HIỆN TẠI
Không xác định
41.
Cảnh sát đến trang trại nhà Nelson và tìm thấy vài thi thể. Brandon Jensen trên hiên nhà - đã chết. Kayla Olivera trong phòng ngủ trên lầu - đã chết. Chelsea Cho trong phòng ngủ của Shane - bị đâm chết trong khoảng thời gian tôi chạy ra khỏi phòng và cảnh sát đến. Tim nằm trên sàn phòng khách - chảy máu và bất tỉnh, nhưng vẫn còn sống. Shane nằm trên sàn phòng khách - bị đánh bất tỉnh. Ba người chết, hai người sống sót.
Tôi là người đã nói với cảnh sát rằng Shane đã cố siết cổ tôi bằng sợi dây chuyền. Khi tỉnh lại, Tim kể lại rằng Shane đã lao vào mình với một con dao và khiến anh ấy gục xuống. Nhưng Tim đã cố hết sức vùng dậy và dùng gậy bóng chày đánh Shane bất tỉnh để Shane không thể theo tôi ra khỏi cửa, sau đó bất tỉnh luôn. Con dao in đầy dấu vân tay của Shane.
Shane là người duy nhất kể một câu chuyện khác. Anh ta khẳng định rằng anh ta chưa bao giờ đâm Tim, và đó là con dao của anh ta, nên tất nhiên nó có nhiều dấu vân tay của anh ta. Shane khẳng định Tim đã đánh mình bất tỉnh, và mình không thể nhớ bất cứ điều gì xảy ra sau đó. Shane cho rằng Tim hẳn đã tự đâm mình để biến mình thành một người vô tội. Nhưng tất nhiên, tôi là người phá vỡ thế bế tắc để củng cố cho lời khai của Tim. Khi tôi kể với cảnh sát về những gì Shane đã làm với tôi, anh ta là người bị bắt.
Mặc dù tôi chưa bao giờ nhìn thấy mặt anh ta trong suốt quá trình đó.
Và giờ Shane đang chịu án chung thân trong tù, còn Tim là bạn trai của tôi. Một người khiến tôi bắt đầu có chút mong đợi ở tương lai, lần đầu tiên kể từ khi tôi trở thành một bà mẹ đơn thân ở tuổi mười tám. Anh ấy là một chàng trai tuyệt vời. Thực ra là chàng trai tuyệt vời nhất.
Shane là người đã cố bóp cổ tôi đêm đó. Chắc chắn là anh ta.
Tối nay, Tim và tôi đang ăn mừng. Tôi đã có được công việc tại phòng khám chăm sóc sức khỏe kia, và mức lương cùng chế độ phúc lợi thì tuyệt vời, chưa kể đến việc nó gần hơn và ít đáng sợ hơn nhiều so với phòng khám ở nhà tù.
Buổi phỏng vấn diễn ra rất suôn sẻ. Họ xin lỗi vì không mời tôi phỏng vấn ngay từ hồi tôi còn đang rải CV đi khắp thị trấn. Hình như, một bệnh nhân bất mãn nào đó đã gọi điện và cảnh báo họ về tôi. Có một người ghét mình đến mức phải làm như vậy khiến tâm trạng tôi có chút tệ, nhưng tôi cố gắng gạt nó ra khỏi đầu. Ít nhất thì bây giờ tôi đã có được công việc này.
Vì vậy, tôi đã nộp đơn xin nghỉ việc tại Nhà tù Raker, và mặc dù Dorothy gây chút khó khăn, nhưng khi tôi nói rằng tôi chưa từng gặp bác sĩ được cho là sẽ giám sát tôi, bà ấy đã nhanh chóng thay đổi giọng điệu và chúc tôi may mắn với công việc mới. Tôi sẽ không bao giờ phải đối phó với Dorothy hay Marcus Hunt nữa. Tôi sẽ không bao giờ phải gặp Shane nữa. Cảm ơn Chúa.
Bác Margie đã đến trông Josh để Tim và tôi có thể có một tối riêng tư. Tim nảy ra ý định muốn nấu bữa tối cho tôi, vì vậy lúc này đây, tôi đang trên đường đến nhà anh ấy. Tôi rất muốn ngủ lại đó, nhưng không công bằng khi yêu cầu bác Margie phải trông Josh qua đêm, vì vậy đêm nay hai chúng tôi lại về nhà tôi.
Khi ấn chuông cửa, một ý nghĩ bỗng thoáng xuất hiện trong đầu tôi: Tôi tự hỏi liệu Kelli Underwood có từng đến đây không. Tôi chắc chắn Tim từng nói với tôi rằng hai người họ đã có một vài cuộc hẹn hò, vì vậy rất có khả năng anh ấy đã mời Kelli đến đây. Cô ấy có thể cũng đã đứng ở chính chỗ này bấm chuông cửa.
Kelli Underwood vẫn mất tích. Đã một tuần trôi qua. Tôi vẫn xem tin tức hằng ngày để cập nhật tình hình và viễn cảnh của câu chuyện nghe ngày càng kém lạc quan. Nếu có thể, cô ấy đã liên lạc với ai đó. Càng mất tích lâu, cơ hội người mất tích sống sót và khỏe mạnh trở về càng thấp.
Tôi đã cố gắng nhắc lại chuyện này với Tim tối qua, và anh ấy đổi chủ đề ngay. Tôi nghĩ mình cũng không trách anh ấy được. Tim có vẻ không thoải mái khi nói về người yêu cũ của mình. Tôi cũng vậy mà.
Tim mở cửa, trong bộ đồ áo phông và quần jean. Cả khuôn mặt anh ấy sáng bừng lên khi nhìn thấy tôi, như mọi lần. Bạn sẽ nghĩ rằng chúng tôi đã hẹn hò được hơn hai tháng rồi và anh ấy không thể lúc nào cũng vui mừng rạng rỡ như vậy mỗi khi gặp tôi. Nhưng đây là sự thật. Sau ngần ấy năm, cuối cùng chúng tôi đã ở bên nhau. Đây chính là cảm giác của cái gọi là tình yêu định mệnh.
“Brooke!” anh ấy nói. “Vào đây em… Lạnh quá!”
Anh ấy nói đúng. Nhiệt độ đã giảm trong tuần qua và chiếc áo khoác mỏng của tôi dường như không đủ ấm. Raker lạnh hơn nhiều so với Queens.
Khi tôi vào trong nhà, Tim giúp tôi cởi áo khoác rồi vòng tay ôm lấy tôi để sưởi ấm. Tôi tựa đầu vào vai anh, cảm thấy lòng mình ngập tràn hạnh phúc. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình sẽ lại có một tình yêu hạnh phúc như thế này nữa. Mỗi ngày trôi qua, tôi càng chắc chắn rằng Tim chính là người ấy. Và anh ấy không hề giấu giếm rằng anh ấy cũng có cảm giác như vậy về tôi.
“Này, bài kiểm tra toán của Josh thế nào?” Anh ấy hỏi.
Tối qua, Josh và Tim đã dành một giờ để học phép cộng phân số khác mẫu số cho bài kiểm tra hôm nay của thằng bé. Tuần trước tôi đã cố dạy nó, nhưng bằng cách nào đó, thằng bé vẫn không hiểu. May mắn thay, Tim là một giáo viên tiểu học, và đây chính là môn anh đang dạy.
“Thằng bé được một trăm điểm,” tôi nói.
“Thế chứ!” Tim đấm tay. “Tuyệt lắm.”
“Em mừng là một trong hai ta dạy được toán cho trẻ mười tuổi.”
“Đừng buồn. Em chỉ cần phụ trách dễ thương thôi là được.”
Tôi cười và vỗ vai Tim. “Anh biết mình đã làm gì mà, phải không? Từ giờ trở đi, anh sẽ phải làm thế này mỗi khi Josh thi. Bây giờ anh là giáo viên được chỉ định của riêng Josh.”
Anh ấy mỉm cười với tôi. “Không thành vấn đề.”
Đi vào phòng khách, tôi ngửi thấy mùi thức ăn thơm phức tỏa ra từ bếp. Nó không ngon bằng mùi căn bếp của Margie, nhưng vẫn khá tuyệt. Tôi hít một hơi thật sâu khi ngồi xuống ghế sofa. “Anh đang nấu gì cho em thế?”
Tim ngồi xuống bên cạnh tôi. “Em đoán xem.”
Tôi lại hít một hơi nữa. “Em ngửi thấy mùi sốt cà chua.”
“Ding ding.”
Tôi nhớ một tối khác tôi đến, Tim nấu mì spaghetti và thịt viên. “Mì spaghetti và thịt viên à?”
Anh ấy nhăn mặt với tôi. “Em ngửi thấy mùi sốt cà chua và em cho ngay rằng anh nấu mì spaghetti và thịt viên sao? Anh sẽ cảm thấy hơi xúc phạm đấy. Em biết là anh có khả năng làm những thứ khác mà.”
“Vậy thì là gì?”
“Là mì spaghetti và thịt viên,” anh ấy nói, có chút phòng thủ. “Nhưng vẫn còn những khả năng khác chứ. Mùi sốt cà chua có thể là lasagna này, hay gà parmigiana này. Nhưng anh nói vậy thôi.”
Tôi nghiêng người và hôn anh ấy. “Em thích mì spaghetti và thịt viên.”
Anh ấy hôn lại tôi, vòng tay ôm tôi lại gần. Anh ấy cũng hôn Kelli Underwood như này sao? Cô ấy hình như đã nói anh ấy là người hôn giỏi… Không, dừng lại đi. Tại sao tôi lại nghĩ về điều đó chứ?
“Anh yêu em, Brooke,” Tim thì thầm vào tai tôi.
Kể từ đêm đầu tiên anh ấy nói điều đó với tôi, chúng tôi không còn cánh cửa e dè nào nữa. Tim rất thích nói ba từ đó. Và tôi phải nói rằng tôi cũng rất thích nghe. “Em cũng yêu anh.”
Anh ấy rời khỏi môi tôi và liếc nhìn vào bếp. “Em có ngửi thấy mùi gì cháy không?”
“Không…”
Anh ấy cau mày. “Tốt hơn là anh nên đi kiểm tra đồ ăn. Anh sẽ quay lại ngay.”
Khi Tim chạy vào bếp để xử lý mì spaghetti và thịt viên, tôi ngả lưng thoải mái trên chiếc ghế sofa. Bỗng tôi nhận thấy có thứ gì đó cộm cộm sau lưng mình, và tôi với tay ra sau để xem đó là gì. Giữa hai miếng đệm ghế sofa, tôi tìm thấy một miếng vải vo tròn.
Tôi kéo mạnh cục vải cho đến khi nó bung ra. Lúc đó, tôi mới nhận ra đó không phải là một tấm vải. Đó là một chiếc khăn lụa màu xanh lá cây, cùng màu với chiếc ghế sofa của anh ấy. Chiếc khăn lụa này của ai vậy? Chắc chắn là không phải của Tim. Tôi đưa tấm vải lại gần mũi và ngửi thấy mùi nước hoa của phụ nữ. Mùi hương sao quen quen.
“Nước sốt ngon lắm,” Tim hào hứng khi anh ấy quay lại phòng khách. “Anh nghĩ đồ ăn sẽ sẵn sàng trong khoảng mười phút nữa. Anh hy vọng là em thấy đói, vì anh lỡ tay làm nhiều quá.”
Tôi thậm chí không thể cố gắng mỉm cười. Chiếc khăn lụa quấn chặt trên các đầu ngón tay của tôi. “Tim, chiếc khăn này của ai vậy?”
Anh ấy gần như không liếc nhìn nó. “Anh không biết. Của em à?”
“Không phải của em.”
Anh ấy nheo mắt, nhìn kỹ hơn vào tấm vải xanh trong tay tôi. “Anh thấy khăn này lạ lắm. Chắc là của mę anh?”
Tất nhiên, điều đó có lý. Dù sao thì đây cũng là nhà của bố mẹ Tim. Không nên nghi ngờ khi tìm thấy đồ phụ nữ vương vãi trong căn nhà này. Có lẽ mùi nước hoa mà tôi ngửi được và nghĩ nó quen quen kia là mùi mà bác Reese vẫn dùng nhiều năm trước.
Đúng vậy, chắc chắn là vậy rồi. Xét cho cùng, Tim không đưa những người phụ nữ khác đến đây. Anh ấy sẽ không lừa dối tôi.
Tim giật chiếc khăn lụa khỏi tay tôi và ném nó lên bàn cà phê. Sau đó, anh ấy trượt xuống ghế dài cạnh tôi, gần đến mức đùi anh ấy áp vào đùi tôi. “Nghe này,” anh ấy nói, “có điều anh muốn nói với em.”
“Vâng?”
“Ừ.” Anh ấy đưa tay ra và bóp tay tôi. “Anh chỉ là… Anh phát điên vì em, Brooke. Anh luôn như vậy. Và anh biết chúng ta chưa ở bên nhau lâu, nhưng anh ghét phải xa em, dù chỉ một đêm. Vì vậy, anh đã nghĩ… có lẽ…”
Anh ấy đang hỏi tôi rằng chúng tôi có nên chuyển đến sống chung không? Nếu anh ấy thực sự hỏi vậy, tôi không biết phải nói gì. Tôi cũng phát điên vì anh ấy. Nhưng tôi còn phải nghĩ đến Josh. Tôi không thể xáo trộn cuộc sống của thằng bé bằng cách để một người khác chuyển đến sống cùng chúng tôi, rồi lại ra đi khi chuyện không thành. Tôi không thể cho con trai tôi một người bố rồi lại tước mất người đó khỏi nó.
Và còn một lý do nữa khiến tôi không chắc mình đã sẵn sàng để đưa mọi chuyện sang một giai đoạn mới chưa. Tôi không thể thoát khỏi cảm giác rằng Tim đang giấu tôi điều gì đó. Tại sao anh ấy lại né tránh như vậy mỗi khi tôi cố hỏi về Kelli? Chính anh ấy đã nói với tôi rằng mình đi chơi với người phụ nữ đó mà. Tại sao anh ấy không thừa nhận? Và chiếc khăn này thực sự thuộc về ai?
Tim hẳn đã để ý thấy vẻ mặt của tôi, vì anh ấy thả tay tôi ra và lùi lại trên ghế sofa. “Ừm… thực ra chúng ta có thể nói chuyện này sau cũng được, em thấy sao?”
Vai tôi thả lỏng nhẹ nhõm. “Ý tưởng hay đấy.”
“Này.” Anh ấy bóp nhẹ đầu gối tôi. “Hay em xuống hầm rượu nhà mình lấy giúp anh một chai được không? Anh nghĩ tối nay chúng ta có thể uống một ly.”
Cách Tim gọi tầng hầm là hầm rượu đáng yêu đến nỗi khiến tôi bật cười. Nhưng tôi chưa kịp nói gì để trêu chọc anh ấy một chút thì Tim đã chạy vào bếp để xử lý cái món sắp cháy.
Đó không phải là hầm rượu, hoàn toàn không. Nó chỉ là một tầng hầm với hơn chục chai rượu đặt trên một cái giá gỗ do bố anh ấy tự đóng. Nhưng nếu anh ấy muốn gọi nó là hầm rượu, tôi nghĩ mình cũng sẽ không phản đối.
Tim đang ở trong bếp, còn tôi vặn tay cầm trên cánh cửa tầng hầm. Giống như nhà tôi, nhà anh ấy cũng khá cũ và cửa dễ bị kẹt, tôi phải huých nhẹ một cái. Và tất nhiên, tầng hầm tối đen như mực. Tôi lần mò tìm dây công tắc bóng đèn. Sau khi mò mẫm khoảng ba mươi giây, tôi đã tìm được nó. Chiếc bóng đèn nháy lên một cái, tầng hầm cuối cùng cũng có chút ánh sáng mờ mờ.
Tầng hầm nhà Tim lạnh hơn bên ngoài. Phải nói là lạnh cóng thì đúng hơn, và khá ẩm. Ngay khi bước vào, tôi nhận ra mùi mốc khó chịu không hề giống với lần trước. Có lẽ, anh ấy đang trồng nấm ở đây.
Tôi đi xuống chiếc cầu thang gỗ, bám vào lan can kim loại lạnh buốt để không bị rơi xuống. Ở đây tối đến nỗi tôi không nhìn rõ chỗ đặt chân trên mặt đất. Khi xuống đến bậc dưới cùng, tôi đã thấy chiếc giá để rượu đang đợi tôi. Tim có vẻ đã thêm một vài chai nữa kể từ lần trước tôi xuống đây. Tim không phải là người sành rượu, có lẽ anh ấy chỉ thích có một hầm rượu.
Sau khi lấy ra một vài chai để kiểm tra nhãn, tôi chọn một chai Merlot. Merlot có hợp với mì spaghetti và thịt viên không? Tôi không biết. Nhưng nó ngon và sẽ khiến cả hai chúng tôi thấy lâng lâng.
Khi sắp quay lại tầng trên, tôi để ý thấy một tấm bạt màu xám được cuộn lại trên sàn tầng hầm, tít trong góc. Lần trước xuống đây để xem bộ sưu tập rượu, tôi đâu có thấy nó ở đấy đâu nhỉ. Tim đang làm gì với một tấm bạt khổng lồ vậy?
Tôi rón rén đến gần tấm bạt được cuộn lại, cái mùi ẩm mốc lạ lùng ở đây nồng hơn. Ngay cả trong ánh sáng mờ ảo dưới này, tôi vẫn có thể nhận ra có thứ gì đó nhô ra ở cuối. Tôi cúi xuống và nhận ra đó là gì: một chiếc giày. Không, không chỉ là một chiếc giày, mà là một chiếc giày cao gót màu đỏ.
Và nó vẫn còn trên chân một người phụ nữ.
Tôi nhìn chằm chằm vào bàn chân thò ra khỏi tấm bạt, không hiểu nổi mình đang nhìn thấy gì. Tôi nhìn kỹ hơn và có thể thấy một chiếc giày khác nhô ra khỏi tấm bạt. Tim có một con ma-nơ-canh được quấn trong tấm bạt ở tầng hầm sao?
Đừng tự lừa mình, Brooke. Mày biết chính xác những gì mày đang nhìn thấy. Chiếc khăn quàng cổ của cô ấy đang nằm trên bàn cà phê ở tầng trên.
Tôi phải ra khỏi tầng hầm này.
Tôi buông chai Merlot khỏi tay, và nó vỡ thành hàng chục mảnh. Tôi chạy đến cầu thang, bước từng bước hai bậc một, lần này không thèm cẩn thận nữa. Tôi đặt tay lên tay nắm cửa và…
Tôi không xoay được.
Trời ơi. Nó bị khóa rồi.