Chương 30
Không xác định
30.
Cuối tuần này, Tim sẽ đến để cùng Josh xây một cái chuồng chim nho nhỏ.
Ít nhất thì đó là những gì Josh đã nói với tôi hàng ngàn lần chỉ trong một tiếng đồng hồ vừa rồi. Tôi cứ tưởng trẻ con càng lớn thì chúng nó sẽ càng đỡ phiền chứ nhỉ. Nhưng thấy thằng bé hào hứng như thế tôi cũng rất vui. Tôi nghĩ Josh sẽ lạnh nhạt với Tim sau khi phát hiện ra anh ấy không phải là người bố nó mong đợi, nhưng hóa ra không phải vậy. Ngược lại, thằng bé và Tim còn thân thiết với nhau hơn trong vài tuần qua.
Tôi và Tim cũng vậy.
Vào khoảng mười một giờ sáng thứ Bảy, Tim bấm chuông cửa. Chúng tôi đã trao đổi chìa khóa nhà cho nhau, vì lý do an toàn mà thôi, vì anh ấy là hàng xóm của tôi mà, nhưng anh ấy vẫn thường bấm chuông. Tôi rất trân trọng điều này. Chúng tôi vẫn có những ranh giới nhất định. Ý tôi là, chúng tôi đã hiểu rõ nhau, anh ấy có thể chuyển vào ở cùng chúng tôi luôn cũng chẳng sao. Nhưng chúng tôi cố gắng giữ mọi chuyện xảy ra chầm chậm thôi.
Khi tôi mở cửa, Tim đang đứng đó, tay phải cầm một vài tấm ván gỗ và tay kia cầm một cuốn sách bìa cứng dày. Anh ấy nhìn qua vai tôi. “Josh đang ở trên lầu à?”
“Vâng.”
Anh gật đầu và nghiêng người hôn tôi. Chúng tôi đã cố gắng không để Josh biết giờ chúng tôi đã hơn cả bạn bè. Rốt cuộc vẫn phải nói với thằng bé thôi nhưng việc này khiến tôi hơi lo lắng. Tôi chưa bao giờ có mối quan hệ nào đủ quan trọng mà cần phải thông báo với thằng bé. Đây là một chuyện hệ trọng.
May mắn thay, Tim hiểu. Anh ấy thấy việc chờ đợi thêm một thời gian nữa cũng không có vấn đề gì.
Anh ấy tách khỏi tôi ngay khi chúng tôi nghe thấy tiếng bước chân háo hức của Josh trên cầu thang. Một giây sau, Josh xông vào phòng. “Chúng ta sẽ làm một ngôi nhà cho chim!”
“Chính xác!” Tim để những tấm ván gỗ xuống đất, rồi cầm cuốn sách trên tay kia. “Nhưng trước tiên, chú có một bất ngờ dành cho cháu đây…”
Tôi nhìn kỹ cuốn sách mà Tim đang cầm. Khi nhìn thấy bìa sách, tim tôi như rơi tự do.
Đó là cuốn kỷ yếu trung học của chúng tôi.
Tại sao Tim lại mang nó đến đây? Tôi thậm chí còn không biết chuyện gì đã xảy ra với quyển của mình. Tôi nghĩ là tôi thậm chí còn không nhìn thấy nó, vì tôi đã chuyển đi trước khi kết thúc năm học và học tại nhà trong suốt thời gian còn lại. Nhưng tôi không bao giờ muốn thấy lại nó nữa, cũng không bao giờ muốn Josh nhìn thấy nó.
Lạy Chúa, nếu thằng bé nhìn thấy một bức ảnh của Shane và nhận ra sự giống nhau thì sao?
“Đây là cuốn kỷ yếu trung học của chú và mẹ cháu,” Tim nói với Josh. “Muốn xem hồi cấp hai mẹ cháu và chú trông ngốc nghếch thế nào không?”
Mức độ hoảng loạn của tôi tăng vọt. “Tim…”
“Đừng lo,” anh ấy thì thầm vào tai tôi. “Trong này không có ảnh anh ta.”
Ô. Ồ, tôi đoán là họ sẽ không để cuốn kỷ yếu có ảnh của một học sinh là hung thủ giết mấy mạng người. Như thế đúng là nhẹ nhõm phần nào.
Josh xem cuốn kỷ yếu với vẻ háo hức lạ lùng. Chúng tôi ngồi ở bàn bếp, thằng bé đã lật đến trang có bức ảnh chân dung của tôi, được chụp khoảng một tháng trước khi cuộc sống của tôi thay đổi mãi mãi. Đó không phải là một bức ảnh tệ. Tôi không có kiểu tóc ngượng ngùng đến xấu hổ, và chiếc áo sơ mi trắng mà mẹ bắt tôi mặc vào ngày chụp ảnh trông thật chỉn chu và ra dáng người lớn. Khuôn mặt tôi có nét dịu dàng mà giờ khi nhìn mình trong gương tôi không còn thấy nữa. Sự dịu dàng ấy không còn nữa, kể từ đêm đó.
“Nhìn này! Là chú Tim!” Josh kêu lên. Thằng bé giơ cuốn kỷ yếu lên gần mặt Tim. “Trông chú khác quá! Chú gầy quá!”
“Ừ, ừ…”
Tôi cố gắng mỉm cười. “Hồi đó anh dễ thương thật.”
“Ồ, thế à?” Tim bóp bóp đầu gối tôi dưới gầm bàn. “Anh không biết là em nghĩ vậy đấy.”
Anh ấy dễ thương thật. Nhưng không phải kiểu của Shane hồi đó. Giữa hai người, nhìn là biết rõ ràng các cô gái sẽ phát cuồng vì ai hơn.
Josh tiếp tục lật các trang, nghiên cứu các bức ảnh với sự chăm chú đáng ngạc nhiên. Khi thằng bé lật đến chữ N, tôi nín thở. Nhưng Tim nói đúng. Họ đã bỏ Shane ra khỏi cuốn kỷ yếu.
Tôi nhìn qua vai Josh, nhìn tất cả những khuôn mặt cũ. Lật các trang, thằng bé lật qua Brandon Jensen và ngực tôi thắt lại khi thấy dòng chữ Mãi tưởng nhớ bạn bên dưới. Đáng lẽ chuyện này không bao giờ nên xảy ra.
“Khoan đã,” tôi nói. “Dừng lại.”
Josh dừng tay ở trang có tên H. Tôi kéo cuốn sách lại gần và nhìn xuống trang bên phải, nhìn chằm chằm vào bức ảnh ở góc dưới bên phải. Cái tên được viết bằng chữ in hoa đậm.
Marcus Hunt.
Ôi trời, đó là quản giáo Hunt.
Tôi sẽ không bao giờ nhận ra anh ta nếu tôi không thấy cái tên này. Hồi đó tóc anh ta mỏng và vàng óng, giống như lông của một chú gà con. Tôi mơ hồ nhớ ra anh ta, nhớ rằng anh ta là một cậu bé cao gầy đeo kính dày. Tại sao Hunt không nói với tôi rằng chúng tôi đã học cùng trường trung học?
Tôi gõ nhẹ vào bức ảnh bằng ngón trỏ. “Tim, anh có nhớ anh chàng này không?”
“Có. Mark Hunt. Anh nhớ cậu ta.”
Tôi lắc đầu. “Sao em lại không nhớ cậu ta như nào nhỉ?”
“Cậu ta là một học sinh có chút kỳ cục.” Tim hạ giọng. “Một vài cầu thủ bóng bầu dục mà anh biết đã đánh cậu ta đến mức nhập viện.”
Và đột nhiên, tất cả đều có lý. Tại sao Hunt lại ghét Shane đến vậy. Tại sao anh ta lại lợi dụng nhiệm vụ để tra tấn Shane như vậy.
Thằng cha đó đã nói dối tôi. Và tôi sẽ cho anh ta biết tôi biết anh ta đang làm gì.