11 NĂM TRƯỚC
Không xác định
31.
Kayla đã chết.
Rõ ràng là vậy. Tôi biết điều đó trước khi Tim cúi xuống kiểm tra động mạch bằng bàn tay run rẩy, tay kia siết chặt cây gậy bóng chày. Tôi biết điều đó trước khi Chelsea ngã khuỵu xuống đất, khuôn mặt úp gần sát xuống sàn nhà. Tôi cũng muốn làm như vậy.
Giữ bình tĩnh, Brooke. Mày phải giữ bình tĩnh.
Tim lùi xa khỏi xác Kayla. Cậu ấy trông còn run hơn cả lúc chúng tôi tìm thấy Brandon. Chỉ vài giờ trước cậu ấy còn hôn cô gái này. Đây chắc chắn là một cú sốc lớn.
Nhưng lần này thì khác. Khi Brandon được tìm thấy đã chết bên ngoài trang trại, chúng tôi đều nghĩ có lẽ là một kẻ tâm thần nào đó đi lang thang và có thể Brandon đã đánh nhau với hắn vì lý do gì đấy bởi tính Brandon vốn vậy. Nhưng lần này thì khác. Kayla đang ở trong nhà. Điều đó có nghĩa là hung thủ ra tay với cô ấy cũng đang ở trong nhà.
Và có lẽ vẫn còn đang ở trong nhà.
“Mày!” Shane chỉ tay vào Tim. “Chính mày đã làm điều này.”
“Tao á?” Tim ôm ngực. “Mày mất trí rồi à?”
“Mày ở đây một mình trong khi các cô gái ở hiên sau còn tao ra ngoài tìm tín hiệu.” Giọng Shane khàn khàn. “Mày là người duy nhất có cơ hội làm điều này. Chính là mày.”
Lập luận không sai. Tim là người duy nhất có cơ hội. Nhưng không thể là cậu ấy. Không phải Tim. Không bao giờ. Tôi thà tin rằng chính mình đã giết Kayla.
“Tại sao tao lại làm thế?” Tim đáp trả.
“Tao không biết. Bởi vì mày điên thôi?” Shane nói. “Có lẽ, cô ấy đã từ chối mày và mày tức giận.”
“Thật nực cười!” Mắt Tim mở to. “Mày ở ngoài một mình trong suốt lúc đó. Có thể mày mới là người đã làm điều này! Mày đi qua cửa sổ và đâm cô ấy khi tất cả bọn tao đều ở dưới lầu.”
“Thôi nào, đây là tầng hai. Mày nghĩ tao là ai, Người Nhện à?” Lại một lập luận tốt.
Tim tiến một bước về phía Shane, giơ cây gậy bóng chày lên không trung. “Tao không biết mày làm thế quái nào. Có thể mày có một cái thang hay cái quái gì đi nữa. Nhưng không phải tao, và không phải Chelsea hay Brooke. Vậy thì chỉ có thể là mày.”
“Coi chừng, Reese.” Giọng Shane có vẻ đe dọa. “Tốt nhất là mày đừng nghĩ đến chuyện vung vẩy thứ đó trước mặt tao.”
“Nếu mày cho tao một lý do thì tao sẽ thử xem.”
Tim tôi đập thình thịch trong lồng ngực. Tôi nhìn Chelsea đang loạng choạng đứng dậy. Chúng tôi nhìn nhau trong bóng tối. Tôi không biết chuyện gì sắp xảy ra, nhưng chuyện đó sẽ rất tệ. Tôi cố nghĩ xem mình có thể nói gì để thay đổi tình cảnh này, nhưng mọi chuyện đã đi quá xa.
“Brooke.” Giọng Tim chen vào dòng suy nghĩ của tôi. “Cậu tin tớ mà, đúng không? Tớ sẽ không làm hại bất kỳ ai. Shane… Hẳn là hắn ta đã làm điều này.”
Shane quay về phía tôi. “Brooke, em sẽ không nghĩ rằng anh sẽ giết ai đó đúng không. Tim mới là người ở trong nhà!”
Tôi mở miệng, mặc dù không chắc mình sẽ nói gì. Nhưng trước khi tôi kịp nói sai điều gì, một bàn tay nắm chặt cánh tay tôi. Là Chelsea.
“Cả hai người đều xuống địa ngục hết đi!” Chelsea hét vào họ. “Đi nào, Brooke.”
Tôi để Chelsea lỗi mình ra khỏi phòng trong khi Shane và Tim nhìn chằm chằm vào chúng tôi. Nó kéo tôi đến phòng ngủ của Shane, đóng sầm cửa lại sau lưng, rồi dựa vào cửa và thở hổn hển.
“Tớ không biết ai đã giết cậu ấy.” Chelsea chớp mắt để ngăn không cho nước mắt chảy ra. “Nhưng chắc chắn là một trong số họ. Chúng ta phải ở trong này cho đến khi có người đến cứu chúng ta. Giúp tớ chặn cửa lại.”
Tôi nhìn chằm chằm vào cánh cửa, không biết mình nên làm gì tiếp theo. Cô ấy nói đúng. Chúng tôi là những người duy nhất ở đây, điều đó có nghĩa là Tim hoặc Shane đã giết Kayla. Điều đó có nghĩa là cách duy nhất để chúng tôi an toàn là tránh xa họ. Nhưng điều đó cũng có nghĩa là một trong số họ không phải là kẻ giết người. Và chúng tôi đã để người đó ở lại một mình với một kẻ giết người.
“Chelsea,” tôi nói.
“Brooke!” Giọng nó nghẹn lại. “Cậu có muốn sống qua đêm nay hay không?”
Tôi muốn sống qua đêm nay. Tất nhiên là tôi muốn. Nhưng Kayla cũng vậy, và cô ấy cũng cố thủ trong một căn phòng. Và giờ cô ấy đã chết.
Tuy nhiên, tôi vẫn thực hiện theo yêu cầu, để xoa dịu Chelsea. Giá sách của Shane quá nặng không thể di chuyển được, vì vậy chúng tôi dựng một bức tường sách trước cửa. Thực ra, tôi tin là hai người kia có thể dễ dàng phá được cửa, nhưng như vậy còn hơn không.
Một bàn tay đập vào cửa. “Brooke? Chelsea?”
Là giọng của Shane.
“Đi đi!” Chelsea hét lên. “Chúng tôi sẽ không ra ngoài cho đến sáng!”
Tôi không chắc kế hoạch này có hiệu quả không. Điện thoại của cả hai chúng tôi đều ở dưới tầng, vì vậy nếu một trong hai người đó muốn giết chúng tôi, họ vẫn có thể làm điều đó vào sáng hôm sau ngay khi chúng tôi bước ra khỏi phòng ngủ.
“Thôi nào… Điên rồ quá!” Shane hét qua cánh cửa. “Ra ngoài đi. Chúng ta sẽ an toàn hơn nếu ở cùng nhau.”
“Chúng tôi sẽ không ra ngoài đâu, Shane.” Chelsea khoanh tay trước ngực. “Cậu đừng phí hơi nữa.”
Mặc dù một phần trong tôi nghĩ anh ấy đúng. Bốn chúng tôi có thể an toàn hơn nếu ở cạnh nhau. Kẻ giết người không thể hạ gục tất cả chúng tôi cùng lúc. Hy vọng duy nhất của hắn là hạ gục từng người một.
“Brooke?” Lần này là giọng của Tim. “Cậu ổn chứ?”
Tôi chạm ngón tay vào cửa. “Ừ, tớ ổn.”
Cậu ấy im lặng một lúc. “Tớ nghĩ cậu nên ở trong đó. Cả hai người.”
Có điều gì đó trong giọng nói run rẩy của Tim khiến tôi giật lùi lại khỏi cánh cửa, tay tôi run rẩy. Tim nói đúng. Chúng tôi cần ở trong căn phòng này cho đến hết đêm.
Đây là cơ may duy nhất của chúng tôi.