HIỆN TẠI
Không xác định
32.
Marcus Hunt chào buổi sáng với tôi bằng một tách cà phê.
Việc này đã trở thành thói quen. Trước khi Hunt đưa bệnh nhân đầu tiên đến, anh ta sẽ đến phòng khám với một tách cà phê nóng cho tôi. Không có gì đặc biệt. Chỉ là một tách cà phê từ phòng nghỉ của các quản giáo. Nhưng như thế cũng là tử tế rồi, và một tách cà phê nóng vào buổi sáng luôn là thứ đáng được trân trọng. Mẹ tôi thường bảo bọn con trai không làm bất cứ điều gì tử tế cho con nếu họ không mong đợi điều gì đó được đáp lại. Tất nhiên, mẹ không còn ở đây để thuyết giáo tôi nữa, nhưng có lẽ mẹ có lý trong trường hợp này. Tôi đã nghĩ ra cách để “vô tình,” cho anh ta biết rằng tôi đã có bạn trai.
Nhưng hôm nay, tôi tức giận đến nỗi không buồn giữ phép lịch sự hay nghĩ xem anh ta cảm thấy thế nào.
“Kem và đường của cô đây.” Hunt đưa cốc cà phê cho tôi bằng tay trái và một vài gói kem và đường bằng tay phải. “Tôi biết cô thích tự thêm kem và đường.”
Tôi hắng giọng. “Tôi có thể nói chuyện với anh một lát không? Nói chuyện riêng.”
Mắt Hunt sáng lên. “Được chứ, Brooke.”
Tuyệt. Anh ta nghĩ tôi sẽ tán tỉnh anh ta đấy.
Chúng tôi vào phòng khám và đóng cửa lại. Trong đầu tôi thầm nghĩ rằng ở một mình với gã này có lẽ không phải là ý hay đâu, đặc biệt là khi tôi sắp chất vấn anh ta, nhưng tôi cũng không thể nói chuyện này ở hành lang được. Thật không may, nói chuyện riêng trong phòng khám chắc chắn lại càng làm anh ta tưởng rằng tôi đang mê anh ta lắm.
“Marcus,” tôi nói nhỏ. “Sao anh không nói với tôi là anh học cùng lớp với tôi hồi trung học?”
Anh ta sững sờ, miệng há hốc không nói nên lời.
“Đừng phủ nhận,” tôi nói. “Tôi đã xem kỷ yếu và thấy ảnh anh. Anh học cùng lớp với tôi. Anh hẳn đã nhận ra tôi ngay lần đầu tiên gặp lại.” Anh ta định nói gì đó nhưng tôi chặn ngay, “Đừng nói dối.”
“Được.” Anh ta thõng vai. “Đúng vậy, tôi biết cô ngay từ đầu. Ý tôi là, làm sao quên được cô bạn học từng suýt bị bạn trai giết chết trong năm cuối cấp chứ.”
“Anh cũng chưa bao giờ nhắc đến chuyện Shane và đám bạn của anh ta đánh anh.” Tôi khoanh tay trước ngực. “Rằng họ đánh anh đến mức nhập viện. Và anh đã ôm mối hận với anh ta trong nhiều năm, và giờ anh bắt anh ta phải trả giá cho những gì anh ta đã làm với anh.”
“Nói như thế thì hơi quá rồi,” anh ta cự cãi.
“Thế sao? Thế anh nói tôi nghe anh ta đã làm những gì trong nhà tù này để anh phải đối xử với anh ta như vậy.”
Khuôn mặt Hunt thoáng sầm lại. “Ở đây hắn không cần làm gì thì tôi cũng đã biết hắn là người như thế nào. Kiểu người sẽ vừa đá mạnh vào sườn tôi vừa cười khoái trá.” Hai tay Hunt đã nắm chặt lại thành nắm đấm. “Cô cũng biết anh ta như thế nào mà, Brooke. Tôi không hiểu tại sao cô lại bênh vực anh ta.”
Anh ta nói đúng quá. Tôi nên ghét Shane. Tôi nên vui mừng khi thấy anh ta bị nhốt ở đây, chân tay đều bị còng lại. Tôi nên muốn anh ta phải chịu đau khổ sau những gì anh ta đã gây ra cho tôi.
Nhưng kể từ khi tôi nhìn thấy Shane nằm trên giường bệnh, mọi cảm giác tức giận ấy dường như đã tan biến. Có lẽ là vì Shane là cha của con trai tôi. Hoặc có lẽ vì điều gì đó khác.
Khi tôi làm chứng chống lại Shane trước tòa, tôi linh cảm chắc chắn anh ta chính là người siết cổ tôi, cố gắng giết tôi vào đêm đó. Nhưng càng nghĩ về chuyện này, tôi lại càng cảm thấy không chắc chắn. Phải chăng còn chuyện gì đã xảy ra vào đêm đó mà tôi đã bỏ lỡ. Một chi tiết nhỏ mà tôi đã không để ý.
Tôi chắc chắn là vậy.
Hunt nghiêng người lại gần tôi, quá gần. “Tôi có thể bắt hắn phải trả giá cho những gì hắn đã cố làm với cô. Ngoài kia chẳng ai quan tâm đến hắn đâu. Tôi sẽ làm bất cứ điều gì cô bảo tôi làm. Tôi có thể nhốt hắn vào phòng biệt giam trong nhiều tuần, hoặc nhiều tháng. Tôi có thể đánh hắn đến mức không thể đi lại được nữa. Chỉ cần cô nói một lời.” Anh ta nháy mắt với tôi. “Nelson sẽ nghĩ rằng tôi đã tra tấn hắn, nhưng hắn làm sao biết được.”
Ngực tôi thắt lại. “Tôi không muốn anh làm chuyện đó.”
“Chuyện nào?”
“Tất cả những chuyện trên.” Tôi nuốt một cục nghẹn cứng trong cổ họng. “Tôi… tôi muốn anh tránh xa Shane.”
“Cô bảo sao cơ?”
“Anh cần dừng lại.” Tôi lớn giọng, cố tỏ ra tự tin hơn. “Anh phải đối xử với anh ta như một con người. Từ bây giờ.”
Anh ta nghiêng đầu sang một bên. “Tôi không nghĩ cô có quyền gì để đưa ra yêu cầu đó đâu. Cô đã nhận một công việc mà một trong những bệnh nhân của cô lại là người đàn ông đã cố giết cô. Cô nghĩ Dorothy sẽ nói gì nếu bà ta biết chuyện này?”
Chà, lại đúng nữa. Tôi sắp thất thế trước gã Hunt này.
“Thực tế là,” anh ta nói, “nếu cô muốn giữ công việc này, có lẽ cô nên cân nhắc dành thời gian đi làm một ly với tôi sau giờ làm việc.”
Tôi ngẩng lên. “Thực ra, tôi đã có bạn trai rồi.”
“Ý cô là Tim Reese à?” Hunt cười khẩy khi thấy vẻ mặt sửng sốt của tôi. “Tối nào anh ta cũng đến nhà cô mà. Cần gì phải là Sherlock Holmes mới đoán ra đâu?”
Tôi không tin nổi vào tai mình. Đột nhiên, tôi vô cùng hối hận vì đã bắt đầu cuộc trò chuyện này. Và thậm chí còn hối hận hơn khi tôi và gã này ở một mình trong căn phòng này. “Anh đang theo dõi tôi à?”
Anh ta nhún vai. “Tôi đã lái xe ngang qua nhà cô vài lần. Tôi nhận ra bạn Tim của chúng ta. Một lựa chọn nhàm chán nhưng an toàn. Ngoài ra…” Anh ta nhe hàm răng hơi ngả vàng với tôi. “Tôi thấy cô có một đứa con đang học lớp năm. Hay đấy chứ. Cô còn khá trẻ để có một đứa con trai lớn như vậy, đúng không? Cô đã hẹn hò với ai cách đây mười năm ấy nhỉ?”
Ôi không. Không, không, không…
“Tôi cá là Nelson sẽ rất muốn nghe chuyện này đấy,” anh ta trầm ngâm. “Cô biết đấy tôi muốn xem hắn phản ứng như thế nào lắm.”
“Làm ơn đừng nói với anh ta,” tôi thở hổn hển. “Làm ơn.”
Hunt nở một nụ cười khiến tôi muốn cho hắn một cú đấm ngay vào mũi. “Đừng lo, Brooke,” anh ta nói. “Tôi sẽ giữ kín bí mật này cho cô. Nhưng tốt hơn là cô nên tử tế với tôi hơn một chút. Trước hết, từ giờ trở đi, cô có thể mang cà phê cho tôi mỗi sáng.”
“Được,” tôi gằn giọng.
Anh ta nhìn tôi hồi lâu, và tôi chuẩn bị tinh thần cho nhiều yêu cầu hơn nữa. Nhưng không có gì cả. Anh ta chỉ lắc đầu.
“Thật lãng phí, Brooke,” anh ta lẩm bẩm. “Tất cả vì thằng khốn nạn đó.”
Sau đấy, anh ta giật mạnh cánh cửa phòng khám và bước ra ngoài.