Chương 49
Không xác định
49.
Shane ghi điểm cao với những chiếc bánh kếp tự làm. Josh ăn khoảng tám chiếc, và miệng vẫn đang nhồm nhoàm đầy bánh, thằng bé tuyên bố chúng là “những chiếc bánh kếp ngon nhất từ trước đến nay.” Shane trông vui đến không thể vui hơn khi nghe được điều đó.
“Anh có thể lấy một số đồ dùng vệ sinh để mang ra trang trại không?” Shane hỏi khi đang dọn thức ăn trên bàn.
“Được thôi.” Tôi không muốn nói với anh ấy rằng tôi đã hy vọng anh ấy đổi ý.
“Cảm ơn em rất nhiều vì đã làm điều này, Brooke.”
Anh ấy đặt một tay lên vai tôi và bóp nhẹ. Tôi khẽ tránh, vì Josh vẫn còn ở bàn. Đúng, đêm qua chúng tôi đã ngủ với nhau, nhưng anh ấy không hiểu rằng chúng tôi phải cẩn thận với những gì thể hiện trước mặt cậu con trai mười tuổi của mình sao?
Quả nhiên, mắt Josh mở to một chút khi nhìn thấy Shane đặt tay lên vai tôi. Nhưng thằng bé không nói gì cả.
“Vậy khi nào chúng ta có thể đi?” Shane hỏi.
“Đi đâu thế ạ?” Josh lên tiếng.
Shane ngồi xuống chiếc ghế ở bàn bếp. “Mẹ cháu và chú sẽ đến một trang trại rất tuyệt vời ở bên kia thị trấn. Rất lâu về trước chú đã từng sống ở đó.”
“Ồ,” Josh nói. “Tuyệt ạ.”
“Cháu có muốn đi không?” Shane hỏi.
Tôi hít một hơi. Tôi đã nghĩ Josh sẽ muốn ở nhà trong khi tôi lái xe đưa Shane đến trang trại. Nhưng thật bất ngờ, Josh gật đầu một cách nhiệt tình. “Được ạ!”
“Ồ, cưng à,” tôi nói nhanh. “Con không cần phải đi cùng mẹ với chú đâu. Sẽ rất chán. Mẹ còn chẳng vào trong nhà nữa cơ.”
“Nhưng con muốn đi mà.” Josh bĩu môi.
Chắc đây sẽ là một chuyến picnic gia đình mất thôi. Shane ra ngoài để xúc tuyết trên lối đi, và tôi lấy đồ dùng vệ sinh từ trong nhà mang ra xe.
Tôi không biết phải mang theo những gì, và tôi lo rằng toàn bộ ngôi nhà ở trong tình trạng mất vệ sinh không thể tả. Không có thảm, vì vậy tôi không cần đến máy hút bụi. Tôi mang theo cây lau nhà và xô, rất nhiều nước tẩy rửa, vài cái giẻ lau và hai cuộn khăn giấy. Vụ dọn dẹp này sẽ không dễ cho Shane đâu.
Sau khi chuẩn bị đủ đồ dùng, tôi lấy chìa khóa xe để ném mọi thứ vào cốp. Tôi để chìa khóa trên giá sách nhỏ ngay cạnh lối vào nhà, ngăn thứ tư tính từ trên xuống, ngay trước cuốn từ điển Webster. Mọi thứ vẫn như cũ, ngoại trừ việc khi tôi với lấy chìa khóa, chúng không ở đó.
Chìa khóa của tôi đâu?
Một tích tắc sau, tôi phát hiện ra chìa khóa trên ngăn thứ ba. Ở cùng vị trí mà tôi thường để chúng, nhưng ở ngăn trên. Tôi cầm chìa khóa trong tay, nhìn chúng như thể nhìn một manh mối nào đó.
Tôi chắc chắn rằng mình đã để chìa khóa trên ngăn thứ tư. Tôi để chúng ở đó mỗi ngày khi tôi về nhà từ cửa hàng hoặc phòng khám hoặc từ bất cứ nơi nào. Nó như hành động vô thức vậy. Tôi làm điều đó mà thậm chí không nghĩ về nó. Vì vậy, mặc dù không nhớ mình đã để chìa khóa trên kệ, nhưng tôi chắc chắn rằng mình đã làm như vậy.
Tất nhiên, khi tôi về nhà hôm qua, có rất nhiều chuyện xảy ra. Tôi đã đưa bố của con trai tôi về nhà, một người đàn ông đã ngồi tù gần mười năm qua. Tâm trí tôi có quá nhiều thứ để suy nghĩ.
Nếu có lúc nào đó tôi lỡ để chìa khóa sai chỗ, thì đó là ngày hôm qua.
Tuy nhiên, tôi vẫn còn thấy lấn cấn. Khi tỉnh giấc lúc nửa đêm qua, tôi chắc chắn rằng mình đã nghe thấy tiếng động cơ ô tô ngay bên ngoài cửa sổ. Và bây giờ chìa khóa của tôi lại ở một vị trí khác mà tôi thường để. Biết thế đêm qua tôi phải xuống kiểm tra xe ngay. Nếu ai đó sử dụng xe của tôi, chắc chắn sẽ có tuyết trên đó. Nhưng giờ thì muộn quá rồi. Tuyết đã tan hết.
Cánh cửa trước mở toang và Shane bước vào nhà, đôi găng tay phủ đầy tuyết.
Anh đặt chiếc xẻng ở góc cửa và mỉm cười với tôi. “Em đã mang theo mọi thứ chúng ta cần chưa?”
Thật ngớ ngẩn. Có lẽ, chính tay tôi đã để chìa khóa sai chỗ. Tôi có quá nhiều chuyện bận tâm trong đầu rồi, không nên tự làm mình phát điên vì cứ đào sâu chuyện này. Và dù sao thì, nếu Shane đã lái xe đi đâu đó đêm qua thì sao? Đấy là chuyện tệ nhất à? Có lẽ, anh ấy chỉ muốn biết cảm giác được cầm lái trở lại sau ngần ấy năm mà thôi. Tôi không thể trách anh ấy được.
“Vâng,” tôi nói. “Em đã lấy đủ đồ rồi.”
Mười lăm phút sau, chúng tôi đã chất hết đồ dùng cần thiết lên chiếc Toyota, và lên đường khi Shane ngồi ở ghế hành khách và Josh ngồi phía sau tôi. Tôi có cảm giác buồn nôn khủng khiếp khi bắt đầu nhập vào làn đường, nhưng tôi đã hứa với Shane. Tôi không thể nuốt lời được.
“Em biết đường đến đó chứ?” Anh ấy hỏi.
“Biết,” tôi xẵng giọng đáp.
Anh ấy im lặng một lúc. “Em ổn chứ?”
Không, tôi không ổn. Chúng tôi đang lái xe đến ngôi nhà nơi tôi suýt bị giết cách đây mười một năm. Không có gì trong chuyện này là ổn cả. Nhưng tôi không thể nói như vậy trước mặt con trai mình.
“Em ổn.”
“Rất cảm ơn em vì đã giúp anh đến mức này.”
“Ừm.”
Dường như Shane nhận ra rằng tôi không muốn nói về chuyện này nữa, nên anh ấy im lặng và ngả người ra sau ghế. Đường đã được dọn sạch vào buổi sáng, vì vậy mặc dù xe tôi không có hệ thống dẫn động bốn bánh, nhưng quãng đường ra khỏi Raker cũng không quá tệ. Phải đến khi tôi rẽ vào con đường nhỏ dẫn vào trang trại thì đường mới hơi trơn. Dù tuyết đã được dọn nhưng tình hình không được tốt lắm, và vì nhiệt độ dưới mức đóng băng nên rất nhiều tuyết đã biến thành băng.
“Chúa ơi,” Shane lẩm bẩm khi chiếc xe trượt sang một bên. “Cẩn thận nhé, Brooke. Em không biết lái xe trên tuyết sao?”
Không giỏi lắm. Hồi ở Queens tôi không có xe hơi, tôi chỉ đi xe buýt đến nơi tôi cần đến.
Chiếc Toyota này là chiếc xe đầu tiên tôi sở hữu và đây là mùa đông đầu tiên nó và tôi phải đối mặt với tình trạng tuyết rơi nghiêm trọng.
“Có lẽ lúc nào đó anh dạy em một chút cũng được,” tôi nói.
“Ừ, có lẽ.”
Tôi lái xe chậm rãi trên đoạn đường còn lại đến trang trại với tốc độ chắc chưa đến mười dặm một giờ. Cuối cùng, ngôi nhà hiện ra trước mắt.
Mười một năm trước, nó đã trông rất tệ hại rồi, và bây giờ nó trông còn tệ hơn. Lớp sơn đỏ đã gần như biến mất, ngoại trừ một vài mảng nhỏ phai màu, và các bậc thang lên cửa trước sắp sụp xuống đến nơi. Mái nhà phủ đầy tuyết, và có vẻ như ít nhất là nó vẫn còn trụ được, nhưng tôi cá là cũng có rất nhiều hư hại bên trong. Ngôi nhà này đâu chỉ cần sửa chỗ này chỗ kia.
Shane đang nhìn chằm chằm vào ngôi nhà cũ của mình, hai tay chống lên đầu gối. Tôi không thể đọc được suy nghĩ của anh ấy cho đến khi anh thốt lên, “Nhìn kìa! Đó là chiếc Chevy của anh!”
Quả nhiên, chiếc xe cũ của Shane vẫn đỗ bên ngoài ngôi nhà, bị phủ một lớp tuyết dày nhưng vẫn có thể nhận ra. Tôi chắc rằng chiếc xe cũng như ngôi nhà, sửa mệt hơi mới về mức dùng được. Tôi dừng xe bên cạnh chiếc Chevy, hy vọng rằng tôi vẫn có thể lùi xe ra. Chiếc Toyota không giỏi lùi trong vùng tuyết phủ.
“Đây là nơi chú từng sống đó, Josh,” Shane nói với thằng bé.
“Trông giống như một ngôi nhà ma ám vậy.” Josh nhận xét.
Shane nháy mắt với tôi. “Có thể là vậy.”
Tôi sẽ không ngạc nhiên. Rốt cuộc, có ba người đã chết ở đây. Dường như Shane không cảm nhận được sự nghiêm trọng của chuyện đó. Trên thực tế, Shane có vẻ còn đang vui phơi phới. “Này,” Shane nói với Josh, “cháu có muốn vào bên trong không?”
“Được ạ!”
Tôi mở miệng định phản đối, nhưng Shane và Josh đã trèo ra khỏi xe. Lúc này tôi giận Shane đến mức muốn hét lên. Chúng tôi đã thỏa thuận rồi. Tôi đã nói rằng tôi sẽ thả anh ấy ở đây rồi đi. Nhưng nếu Josh đã vào nhà, rõ ràng là tôi không thể đi được. Vì vậy, tôi không còn lựa chọn nào khác ngoài việc vội vã đuổi theo họ.
Tôi hét lên bảo Shane cẩn thận với những bậc thang, nhưng không cần phải nhắc, Shane đã giúp Josh lên bốn bậc cầu thang đến cửa trước, không để thằng bé bị trượt chân hay ngã. Tôi đi theo sau, bám chặt vào lan can để không bị trượt khỏi các bậc thềm đang đóng băng. Shane lục túi tìm chìa khóa, rồi nhét chìa khóa vào cửa trước. Khi cánh cửa mở ra, một cảm giác déjà vu khó chịu dâng lên khắp người tôi, ký ức từ hồi Shane với tôi còn hẹn hò và anh ấy đã đưa tôi về đây vài lần.
“Shane.” Tôi gọi.
“Ta đi xem qua một chút thôi nhé,” anh ấy nói.
Shane phải chật vật mới mở được cửa, gỗ đã mối mọt và mục nát, và toàn bộ mặt trước của ngôi nhà bị phủ trong băng tuyết. Anh ấy phải dùng hết sức lực để đẩy cửa, và cuối cùng nó cũng bật mở. Và rồi, tôi cũng không tin nổi vào chính mình, chúng tôi bước vào trong.
Bên trong ngôi nhà cũng lạnh như bên ngoài. Không có điện, nhưng vì là ban ngày nên không tối như buổi đêm định mệnh của mười một năm trước. Trần nhà đầy mạng nhện, tất cả đồ đạc đều phủ một lớp bụi dày. Mùi sương giá và nấm mốc lan tỏa trong không khí.
Ít nhất thì vẫn tốt hơn mùi gỗ đàn hương.
“Trời ạ.” Shane nhìn quanh. “Nơi này chắc chắn đã từng có những ngày tươi đẹp hơn.”
Ánh mắt tôi hướng về khu vực trước cầu thang. Đó là nơi chuyện ấy xảy ra. Đó là nơi Tim cố siết cổ tôi bằng chính sợi dây chuyền anh ta tặng tôi.
Josh lướt ngón tay dọc theo ghế sofa rồi giơ đầu ngón tay lên, đen kịt.
“Mẹ nhìn này!”
“Đúng rồi, bẩn lắm.”
“Ghế sofa thì vô vọng rồi,” Shane nói. “Nhưng anh có thể lau sàn nhà. Và bếp nữa…”
Anh ấy nhìn tôi đầy hy vọng. Anh ấy muốn tôi giúp. Anh ấy cần tôi giúp. Anh ấy sẽ mất cả quãng đời còn lại nếu tự mình lau dọn nơi này. Và giờ tôi đã vào trong nhà và cơn hoảng loạn cũng sắp biến mất. Có lẽ, mọi chuyện không tệ như tôi nghĩ. Có lẽ, cuối cùng tôi cũng vượt qua được chuyện đã xảy ra ở đây đêm đó.
Có lẽ, nó sẽ giúp tôi chữa lành.
“Được rồi, chúng ta có thể ở đây vài giờ,” tôi nói. “Và chỉ vậy thôi nhé.”
Shane gật đầu háo hức. “Cảm ơn em rất nhiều, Brooke.”
“Được rồi,” tôi nói. “Ra lấy đồ vệ sinh thôi.”