Chương 46
Không xác định
46.
Trong khi Shane và Josh đang chơi Nintendo, điện thoại của tôi đổ chuông. Một số lạ.
Từ khi Tim bị bắt, tôi đã dần học cách không nghe điện thoại của số lạ gọi đến. Phần lớn ở đầu dây bên kia là các phóng viên, những người tuyệt vọng muốn tôi kể lại trải nghiệm cách đây mười một năm và mấy tháng vừa rồi. Họ đã đề nghị trả cho tôi một khoản tiền lớn đến choáng váng, nhưng tôi luôn từ chối. Làm chứng tại phiên tòa xét xử Tim đã đủ tệ rồi. Tôi không muốn sống lại ký ức đó với một đám phóng viên rồi thấy câu chuyện của mình bị bôi nhọ khắp các bản tin và báo mạng. Chưa kể đến việc điều đó sẽ càng dễ khiến Josh phát hiện ra sự thật.
Và rồi cả những kẻ ghét tôi. Những người tức giận với tôi vì đã đẩy một người đàn ông vô tội vào tù. Vì đã yêu một người đàn ông hóa ra lại là kẻ giết người. Tôi đã phải đổi địa chỉ email vì hộp thư của tôi tràn ngập những tin nhắn tức giận và thậm chí là đe dọa mỗi ngày. Tôi cũng đã đổi số điện thoại, nhưng hình như cũng không có ích gì mấy. Nếu ai đó thực sự muốn tìm, thì họ sẽ luôn có cách.
Nhưng thời gian đã trôi qua đủ lâu rồi. Đã có khoảng một trăm tin tức khác kể từ khi Tim bị bắt, và công chúng thì chẳng nhớ gì được lâu. Các phóng viên không còn hứng thú với câu chuyện của tôi nữa. Tôi đã là tin tức của ngày hôm qua, và tôi thích như vậy hơn.
Vì vậy, giờ việc trả lời điện thoại cũng không có gì đáng ngại nữa.
Tôi nhấp vào nút màu xanh lá cây để nhận cuộc gọi khi tôi ngồi vào bàn bếp. “Xin chào?”
“Brooke?”
Đó là giọng phụ nữ. Giọng nói của một người phụ nữ lớn tuổi, khoảng bằng tuổi mẹ tôi, nhưng tôi không nhận ra là ai. “Vâng.” Tôi nói.
“Brooke, bác là Barbara Reese đây.”
Tôi rùng mình, ước gì mình đã không nghe máy. Barbara Reese đã để lại vài tin nhắn trong hộp thư thoại của tôi từ khi Tim mới bị bắt, nhưng tôi không trả lời bất kỳ tin nhắn nào. Bà ấy rất muốn nói chuyện với tôi, điều đó cũng dễ hiểu thôi, vì tôi đã làm chứng chống lại đứa con trai duy nhất của bà ấy tại phiên tòa xét xử anh ta. Và đó là lý do tại sao tôi không thể nói chuyện với bà ấy.
“Bác Reese,” tôi bắt đầu. “Cháu không thể…”
“Làm ơn đừng cúp máy, Brooke.” Giọng bà ấy nghẹn ngào. Mặc dù vài tháng qua đã rất khó khăn với tôi, nhưng tôi chắc chắn rằng chúng còn tệ hơn đối với bà ấy. “Làm ơn. Bác thực sự cần nói chuyện với cháu.”
Tôi muốn cúp máy, nhưng tôi không thể làm vậy. Sự thật là, hồi còn bé tôi thực sự thích bà ấy. Một nửa thời thơ ấu của tôi diễn ra ở nhà Tim, và Barbara Reese tốt bụng hơn mẹ tôi rất nhiều. Bác ấy luôn có đồ ăn nhẹ ngon hơn ở nhà tôi, hai bác làm những chiếc bánh mì kẹp thịt ngon nhất trên đời, và luôn nói chuyện dịu dàng với tôi. Chưa kể khi mẹ tôi bắt gặp Tim và tôi đang khóa môi (chúng tôi luyện tập mà thôi!) hồi cấp Hai, bác ấy đã cố gắng hết sức để giảm nhẹ sự việc và xoa dịu người mẹ đang điên tiết của tôi. Tôi luôn ghen tị với Tim vì có người mẹ như thế.
“Cháu xin lỗi,” tôi nói, “nhưng chúng ta không có gì để nói cả.”
Tôi kéo điện thoại ra khỏi tai, nhưng tôi dừng lại khi nghe tiếng bác Reese hét lên, “Làm ơn đừng cúp máy, Brooke! Làm ơn hãy nghe bác nói!”
Tôi thở dài. “Không có gì để nói cả bác ạ. Cháu… Cháu đã nhìn thấy một xác chết trong tầng hầm nhà Tim. Cháu xin lỗi. Cháu biết chuyện này thật khó tin. Cháu cũng không bao giờ nghĩ Tim sẽ làm thế.”
“Thằng bé không đời nào làm thế!” Bà Reese đã mất bình tĩnh. “Brooke, bác hiểu thằng bé hơn bất kỳ ai. Cháu thực sự tin rằng thằng bé đã giết cô gái đó sao?”
“Xác chết ở trong tầng hầm của anh ta.”
“Vậy thì hẳn là có người khác đã để nó ở đó!”
Tôi cảm thấy buồn không tả xiết. Bà ấy không tin điều đó vì bà ấy đâu phải là người bị kẹt dưới hầm rượu nơi một cô gái đã chết được quấn trong tấm bạt, đang thối rữa trên sàn tầng hầm. Bà ấy không thấy vẻ hoảng loạn trên khuôn mặt Tim khi cảnh sát đi xuống tầng hầm. Cứ nghĩ phải mất rất nhiều thời gian tôi mới tin rằng người bạn thân của tôi là một kẻ giết người hàng loạt, nhưng đêm đó tôi đã không nghi ngờ gì nữa.
Đúng lúc đó, Shane bước vào bếp để lấy nước. Anh đã rót đầy cốc, nhưng khi nhận ra tôi đang nghe điện thoại và bắt gặp biểu cảm trên khuôn mặt tôi, anh ấy nhướn mày nhìn tôi và khẽ hỏi, “Ai vậy?”
“Xin cháu hãy nói chuyện với Tim,” bà Reese nài nỉ. “Nếu nói chuyện với nó xong và cháu vẫn tin rằng nó đã làm những điều khủng khiếp đó…”
“Cháu sẽ không vào thăm Tim. Chuyện này không cần bàn luận. “Cháu xin lỗi, bác Reese.”
Lông mày của Shane nhướn lên khi nghe đến hai từ ‘bác Reese’. Anh đứng đó, một tay cầm chặt cốc nước, lắng nghe cuộc trò chuyện của tôi.
“Cháu phải làm thế, Brooke!” Bà Reese kêu lên. “Tất cả những chuyện này xảy ra là vì cháu, cháu không hiểu sao? Hãy cho Tim một cơ hội để giải thích. Cháu phải…”
Trước khi bà Reese kịp nói hết câu, Shane đã giật lấy điện thoại từ tay tôi. Anh áp điện thoại vào tai, lắng nghe một giây, rồi hắng giọng thật to.
“Bà Reese,” anh nói bằng giọng chắc nịch. “Tôi là Shane Nelson. Bà hãy để Brooke yên. Đừng gọi đến số này nữa.”
Nói xong, Shane nhấn mạnh vào nút màu đỏ trên điện thoại, rồi ném nó lên quầy bếp. “Bà ta hơi trơ tráo đấy,” anh lẩm bẩm.
“Công bằng mà nói thì,” tôi nhìn anh, “mẹ anh cũng gọi cho em khi anh đang bị xét xử và nói khá giống những điều bác ấy vừa nói.”
“Đúng vậy, nhưng tôi vô tội.”
“Em chắc là mẹ của Tim cũng nghĩ rằng anh ta vô tội.”
“Ôi, xin em đấy.” Bây giờ tôi đã cúp máy, anh ấy cầm cốc nước đầy của mình lên uống một ngụm. “Bà ấy biết sự thật. Làm sao bà ấy có thể không biết được? Dù sao thì bà ấy cũng là người đã nuôi cậu ta trưởng thành mà. Em không nghĩ là nếu Josh là kẻ giết người, thì em cũng sẽ biết điều đó sao?”
Thật buồn cười khi tôi luôn để ý đến những khuynh hướng bệnh hoạn của con trai mình vì tôi tin rằng bố của Josh là kẻ giết người. Nếu thằng bé có biểu hiện gì, tôi sẽ nhảy dựng lên ngay. Nhưng Josh là một cậu bé ngoan. Dù vậy, trẻ con lớn lên rồi sẽ khác. Liệu đến khi nó ba mươi tuổi tôi còn có thể hiểu nó như năm nó mười tuổi nữa không?
“Em không biết nữa,” cuối cùng tôi nói.
Anh ấy đảo mắt. “Đừng ngây thơ thế, Brooke. Mẹ của Tim không muốn biết sự thật. Bà ấy chỉ muốn cứu con trai mình thoát tội mà thôi. Em không thể để điều đó xảy ra được.”
Tất nhiên là anh ấy đúng. Barbara Reese sẽ làm mọi cách để con trai bà ấy được trắng án. Nhưng chỉ thuyết phục tôi không thôi thì còn lâu mới đủ.