Chương 6
Không xác định
06.
Tôi đang rất bực mình.
Bệnh nhân của tôi hôm nay là Carpenter. Anh ta gần ba mươi tuổi, và bị bắn vào xương sống khi đang… chà, đang làm điều gì đó khiến anh ta phải chịu án chung thân trong một nhà tù có giám sát an ninh tối đa. Tôi chắc chắn là trải nghiệm đó rất tệ. Tôi không muốn biết.
Và đó cũng không phải là mối quan tâm của tôi. Điều tôi lo ngại là Carpenter đã bị liệt hai chân và phải sử dụng xe lăn. Vì vậy, anh ta ngồi cả ngày, và nệm nằm ban đêm thì mỏng như tờ giấy nên bây giờ anh ta có một vết loét kinh hoàng ở xương cụt mà có Chúa mới biết nó đã không được điều trị trong bao lâu.
“Cô thấy sao, Brooke?” Carpenter hỏi tôi. Anh ta đang nằm nghiêng trên bàn khám, quần kéo xuống, chờ tôi đánh giá. Thật không may, tôi không có điều gì tốt đẹp để nói.
“Đây là một vết loét điểm tì,” tôi nói. “Chúng ta có thể băng nó lại, nhưng nó sẽ không bao giờ lành nếu anh cứ đè lên nó.”
“Ừ, tôi phải làm thế nào đây? Nệm trên ghế của tôi còn tạm, nhưng nệm giường của tôi thì tệ quá. Về cơ bản tôi đang nằm trực tiếp trên lò xo kim loại.”
“Vì vậy anh cần một tấm nệm tốt hơn.”
Carpenter khịt mũi. “Cô đã làm việc ở đây bao lâu rồi? Làm gì có chuyện người ta cho tôi nệm mới.”
“Họ phải cho nếu tôi kê đơn.”
“Nếu cô đã nói vậy…”
Dù hoài nghi, Carpenter sẽ có được tấm nệm đó. Việc bác sĩ không cung cấp cho người bị liệt một tấm nệm tử tế có khả năng giảm áp lực là một sự lơ là về mặt y đức. Sẽ lằng nhằng vấn đề giấy tờ đấy, nhưng tôi sẽ biến nó thành hiện thực.
Sau khi trao đổi xong với Carpenter và xác nhận rằng không còn bệnh nhân nào đợi khám nên tôi đi xuống hành lang đến văn phòng của Dorothy. Phải, bà ấy có một văn phòng và tôi có một cái bàn trong phòng khám. Nhưng tôi biết bà ấy là cấp trên nên tôi sẽ không nói gì cả. Hy vọng tôi sẽ không làm việc ở đây đủ lâu để có được một chiếc bàn làm việc.
Tôi gõ cửa văn phòng của Dorothy và đợi bà ấy nói mời vào. Có lẽ phải đến năm phút sau, bà ấy mới lên tiếng. Khi tôi bước vào, bà ấy đang ngồi ở bàn làm việc, cặp kính hình bán nguyệt đặt trên sống mũi to tròn.
“Tôi đang rất bận, Brooke,” bà ấy nói.
“Việc này sẽ không mất nhiều thời gian đâu,” tôi đáp. “Tôi chỉ muốn biết làm sao để có được một tấm nệm khí chống loét cho Malcolm Carpenter.”
Bà ấy nhìn tôi qua gọng kính. “Nệm khí chống loét?”
Và đáp lại như thể tôi đang nói thứ tiếng nào đó xa lạ. Bà ấy biết rất rõ tôi đang nói về điều gì. “Anh ta bị liệt nửa người và đau nhức xương cụt. Anh ta cần một tấm nệm tử tế nếu không vết thương sẽ không lành được.”
“Brooke,” Dorothy nói thẳng thừng, “đây không phải là khách sạn Ritz Carlton. Chúng ta không thể có những tấm nệm mơ ước cho tất cả tù nhân.”
Mắt tôi khẽ giật giật. “Tôi không yêu cầu một món đồ xa xỉ. Đây là thiết bị y tế cơ bản.”
“Tôi e là không phải vậy.”
“Sao lại không?” Tôi bật lại. “Anh ta không thể cử động hay cảm nhận được nửa thân dưới của mình. Vết loét sẽ trở nên tồi tệ hơn nếu chúng ta không giảm bớt áp lực lên nó. Điều tối thiểu chúng ta có thể làm là kiếm cho anh ta một tấm nệm tử tế.”
“Tôi e rằng một tấm nệm mới không thuộc phạm vi chi tiền của ngân sách. Cô sẽ phải nghĩ ra một giải pháp sáng tạo hơn.” Bà ấy lắc đầu. “Cô không có tí kỹ năng giải quyết vấn đề nào à?”
Tôi nhìn bà ấy chằm chằm, quá choáng váng nên không nói lên lời. Vấn đề là người đàn ông đó bị loét do tì đè. Giải pháp đơn giản là một tấm nệm tử tế. Có chuyện gì với người phụ nữ này vậy? Bà ấy không quan tâm đến những tù nhân này chút nào sao? Suy cho cùng thì họ cũng là con người.
Điện thoại trên bàn của Dorothy đổ chuông. Bà ấy nhấc máy nghe mà không nói thêm lời nào với tôi. Tôi đứng đó trong khi bà ấy nghe điện. Cuối cùng, bà ấy nói, “Vâng, tôi sẽ cử cô ấy đến ngay.”
Chết tiệt. Có lẽ “cô ấy,” là tôi.
Biết ngay mà. Dorothy cúp máy, ngước mắt lên nhìn tôi qua gọng kính. “Có một sự cố ở ngoài sân. Quản giáo Hunt đang đưa một tù nhân tới, cô hãy kiểm tra vết thương cho anh ta. Tuyệt vời.”
Vai tôi chùng xuống đầy vẻ thất bại khi tôi giậm chân quay về phòng khám. Tôi vẫn chưa bỏ cuộc đâu. Tôi sẽ tìm cách lấy cho Carpenter tấm nệm nếu đó là điều cuối cùng tôi làm được.
Nhưng trước tiên, tôi phải chữa trị cho anh chàng bị thương trong vụ ẩu đả ở sân này.
Tôi tự hỏi anh ta bị thương kiểu gì được. Sát thương bằng một cái khóa trong chiếc tất à? Đó thực sự là điều họ làm trong tù?
Khi vừa đến phòng khám, tôi bắt gặp quản giáo Hunt đang đi dọc hành lang cùng với một tù nhân. Chắc chắn là anh chàng bị thương đó rồi. Anh ta đang mặc bộ áo liền quần kaki tiêu chuẩn của nhà tù, và không giống như hầu hết các tù nhân, cả cổ tay và mắt cá chân của anh ta đều bị cùm, vì vậy anh ta lê bước chậm rãi bên cạnh Hunt.
Khi đến gần hơn, tôi có thể thấy miếng băng dán trên trán đỏ thẫm máu tươi. Bên dưới tấm băng đó có là gì thì cũng chắc chắn sẽ cần phải khâu. Rồi tôi nhìn khuôn mặt của tù nhân đó. Ồ. Ôi không. Không không không. Đó là Shane.