11 NĂM TRƯỚC
Không xác định
38.
Chelsea đã lục tung ngăn kéo bàn làm việc của Shane trong suốt hai mươi phút qua, nhưng việc tìm kiếm vũ khí không có tiến triển gì mấy.
“Không có gì cả!” Chelsea tuyên bố. “Cậu ta thậm chí còn không có cả một chiếc kéo!”
Tôi không biết phải nói gì. Ngay cả khi Shane có một chiếc kéo sắc trong ngăn kéo, tôi cũng không biết mình sẽ cảm thấy thế nào khi sử dụng chúng. Tôi không nghĩ mình có khả năng đâm ai đó bằng một chiếc kéo.
“Bút được không nhỉ?” cô ấy hỏi tôi. “Ở đây có nhiều bút lắm.”
Tôi co chân lại, ngồi thu lu. “Chúng ta phải làm gì với một chiếc bút?”
“Tớ không biết. Đâm vào mắt cậu ta?”
Tôi lắc đầu. “Tớ không nghĩ mình có thể cầm bút đâm vào mắt ai đó được. Cậu làm được không?”
Chelsea đứng thẳng dậy và quay lại nhìn tôi. Trong phòng tối đến nỗi tôi khó mà nhìn ra được biểu cảm của Chelsea. Tôi chỉ thoáng thấy dáng người nó khi có tia chớp lóe lên. “Tớ sẽ làm được nếu buộc phải làm thế. Nếu hoặc Tim chết hoặc tớ chết.”
Chelsea nói như thể mọi chuyện đã được định đoạt vậy. Tim là người đã giết Brandon và Kayla. Nhưng tôi vẫn không thể hiểu nổi. Tôi hiểu Tim quá rõ. Cậu ấy không thể làm những chuyện như thế. Được rồi, có thể tôi không biết cậu ấy thích tôi, nhưng chuyện đó khác.
“Tớ không nghĩ Tim giết họ,” tôi nói. “Tớ không tin điều đó.”
Chelsea chống tay lên hông. “Cứ chuyện gì liên quan đến Tim thì cậu như mắt điếc tai ngơ vậy. Cậu ta không phải là một chàng trai tuyệt vời như cậu nghĩ đâu.”
“Cậu ấy là một chàng trai tuyệt vời.”
“Tin tớ đi, không hề.”
Chelsea nói như thể đã biết chắc được một điều gì đó, nhưng tôi chắc chắn đó là một hiểu lầm ngu ngốc. “Nghe này, cậu ấy không phải là kẻ giết người.”
Chelsea thốt lên một tiếng bực bội. “Cậu không hiểu sao, Brooke? Phải là cậu ta. Cậu ta là người duy nhất có cơ hội. Cậu ta ở một mình trong phòng khách và cậu ta có thể đã đi lên và giết Kayla. Không ai khác có cơ hội làm điều đó.”
Tôi bặm bặm môi dưới. Mỗi tôi đã nứt toác trong vài tuần qua, vì thời tiết thay đổi. Việc liếm và cắn chúng khiến tình hình tệ hơn, nhưng tôi không thể ngăn mình lại.
“Thực ra,” tôi nói, “còn một người nữa cũng có cơ hội.”
“Ai cơ? Shane bên ngoài. Và không ai khác ở đây. Ai có cơ hội nữa?”
“Cậu.” Tôi cố gắng nhìn rõ nét mặt Chelsea trong căn phòng tối, nhưng tất cả những gì tôi có thể thấy là đôi mắt chuốt mascara dày cộm. “Cậu ở một mình trong phòng khách khi Tim và tớ ở trong bếp.”
Chelsea há hốc mồm. “Sao cơ?”
“Ồ,” tôi hạ giọng. “Điều đó có lý. Có lý hơn chuyện Tim hay Shane giết Brandon và Kayla một cách ngẫu nhiên. Ý tớ là, Brandon đã lừa dối cậu. Rất nhiều lần. Và sau đó Kayla lại buộc tội cậu giết cậu ta. Điều đó có lý…”
“Ồ, hay đấy!” Chelsea nghe như đang cố gắng mỉa mai, nhưng giọng điệu đã có chút hoảng loạn. “Đầu tiên là bạn trai tớ bị giết và tớ tìm được tìm xác anh ấy. Và bây giờ cậu nghĩ tớ đã giết anh ấy, và rồi tớ phá cửa phòng Kayla và giết luôn cả cô ấy?”
“Không, tớ không nói vậy,” tôi thận trọng lựa từng từ. “Tớ chỉ muốn nói rằng cậu cũng có cơ hội và động cơ.”
Chelsea đứng đó một lúc, hoàn toàn bất động. “Nếu tớ là người giết họ, tại sao tớ lại bận tâm tìm vũ khí? Nếu tớ làm vậy, nghĩa là tớ có một con dao giấu ở đâu đó, đúng không?”
“Tớ… Tớ đoán vậy.”
“Đúng quá còn gì?” Chelsea lắc đầu. “Ý tớ là, cậu thực sự mất trí rồi nếu cậu nghĩ rằng tớ có khả năng giết hai người.”
Bụng tôi quặn lại khi một ý nghĩ chợt đến. Tim đang tìm con dao trong khi Chelsea và tôi ở trong nhà. Cậu ấy không tìm thấy nó, nhưng đó là thông tin cậu ấy chỉ nói với một mình tôi. Vậy làm sao Chelsea biết được kẻ giết người giấu một con dao? Trừ khi…
“Tớ nghĩ chúng ta nên xuống dưới nhà.” Tôi loạng choạng đứng dậy. “Tớ muốn chắc chắn rằng hai người đó ổn. Và… tôi nghĩ tốt hơn là chúng ta nên ở cùng nhau.”
“Cậu điên à? Chúng ta biết Tim đã đâm chết Shane rồi, và cậu ta đang đợi chúng ta ở chân cầu thang đấy!”
“Không,” tôi nói chắc chắn. “Cậu ấy không phải hung thủ.”
Tôi phải ra khỏi căn phòng này. Bây giờ, Chelsea đã biết tôi nghi ngờ nó, ở đây tôi không an toàn nữa rồi. Tôi không muốn kết thúc như Brandon và Kayla. Tôi không thể. Tôi đi ra phía cửa và vặn tay nắm, nhưng bức tường sách mà chúng tôi dựng trước cửa khiến nó không mở được.
“Này, này, này!” Chelsea chạy đến trước mặt tôi và đặt tay lên cửa, giữ chặt nó. “Thật sự đấy, cậu đang làm cái gì vậy? Dưới đó không an toàn đâu.”
“Tớ muốn đi.” Tôi đá một số cuốn sách ra xa. “Để tớ đi.”
“Brooke, cậu điên rồi! Cậu thực sự nghĩ là tớ đã giết Brandon và Kayla sao?”
“Tớ không biết.” Tôi đẩy thêm vài cuốn sách ra khỏi đường đi của mình. “Tớ chỉ cần ra khỏi đây thôi. Tớ phải đi vệ sinh.”
Tôi cố với tay nắm cửa lần nữa, nhưng Chelsea đã dùng cả người mình để chặn lại. Tôi ngước mắt lên nhìn khuôn mặt tròn, mái tóc đen với phần đuôi tóc nhợt nhạt mà chính tay tôi đã tẩy giúp, và đôi mắt nâu của nó đột nhiên trông giống như những vũng đen trong ánh sáng mờ ảo ở phòng ngủ của Shane. “Chelsea,” tôi nói một cách kiên quyết. “Tránh. Ra. Ngay.”
Nó nhìn chằm chằm vào mặt tôi. “Không. Cậu không được đi?”
Chelsea đã lục tung căn phòng để tìm vũ khí, nhưng không cần phải tìm. Nó đã mang theo một con dao từ đầu. Con dao đã dùng để giết Brandon và Kayla. Con dao sẽ dùng để giết tôi.
Nhưng tôi nhìn xuống, hai tay nó trống không. Con dao đâu rồi? Nó có giấu con dao ở đâu đó không?
“Chelsea…”
“Cậu cần phải ở lại đây, Brooke. Cậu không thể đi được.”
Không, tôi sẽ không kết thúc như Brandon và Kayla. Nếu tôi có thể vượt qua Chelsea và thoát khỏi căn phòng này, Tim và Shane sẽ giúp tôi. Và tôi có lợi thế hơn hai người khác mà Chelsea đã giết. Tôi biết nó có khả năng làm gì. Và tôi biết điểm yếu của nó từ những buổi tập của đội cổ vũ.
Tôi co chân và đá thật mạnh vào ống chân, đúng chỗ mà nó luôn bị đau khi chúng tôi chạy. Chelsea ngã xuống sàn, rên rỉ ôm chặt chân mình.
“Đồ điên này!” Chelsea hét lên.
Tôi lại với lấy tay nắm cửa và lần này tôi có thể mở cửa hé ra một chút. Tôi thầm cảm ơn bản thân vì đã mất bao thời gian giảm cân cho vừa với bộ đồng phục cổ vũ của mình, và tôi lách người qua khe hở nhỏ đó.
“Brooke!” Chelsea hét lên.
Tôi không quay lại để nhìn nó đang cố gượng dậy. Không còn nhiều thời gian, nhưng tôi chỉ cần vài giây lợi thế. Tôi chạy vào hành lang, nơi tối đen như mực, và mò mẫm tìm lan can cầu thang. Tôi phải xuống tầng dưới.
“Tim!” Tôi gọi. “Shane!”
Không có tiếng trả lời.
Đây không phải là một tín hiệu tốt. Tôi đã nghĩ rằng hai người họ sẽ ở dưới phòng khách, để mắt đến nhau, nhưng phòng khách hoàn toàn im ắng. Không có ai ở đó.
Đột nhiên, tôi tự hỏi liệu mình có phạm phải sai lầm khủng khiếp nào khi rời khỏi phòng ngủ không. Tôi bước xuống cầu thang nhanh nhất có thể. Tôi nghe thấy tiếng động phát ra từ phòng ngủ của Shane.
“Brooke!” Chelsea lại gọi, nhưng giọng bị bóp nghẹt như thế vẫn còn ở trong phòng ngủ.
Thật kỳ lạ. Tôi đã đá mạnh, nhưng không mạnh đến thế. Đáng lẽ, Chelsea phải đứng dậy và chạy xuống cầu thang theo tôi.
“Tim!” Tôi lại gọi, gần như gào toáng. “Shane!”
Khi đến chân cầu thang, tôi hét lên khi bị vấp chân và ngã lăn ra. Có thứ gì đó nằm trên đường đi của tôi, chặn đường tôi. Thứ gì đó mềm mại.
Ôi trời ơi. Đó là một cơ thể.
Tôi nheo mắt nhìn, cố gắng xem đó là ai, nhưng phòng khách quá tối. Tôi nhấc tay lên và có thứ gì đó dính và ướt phủ lên lòng bàn tay tôi.
Máu.
Ôi trời. Chelsea đã đúng. Một người khác đã bị giết trong khi Chelsea và tôi đang trốn trong phòng ngủ. Chelsea không bao giờ cố làm tổn thương tôi. Nó chỉ muốn tôi ở lại trong phòng để tôi không phải chịu kết cục như những người khác. Tôi bật ra tiếng nấc nghẹn ngào, biết rằng mình cần phải đứng dậy và chạy đi nhưng cơ thể tôi bỗng đông cứng lại.
Và rồi sức nặng của một cơ thể đè bẹp lên tôi, khiến tôi không thể đứng dậy. Và sợi dây chuyền quanh cổ tôi bỗng siết chặt.