Chương 50
Không xác định
50.
Cả ba chúng tôi cùng nhau dọn dẹp như một gia đình thực sự.
Ngay cả Josh cũng tham gia. Thằng bé ghét dọn phòng, nhưng việc dọn dẹp ở đây giống như một cuộc phiêu lưu hơn. Bạn không biết mình sẽ tìm thấy thứ kinh tởm nào ở khắp mọi ngóc ngách. Ví dụ, trong cái thùng rác rỗng ở bếp, chúng tôi tìm thấy một con chuột chết cứng đờ. Đó là thứ kinh tởm nhất mà tôi từng thấy, nhưng Josh lại vô cùng hào hứng với nó. Và Shane cũng hào hứng theo vẻ hào hứng của thằng bé.
“Anh làm ơn vứt ngay con chuột đó đi,” tôi thì thầm với Shane. “Em không muốn thằng bé cố mang nó về nhà rồi đem khoe với bạn bè đâu.”
Shane cười. “Em đúng thật hiểu được suy nghĩ của cậu bé mười tuổi đấy.”
Thật không may, sau khoảng hai giờ dọn dẹp, không khí đã chứa một lượng bụi kha khá, và Josh không ngừng hắt hơi. Mũi thằng bé đỏ lên và nước mắt cứ chảy ra.
“Mẹ nghĩ là con nên ra ngoài,” tôi nói với thằng bé. “Hít thở không khí trong lành.”
“Thực ra,” Shane nói, “chúng ta có thể đi dạo. Khu rừng ở gần đây vào mùa đông có nhiều thứ hay ho lắm. Chúng ta thậm chí có thể nặn người tuyết. Cháu nghĩ sao, Josh?”
“Tuyệt ạ,” Josh đồng ý.
Tôi lắc đầu. “Trời lạnh quá. Em không muốn lang thang trong rừng.”
Shane liếc nhìn Josh rồi nhìn lại tôi. “Được thôi, anh có thể tự mình đưa thằng bé đi nếu em muốn ở lại đây.”
Một hồi chuông báo động vang lên trong đầu tôi. Đừng để anh ấy làm thế. “Em không biết liệu đó có phải là ý hay không.”
Shane nhìn tôi một lúc, mắt anh ấy tối sầm lại. “Tại sao không?”
“Vì nó không an toàn.”
“Nó vô cùng an toàn.” Anh ấy cau mày. “Lúc anh bằng tuổi Josh bây giờ, anh đi quanh khu rừng này suốt. Đi một mình. Và anh sẽ ở cạnh Josh, anh sẽ trông chừng thằng bé.”
“Em biết nhưng…”
“Anh sẽ đảm bảo nó an toàn.” Khuôn mặt Shane hơi ửng hồng. “Em không tin anh à?”
Tôi có tin Shane không? Tôi là người nhất quyết muốn Shane được ra tù. Tôi mời anh ấy quay lại cuộc sống của chúng tôi. Anh ấy là bố của con trai tôi. Anh ấy là mảnh ghép để chúng tôi lại trở thành một gia đình, và nếu tôi không thể tin tưởng anh ấy, tôi sẽ còn gặp nhiều vấn đề lớn hơn nhiều so với chuyện họ đi dạo cùng nhau giữa ban ngày.
Josh kéo kéo tay tôi. “Mẹ, con muốn đi.”
Ngay cả Josh cũng muốn đi. Cuối cùng thì hai người họ cũng bắt đầu thân thiết với nhau. Tôi thật tàn nhẫn nếu ngăn cản điều đó xảy ra.
Shane thò tay vào túi và rút ra chiếc điện thoại nắp gập mà tôi mua cho anh ấy, lắc nó trong không khí. “Anh có mang theo điện thoại. Em có thể liên lạc với anh nếu cần. Và anh cũng có số của em nếu anh cần em.”
“Được thôi,” tôi nói. “Vậy cẩn thận nhé.”
Shane đặt một tay lên ngực. “Anh thề, anh sẽ bảo vệ Josh bằng cả mạng sống của mình.”
Tôi tin anh ấy. Tôi bắt Josh đội mũ và đeo găng tay, và Shane cũng làm như vậy. Tôi theo họ ra đến cửa, và nhìn cả hai bước vào khu rừng nhỏ bên cạnh trang trại. Có lúc, Josh trượt chân trên một mảng băng, nhưng Shane đưa tay ra kịp và đỡ được thằng bé.
Sẽ ổn thôi, tôi tự nhủ. Shane là bố của Josh. Anh ấy sẽ không để bất cứ điều gì xảy ra với thằng bé. Tôi quay vào nhà đóng cửa lại sau lưng. Trời đang trở lạnh, nhiệt độ chắc chắn là dưới mức đóng băng. Tôi cá là sau mười phút, Josh sẽ bắt đầu phàn nàn và muốn quay về, dù thằng bé chịu lạnh tốt hơn tôi nhiều. Tôi luôn phải hết sức vất vả mới bắt được nó mặc áo khoác đi học, nó thì giãy như thể tôi đang bắt nó mặc áo nỉ đến trường trong tiết trời hai mươi độ vậy. Tôi tự hỏi liệu hồi nhỏ Shane có như vậy không.
Lưng tôi hơi đau vì phải dọn dẹp nhiều, vì vậy tôi ngồi xuống một chiếc ghế chúng tôi đã lau sạch và nghỉ ngơi một lát. Tôi lấy điện thoại ra khỏi túi áo khoác. Ở đây chỉ có chút tín hiệu. Một vạch sóng, nhưng tôi đoán thế là đủ. Tôi vào mạng Internet và do dự một lúc trước khi gõ cái tên Timothy Reese.
Tôi không biết tại sao tôi vẫn tiếp tục tìm kiếm thông tin về anh ta. Những ngày qua không có gì thay đổi. Đã hai tháng kể từ khi anh ta bị bắt. Ngay sau đó, tên anh ta xuất hiện trên mọi tờ báo. Đó là một câu chuyện chấn động - một hiệu phó vốn hòa đồng, thân thiện đã giết bạn gái cũ và có thể phải chịu trách nhiệm cho vài vụ giết người nhiều năm trước đó.
Tim vẫn can đảm khăng khăng mình vô tội. Tôi luôn cảm thấy anh ta làm vậy để tra tấn tôi. Người ta tìm thấy xác một phụ nữ trong tầng hầm nhà anh ta. Anh ta thực sự nghĩ rằng mình có cơ hội ra tù sau một chuyện như thế sao? Tôi đã được thông báo về việc ra làm chứng tại phiên tòa xét xử anh ta. Tôi đang rất lo lắng, nhưng đó là điều tôi phải làm. Anh ta không vào tù từ mười năm trước là lỗi của tôi. Anh ta đã xoay tôi như chong chóng.
Tôi sẽ không lãng phí thêm thời gian để nghĩ về anh ta nữa. Tôi xóa cái tên khỏi công cụ tìm kiếm và mở trang báo của địa phương. Tôi sẽ đọc chút tin tức trong khi chờ Shane và Josh đắp xong người tuyết và trở về hoặc chờ Josh không chịu được cái lạnh và trở về, tình huống nào xảy ra trước cũng được. Trang báo điện tử load mãi mới xong. Phần văn bản hiện lên trước, còn hình ảnh vẫn đang load chầm chậm. Điện thoại của tôi sẽ hết pin mất. Trong khi chờ đợi, tôi nhìn vào tiêu đề đầu tiên:
Quản giáo nhà tù địa phương đã bị sát hại
Tôi nhìn chằm chằm vào tiêu đề, tim tôi như thắt lại. Không thể như vậy được. Không thể nào.
Tôi thử nhấp vào tiêu đề. Không có gì xảy ra. Tại sao ở đây Internet lại tệ đến thế này được nhỉ? Bức ảnh bên cạnh tiêu đề hiện lên từng pixel một. Một cái đầu hói dần hiện ra trên màn hình. Không thể là Marcus Hunt. Không thể.
Và rồi bức ảnh hiện thêm một chút. Chỉ đủ để tôi có thể nhìn thấy đôi mắt.
Ôi trời. Là anh ta. Là Hunt. Anh ta được phát hiện đã chết - có thể là hôm nay. Tôi lại chạm vào bài viết, nhưng màn hình đã đơ hoàn toàn. Tôi sẽ không đọc được tin tức này. Tôi không biết chuyện này xảy ra khi nào hoặc như thế nào, nhưng bằng cách nào đó, Marcus Hunt đã bị giết.
Đây là tin tức mới nhất. Điều đó có nghĩa là họ mới tìm thấy anh ta. Anh ta bị giết vào đêm qua ư? Tôi không biết.
Nhưng tôi biết rằng sáng nay, chìa khóa xe của tôi ở một nơi khác so với nơi tôi để khi về nhà hôm qua. Và tôi cũng biết rằng sau mọi chuyện xảy ra ở Nhà tù Raker, Shane hẳn phải căm ghét Marcus Hunt đến xương tủy.
Đầu tôi quay cuồng. Tôi nhảy khỏi ghế, đi đi lại lại trong phòng như thể nó có thể cho tôi manh mối về những gì đã xảy ra đêm qua. Nhưng tất nhiên, căn phòng hoàn toàn im lặng. Không có manh mối nào.
Chỉ có rất nhiều bụi.
Tôi cứng đờ người khi đến chân cầu thang. Tôi đặt tay lên lan can một lúc. Giống như mọi thứ khác, nó đầy bụi.
Đây chính xác là nơi tôi đang đứng khi Tim cố siết cổ tôi. Tôi vừa mới xuống cầu thang, chạy ra khỏi nơi mình đang ở cùng Chelsea, vì một lý do điên rồ nào đó, tôi nghĩ rằng cô ấy có thể đã đâm Brandon và Kayla. Tôi không biết rằng, cô ấy sẽ sớm chết sau đó, và quyết định rời khỏi phòng của tôi đã khiến người bạn thân nhất của tôi mất mạng.
Tôi nhắm mắt lại, cố gắng không nghĩ về đêm đó, nhưng điều đó dường như chỉ khiến mọi thứ trở nên tồi tệ hơn.
Tôi càng cố gắng gạt nó ra khỏi đầu, nó càng trở nên sống động hơn. Trong những năm qua, ký ức gần như đã phai mờ. Nhưng bây giờ, khi tôi đang đứng trong trang trại này, mọi chuyện dường như mới xảy ra ngày hôm qua.
Tôi chạy ra khỏi phòng ngủ của Shane. Tôi chạy xuống cầu thang nhanh nhất có thể, rồi tôi vấp ngã. Và rồi nhanh như chớp, Tim đã ở trên người tôi, siết chặt chiếc dây chuyền quanh cổ tôi khi mùi gỗ đàn hương sực vào mũi tôi. Sau đó, có một tiếng sấm nổ, át đi một âm thanh khác mà tôi không thể nghe rõ.
Tôi gần như cảm nhận được sức nặng của cơ thể anh ta đè bẹp tôi. Phổi tôi nghẹt lại như mất hết dưỡng khí. Và tôi cố hét lên: Shane, không!
Mắt tôi lại mở to. Tôi lùi xa cầu thang, tim đập thình thịch trong lồng ngực. Qua ngần ấy năm, tôi bắt đầu nghi ngờ bản thân mình. Tôi chưa bao giờ nhìn thấy khuôn mặt anh ta, vì vậy anh ta có thể là bất kỳ ai vào đêm đó. Nhưng không thể là bất kỳ ai được. Tôi biết đó là ai. Bây giờ, tôi biết đó là ai.
Đó là Shane.
Lúc đó tôi đã hẹn hò với hắn trong nhiều tháng. Tôi quen thuộc với cơ thể ấy. Tôi biết hắn đang đè lên tôi. Không phải Tim, Tim gầy và cao hơn. Đó là Shane. Shane là người đã cố siết cổ tôi, và có lẽ hắn là người đã giết Hunt đêm qua. Làm sao tôi có thể tự lừa dối mình tin vào điều ngược lại chứ.
Hunt đã đúng. Shane là kẻ giỏi thao túng. Hắn thực sự khiến tôi tin tưởng…
Toàn thân tôi run rẩy. Tôi gần như có thể cảm nhận được tiếng sấm rền đã làm rung chuyển ngôi nhà nhiều năm trước. Và âm thanh mà nó đã át đi. Mảnh ghép còn thiếu. Tôi gần như có thể nghe thấy nó. Đó là…
Một tiếng hét thất thanh.
Trong khi Shane đang siết cổ tôi trên sàn phòng khách, Chelsea đang hét lên trong phòng ngủ trên lầu. Nó không hét lên vì thấy những gì Shane đang làm với tôi mà là vì có ai đó đang tiến về phía nó với một con dao và đóng cánh cửa phòng ngủ lại.
Đó không phải là Shane. Không thể là hắn.
Có một kẻ giết người nữa trong nhà đêm đó. Trong số ba người sống sót, chỉ còn một người nữa.
Ôi, Chúa ơi.
Tim và Shane đã đồng lõa với nhau.