11 NĂM TRƯỚC
Không xác định
28.
Tim ghét Shane. Cậu ấy nghĩ tôi nên chia tay anh ấy. Nhưng những gì cậu ấy cáo buộc Shane thì quá đáng lắm rồi. Cậu ấy cáo buộc bạn trai tôi giết người.
“Tim,” tôi thì thầm, “ý cậu là cậu nghĩ Shane…?”
Mắt Tim lóe lên khi căn phòng thoáng sáng bừng vì một tia chớp. “Đây là nhà của cậu ta. Nếu có ai định lên kế hoạch thì…”
“Nhưng tại sao Shane phải làm thế?”
“Thế tại sao cậu ta lại đánh một đứa trẻ vô tội? Bởi vì Shane là một thằng tồi. Tôi đã bảo cậu rồi, Brooke.”
Chân tôi như nhũn ra. Shane không phải là một thằng tồi. Tim sao hiểu được anh ấy bằng tôi. Nếu cậu ấy ở trong phòng ngủ và thấy Shane ngọt ngào, chu đáo và yêu thương tôi như thế nào, cậu ấy sẽ không nói như vậy. Shane sẽ không bao giờ làm hại bất kỳ ai. “Tại sao cậu ấy lại phải giết Brandon? Brandon là bạn thân nhất của cậu ấy.”
“Bạn thân nhất?” Tim lắc đầu. “Tớ không nghĩ là hai tên khốn đó lại yêu quý nhau đến mức ấy đâu. Chúng nó là bạn, nhưng ghét nhau.”
“Tớ không tin.”
“Ừ, cứ tin những gì cậu muốn tin ấy.”
“Hãy nói cho tớ biết.” Tôi nheo mắt nhìn Tim. “Lúc nãy khi cậu và Shane tụm lại trong phòng khách, hai người đã nói gì vậy?”
Tim im lặng một lúc. “Cái gì cơ?”
“Lúc đầu khi chúng ta mới vào nhà ấy,” hai người đang nói chuyện. Cậu đã nói gì với cậu ấy?”
Ngay cả trong căn bếp tối om, tôi vẫn có thể thấy quai hàm của Tim khẽ giật. “Tớ chỉ bảo cậu ta nên đối xử tốt với cậu thôi.”
“Được rồi.”
“Nghe tớ nói này.” Tim nắm chặt lấy cổ tay tôi. “Đây không phải trò đùa. Shane rất nguy hiểm. Và trong lúc cậu ta không có ở đây, tớ đã lục tung cả nhà để tìm thứ gì đó có thể dùng làm vũ khí.”
Đó là lúc tôi nhận ra vật ở trên tay kia của Tim, thứ mà cậu ấy vẫn cầm trên tay kể từ khi Chelsea và tôi quay vào nhà. Tôi nheo mắt nhìn vào bóng tối. Đó là một cây gậy bóng chày.
“Nó dài hơn một con dao,” Tim nói. “Nếu hắn cố lao vào, tớ sẽ đập thẳng đầu hắn.”
“Được thôi.” Nếu Tim khiến Shane bị chấn động não, thì đó sẽ không phải là điều tồi tệ nhất xảy ra ở đây tối nay.
Tim nhìn tôi thật lâu. “Nhớ phải ở sát cạnh tớ nhé, được chứ? Tớ sẽ không để bất cứ điều gì xảy ra với cậu.”
Tôi tin Tim. Khi chúng tôi trở lại phòng khách, Chelsea vẫn nằm trên ghế sofa, nhưng may mắn là ngực nó không dính đầy máu và vết đâm. Shane cũng ở trong phòng khách, đang giũ nước ra khỏi quần áo và tóc. Ánh sáng chỉ vừa đủ để tôi nhận ra anh ấy đã ướt sũng.
“Có tìm được tín hiệu không?” Tôi hỏi.
“Xin lỗi, không.” Anh ấy giậm giày thể thao xuống đất, cố gắng giũ bớt nước và bùn bám trên giày. “Có lẽ, chúng ta sẽ bị kẹt ở đây cho đến sáng.”
Chelsea cố gắng ngồi dậy trên ghế sofa. “Tôi hy vọng Kayla vẫn ổn ở trên lầu.”
Tôi chạm vào bông tuyết trên vòng cổ của mình. “Có lẽ, chúng ta nên lên xem cô ấy thế nào?”
“Tại sao phải làm thế?” Shane nói. “Có vẻ như cậu ấy không muốn chúng ta đến gần đâu.”
“Tôi biết, nhưng cậu ấy đã rất hoảng sợ,” Chelsea cự cãi. “Có lẽ, giờ cậu ấy đã bình tĩnh lại rồi. Tốt nhất là không ai trong chúng ta phải ở một mình, đúng không?”
Có một khoảng im lặng dài khi chúng tôi suy ngẫm về đề xuất của Chelsea. Kayla có vẻ đã rất hoảng loạn, và tôi không muốn gặp cô ấy ngay bây giờ, khi bản thân tôi cũng đang chơi vơi. Nhưng mặt khác, tôi cũng lo lắng cho cô ấy. Gặp tình huống như vậy người ta dễ làm những điều ngu ngốc lắm.
“Chúng ta chỉ cần gõ cửa thôi,” Tim nói. “Nếu cậu ấy bảo chúng ta đi đi, chúng ta sẽ đi.”
Không ai muốn ở lại phòng khách, vì vậy tất cả chúng tôi cùng nhau lên cầu thang đến phòng ngủ. Cầu thang tối om, và tôi phải bám vào lan can để không bị ngã. Mặc dù khó nhìn nhưng tôi có thể cảm nhận được sự hiện diện của Tim ngay đằng trước tôi với cây gậy bóng chày nắm chặt trong tay phải.
Kayla đã quay lại căn phòng nơi cô ấy và Tim đang ngủ say khi tiếng hét của Chelsea đánh thức tất cả chúng tôi. Ít nhất, đó là những gì tôi suy luận dựa trên thực tế rằng đó là cánh cửa duy nhất đang đóng. Chelsea đi trước, cẩn thận bước trên hành lang cho đến khi tới gần cánh cửa đang đóng. Sau một hồi do dự, cô ấy gõ cửa. Không có câu trả lời.
“Kayla?” Chelsea gọi. “Cậu ổn chứ?”
Một lần nữa, không ai trả lời.
Chelsea hắng giọng. “Chúng tôi sẽ không vào. Chúng tôi chỉ muốn cậu nói với chúng tôi rằng cậu ổn.” Nó dừng lại một nhịp. “Kayla ơi?”
Nhờ khe sáng lọt qua khung cửa sổ ở tầng này, tôi có thể thấy Tim đang nhìn tôi. Mắt tôi chạm mắt cậu ấy, và Tim lắc đầu. Tôi có thể nghe thấy tiếng chiếc gậy bóng chày đang chuyển động trong tay cậu ấy.
Chelsea quay sang chúng tôi. “Cô ấy không trả lời. Chúng ta nên làm gì?”
“Cửa không khóa,” Shane nói.
“Tôi…” Giọng Chelsea run rẩy. “Tôi không thể làm thế này.”
Trước khi có thêm một cuộc tranh luận nữa xảy ra, Shane bước lên và mở cửa. Tiếng tay nắm cửa kêu cót két và một giây sau cánh cửa phòng mở ra.
Mặc dù trong phòng tối, nhưng vẫn sáng hơn ngoài hành lang, vì vậy mắt chúng tôi không cần thời gian để thích nghi. Điều đó có nghĩa là tôi có thể nhìn rõ mọi chi tiết, ví dụ như tủ sách ở góc phòng hay chiếc giường ở giữa phòng.
Hay Kayla đang nằm trên giường, ngực đẫm máu và đôi mắt vô hồn nhìn lên trần nhà.