11 NĂM TRƯỚC
Không xác định
40.
Tôi sắp chết rồi.
Chiếc vòng cổ hình bông tuyết yêu quý của tôi - chiếc vòng mà tôi đeo không rời suốt bảy năm qua - sắp cắt đứt khí quản của tôi. Những ngón tay khỏe mạnh đang kéo chặt nó, siết lấy khí quản của tôi, tôi chỉ có thể cố gắng hớp lấy từng chút dưỡng khí.
“Xin cậu.” Tôi cố gắng nói vài từ nhưng tôi còn không có khí mà thở.
Cậu ấy sẽ giết tôi. Tim sẽ giết tôi bằng chiếc vòng cổ mà cậu ấy tặng tôi vào sinh nhật lần thứ mười. Thật trớ trêu.
Nhưng tôi bỗng ngửi thấy một mùi gì đó. Có mùi gì đó trong không khí. Một mùi hương quen thuộc đang ở quanh tôi, toát ra từ gã đang ghim chặt tôi trên nền đất.
Mùi gỗ đàn hương.
Mùi nước hoa sau khi cạo râu của Shane.
Thì ra không phải là Tim. Tim là người nằm chết trên sàn. Shane mới là kẻ đang ghì tôi xuống đất, cố gắng bóp cổ tôi đến chết. Chỉ Shane mới có cơ hội lên kế hoạch này. Bỏ đi tất cả các loại dao và vũ khí trong nhà, ngoại trừ con dao dùng để đâm Brandon và Kayla - và bây giờ là Tim - đến chết.
Nhưng anh ta đã chọn một kết cục khác cho tôi.
“Shane,” tôi cố gắng nghẹn ngào.
Nhưng vô ích. Đầu óc tôi bắt đầu quay cuồng khi tôi cố giữ cho mình chút tỉnh táo cuối cùng. Tôi cố gắng chống cự, nhưng anh ta quá mạnh, rõ ràng anh ta có lợi thế hơn tôi.
Chelsea đâu rồi? Tôi không biết. Nó có đang cố gắng thoát khỏi phòng không? Có lẽ bây giờ nó phải ra ngoài rồi. Có lẽ nó sẽ giúp được tôi. Nhưng nó không ở đây. Có lẽ nó đã chạy trốn khi nghe thấy tôi hét lên. Tôi cũng không thể trách nó được.
Chớp lóe lên, và tôi thoáng thấy máu trong vũng nước bên dưới mình. Cảm giác thật vô vọng.
Shane đã giết ba người tối nay. Và một trong số họ là một cầu thủ bóng bầu dục thậm chí còn cao lớn hơn anh ta. Ý thức của tôi đang dần mất đi. Tôi sắp chết. Chuyện gì phải đến cũng đến rồi.
Một tiếng sấm rền làm rung chuyển nền móng của ngôi nhà. Đêm nay chưa từng có tiếng sấm nào to như vậy, và tôi mơ hồ nhận ra một âm thanh khác ở phía sau. Và một điều nữa. Tiếng một mắt xích trên chiếc vòng cổ của tôi tách ra.
Đột nhiên, không khí tràn vào phổi tôi. Tôi có thể thở lại. Một luồng adrenaline chạy khắp người tôi, và tôi cảm thấy Shane đã mất thăng bằng khi sợi dây chuyền bỗng đứt. Nếu có cơ hội để trốn thoát, thì đây chính là cơ hội đó. Tôi vung khuỷu tay ra sau mạnh nhất có thể.
Một tiếng rên rỉ đau đớn vang lên, tôi biết mình đã trúng đích. Áp lực lên cơ thể tôi giảm bớt, và tôi xoay xở để thoát khỏi vòng kìm kẹp của Shane. Tôi chắc rằng trong một phút nữa, anh ta sẽ bật dậy được, vì vậy tôi phải chạy. Tôi không thể quay lại nhìn.
Tôi đến cửa trước và giật mạnh đến nỗi bản lề kêu lên. Tôi lao ra ngoài trời đêm, gần như không nhận ra trời lạnh như thế nào và thực tế là tôi không mặc áo khoác. Đang mưa rất to và trước nhà Shane là cả một con sông, nhưng tôi không nghĩ ngợi gì nhiều. Tôi phải chạy. Có thể có một đường dây điện bị rơi ngoài kia và có thể tôi sẽ chết vì điện giật, nhưng tôi phải nắm lấy cơ hội này.
Tôi chạy ra con đường ngập nước, thầm cảm ơn những giờ luyện tập ở đội cổ vũ đã cho tôi sức khỏe và sự nhanh nhẹn này. Tất nhiên, Shane cũng khỏe lắm. Anh ta là tiền vệ đội bóng cơ mà. Chân anh ta dài hơn chân tôi rất nhiều. Tất cả những gì tôi có là lợi thế vài giây chạy trước và không ai thúc mạnh vào người tôi.
“Brooke!”
Tôi nghe thấy tên mình vọng tới từ phía sau. Hoặc có thể tôi chỉ đang tưởng tượng. Có thể là do gió. Nhưng tôi phải tin rằng anh ta đang ở ngay sau tôi. Anh ta sẽ không để tôi rời đi. Nếu tôi sống sót, tôi sẽ kể cho mọi người biết những gì Shane đã làm.
“Brooke!”
Nước mắt chảy dài trên má tôi. Chân tôi tê cóng vì nước lạnh như băng, nhưng tôi phải tiếp tục. Đây là cơ hội duy nhất của tôi. Tôi phải sống.
“Broo…”
Và rồi tôi nhìn thấy nó. Một ánh đèn pha rọi tới từ đằng xa. Trông giống như một chiếc xe bán tải. Trong những trường hợp bình thường, đó là loại xe mà tôi sẽ tránh xa vào đêm khuya vì bạn không bao giờ biết người đang lái nó là kẻ giết người kiểu nào, nhưng ngay bây giờ, đó là cơ hội duy nhất của tôi.
Tôi chạy về phía chiếc xe tải, dùng hết sức để vẫy tay. “Dừng lại!” Tôi hét lên. “Cứu với!”
Cảm ơn Chúa, chiếc xe tải dừng lại, và đêm nay không kết thúc bằng việc tôi bị một chiếc xe bán tải đâm chết. Tôi liều lĩnh nhìn lại phía sau, nhưng không có ai ở đó. Tôi không chắc Shane có chạy theo tôi ngay từ đầu không, nhưng nếu có, thì giờ anh ta đã biến mất rồi.
Tôi chạy đến bên hông xe. Người lái xe là một người đàn ông to lớn với bộ râu rậm. Anh ta to lớn hơn Shane, trông có vẻ cứng rắn. Hai mắt anh ta mở to và khuôn mặt bỗng trở nên trắng bệch khi nhìn thấy tôi, đứng đó ướt sũng, áo dính đầy máu.
“Làm ơn cứu tôi,” tôi nói.
Và rồi tôi ngã quỵ.
Mọi chuyện kết thúc.