Chương 47
Không xác định
47.
Sau một ngày căng thẳng, tôi thậm chí không thể nghĩ đến việc nấu bữa tối. Thay vào đó, chúng tôi gọi một chiếc pizza. Khoảnh khắc khi Shane và Josh phát hiện ra cả hai đều thích pepperoni trên pizza thật dễ thương, và tôi thề là lúc ấy trông Shane như sắp khóc.
Cuộc trò chuyện trong bữa tối diễn ra rất tự nhiên và vui vẻ. Tôi đã quên mất Shane có thể lôi cuốn như thế nào, và mặc dù có lúc anh ấy tỏ ra hơi nhiệt tình quá, Josh dường như không để ý. Josh đã chán nản buồn bã từ khi Tim bị bắt, và đây là một trong những bữa tối tuyệt vời nhất mà chúng tôi có kể từ đêm đó.
Sau khi Josh lên lầu để làm bài tập về nhà, Shane vẫn ở lại bàn bếp, mỉm cười một mình.
“Sao vậy?” Tôi nói.
“Thằng bé là một đứa trẻ ngoan,” anh nói.
“Đúng vậy. Josh rất ngoan.”
“Con cũng có vẻ cũng thông minh nữa.” Anh nghiêng đầu. “Giỏi thể thao chứ?”
“Rất giỏi. Anh phải xem nó đánh bóng chày.”
Anh mở to mắt. “Tôi có thể sao?”
“À, không phải bây giờ. Nhưng khi thời tiết tốt hơn thì được. Giải Thiếu nhi của con sẽ bắt đầu vào mùa xuân. Anh có thể đến xem các trận đấu của thằng bé, em chắc chắn là con sẽ rất thích.”
Tôi chưa bao giờ thấy khuôn mặt nào sáng bừng lên trước viễn cảnh được tham dự một trận bóng chày khá nhàm chán của trẻ con như thế.
“Cảm ơn, Brooke,” anh ấy nói.
“Vì điều gì?”
“Vì đã nuôi dạy con trai chúng ta rất tốt.”
Tôi liếc nhanh về phía cầu thang. “Anh nói khẽ thôi. Tường ở đây mỏng lắm.”
“À, phải. Tôi xin lỗi!” Shane hắng giọng. “Dù sao thì, tôi chỉ muốn nói rằng tôi rất cảm kích vì em đã cho tôi ở đây, tôi sẽ không làm phiền em thêm nữa.”
Tôi chớp mắt nhìn anh ấy. “Anh đang nói gì vậy?”
“Ồ.” Anh ấy nhún vai. “Tôi quên không nói với em. Tôi đã được luật sư thông báo, mẹ viết di chúc để lại ngôi nhà ở nông trại cho tôi. Vì vậy, sau khi dọn dẹp xong, tôi có thể sống ở đó. Tôi nghĩ mai tôi sẽ qua xem thử.”
Ngôi nhà ở nông trại. Nơi mọi chuyện đã xảy ra. Vụ thảm sát đó.
“Sao anh lại muốn sống ở đó?” Tôi nói. “Sau mọi chuyện đã xảy ra…”
Anh nhướn mày nhìn tôi. “Tôi đã ở trong ngôi nhà đó suốt mười tám năm, Brooke. Và thành thật mà nói, tôi không có nhiều lựa chọn.”
“Anh có thể ở đây bao lâu tùy thích.”
“Tôi không muốn làm phiền em.”
“Anh không phiền em.”
Anh nhìn chiếc đĩa dính đầy mỡ pizza trước mặt. “Tôi rất cảm kích lòng hào phóng của em, nhưng đây không phải nhà tôi. Tôi cũng cần có một nơi chốn của mình. Em hiểu mà, đúng không?”
Tôi hiểu chứ, nhưng tôi không thích. Dạo này, ngôi nhà ở nông trại đó lại xuất hiện trong những cơn ác mộng của tôi. Tôi không thể tưởng tượng nổi làm sao mà anh ấy lại muốn sống ở đó. Nghĩ đến việc đến gần đó thôi cũng đã khiến tôi phát ốm rồi.
“Nếu đó là điều anh muốn,” cuối cùng tôi nói.
Chỉ cần đừng yêu cầu tôi đến thăm.
Chúng tôi dọn dẹp mọi thứ sau bữa tối, và tôi lên lầu với Shane để lấy đồ cho phòng ngủ của khách. Tôi cũng lấy cho anh ấy một chiếc chăn nữa, vì tuyết đã bắt đầu rơi và căn phòng có vẻ hơi lạnh. Anh ấy khăng khăng rằng mình có thể tự trải giường, vì vậy tôi sẽ để anh ấy làm trong khi tôi sang với Josh.
Josh đã làm xong bài tập về nhà và đang im lặng đọc sách trên giường. Thằng bé đặt quyển sách xuống khi thấy tôi bước vào.
“Con đã đánh răng rồi,” thằng bé nói với tôi.
Tôi ngồi xuống mép giường. Trong năm năm đầu đời của Josh, hai chúng tôi đã ngủ chung giường vì đành phải vậy. (Quá tuyệt vời cho đời sống tình cảm của tôi.) Và bây giờ thằng bé đã có phòng riêng.
“Ngoan quá. Bài tập về nhà con cũng làm hết rồi chứ?”
“Vâng.” Thằng bé do dự rồi nói tiếp. “Mẹ ơi?”
“Sao?”
“Tại sao chú Shane đó lại ở với chúng ta?”
“Chú ấy là bạn cũ của mẹ.” Lời nói dối ngày càng trơn tru hơn. “Chú ấy chỉ ở lại vài đêm thôi. Tại sao con lại hỏi thế?”
Josh nhún đôi vai gầy gò. “Không sao cả ạ.”
“Con không thích chú ấy à?”
Thằng bé ngập ngừng và lòng tôi chùng xuống. Josh thích tất cả mọi người. Mặc dù tôi nghĩ rằng thằng bé và Shane có lẽ không thể thân thiết ngay lập tức, nhưng tôi chưa bao giờ nghĩ rằng Josh sẽ không thích anh ấy.
“Chú ấy cũng được ạ,” Josh cẩn thận nói.
“Chú ấy cư xử hẹp hòi với con à?”
“Không ạ.”
“Con không thích điều gì ở chú ấy sao?”
“Con không.” Nhưng một lần nữa, lại sự ngập ngừng đó. Thằng bé có chuyện giấu tôi, và điều đó khiến tôi phát điên vì tôi không thể khiến nó kể chuyện đó với mình.
Tôi không biết Shane đã làm gì sai. Tôi đã để mắt đến họ hầu như suốt thời gian kể từ khi Josh về nhà. Shane rất tốt với thằng bé, mặc dù anh ấy không có chút kinh nghiệm nào với trẻ con. Ý tôi là, Tim là một giáo viên. Đó là công việc kiếm sống của anh ta. Rõ ràng, anh ta giỏi kết bạn với một cậu bé mười tuổi hơn là một anh chàng đã dành mười năm cuộc đời trong tù.
“Chú ấy sẽ ở lại bao lâu ạ?” Josh hỏi.
“Mẹ vừa bảo con đấy, không lâu lắm. Có thể là vài đêm thôi.”
Có phải tôi tưởng tượng không, nhưng sao Josh trông lại có vẻ nhẹ nhõm nhỉ?
Tôi không biết Josh có ác cảm gì với Shane, nhưng tôi sẽ không tiết lộ với Shane bất kỳ điều gì trong cuộc trò chuyện vừa rồi. Anh ấy sẽ suy sụp mất. Tôi phải giả vờ là Josh nghĩ anh ấy tuyệt vời.
Khi tôi vào phòng ngủ dành cho khách, Shane vừa mới trải xong tấm ga giường mới. Anh ấy đang giũ chăn, nhưng đặt nó xuống khi nhìn thấy tôi. “Chào,” anh ấy nói.
“Chào.”
“Ừm thì.” Anh ấy xoa xoa vết sẹo trên trán. “Josh có nói gì về tôi không?”
Tôi không thể nói rằng Josh có vẻ vui khi nghĩ rằng anh sẽ không ở lại lâu. “Thằng bé thích anh.”
Đây là điều nên nói. Một nụ cười nở trên môi Shane. “Thật tuyệt. Em biết không, tôi đang nghĩ, có lẽ lúc tôi có việc làm rồi, tôi có thể tới đây khi Josh đi học về mỗi ngày và trông nom thằng bé cho em.”
“Ồ…” Tôi tránh mắt Shane. “Ồ, vấn đề là, em đã có bác giúp việc đến mỗi ngày, nên là…”
“Nhưng tôi trông con thì sẽ giúp em tiết kiệm tiền. Và tôi thì được dành thời gian bên con.”
“Vậy để em tính xem nhé,” tôi nói, mặc dù tôi sẽ không làm vậy. Không đời nào tôi cho bác Margie nghỉ việc, đặc biệt là khi Josh có vẻ không thích Shane lắm. “À, có vài bộ quần áo mà anh có thể mặc, em để trong ngăn kéo trên cùng ở đằng kia.”
Shane mở ngăn kéo trên cùng của tủ quần áo cạnh giường. Anh ấy lấy ra một chiếc áo phông nam, giờ tôi mới nhận ra nó có chữ Syracuse ở mặt trước. Đó là trường đại học của Tim, và nhìn vẻ mặt của Shane thì tôi biết anh ấy biết điều đó.
“Đây là quần áo của Tim à?”
“A… phải” tôi thừa nhận. “Nó ở trong nhà nên…”
Shane vứt chiếc áo phông xuống với vẻ ghê tởm. “Tuyệt.”
“Xin lỗi.” Giờ thì tôi mới nhận ra điều này ngớ ngẩn đến thế nào. Nhưng trước đó thì có vẻ nó không phải là một ý tưởng tồi. Ý tôi là, chỉ là quần áo thôi mà. “Mai em sẽ lấy cho anh thứ khác.”
Anh ấy thở dài và ngồi phịch xuống mép giường. “Không sao, ổn mà. Tôi không thể kén chọn. Và dù sao thì chúng cũng chỉ là quần áo thôi.”
“Em đã giặt sạch rồi,” tôi lẩm bẩm.
Shan cúi mặt xuống. “Ra nông nỗi này là lỗi của tôi. Giá như tôi bảo vệ em tốt hơn vào đêm đó…”
“Anh đã cố cảnh báo em rồi.”
“Tôi đã…” Shane ngước mắt lên. “Tôi phát điên khi biết anh ta lợi dụng em kể từ khi em đến đây. Tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho bản thân vì đã để chuyện đó xảy ra.”
Tôi ngồi xuống giường, ngay bên cạnh anh. “Không phải lỗi của anh. Lúc đó anh đang phải chịu án mà. Dù sao thì cuối cùng mọi chuyện cũng ổn thỏa rồi.” Tôi nhẹ nhàng đặt một tay lên tay anh. “Em mừng vì giờ anh đã được ra tù.”
Shane cười. “Tôi cũng vậy.”
Anh nhìn xuống tay tôi đang nắm tay anh, rồi anh lại ngước nhìn tôi. Nỗi khao khát trên khuôn mặt ấy không thể nhầm lẫn được. Tôi cho rằng mình không nên ngạc nhiên. Người đàn ông này đã ở tù suốt mười năm và thậm chí còn không chạm vào một người phụ nữ nào trong suốt thời gian đó.
Và Shane vẫn rất hấp dẫn. Tôi từng ngất ngây khi nhìn anh chạy qua sân bóng, và giờ anh ấy thậm chí còn quyến rũ hơn khi đã lớn tuổi. Anh ấy vạm vỡ hơn hồi trung học - chắc hẳn đã phải tập luyện rất nhiều trong tù. Thật khó để cưỡng lại anh ấy.
Nhưng tôi không thể làm thế. Và tôi nên bỏ tay mình ra khỏi tay anh ấy. Bây giờ.
Khi nhận ra tôi có ý khước từ, anh ấy nhìn đi chỗ khác. “Chết tiệt, xin lỗi em.”
Tôi cố gắng giữ giọng nói bình tĩnh. “Không sao đâu.”
“Tôi không muốn làm em khó chịu chút nào,” Shane nói. “Tôi không nói dối đâu. Khi tôi nhìn em, tôi muốn… nhưng dù sao thì đây là vấn đề của tôi thôi. Không phải của em. Tôi hứa với em, tôi sẽ là một quý ông hoàn hảo trong thời gian ở đây.”
“Cảm ơn anh.” Tôi mỉm cười với anh ấy. “Và chắc chắn cuộc sống tình yêu của anh sẽ không có vấn đề gì đâu. Anh vẫn nóng bỏng lắm.”
Shane cười. “Thế à? Thế thì tốt quá.”
“Đấy là em nghĩ vậy. Em nghĩ anh sẽ không gặp khó khăn gì khi tìm một người phụ nữ để bù đắp cho khoảng thời gian đã mất đâu.”
“Chà, tôi đâu muốn một người phụ nữ ngẫu nhiên nào đó ở quán bar mà tôi không có hứng thú gì chứ.” Anh ấy cắn môi dưới. “Ý tôi là, đúng vậy, đã lâu lắm rồi. Nhưng tôi vẫn muốn ở bên người mà tôi yêu. Một người quan trọng với tôi.”
“Shane…”
“Giống như mẹ của con trai tôi…”
Những lời anh ấy nói khiến lòng tôi dao động. Mẹ của con trai tôi. Với tôi, Shane có thứ mà không ai khác có được. Anh ấy là bố ruột của Josh. Sau ngần ấy năm, anh ấy là người đàn ông duy nhất có thể khiến gia đình này trở nên trọn vẹn. Anh ấy muốn ở đây với tôi, và con trai chúng tôi sẽ không bao giờ bị trở thành ưu tiên thứ hai như tôi lo lắng khi kết hôn với bất kỳ người đàn ông nào khác.
“Brooke?” anh ấy nói. Đôi mắt tràn ngập ham muốn cháy bỏng.
“Đó là điều anh nên có,” tôi nói. “Anh không cần phải thỏa hiệp. Anh đã có nó rồi.”
Và rồi anh ấy cúi xuống hôn tôi, tôi để yên.