HIỆN TẠI
Không xác định
39.
Khi tôi bước ra khỏi phòng khám để xem bệnh nhân tiếp theo của mình là ai, người duy nhất đang chờ là Shane Nelson.
Hunt lại đang còng cả tay và chân anh ta. Và lý do Shane ở đây rất rõ ràng: anh ta vừa bị tẩn một trận tơi bời. Môi dưới rách toạc, một vết bầm tím sậm trên gò má trái, và khi được Hunt đỡ đứng dậy, Shane khập khiễng đi vào phòng khám.
“Tôi nghĩ chúng ta không cần bắt anh Nelson phải đeo còng nữa,” tôi nói với Hunt.
Tay quản giáo nhìn tôi. Chúng tôi đã không còn niềm nở với nhau từ khi tôi chất vấn anh ta chuyện hồi ở trường trung học, nhưng giờ tôi cũng chẳng sợ vì hôm qua tôi đã đến phòng khám kia phỏng vấn và mọi chuyện diễn ra rất tốt đẹp. Nếu anh ta khiến tôi bị đuổi việc, tôi cũng chả sao.
“Anh ta đã gây lộn trong nhà từ,” Hunt quát tôi. “Còng là bắt buộc.”
Tôi không thấy bất kỳ vết trầy xước nào trên các đốt ngón tay của Shane, có vẻ như anh ta không đánh nhau mà giống như bị đánh hơn. Nhưng tôi không nói thêm gì về chuyện này nữa. Khi Shane vào trong phòng khám, tôi đã đóng kín cửa lại.
“Chúa ơi,” tôi thốt lên.
“Không tệ như vẻ bề ngoài đâu,” anh ta nói. “Thật đấy.”
Tôi nhìn lướt qua khuôn mặt Shane. Vết bầm tím vì bị đập vào bàn lần trước đã biến mất hoàn toàn, vết sẹo tôi khâu chỉ còn là vết mờ màu hồng nhạt. Môi có vết rách và một số vết bầm tím trên mặt, nhưng có vẻ không có chỗ nào cần khâu. Tuy nhiên, tôi nhận thấy mỗi lần cựa quậy, anh ta lại nhăn mặt.
“Anh đau ở đâu?” Tôi hỏi.
“Tôi bị gãy xương sườn.”
Tôi nhướn mày. “Làm sao anh biết?”
“Bởi vì cảm giác giống hệt như lần trước tôi bị gãy xương sườn.”
Tôi tự hỏi anh ta đã bị gãy bao nhiêu xương sườn kể từ khi vào đây. “Tôi sẽ cho anh chụp X-quang lồng ngực,” tôi nói.
“Tuyệt.”
Tôi bỗng thấy Shane cũng thật đáng thương. Mới làm ở đây một thời gian ngắn thôi mà tôi đã thấy anh ta vào đây tận hai lần với những vết thương nghiêm trọng. Kể cả dù Shane có “khốn nạn,” như Tim nhận xét, thì việc nhà tù này cho phép chuyện tù nhân bị đánh cũng không ổn chút nào.
“Anh có chắc là anh không muốn tố cáo những kẻ đã gây ra chuyện này không?”
“Rất chắc.” Anh ta khịt mũi. “Em nghĩ là tôi muốn điều này xảy ra với mình mỗi ngày hay sao?”
“Anh biết không,” tôi nói, “đôi khi chúng ta cần phải chống lại những kẻ đó. Năm ngoái, khi con trai tôi học lớp bốn, ngày nào nó cũng bị bắt nạt. Nhưng bây giờ…”
Tôi dừng lại vì Shane đang nhìn chằm chằm vào tôi như thế tôi vừa đấm vào bụng anh ta. Tôi tua lại những gì mình vừa nói trong đầu, cố gắng tìm ra lý do tại sao anh ta lại trông như vậy. Rồi tôi nhận ra.
“Em có một đứa con đang học lớp năm à?” Anh ta hỏi lại bằng giọng khàn khàn. “Em đã nói là nó đang học mẫu giáo.”
Tôi mở miệng, nhưng không nói được lời nào. Chỉ một tiếng kêu rất khẽ.
“Brooke.” Anh ta dùng tay bóp chặt đầu gối. Hunt hẳn đã xiết chặt còng tay, vì tôi có thể thấy phần kim loại kẹp chặt vào cổ tay anh ta. “Con trai em bao nhiêu tuổi?”
Tôi có thể nói dối. Anh ta sẽ không thể nào tìm ra sự thật. Nhưng rồi, tôi khá chắc là anh ta có thể nhìn thấy sự thật hiện rõ trên khuôn mặt tôi. “Nó mười tuổi.”
“Nó có phải…?”
“Đúng vậy.” Tôi gật đầu chậm rãi. “Nó là con anh.”
Bất kể những gã đàn ông kia đã làm gì với Shane để khiến anh ta phải vào đây, thì những gì tôi vừa làm còn tệ hơn nhiều. Trông Shane có vẻ rất khó thở, nếu điều này thực sự là do chiếc xương sườn bị gãy thì tình trạng khá đáng lo ngại, nhưng tôi không nghĩ đó là lý do.
“Tại sao em không nói với tôi?” Anh ta cố gắng cất tiếng hỏi.
Tôi lắc đầu, nhưng không trả lời. Tôi không nghĩ anh ta muốn tôi trả lời. Câu trả lời đã quá rõ ràng.
“Brooke, liệu tôi có thể…?” Anh ta ngập ngừng, và tôi sợ anh ta yêu cầu tôi đưa Josh đến thăm. Tôi sẽ không làm thế. Anh ta sẽ không thể thuyết phục tôi làm thế. Nhưng rồi anh ta nói, “Tôi có thể xem một bức ảnh của thằng bé được không? Xin em?”
Tôi không nên cho anh ta xem. Tôi thực sự không nên. Nhưng ánh mắt anh ta nhìn tôi khiến trái tim tôi đau đớn. Và thực ra việc xem một bức ảnh thì có thể gây hại gì chứ?
Vì vậy, tôi lấy điện thoại ra. Tôi chọn một bức ảnh gần đây của Josh và đưa màn hình ra cho Shane xem. Anh ta nhìn chằm chằm vào bức ảnh, môi hé mở.
“Chúa ơi,” anh ta thở dài. “Thằng bé giống tôi quá.”
“Phải.”
“Tôi có thể xem thêm một bức nữa không? Làm ơn, Brooke?” Tôi thực sự, thực sự không nên, nhưng dường như tôi không thể nói không. Shane sẽ không bao giờ gặp được con trai mình, nhưng ít nhất tôi có thể tặng anh ta bức ảnh này. Vì vậy, tôi cho anh ta xem một vài bức ảnh gần đây. Một bức ảnh Josh đang chơi bóng chày. Một bức ảnh trong bữa tiệc sinh nhật. Vài bức ảnh cũ. Josh vào ngày đầu tiên đi học mẫu giáo, tự hào tạo dáng với chiếc ba lô ninja rùa. Shane đã xem hết. Kể từ lúc làm mẹ thằng bé, tôi không nghĩ mình từng gặp ai say mê những bức ảnh của con trai tôi như vậy. Ngay cả bố mẹ tôi cũng không có vẻ quan tâm đến vậy.
Chúng tôi suýt thì dành cả tiếng đồng hồ tiếp theo để xem những bức ảnh này, nhưng rồi Hunt gõ cửa rất to. “Cô vẫn chưa xong việc à?”
Tôi nhét điện thoại lại vào túi quần. Khuôn mặt Shane xịu xuống. “Xin lỗi,” tôi nói.
“Không sao đâu,” anh ta đáp. “Cảm ơn em đã cho tôi xem những bức ảnh đó. Tôi biết em không cần phải làm thế.”
“Không có gì.”
Đôi mắt nâu của Shane buồn đến nỗi trái tim tôi gần như đau đớn theo. “Tôi mừng là em không đưa thằng bé đến đây. Tôi không muốn thằng bé thấy tôi trong tình cảnh này, không muốn nó biết rằng bố nó là…”
“Phải.”
Shane nhìn chằm chằm vào bức tường. Có điều gì đó trong biểu cảm của anh ta mà tôi không thể hiểu được. “Em biết không,” Shane nói, “đôi khi tôi gần như đã quen với cuộc sống tệ hại và tuyệt vọng ở đây, đặc biệt là vì một điều mà tôi thậm chí không làm. Tôi chấp nhận sự thật rằng tôi sẽ phải xin phép để sử dụng phòng tắm trong suốt quãng đời còn lại, tôi sẽ không bao giờ có được một công việc thực sự, tôi sẽ không bao giờ được lái xe nữa, tôi sẽ không bao giờ được ở bên một người phụ nữ nào nữa. Rằng mọi bữa ăn trong suốt quãng đời còn lại của tôi sẽ có vị như đồ ăn thừa. Rằng mỗi tháng một lần, một nhóm đàn ông sẽ nhảy vào phòng giam của tôi và đánh tôi tơi tả mà không có lý do gì ngoại trừ việc có thể tôi đã vô tình nhìn phải một gã trong số đó.” Anh ta hít một hơi run rẩy. “Nhưng rồi tôi phát hiện ra rằng việc ở trong này đã lấy đi của tôi một thứ nữa, và… chỉ là…”
Anh ta mím chặt môi, mặc dù chắc hẳn nó đau khủng khiếp với vết rách ở môi dưới. Phải mất một giây tôi mới nhận ra rằng anh ta đang cố gắng không khóc.
“Shane,” tôi nói. “Chúng ta đi chụp X-quang lồng ngực thôi.”
“Tôi ổn,” anh ta lẩm bẩm. “Em đừng bận tâm.”
“Anh vừa nói anh bị gãy xương sườn. Ít nhất thì chúng ta cũng cần đảm bảo là anh không bị tràn khí màng phổi. Điều đó có thể giết chết anh đấy.”
“Tôi không nghĩ thế đâu. Tôi không may mắn đến thế.”
“Shane…”
“Tôi có quyền từ chối, Brooke,” anh ta nói thẳng thừng, sau đó hạ giọng. “Ít nhất thì hãy cho tôi có cái quyền đó.”
Mắt chúng tôi chạm nhau. Trong một khoảnh khắc, Shane như quay lại là cậu thiếu niên của đội bóng bầu dục còn tôi là cô bé đội cổ vũ xem say sưa. Anh ta chơi rất giỏi, và trông rất quyến rũ trong bộ đồng phục bóng bầu dục đó. Nhưng trên hết, tôi yêu sự hào hứng mỗi khi cậu thiếu niên ấy nhìn thấy tôi trên khán đài và vẫy tay chào tôi.
Tôi không bao giờ ngờ được rằng cậu thiếu niên đó sẽ có ngày cố giết tôi.
Sự thật là, tôi vẫn không tin điều đó. Có lẽ đêm đó đã xảy ra một chuyện gì khác nữa - một chuyện gì đó quan trọng mà tôi đã bỏ lỡ. Một điều gì đó đang mắc kẹt ở ngoài vùng ký ức của tôi. Tôi đã nghĩ nếu mình cố gắng nhớ về nó, có lẽ tôi sẽ tìm ra. Nhưng càng cố nhớ lại, tôi càng bối rối.
Shane cuối cùng đã quay mặt đi, không nhìn vào mắt tôi nữa. “Tôi muốn quay lại phòng giam của mình ngay bây giờ.”
“Anh có chắc là anh không muốn…”
“Tôi chắc.”
Tôi làm như Shane mong muốn, yêu cầu Hunt đưa anh ta trở lại phòng giam mà không cần làm các xét nghiệm cần thiết. Shane đang rất tuyệt vọng. Điều đó quá rõ ràng. Anh ta có ý định tự tử? Tôi không biết. Chúng tôi có một bác sĩ tâm thần đến đây một lần mỗi tháng, nhưng tôi vẫn chưa gặp người bác sĩ này một lần nào từ lúc tôi làm ở đây. Tôi định gọi cho Shane để hỏi thăm tình hình, nhưng tôi không muốn làm anh ta đau lòng thêm.
Giờ tôi nghĩ mình sẽ không gặp lại Shane ở đây nữa. Anh ta có lẽ sẽ cố hết sức để tránh bất kỳ cuộc khám bệnh nào, và nếu phòng khám kia nhận tôi, tôi sẽ rời khỏi đây. Tôi sẽ khó mà gặp lại Shane được. Mọi thứ không tệ giống như tôi nghĩ.
Tôi mừng vì chuyện này sắp kết thúc.