôn tôi.
Tôi để yên. Được rồi, tôi còn hơn cả để yên. Đúng hơn là tôi túm lấy cổ áo cậu ấy và kéo lại gần mình hơn, như thể tôi chưa từng hôn một chàng trai nào trong thập kỷ qua, điều này gần như chính xác một cách đáng sợ. Trong sáu mươi giây, chúng tôi đứng trong bếp, hôn nhau như thể sắp đến ngày tận thế. Cũng mất ngần ấy thời gian tôi nhớ ra rằng con trai tôi đang ở ngay trên lầu và sau đó nhẹ nhàng đẩy Tim ra.
Mặt cậu ấy ửng hồng, và nhìn tôi như thể nếu tôi nói từ đó, chúng tôi sẽ đi thẳng lên phòng ngủ trên tầng. “Chúa ơi, Brooke,” cậu ấy thầm thì.
Tôi phải mất một giây để lấy lại hơi thở. “Tôi nghĩ cậu chỉ muốn chúng ta làm bạn.”
“Ừ, đúng rồi, ý nghĩ đó thật vớ vẩn và cậu cũng biết thế mà.”
“Không, tôi không biết.”
Cậu ấy nhìn tôi. “Thôi nào. Cậu biết là tôi thích cậu từ năm bốn tuổi.”
Tim tôi đập thình thịch trong lồng ngực. Đúng vậy, ở một mức độ nào đó, tôi biết Tim cảm thấy như thế với tôi. Mặc dù đã hẹn hò với những cô gái khác, nhưng cậu ấy chưa bao giờ nhìn họ như cách cậu ấy nhìn tôi. Nhưng tôi chưa bao giờ cảm thấy như thế với cậu ấy. Cho đến gần đây.
“Tôi chỉ.” Tôi liếc lên cầu thang, hy vọng cửa phòng Josh đã đóng. “Chúng ta đang có một mối quan hệ tốt đẹp ở đây. Josh rất yêu cậu. Và cậu là bạn thân nhất của tôi. Tôi cảm thấy như… Tôi sợ làm hỏng chuyện, cậu hiểu không?”
“Tôi đồng ý, chúng ta đang có một mối quan hệ tốt đẹp.” Cậu ấy đưa tay ra và nắm lấy tay tôi, và một lần nữa, tôi để yên cho cậu ấy làm vậy. “Nhưng tôi nghĩ chúng ta có thể có thứ tốt đẹp hơn.”
Cậu ấy nói đúng, tất nhiên rồi. Dù tháng qua thật tuyệt khi có cậu ấy ở bên, nhưng sẽ tuyệt hơn nếu cậu ấy ở đây nhiều hơn. Giá như chúng tôi có gì đó nhiều hơn tình bạn. Tim và tôi, chúng tôi có thể có tất cả.
“Cuộc sống của tôi quá bận rộn với công việc và Josh,” tôi giải thích. “Có lẽ sẽ tốt hơn nếu cậu ở bên một người đơn giản hơn. Cậu vẫn có thể hẹn hò với cô phục vụ ở Shamrock mà. Kelli, đúng không nhỉ?” Kelli hơi điên, nhưng chắc chắn cô ấy rất thích Tim, và càng chắc chắn là cô ấy không có một đứa con trai mười tuổi với người bạn trai cũ đang ở trong tù.
“Brooke.” Tim siết chặt tay tôi và nhìn thẳng vào mắt tôi. “Anh đã không gặp em suốt mười năm qua. Trong thời gian đó, anh đã hẹn hò với khá nhiều cô gái. Nhưng không lần nào anh thấy đúng đắn - không thể. Và tất cả là vì anh không thể ngừng nghĩ về em. Dù anh hẹn hò với ai, điều này đều không công bằng với họ.” Yết hầu của Tim khẽ nhấp nhô. “Những cảm xúc này của anh chỉ dành duy nhất cho em.”
Tôi khóc mất thôi. Đây là điều tuyệt vời nhất tôi từng được nghe. Tim ngọt ngào, hấp dẫn và rất tử tế với con tôi. Tôi nên lao vào vòng tay anh ấy và cảm ơn số mệnh may mắn của mình. Nhưng vì lý do nào đó, giọng nói của Shane Nelson bỗng vang lên trong đầu tôi.
Tránh xa Tim Reese ra. Hắn rất nguy hiểm.
Làm ơn, Brooke.
Thật nực cười, tôi biết. Tôi biết điều đó khi anh ta nói thế, và giờ tôi vẫn biết. Nhưng tôi không thể thoát khỏi cảm giác rằng mọi chuyện diễn ra quá tốt đẹp, rằng Tim quá hoàn hảo, nhất là với một người như tôi.
“Brooke?” Tim nhíu mày. “Nghe này, anh không muốn gây áp lực cho em. Nếu em không muốn, chúng ta có thể giả vờ như chuyện này chưa từng xảy ra. Nếu em chỉ muốn làm bạn, thì cũng ổn, à ý anh là, không ổn đâu. Tệ lắm. Nhưng…”
“Thôi,” tôi nói. Tôi không chắc mình nói với Tim hay với giọng nói của Shane đang vang lên trong đầu tôi. Nhưng điều đó không quan trọng. “Anh nói đúng.”
Một nụ cười lại hiện lên trên khuôn mặt Tim. “Anh à? Về chuyện gì cơ?”
“Mình không ở bên nhau thì tệ lắm.”
Tôi túm lấy áo Tim và hôn lên môi anh. Anh cũng nồng nhiệt hôn lại tôi. Trong lúc đó, tôi lờ đi một chút mùi gỗ đàn hương còn vương trên cổ áo anh.