Chương 45
Không xác định
45.
Về đến nhà tôi, điều đầu tiên Shane muốn làm là tắm. Khi tôi ra dấu đồng ý, anh ấy chạy thẳng lên phòng tắm ở tầng trên, ở trong đó hơn nửa tiếng rồi bước ra với vẻ ngoài như người vừa dành cả ngày ở spa.
“Đây là lần tắm tuyệt nhất của tôi trong mười năm qua,” Shane tuyên bố. “Tôi có thể chỉnh nhiệt độ nước theo ý muốn. Tôi có thể ở trong đó bao lâu tùy thích. Và tôi không phải khỏa thân khi đứng cạnh năm anh chàng khác.”
“Nghe tuyệt đấy,” tôi cười.
Anh ấy nhìn xuống đồng hồ. “Vậy là xe buýt sắp đến rồi, phải không?”
“Sắp rồi.” Tôi nghỉ làm một ngày và cũng cho bác Margie nghỉ buổi chiều. “Có lẽ xe sẽ đến trong mười phút nữa.”
“Được rồi…” Anh ấy cào bàn tay run rẩy qua mái tóc ẩm ướt, rồi nhìn xuống chiếc quần jean xanh của mình.
“Em nghĩ tôi mặc thế này ổn chứ?”
Cách anh ấy lo lắng thật đáng yêu. Tôi bước tới và đặt tay lên vai anh. Đây là lần đầu tiên tôi chạm vào Shane kể từ khi anh ra tù, và cảm giác thật tuyệt. “Đừng lo lắng. Thằng bé sẽ thích anh thôi. Em hứa mà.”
“Sao em biết được?”
“Bởi vì.” Tôi cười toe toét với anh. “Anh là một chàng trai dễ mến.”
Chung tôi nhìn nhau, và anh khẽ mỉm cười. Bây giờ, anh đã tắm rửa sạch sẽ và thay đồ, trông anh thật khác. Tôi đã quên mất Shane có thể hấp dẫn đến thế nào. Và tôi phải thừa nhận rằng mười năm trôi qua và anh ấy còn hấp dẫn hơn. Ngay cả vết sẹo trên trận chính tay tôi khâu cũng toát lên vẻ quyến rũ.
Tôi cũng nhận ra rằng anh ấy đã không ở bên một người phụ nữ nào trong hơn một thập kỷ. Và đêm nay, anh ấy sẽ ngủ trong phòng ngủ ngay cạnh phòng tôi.
Khoảnh khắc yên tĩnh giữa chúng tôi bị phá vỡ bởi tiếng chuông cửa reo. Là Josh. Xe buýt của trường đã đến.
Shane giật mình lùi lại, nhìn chằm chằm vào cửa trong khi giật mạnh cổ áo sơ mi. Tôi vội vã chạy đến và mở khóa cửa. Josh đang đứng ở lối vào với chiếc ba lô đeo trên một bên vai như thể đây là một ngày bình thường, chứ không phải ngày cậu bé sắp gặp bố mình lần đầu tiên.
“Chào mẹ,” thằng bé nói. “Con đói.”
“Josh.” Tôi liếc nhìn Shane đang đứng vặn xoắn hai bàn tay vào nhau. “Chúng ta có khách đến thăm. Đây là chú Shane.”
“Chào Josh,” Shane nói. “Rất vui được gặp cháu.”
Josh phớt lờ Shane và thả ba lô ngay giữa tiền sảnh. Thằng bé đã được dặn là phải để gọn vào một bên, nhưng nó vẫn luôn có thể để đúng chỗ khiến ai đó vấp ngã. “Con thậm chí còn chưa ăn trưa,” thằng bé than vãn. “Trưa nay ở trường ăn ravioli, và con chỉ được chia đúng năm cái. Năm cái, mẹ ơi!”
Tôi nhìn Shane, lo rằng anh sẽ buồn vì từ lúc về Josh chỉ nhắc đến chuyện ăn nhẹ, nhưng anh ấy không có vẻ gì là buồn bã. Shane mỉm cười và nhìn chằm chằm vào Josh như thể nhìn bao nhiêu cũng không thấy đủ.
“Được thôi,” tôi nói. “Con muốn ăn gì?”
“Con không biết. Chúng ta có gì?”
“Con biết chúng ta có gì mà!” Ôi trời, đôi khi nó thật biết cách thách thức lòng kiên nhẫn của tôi.
“Hồi nhỏ,” Shane lên tiếng, “chú rất thích bánh quy Ritz phết bơ đậu phộng. Mẹ chú làm món đó cho chú suốt.”
Josh nhìn Shane, cân nhắc lời đề nghị của anh ấy. Hai người họ trông giống nhau quá, khiến tôi rùng mình. Tôi tự hỏi liệu Josh có để ý không. Tôi chắc là Shane thì có.
“Cũng được,” Josh nói. “Con sẽ ăn món đó.”
May mắn thay, chúng tôi có cả bánh quy Ritz và bơ đậu phộng trong tủ - tôi cá là bác Margie cũng thường ăn vặt như vậy. Josh đi chơi Nintendo, trong khi Shane giúp tôi làm đồ ăn trong bếp. Tôi đặt bánh quy lên đĩa, và anh ấy phủ bơ đậu phộng lên trên. Đây không hẳn là công việc của hai người, nhưng nó cho chúng tôi cơ hội để nói chuyện.
“Xin lỗi anh, thằng bé hơi mất lịch sự,” tôi nói.
“Không hề.” Shane cười rạng rỡ với tôi. “Thằng bé thích gợi ý của tôi. Thật tuyệt. Ngoài ra…” Anh ấy hạ giọng. “Nó khiến tôi nhớ đến mình hồi bé.”
“Em biết, thằng bé trông rất giống anh.”
“Không chỉ vậy.” Anh liếc nhìn qua vai. “Có điều gì đó ở Josh. Tính cách của thằng bé. Con chỉ… khiến tôi nghĩ về bản thân mình khi ở độ tuổi đó.”
Tôi không muốn tỏ vẻ bất đồng với Shane, nhưng trong thâm tâm, tôi không hề nghĩ vậy. Josh không giống Shane. Tôi không biết nhiều về Shane trước khi chúng tôi bắt đầu hẹn hò, nhưng mọi người đều biết Shane Nelson là kiểu người tự do và tùy hứng. Josh không hề như vậy. Thằng bé nhút nhát, dịu dàng và chưa bao giờ gây rắc rối ở trường.
“Sao anh không ra chơi Nintendo với con?” Tôi gợi ý.
Mắt Shane sáng lên. “Được chứ?”
“Tất nhiên rồi. Tại sao không?”
“Hồi bé tôi cũng từng chơi ở nhà bạn…” Tất nhiên, gia đình Nelson không đủ tiền mua Nintendo. Họ còn phải chật vật mới trả nổi tiền điện. “Em nghĩ thằng bé muốn chơi cùng tôi chứ?”
“Chắc chắn.”
Tôi tự làm nốt món bánh quy Ritz phết bơ trong khi Shane ra phòng khách chơi cùng Josh. Tôi chỉ loáng thoáng thấy bóng dáng hai người, và chẳng nghe thấy họ đang nói chuyện gì với nhau, nhưng có vẻ như mọi chuyện đang diễn ra tốt đẹp. Shane nghiêng người về phía Josh, nói chuyện với thằng bé rồi ngồi xuống ghế sofa bên cạnh nó.
Sau mười năm, cuối cùng Josh cũng có thời gian ở bên bố ruột của mình. Tôi chỉ muốn cho thằng bé biết sự thật ngay lập tức.