HIỆN TẠI
Không xác định
05.
Nếu vẫn còn có thể, Josh sẽ trốn sau lưng tôi.
Nhưng giờ thằng bé đã mười tuổi nên thay vào đó, nó chỉ đứng gần tôi, những ngón tay bám vào tay áo sơ mi của tôi, miễn cưỡng hòa vào đám bạn học lớp năm. Cô giáo của thằng bé, cô Conway, nhìn tôi đầy thông cảm. Cô ấy có vẻ khá tử tế - một giáo viên dày dạn kinh nghiệm ở độ tuổi bốn mươi, trông có vẻ rất thành thạo trong việc giữ trật tự lớp học. Hồi tôi học ở trường này thì cô ấy không ở đây, nhưng tôi nghĩ cô ấy đã đến ngay sau đó.
“Cậu bé sẽ ổn thôi, cô Sullivan,” cô ấy đảm bảo với tôi. “Tôi hứa sẽ theo dõi sát sao.”
“Cảm ơn cổ,” tôi nói.
Tôi không quên việc cô ấy gọi tôi là cô Sullivan chứ không phải bà Sullivan. Cô ấy có biết tôi là bà mẹ đơn thân không? Cô ấy có biết hoàn cảnh không có bố của Josh không? Cô ấy có biết toàn bộ câu chuyện bẩn thỉu đó không? Ở những thị trấn như thế này người ta chắc chắn sẽ bàn tán, mặc dù bố mẹ tôi đã làm mọi thứ để giấu kín việc tôi mang thai. Và nếu cô ấy biết thì có lẽ tất cả các bậc phụ huynh khác đều biết. Rồi bọn trẻ sẽ biết. Và sau đó việc gọi cái tên kia sẽ lại bắt đầu.
Không, tôi đang bị hoang tưởng rồi. Josh sẽ ổn thôi.
Tiếng ồn ào phấn khích của lũ trẻ chìm xuống khi tiếng chuông vang vọng trong không khí. Ngày học đầu tiên đã chính thức bắt đầu. Tôi phải hết sức kiềm chế để không đè bẹp Josh trong một cái ôm làm nó ngại ngùng. Thằng bé hơi nhỏ so với tuổi, chỉ ngang vai tôi và đôi khi trông vẫn còn trẻ con đến không ngờ. Nó còn quá nhỏ để đối mặt với một điều gì đó đáng sợ như một lớp học toàn những người xa lạ, tất cả đều biết nhau từ năm năm học vừa qua.
“Chúc con may mắn,” tôi thì thầm vào tai thằng bé. “Hãy nhớ, mọi người đều thích một đứa trẻ mới hay ho.”
Cằm Josh hơi run lên, nó đang cố gắng không khóc. Khi lên hai, nó khóc lóc không kiêng dè gì, nhưng bây giờ, nhìn thằng bé đã lớn và cố gắng kìm nén những giọt nước mắt đó, tôi lại thấy đau lòng hơn. Tôi hôn lên đỉnh đầu và đẩy nhẹ lưng con. Nó bước đi theo các bạn vào trường như thể đang bị dẫn đến nơi hành quyết. Nó sẽ ổn thôi. Những đứa trẻ khác sẽ yêu mến thằng bé, ngay cả khi nó sinh ra ngoài giá thú. Quyết định chuyển tới đây là hoàn toàn đúng đắn.
Hãy luôn nói với chính mình điều đó, Brooke.
Tôi quan sát cho đến khi chiếc ba lô màu xanh lá cây của Josh khuất khỏi tầm mắt mình. Tôi rất thích đứng bên ngoài lớp học của thằng bé để có thể sẵn sàng khi nó cần tôi. Nhưng ở trường mẫu giáo tôi đã không thể làm thế, và bây giờ điều đó chắc chắn càng không thể. Tôi chỉ tin tưởng rằng mọi chuyện sẽ ổn thôi. Thằng bé sẽ vượt qua được chuyện này.
“Brooke? Brooke Sullivan?”
Hàm tôi nghiến chặt khi nghe ai đó gọi tên mình. Điều tồi tệ nhất khi chuyển về thị trấn nơi tôi lớn lên là thỉnh thoảng có người nhận ra tôi. Thật may mắn, đó là một thị trấn đủ lớn nên chuyện này không xảy ra quá thường xuyên, nhưng tôi cho rằng mình nên tính đến điều đó khi đứng trước ngôi trường tiểu học mà tôi đã theo học khi bằng tuổi Josh.
Tôi quay lại chào người đã nhận ra tôi. Nhưng trước khi tôi kịp lên tiếng, miệng tôi há hốc.
“Tim?” Tôi cố thốt ra một lời.
Đó là Tim. Tim Reese. Người đã sống chỉ cách tôi một con phố suốt thời thơ ấu. Bạn thân của tôi.
Chà, bạn thân cho đến khi tôi rời thị trấn mà không nói một lời nào với cậu ấy.
“Brooke!” Mặt cậu ấy bừng sáng. “Đúng là cậu rồi!”
Khi Tim bước nhanh qua bãi cỏ, tôi nhìn rõ cậu ấy hơn. Và… Ôi… Khi chúng tôi còn nhỏ, Tim rất dễ thương, tàn nhang đầy mặt và có một nụ cười khiến tất cả người lớn đều yêu mến. Và rồi gần cuối cấp ba, cậu ấy đã cao lên cả chục centimet chỉ sau một đêm, trở nên kém dễ thương hơn một chút và đẹp trai hơn một chút, nhưng vẫn quá gầy. Còn bây giờ, cậu ấy đã hoàn toàn trưởng thành, cân đối và hơn hết là có thêm cơ bắp. Tàn nhang đã biến mất từ lâu.
Tim Reese quá quyến rũ.
Tôi ngượng ngùng đưa tay vuốt mái tóc sẫm màu được buộc vội thành kiểu đuôi ngựa trước khi rời khỏi nhà. Tôi cũng đang mặc một chiếc áo phông ngoại cỡ và quần tập yoga. Đây không phải là thứ tôi muốn mặc khi gặp Tim Reese lần đầu tiên sau mười năm. Nhưng sự đã đành, biết sao được.
“Này,” cậu ấy nói khi đến gần tôi hơn. “Chuyện này khó tin thật đấy. Tôi nhìn thấy cậu ở bên kia bãi cỏ và tôi nghĩ, ‘Đó không thể là Brooke Sullivan được.’ Tôi đang tưởng tượng mọi thứ. Nhưng đó là cậu. Đó thực sự là cậu.”
“Là tôi, tôi nói cứng ngắc.”
Cậu cười toe toét. “Tôi biết.”
Và rồi chúng tôi chỉ đứng đó lúng túng. Chà, tôi cảm thấy khó xử. Tim dường như không thể ngừng mỉm cười. Tôi không hiểu cậu ấy vui vì điều gì và điều đó khiến tôi khó chịu.
“Vậy là…” Tôi gãi gãi khuỷu tay. “Cậu là phải là giáo viên ở đây hay…?”
Cậu ấy đưa tay vuốt tóc, điều này luôn khiến tôi nhớ đến màu đỏ của lá phong. “À, thực ra tôi là hiệu phó.”
“Ồ!” Tôi nhếch môi cố biến nó thành một nụ cười. Mỗi tôi như đang dính chặt vào nhau. “Thật tuyệt vời. Chúc mừng cậu.”
“Ờ, cảm ơn.” Cậu ấy xoa cằm, và tôi không thể không nhận ra ngón áp út tay trái của cậu ấy không đeo nhẫn.
“Còn cậu thì sao?”
“Tôi á? Tôi làm y tá.”
Mắt Tim sáng lên. “Cậu là y tá mới của trường chúng tôi à?”
“Không, tôi không,” tôi ngay lập tức phủ nhận. “Tôi làm việc… ở một nơi khác.” Tôi chắc chắn sẽ không nói với cậu ấy rằng tôi làm việc ở nhà tù được canh phòng cẩn mật cách nơi này bốn mươi lăm phút lái xe.
Cậu ấy cau mày.
“Ồ.”
Tôi phải mất một giây mới hiểu tại sao cậu ấy trông bối rối đến thế. Cậu ấy không biết tại sao tôi lại ở đây. Tôi sẽ phải nói với cậu ấy.
“Tôi vừa đưa con trai tới,” tôi giải thích. “Hôm nay là ngày đầu tiên thằng bé đến trường nên cậu biết đấy, nó khá lo lắng.”
“Ồ!” Cậu ấy lại mỉm cười, nhưng lần này có vẻ gượng gạo hơn một chút.
“Ừ, ngày đầu tiên đi mẫu giáo luôn là điều đáng sợ đối với lũ trẻ. Tôi chắc chắn thằng bé sẽ làm rất tốt.”
Khi tôi nói đây là ngày đầu tiên đi học của Josh, cậu ấy cho rằng ý tôi là thằng bé mới bắt đầu học mẫu giáo. Cậu ấy không nghĩ rằng con trai tôi đã mười tuổi. Nhưng cuối cùng thì cậu ấy cũng sẽ phát hiện ra, và tôi đang lo sợ điều đó. Tôi không muốn cậu ấy tính được các mốc thời gian.
Bởi rốt cuộc, cậu ấy cũng ở đó vào đêm hôm ấy. Cậu ấy có những vết sẹo đủ để chứng minh điều đó.
“Tôi đã nghe về tai nạn của bố mẹ cậu, Brooke. Tôi rất tiếc. Lúc đó, tôi không ở trong nước, nếu không tôi đã đến dự đám tang rồi.”
“Không sao đâu,” tôi lầm bầm. “Tôi cũng không thân thiết với bố mẹ lắm mà. Họ không phải là những bậc cha mẹ tốt nhất trên thế giới.”
Tôi không đề cập đến việc tôi đã không gặp hay nói chuyện với bố mẹ mình trong suốt năm năm. Không cần phải đi vào chi tiết.
“Đó… đó là một vụ tai nạn xe hơi phải không?”
Tôi gật đầu. “Họ qua đời cùng nhau, thật trớ trêu vì tôi luôn cảm thấy họ không thể chịu đựng được nhau. Bố tôi thường xuyên lừa dối mẹ tôi.”
“Dù vậy,” Tim đút tay vào túi, “chắc hẳn là cậu đã vất vả lắm. Cậu đang ở nhà bố mę à?”
“Ừ. Dễ hơn là rao bán nó, đúng không?”
“Ồ chắc chắn rồi.” Cậu ấy gật đầu. “Tôi cũng đang ở nhà cũ của bố mẹ. Họ chuyển đến Florida hai năm trước, nên trên danh nghĩa, tôi là người trông nhà. Nhưng tôi nghĩ tại thời điểm này, tôi nên thôi tự lừa mình và thừa nhận rằng tôi sống ở đó.”
“Tôi luôn thích ngôi nhà cũ của cậu.”
“Phải.” Cậu nhún vai. “Nó rất ổn. Chỉ quá rộng thôi. Cậu biết đấy, mỗi mình tôi thôi mà.”
Như thể tôi cần một manh mối khác để khẳng định cậu ấy còn độc thân. Cậu ấy phải đảm bảo rằng tôi đã biết.
“Vậy, ừm…” Mắt Tim nhìn quanh bãi cỏ đang dần trống trải vẫn còn lưu những dấu chân nhỏ vừa mới chạy qua. “Chồng cậu cũng làm việc ở gần đây à?”
“Tôi chưa kết hôn.”
“À…”
“Phải.”
Chúng tôi nhìn nhau thêm vài giây nữa, rồi Tim nở một nụ cười ngượng ngùng.
“Kỹ năng moi thông tin tuyệt đỉnh không? Gây ấn tượng cho cậu chứ?”
Bất chấp tất cả, tôi phải bật cười. Tim luôn biết cách làm tôi cười. “Cực kỳ ấn tượng. Cậu thật quá khéo léo.”
“Tất cả các hiệu phó trường tiểu học đều như vậy.”
“Tôi cũng cho là như vậy.”
Nụ cười của cậu ấy càng tươi hơn. “Ừm, tôi phải vào trong rồi, nhưng chúng ta thực sự cần phải nói chuyện thêm đấy. Bao giờ đi uống cà phê được không?”
Tôi tuyệt đối không muốn gặp lại ai đó trong quá khứ của mình, đặc biệt là người mà tôi thân thiết như Tim. “Tôi khá bận.”
“Chà, cà phê đâu mất nhiều thời gian, phải không? Cùng lắm là hai mươi phút.”
Chuyện này rồi sẽ chẳng tốt đẹp gì đâu. Cuộc đời tôi không còn chỗ trống nào cho bất cứ điều gì Tim muốn. Hơn nữa, tôi có cảm giác khi cậu ấy biết được sự thật về Josh, cậu ấy sẽ nghĩ khác về tôi. Nhưng tôi muốn kết thúc cuộc trò chuyện này nên tôi đành phải lựa lời đáp cho cậu ấy vui.
“Cũng được,” cuối cùng tôi nói, “sau khi tôi ổn định cuộc sống đã nhé.”
“Ừ.” Mặt cậu ấy vẫn rạng rỡ. Chúa ơi, tôi quên mất cách cậu ấy thường nhìn tôi. “Thật vui khi gặp lại cậu, Brooke. Thực sự tôi rất vui. Và tôi nhớ lời cậu đã hứa đấy nhé.”
Rồi Tim bước nhanh về phía trường tiểu học. Tim Reese. Ô. Tôi thực sự không bao giờ tin rằng tôi sẽ gặp lại cậu ấy.