11 NĂM TRƯỚC
Không xác định
04.
Bố mẹ sẽ giết tôi nếu họ biết tôi đang làm gì.
Họ nghĩ tôi đang học thêm ở trường với Chelsea, đứa bạn thân nhất của tôi. Họ nghĩ Chelsea sẽ chở tôi về nhà để lấy quần áo thay và tới ngủ nhà nó đêm nay.
Nếu họ biết tôi đang ngồi với Shane Nelson trong một chiếc ô tô đỗ cách nhà tôi một con phố thì tôi coi như xong. Và nếu họ biết nhà của Shane mới là nơi tôi sẽ ngủ đêm nay thì…, mà thôi, tôi thậm chí không muốn biết họ sẽ làm gì. Đầu tiên, tôi sẽ bị cấm túc. Và không phải cấm túc kiểu không được chơi điện tử, không được ăn tráng miệng các thứ. Tôi sẽ phải nghỉ học ở trường, có thể là phải học ở nhà và không bao giờ được phép rời khỏi phòng ngủ của mình nữa. Cấm túc kiểu vậy.
Đó là lý do tại sao khi Shane chở tôi về nhà, cậu ấy luôn đỗ cách nhà tôi một hoặc hai con phố. Và dù như thế vẫn khá rủi ro, nhưng với Shane, tôi sẵn sàng chấp nhận hết những rủi ro ngu ngốc. Tôi là con ngoan trò giỏi điển hình: toàn điểm A, hội nhóm sinh viên danh dự, rồi câu lạc bộ tranh luận các kiểu. Tôi chưa bao giờ gặp một chàng trai khiến tôi muốn phá vỡ mọi quy tắc của mình. Và khi Shane nhìn tôi từ ghế lái chiếc Chevy của cậu ấy, tôi nhận ra rằng mình sẵn sàng làm bất cứ điều gì.
“Tớ mong tối nay lắm,” tôi nói với cậu ấy, bằng một giọng mà tôi hy vọng nghe nó có vẻ chín chắn và gợi cảm, nhưng nhiều khả năng nó cao vút và run rẩy. Tôi không thể. Tôi chưa từng qua đêm ở nhà một chàng trai nào cả.
“Tớ cũng vậy.” Cậu ấy đưa tay lần theo chiếc vòng cổ bông tuyết mà tôi luôn đeo. “Rất mong.”
Đôi mắt nâu mê hoặc của Shane nhìn vào mắt tôi. Tôi biết Shane từ hồi cấp hai, và tôi thề là cậu ấy càng ngày càng đẹp trai hơn. Mái tóc đen bù xù, nụ cười nguy hiểm và giờ là đống cơ bắp chết tiệt đó. Hồi chúng tôi mười hai tuổi, cậu ấy chỉ là một học sinh cá biệt luôn gặp rắc rối ở trường học. Sau đó ở trường trung học, Shane gia nhập đội bóng bầu dục và trở thành ngôi sao ở vị trí tiền vệ. Tôi dõi theo cậu ấy hằng ngày, cùng Chelsea cổ vũ từ khán đài. Cậu ấy thực sự tài năng. Dù vậy, bố mẹ tôi vẫn thấy như thế là chưa đủ.
“Cậu biết đấy,” Shane nói, “có thể tối nay chỉ có chúng ta ở nhà tớ thôi. Cậu chỉ cần nói một lời…”
Khi biết mẹ của Shane sẽ đi thăm bà ngoại vào cuối tuần này, Chelsea đã nảy ra ý tưởng tuyệt vời là tổ chức một bữa tiệc nhỏ tại nhà Shane vào tối nay. Con nhỏ nhanh chóng rủ cả bạn trai nó, cũng là một ngôi sao bóng bầu dục, Brandon. Brandon có cái tài đặc biệt là luôn xoay xở được một chai rượu gì đấy cho mọi bữa tiệc.
“Tớ không biết đó có phải là ý hay không,” tôi nói. “Nếu Chelsea không đến mà tớ đến, cậu ấy sẽ mách bố mẹ tớ đấy.”
Shane nhăn mặt. “Cô ấy là bạn thân nhất của cậu mà. Cậu thực sự nghĩ cô ấy sẽ làm thế sao?”
Ồ, chắc chắn là nó sẽ làm vậy. Chelsea có thể là người bạn thân nhất của tôi nhưng là kiểu bạn luôn tìm kiếm vị trí số một. Nhưng chỉ lần này, tôi cảm thấy vui mừng. Shane và tôi mới ở bên nhau được ba tháng và tôi rất lo lắng khi phải ở một mình với cậu ấy. Tôi không nghĩ cậu ấy biết tôi vẫn là một cô gái ngây thơ. Cậu ấy thì không, dù Shane không nói thẳng ra nhưng tôi chắc chắn về điều đó. Shane không thể nào vẫn còn zin như tôi được.
“Ừ, thế cũng được,” tôi nói. “Đi chơi với Chelsea và Brandon có lẽ cũng sẽ vui.”
Shane không phản đối vì Brandon là một trong những người bạn tốt của cậu ấy. Nhưng cậu ấy không lo lắng khi ở một mình với tôi. Lần nào có thể dành thời gian cho tôi, ở bên tôi, cậu ấy đều rất háo hức. Cậu ấy có vẻ thích tôi như thế khiến tôi rất vui. Trước đây tôi đã từng hẹn hò với một vài chàng trai nhưng Shane là người bạn trai thực sự đầu tiên. Cậu ấy thậm chí còn không hề thấy phiền vì chúng tôi phải lén lút để giấu bố mẹ. Tôi nhìn đồng hồ. Tôi đã nói với mẹ rằng tôi sẽ về nhà lúc năm giờ. “Tớ phải về thôi.”
“Năm phút nữa thôi, nhé?”
“Thôi…”
Tôi không muốn cho bố mẹ bất cứ lý do gì để nói rằng tối nay tôi không thể đi chơi. Mãi tới gần đây lệnh giới nghiêm của bố mẹ tôi trong suốt hè này mới nới lỏng đôi chút. Một thiếu nữ tên Tracy Gifford ở thị trấn bên đã bị sát hại trong rừng. Trong suốt một tháng sau đó, mọi người đều vô cùng sợ hãi. Nhưng đã bốn tháng trôi qua và chuyện đó dường như chưa từng xảy ra. Tracy Gifford là một nhân vật quan trọng lúc đó và giờ đây cô ấy dường như chưa từng tồn tại.
“Ừm. Cậu ấy nắm lấy vai tôi và kéo tôi lại gần. Tôi hôn cậu ấy, hôn sâu và nồng nhiệt như thể chúng tôi đang thi xem ai sẽ nuốt chửng người kia trước. Chúng tôi dường như không cảm thấy đủ khi ở bên nhau.”
“Gặp cậu tối nay nhé.”
“Bye nhé.”
Tôi mở cửa xe và cảm thấy cậu ấy đang đặt tay lên vai mình.
“Brooke này?”
Tôi quay lại nhìn.
“Ừ?”
“Brooke, tớ thíc cậu.”
Tôi không thể không cười toe toét với cậu ấy. Đó là câu đùa của hai chúng tôi. Có lần tôi đã nhắn tin cho cậu ấy rằng tôi thích ăn kem, nhưng tôi gõ nhầm và viết “Tôi thíc kem.” Bạn cũng nghĩ là điện thoại của tôi sẽ tự động sửa lỗi nhỉ, nhưng không. Và rồi nó trở thành một câu đùa. Tôi thíc khoai tây chiên. Tôi thíc massage chân. Và cách đây vài tuần, cậu ấy buột miệng nói: Tôi thíc cậu, Brooke.
Cậu ấy không yêu tôi. Rõ ràng là không. Ý tôi là, chúng tôi mới mười bảy tuổi và mới hẹn hò được ba tháng. Nhưng cậu ấy thíc tôi. Và như thế còn tốt hơn cả yêu.
“Tớ cũng thíc cậu,” tôi nói.
Shane cười và buông tay để tôi rời khỏi xe. Khi tôi đóng sầm cửa, toàn bộ chiếc Chevy rung chuyển. Xe của Shane là đồ đồng nát, theo đúng nghĩa đen luôn. Cậu ấy đã mua nó ở bãi phế liệu và sử dụng các kỹ năng học được ở lớp cơ khí ô tô để chế lại động cơ và vận hành thứ chết tiệt đó. Cậu ấy sơn lại, giờ trông nó cũng khá tươm, nhưng lúc nào tôi cũng sợ nó sẽ chết máy giữa đường và tôi sẽ phải đi bộ quay trở về thế giới văn minh trong một đôi giày chắc chắn sẽ cực kỳ khó chịu. Tôi toàn gặp những chuyện may mắn kiểu như thế thôi.
Nhưng Shane không đủ tiền mua một chiếc ô tô mới. Hoặc thậm chí là một chiếc ô tô cũ. Mặc dù cuối tuần nào cậu ấy cũng làm thêm ở tiệm pizza, nhưng chiếc xe duy nhất cậu ấy có thể mua được là chiếc từ bãi phế liệu này.
Và bây giờ bạn biết tại sao bố mẹ tôi sẽ không bao giờ chấp nhận cậu ấy rồi chứ. Bởi vì theo họ, giống như chiếc xe đó, Shane là đồ bỏ đi.
Shane hạ kính cửa sổ xuống. “Tối nay nhé, Brooke! Bảy rưỡi!”
“Bảy rưỡi,” tôi ngoan ngoãn lặp lại.
Chiếc xe của Shane phóng đi, gây ồn hơn nhiều so với một chiếc ô tô bình thường vì bộ giảm thanh của xe cũng được lấy từ bãi phế liệu. Tôi nhìn theo đến khi chiếc Chevy biến mất ở góc phố. Tôi mê cậu ấy đến mức đó đấy, kiểu mà tôi phải nhìn theo cho đến khi khuất tầm mắt. Tôi biết. Nghe sến thật.
“Vụ gì lúc bảy rưỡi, hả Brooke?”
Tôi trở về mặt đất khi nghe thấy giọng nói từ phía sau. Tôi không để ý rằng Shane đã đậu xe rất gần nhà Tim Reese, gần một cách nguy hiểm. Bình thường cậu ấy cẩn thận lắm mà. Tim Reese đang đứng trên bãi cỏ phía trước, cào những chiếc lá cuối cùng còn sót lại sau mùa thu.
Tim. Chết tiệt.
“Không có gì,” tôi nói.
Tim nhướn mày nhìn tôi khi tôi ngước lên nhìn cậu ấy. Tôi vẫn chưa quen với việc phải ngước lên nhìn Tim. Tôi biết cậu ấy từ khi cả hai chúng tôi còn mặc tã, khi cậu ấy vẫn còn là Timmy với khuôn mặt đầy tàn nhang, giống như một quả bom tàn nhang đã phát nổ trên khuôn mặt ấy vậy. Tim luôn thấp hơn tôi vài phân, rồi khoảng một năm trước, đột nhiên cậu ấy cao vọt lên. Tôi vẫn chưa thể quen được với chuyện này.
“Cậu gặp Shane lúc bảy rưỡi à?” Tim căn vặn.
Tôi tránh nhìn thẳng vào cậu ấy. Chelsea có thể là người bạn thân nhất của tôi, nhưng Tim là người hiểu tôi nhất trên đời này. “Chắc thế.”
Đôi mắt xanh của Tim tối sầm lại. “Tôi không thể tin được là cậu vẫn đang hẹn hò với tên ngốc đó.”
Bố mẹ tôi ghét Shane, nhưng Tim còn ghét cậu ấy hơn. Cậu ấy ghét Shane tới mức kỳ lạ mà tôi không thể nào hiểu được. Tim không phải là loại người sẽ phán xét ai đó chỉ vì họ lái một chiếc ô tô đồng nát và sống trong một trang trại cũ lợp ngói tơi tả vô phương cứu vãn. Có những lý do khác khiến cậu ấy ghét Shane.
“Tim, thôi đi,” tôi lẩm bẩm.
Cậu ấy xoa cằm. Những vết tàn nhang gần như đã mờ hết trong vài năm gần đây, một phần vì cậu ấy tránh nắng rất cẩn thận. Nhưng tôi nhớ những vết tàn nhang của Tim. Những vết tàn nhang thật đáng yêu. Hết tàn nhang và đã cao hơn tôi nửa cái đầu, giờ cậu ấy đẹp trai chứ không còn đáng yêu nữa.
Hơn nữa, Tim như trở thành một người khác, như thể cậu ấy không còn là đứa trẻ cùng tôi trải qua bao mùa hè, vừa chạy nhảy vừa la hét quanh vòi phun nước ở sân sau.
“Shane là một thằng tồi,” Tim tuyên bố.
“Ồ, thôi nào…”
“Chả thế à.” Tim ngắt lời. “Nó và tất cả những thằng bạn bóng bầu dục của nó đều là một lũ bắt nạt. Tôi không thể tin là cậu không nhận ra điều đó đấy, Brooke.”
Tôi đứng trong sân nhà Tim, giậm chân nhè nhẹ. Khoảnh sân lầy lội vì trời ẩm ướt. Không khí đầy sương và hơi nước, tôi có thể cảm thấy tóc mình bắt đầu quăn lại. Dự báo thời tiết nói tối nay sẽ có mưa lớn và giông, Chelsea và tôi dự định phải đến trang trại trước khi trời bắt đầu mưa. Vậy nên tôi phải đi tiếp mà về cho nhanh, nhưng tôi ghét cái vẻ mặt phán xét của Tim và tôi đang cố gắng chứng minh cậu ấy sai. Tim không hiểu về Shane như tôi. Tôi cũng từng nghĩ Shane là một kẻ ngốc, nhưng không phải vậy. Cậu ấy là một chàng trai tốt và tôi thực sự thích cậu ấy. Tôi yêu cậu ấy. Tim chỉ không chịu hiểu điều đó. Tôi ước gì cậu ấy hiểu được.
“Nếu cậu hiểu Shane,” tôi nói, “tôi cá là cậu cũng sẽ thích cậu ấy.”
Tim khịt mũi và lắc đầu.
“Nghe này,” tôi nói, “hay tối nay cậu cũng đến đi?”
Tim nheo mắt. “Đến đâu?”
Lời nói tuôn ra khỏi miệng trước khi tôi kịp suy nghĩ. “Tối nay bọn này sẽ gặp nhau ở nhà Shane. Mẹ cậu ấy đi thăm bà ngoại. Sẽ có tôi, Shane, Chelsea và Brandon.” Tôi nhướn mày hy vọng. “Và cậu?”
“Thôi, xin kiếu.”
“Nào, sẽ vui lắm đấy! Chỉ cần nói với bố mẹ cậu là cậu đến nhà Jordan. Họ sẽ không bao giờ kiểm tra. Tất cả chúng ta sẽ chơi thâu đêm.”
Tim nghiêng đầu sang một bên, cân nhắc. Cậu ấy thường làm vậy khi chúng tôi còn nhỏ. Hồi đó việc đó dễ dàng lắm. Tôi đến nhà Tim và không có cuộc thảo luận nào về bạn trai hay những kẻ bắt nạt hay bất cứ điều gì tương tự. Tôi đến và chúng tôi chơi đùa vui vẻ. Hồi đó, tôi cứ nghĩ mọi chuyện sẽ luôn như vậy. Tôi có cảm giác như Tim và tôi sẽ luôn là bạn bè như vậy. Tim là người đã mua cho tôi chiếc vòng cổ hình bông tuyết mà tôi luôn đeo. Cậu ấy tặng tôi nhân dịp sinh nhật lần thứ mười, bởi vì một trong những điều chúng tôi thích làm cùng nhau là chơi đùa trên tuyết - trượt tuyết, đắp người tuyết, ném bóng tuyết - bất cứ khi nào tuyết rơi, điều đầu tiên tôi làm là xỏ ủng và mặc bộ đồ chơi tuyết rồi đi đến nhà Tim. Chiếc vòng cổ là món đồ trang sức thực sự đầu tiên mà tôi được tặng. Xét đến việc tôi đã đeo nó hằng ngày kể từ đó và nó không gỉ xanh chút nào, tôi nghĩ cậu ấy hẳn đã phải chi rất nhiều tiền cho nó. Có lẽ cậu ấy đã tiết kiệm cả năm để mua nó cho tôi.
“Được thôi.” Tim nói. “Tại sao không?”
Tôi mơ hồ nhận ra rằng Tim chưa bao giờ nói không với tôi. Nhưng tôi cố gắng không nghĩ về nó. Có một số khía cạnh nhất định trong mối quan hệ của tôi với cậu bạn hàng xóm này không nên phân tích quá sâu.
“Tuyệt vời!” Tôi vỗ tay. “Chelsea sẽ đón tôi lúc bảy giờ mười lăm. Chúng tôi sẽ ghé qua để đón cậu sau.”
Tim trông không có một tí hào hứng nào. “Ok.”
Chắc cậu ấy nghĩ rằng toàn bộ sự việc là một sai lầm, nhưng cậu ấy nhầm rồi. Tối nay cậu ấy sẽ có một khoảng thời gian tuyệt vời và tôi sẽ chứng minh cho cậu ấy thấy Shane là một chàng trai tốt. Và tôi sẽ bảo Chelsea dẫn theo một cô bạn gái nào đó nữa, tốt hơn hết là cô bạn ấy cũng có thể cho Tim một khoảng thời gian vui vẻ.