Chương 43
Không xác định
43.
Cảnh sát giữ tôi ở nhà Tim hơn một giờ đồng hồ, hỏi tôi hết câu này đến câu khác. Tôi kể lại cho họ nghe quá trình tôi tìm thấy cái xác trong tầng hầm, chuyện Tim không cho tôi rời đi, và tôi còn nói về những nghi ngờ của mình trong vụ án tại trang trại hơn một thập kỷ trước. Họ muốn tôi về đồn cảnh sát cùng họ, nhưng tôi giải thích với họ rằng tôi phải về nhà với con trai, và tôi sẽ không đi đâu cùng họ trừ khi họ bắt giữ tôi. Họ đành để tôi về.
Khi tôi về tới nhà, Margie và Josh đang ở trong bếp. Hai bà cháu ngồi bên bàn bếp, trang trí lên những chiếc bánh quy hình cây thông Noel. Khung cảnh ngọt ngào và bình yên khiến tôi suýt bật khóc.
“Mẹ đã về!” Josh phấn khích tấm một sản phản đã hoàn thành lên cho tôi xem. Cây thông đã được sơn phủ màu xanh lá cây với đường viền màu đỏ. “Mẹ nhìn xem con và bà Margie đang làm gì này!”
Thằng bé cắn ngay một miếng bánh quy. Tôi không dám hỏi nó đã ăn bao nhiêu cái. Margie rất tốt với thàng bé, nhưng bác ấy không giỏi kiểm soát việc ăn uống của nó. Nếu đêm nay là một đêm khác, chuyện này sẽ khiến tôi khó chịu. Nhưng tối nay, tôi thực sự không đủ tinh thần để quan tâm đến chuyện con trai tôi đã ăn quá nhiều bánh quy.
“Chú Tim đâu ạ?” Josh hỏi.
Cổ họng tôi nghẹn cứng. “A…”
Nếp nhăn trên trán Margie dường như sâu hơn. “Mọi chuyện ổn chứ, Brooke? Bác đã nghe thấy tiếng còi báo động.”
“Ổn ạ.” Giọng tôi cao một cách bất thường. “Margie, rất cảm ơn bác vì đã đến giúp cháu tối nay. Hẹn gặp lại bác vào thứ Hai nhé ạ.”
Margie vén một lọn tóc bạc ra sau tai, nhìn tôi tò mò nhưng rồi cũng lấy áo khoác và túi xách của mình ra về. Tôi đưa bác ấy đến cửa, và trước khi rời đi, bác ấy còn quay lại nhìn tôi lần nữa. “Cháu có chắc là mọi chuyện ổn không?”
Tôi gật đầu, gần như không tin được là mình có thể đáp lại, “Vâng, ổn ạ.”
Margie đi rồi, tôi quay lại bếp, nơi Josh đang tô vẽ nốt phần còn lại của chiếc bánh quy cây thông Noel. Thằng bé nhíu mày khi nhìn thấy tôi.
“Chú Tim đâu rồi ạ?” Nó lại hỏi.
“Tim.” Ôi trời, làm sao tôi có thể nói những chuyện vừa xảy ra với thằng bé? Tôi không bao giờ kể cho nó nghe về bố nó chính là để tránh cho nó rơi vào những tình cảnh như thế này. “Chú Tim tối nay không đến được.”
“Thế ạ?” Josh trề môi dưới ra. “Nhưng chú ấy bảo chú ấy sẽ chơi Nintendo với con nếu con được 100 điểm trong bài kiểm tra mà. Con đã làm được!”
“Đã xảy ra vài chuyện…”
“Nhưng thế này thì không công bằng! Con đã đạt điểm tuyệt đối! Chú ấy hứa sẽ chơi với con. Chú ấy đã hứa.”
“Mẹ biết, nhưng…” Tôi ngồi vào một chiếc ghế cạnh Josh. “Chú ấy muốn đến nhưng đã xảy ra một số chuyện. Một vài chuyện không tốt, và cảnh sát phát hiện ra và họ đã đưa chú ấy đi.”
Josh nhìn tôi chằm chằm. “Chú ấy đã làm gì?”
Đó là câu hỏi hiển nhiên nhất mà thằng bé có thể hỏi, và tôi hoàn toàn bất ngờ.
“Chú ấy đã phạm tội.”
“Chú ấy đã ăn trộm thứ gì sao?”
“Không…”
“Vậy thì chú ấy đã làm gì ạ?”
“Tim… Tim đã làm hại một người.”
Josh nhăn mặt. “Chú ấy sẽ chẳng bao giờ cố ý làm hại ai cả mẹ ạ.”
Thằng bé không biết…
“Đó là sự thực con yêu à,” tôi nói. “Và… có lẽ Tim sẽ phải vào tù. Trong một thời gian dài.”
“Ý mẹ là chú ấy sẽ không quay lại đây sao?”
Tôi khẽ gật đầu. Tim sẽ không bao giờ được đặt chân vào ngôi nhà này nữa. Trừ khi bước qua xác tôi.
Tôi hối hận đến phát điên vì đã để anh ta bước vào cuộc sống của chúng tôi.
Josh ngả người ra sau ghế. Mặt thằng bé ửng hồng, và tôi không nhận ra là nó đang khóc cho đến khi nó đưa tay lên gạt nước mắt. Tôi không thể chịu nổi khi nhìn thằng bé khóc thầm như thế. Tôi nhớ những lần la khóc inh ỏi của nó khi còn nhỏ. Nó khóc thầm làm tôi đau lòng hơn nhiều.
“Josh, đừng khóc con yêu,” tôi nói.
“Mẹ cũng đang khóc mà.”
Tôi chạm vào mắt mình và nhận ra thằng bé nói đúng. Mặt tôi đã giàn giụa nước mắt. Josh ngồi vào lòng tôi như hồi nó mới biết đi, và tôi ôm chặt thằng bé trong tay, nghĩ về một mất mát nữa trong cuộc đời hai mẹ con tôi.