Chương 44
Không xác định
44.
Cảnh tượng hàng rào thép gai xung quanh nhà tù an ninh tối đa này vẫn khiến tôi thấy bồn chồn.
Tôi đã nghỉ việc tại nhà tù quận Raker cách đây khoảng hai tháng. Tôi đã đến đây nhiều lần kể từ đó, nhưng chỉ với tư cách là khách đến thăm. Từ bãi đậu xe, bạn có thể thấy phần ngọn của hàng rào với đầy kẽm gai và các tháp canh nhìn xuống phần sân ngoài trời. Nhưng hôm nay, tôi sẽ không ở đây lâu. Tôi còn gần như không phải ra khỏi xe. Và sau hôm nay, tôi sẽ không bao giờ quay lại đây nữa.
Có rất nhiều chuyện đã xảy ra trong hai tháng qua. Tôi đã bắt đầu công việc mới, và tôi khá thích nó. Tim hiện đang bị giam giữ, chờ xét xử vì nhiều tội giết người. Anh ta đã vừa hẹn hò với tôi, vừa rình rập để sát hại Kelli. Tất nhiên là tôi không biết. Với tôi lúc ấy, anh ta có vẻ là người bạn trai hoàn hảo. Mặc dù một số người bạn thời tiểu học khẳng định rằng họ biết anh ta có điều gì đó hơi bất thường.
Tôi đã rút lại lời khai của mình về vụ án xảy ra đêm đó ở trang trại. Dù biết mình có thể gặp rất nhiều rắc rối vì chuyện này, nhưng tôi vàn phải làm. Tôi phải nói với cảnh sát rằng tôi nhận ra mình đã nhầm. Shane không phải là người đã có siết cổ tôi đêm đó. Đó là Tim. Anh ta mới là kẻ điên cố giết tôi bằng chính chiếc vòng cổ anh ta tặng tôi làm quà sinh nhật. Và sau đó anh ta đã giữ nó trong suốt một thập kỷ. Chờ đợi thời điểm thích hợp để dùng nó thao túng tôi.
May mắn thay, tôi đã không gặp nhiều rắc rối sau khi rút lại lời khai. Đó thực sự là một sai lầm của tôi. Suy cho cùng, đó là một đêm vô cùng kinh hoàng. Và điều này đã giúp Shane có cơ hội tìm một luật sư mới và lật ngược phán quyết của phiên tòa xét xử năm đó.
Hôm nay, sau mười một năm, Shane Nelson đã được ra tù.
Và tôi đang đón anh ấy.
Cánh cửa nhà tù hé mở, và Shane bước ra, mặc một chiếc áo khoác đen đã cũ, một chiếc quần jean xanh và đôi giày thể thao có lẽ từng có màu trắng nhưng giờ đã chuyển sang màu xám. Anh ấy khoác một chiếc túi vải thô trên vai, chiếc túi đựng tất cả đồ đạc của anh ấy trên đời này. Tôi vẫy vẫy tay để anh ấy nhìn thấy mình, và anh ấy vẫy lại.
Khi Shane đến gần hơn, tôi thấy quầng thâm dưới mắt anh ấy hiện rõ, nhưng ít nhất là anh ấy không có vết bầm tím nào trên mặt. Tôi cứ lo rằng mấy hôm gần đây có thể xảy ra chuyện gì khiến anh ấy không thể về nhà, nhưng mọi chuyện đều ổn. “Chào em, Brooke.”
“Chào anh,” tôi đáp.
Khi tôi vào thăm anh ấy vài tháng trước, chúng tôi phải nói chuyện với nhau qua một bức tường kính, sử dụng điện thoại gắn trên tường và không thể chạm vào nhau. Bây giờ không còn gì ngăn cách nhưng chúng tôi chỉ đứng đó, mỉm cười với chút lo lắng. Tôi không biết ai trong chúng tôi trông lo lắng hơn.
“Cảm ơn vì đã đến đón tôi,” anh ấy nói.
“Không có gì.” Chuyện này đâu có người khác làm thay tôi được. Ngoài tôi ra, anh ấy còn ai trên đời này nữa đâu. “Cảm giác ra ngoài thế nào?”
Đó là một câu hỏi thật ngu ngốc, và tôi thấy mình thật ngớ ngẩn khi lại hỏi như thế. Nhưng lần đầu tiên sau một thời gian dài, tôi thấy Shane cười thật hạnh phúc. “Cảm giác rất tuyệt vời.”
Hòa nhập lại ngay với cuộc sống bình thường là điều không dễ dàng. Dù ít nhất Shane đã lấy được bằng tốt nghiệp phổ thông. Anh ấy từng có kế hoạch đi học đại học, và tất nhiên, điều đó đã không trở thành hiện thực. Hiện giờ Shane không có tiền, và mặc dù anh sẽ được xóa bỏ hoàn toàn mọi cáo buộc, nhưng sự thật là Shane đã ở trong tù suốt mười năm qua. Anh ấy không thể quay về và sống tiếp bình thường như thể mười năm ấy chưa từng tồn tại.
Đó là lỗi của tôi, và tôi sẽ làm mọi cách có thể để giúp anh ấy.
Tôi thò tay vào túi và rút ra một chiếc điện thoại nắp gập. Tôi đưa nó cho Shane. “Đây là điện thoại để anh dùng nếu cần. Em đã mua mấy gói trả trước.”
Shane cầm lấy chiếc điện thoại, lật xem nó trên tay. “Chà, nếu ở trong tù, món này là hàng cấm hạng một đấy. Rất cảm ơn em.”
“Có gì đâu.”
“Tôi biết, nhưng tôi rất cảm kích.”
Tôi gật đầu, mặt tôi đột nhiên nóng lên. “Được rồi,” tôi nói, “lên đường thôi.”
Shane ném chiếc túi của mình vào cốp xe, rồi ngồi vào ghế hành khách bên cạnh tôi. “Tôi phải thi lại bằng lái xe thôi.”
“Em không phiền khi làm tài xế cho anh trong thời gian này,” tôi nói.
“Cảm ơn, Brooke.”
“Anh có muốn ăn chút đồ ăn nhanh trên đường về không?”
“Chúa ơi, em đọc được suy nghĩ của tôi.”
Hóa ra việc đưa một người đã ngồi tù mười năm đến một nhà hàng thức ăn nhanh còn thú vị hơn cả đưa một đứa trẻ đến một cửa hàng kẹo. Shane nhìn chằm chằm vào thực đơn trong mười phút, mắt mở to, và cuối cùng anh ấy gọi nhiều đồ ăn hơn bất cứ lần nào chúng tôi từng đi ăn cùng nhau. Gọi món xong, Shane lấy ra một phong bì đầy tiền mặt nhưng tôi bắt anh ấy cất đi. Shane hiện giờ không có mấy tiến, ít nhất điều tôi có thể làm là đãi anh ấy bữa ăn này.
Khi cuối cùng cũng được cắn một miếng bánh mì kẹp thịt, Shane trông như thể sắp chết vì hạnh phúc. “Trời đất ơi, đây là một chiếc bánh mì kẹp thịt tuyệt vời.”
Tôi nhìn chiếc bánh mì kẹp với miếng thịt dai và rau diếp mềm nhũn của mình. “Em cũng đoán vậy.”
Anh ấy nhét tám miếng khoai tây chiên vào miệng cùng một lúc rồi cầm ly sữa lắc vani nhấp một ngụm to. “Xin lỗi em. Em không biết tôi đã ăn gì trong mười năm qua đâu.”
“Tệ đến vậy sao?”
Anh ấy rùng mình. “Tôi không muốn nói về chuyện đó. Nhưng đúng là như vậy.”
Trong một khoảnh khắc, tôi tưởng tượng Tim đang ngồi trong phòng ăn của nhà tù, nhìn chằm chằm khay thịt viên làm từ loại thịt bí ẩn nào đó cùng chút rau củ héo rũ. Anh ta xứng đáng với những thứ ấy. Không, anh ta thậm chí còn không xứng. “Josh tan học lúc nào thế?” Shane nói.
Mặc dù rất thích bữa ăn này, nhưng qua những cuộc trò chuyện trong vải tuần vừa rồi, tôi biết điều anh ấy thực sự mong đợi là được gặp con trai mình. Anh ấy kiên quyết không cho tôi đưa Josh đến thăm. Anh không muốn thẳng bé nhìn thấy anh như thế này.
“Xe buýt thường đến nhà lúc ba giờ mười lăm phút,” tôi nói.
Anh ấy gật đầu. “Vậy thì…”
Chúng tôi không chắc làm thế nào mới là tốt nhất trong hoàn cảnh này. Đây cũng không phải là vấn đề cứ hỏi cư dân mạng là có câu trả lời. Làm thế nào để nói cho con biết về người bộ đã ngồi tù mười năm vì tội giết người? Thật khó khăn. Tất cả những gì tôi nói với Josh cho đến giờ là một người bạn cũ của mẹ sẽ đến ở nhà chúng ta một thời gian.
“Em sẽ chỉ nói rằng anh là một người bạn thôi,” tôi nói với anh ấy. “Chúng ta đã đồng ý như thế rồi, đúng không?”
Shane gật đầu. “Tôi chỉ muốn gặp thằng bé. Chúng ta có thể nói sự thật với con vào lúc thích hợp.”
“Đúng thế.”
“Tôi đang nghĩ là…” Anh ấy cắn thêm một miếng bánh mì kẹp thịt. “Có lẽ trên đường về, chúng ta có thể ghé qua đâu đó để tôi mua cho thằng bé một món quà, em nghĩ sao? Em nghĩ nó sẽ thích thứ gì?”
“Thằng bé thích bóng chày, nhưng giờ trời lạnh quá, không chơi được.” Tôi suy nghĩ trong một phút. “Nói thật, em thấy dạo này nó chỉ thích chơi Nintendo thôi.”
“Tôi có thể mua cho nó một bộ.”
“Nhưng đắt lắm.”
Shane giật mình. “Được thôi, có lẽ tôi có thể…”
“Shane.” Tôi với tay nắm lấy tay anh ấy, nhưng vào phút cuối, tôi rụt tay lại. “Đừng căng thẳng. Tất cả những gì anh phải làm là nói chuyện với thằng bé và có thể chơi vài ván Nintendo với nó. Thằng bé dễ tính lắm. Nó sẽ thích anh thôi.”
Shane cười ngượng ngùng. “Ừm, xin lỗi em, tôi căng thẳng quá, chuyện này rất quan trọng với tôi.”
“Em biết. Nhưng tin em đi, sẽ ổn thôi.”
Josh là một đứa trẻ dễ tính, và tôi chắc là thằng bé sẽ thích Shane. Cái khó là phải nói cho nó biết người đàn ông này thực sự là ai, và tại sao chúng tôi lại giấu giếm sự thật lâu như vậy. Chúng tôi có thể nói với nó bao nhiêu phần sự thật đây? Tôi không muốn nói dối thằng bé, nhưng nó mới mười tuổi. Tôi không biết liệu nó có thể tiếp nhận được toàn bộ sự thật không. Tôi nghĩ thôi đành tới đâu hay tới đó vậy.