Chương 51
Không xác định
51.
Tất cả thật ăn khớp với nhau. Không tin nổi là đến bây giờ tôi mới nhận ra điều ấy.
Đêm hôm đó, Shane thả tôi xuống ngay trước nhà Tim. Hắn chưa bao giờ làm thế. Và Tim tình cờ ở bên ngoài, ngay trong sân. Hai người đó hẳn đã nghĩ rằng tôi thể nào cũng sẽ rủ Tim. Và nếu tôi không làm thế, Tim cũng sẽ gài được bọn tôi mở miệng mời anh ta. Ngay khi chúng tôi đến trang trại, mặc dù tuyên bố ghét nhau, cả hai đột nhiên có vẻ trầm lặng. Tôi nhớ cách họ cứ nhìn nhau suốt buổi tối. Tôi nghĩ đó là vì họ ghét nhau, nhưng giờ nhớ lại, thì không hẳn là vậy.
Bằng cách nào đó, Shane là người duy nhất biết Tim đã hẹn hò với Tracy Gifford. Tất cả chúng tôi đều sốc khi nhận ra Shane biết chuyện đó. Nhưng tất nhiên là hắn ta biết. Có lẽ, bọn họ đã cùng nhau giết cô ấy. Tracy Gifford là một cú tập dượt cho đêm đó.
Và sau khi chúng tôi phát hiện Brandon đã chết, Chelsea và tôi tách ra, để Shane và Tim trong phòng khách. Thật là cơ hội hoàn hảo cho họ. Shane ra ngoài, tạo cơ hội cho Tim lẻn vào phòng Kayla và kết liễu cô ấy.
Và ngay khi Chelsea và tôi tách ra, Shane đã cố siết cổ tôi trong phòng khách. Tôi cứ nghĩ rằng mình đã vấp phải xác của Tim trong phòng khách, nhưng trời quá tối - có lẽ tôi đã vấp phải thứ gì đó khác còn Tim thật ra đang ẩn nấp ở đâu đó. Và trong khi tôi bị siết cổ đến suýt chết, Tim đã lên phòng ngủ của Shane để xử lý Chelsea - tiếng sấm gần như át đi tiếng hét của cô ấy. Tôi vẫn luôn băn khoăn việc tên sát thủ đã giết Chelsea vào lúc nào, nhưng giờ thì mọi chuyện đã sáng tỏ.
Khi nhận ra tôi đã trốn thoát khỏi ngôi nhà, họ hẳn đã suy nghĩ rất nhanh. Rõ ràng là vết đâm nhỏ trên bụng Tim không phải để giết anh ta. Nó chỉ là để giúp anh ta trông giống như một nạn nhân mà thôi. Tương tự như vết sưng trên đầu của Shane. Họ chỉ giả vờ bất tỉnh. Cả hai đều hy vọng vào cơ may rằng tôi không nhìn rõ khuôn mặt của kẻ đã bóp cổ tôi, đổ lỗi toàn bộ vụ thảm sát cho một kẻ lang thang, và tuyên bố rằng mọi dấu chân đã bị cơn mưa rửa trôi.
Nhưng sau đó khi tôi đổ lỗi cho Shane, Tim đã lật lọng. Anh ta chĩa vào Shane, tiếp tục câu chuyện của tôi để cứu lấy chính mình. Điều đó hẳn đã khiến Shane phát điên, nhưng hắn ta có thể làm gì? Nếu nói sự thật, thì chẳng khác nào thừa nhận rằng hắn là kẻ giết người.
May mắn cho Shane, Tim không thể ngừng giết người lần nữa.
Đầu gối tôi khuỵu xuống. Tôi cố loạng choạng bước đến chiếc ghế trước khi ngã gục. Shane điên rồi. Hắn ta đã cố giết tôi đêm đó - tôi không còn nghi ngờ gì nữa, chính là hắn ta. Và bây giờ hắn ta đang ở trong rừng với con trai tôi.
Con trai chúng tôi.
Tay tôi run đến mức không thể lấy điện thoại ra khỏi túi áo khoác. Tôi phải đưa Shane và Josh trở lại đây, và tôi không thể để Shane biết rằng tôi đã biết mọi chuyện. Ngay khi chúng tôi trở lại thị trấn, tôi sẽ đến thẳng đồn cảnh sát. Tôi sẽ nói với họ mọi thứ tôi biết.
Điện thoại đổ chuông tận năm lần khiến ruột gan tôi thắt lại rồi tôi mới nghe được giọng Shane vang lên ở đầu dây bên kia: “Brooke à.”
Hắn nói rất bình thường, không hề giống một kẻ giết người. Tôi không thể để lộ những gì tôi biết. “Ừm. Hai người sắp về chưa?”
“Sắp rồi.” Shane nói mơ hồ. “Anh với Josh đang đắp người tuyết rất vui đây.”
“Tuyệt.” Tôi cố giữ giọng mình như bình thường. Nhưng bình thường giọng tôi nghe thế nào? Tôi thậm chí không nhớ nổi. “Nhưng trời đã muộn rồi. Anh nên cho con về thôi.”
“Muộn à? Mới giữa trưa thôi.”
“Chỉ là… trời lạnh quá. Em không muốn Josh bị ốm.”
“Thằng bé ổn. Quần áo quấn kín mít thế này.”
“Kể cả thế. Tốt nhất là anh đưa Josh về sớm đi, có được không?”
Có một khoảng lặng dài ở đầu dây bên kia. “Không, tôi nghĩ là không được đâu. Tôi chỉ muốn dành một chút thời gian cho con trai tôi thôi, Brooke. Cô biết đấy, đứa con mà tôi đã không gặp trong mười năm và tôi thậm chí còn không biết là nó tồn tại.”
“Shane,” tôi run rẩy. “Nghe này.”
“Không, cô mới nên nghe này, Brooke.” Giọng hắn ta bỗng cứng rắn và đe dọa. Tôi đã đánh mất mọi lợi thế mà tôi có. “Tôi đã bỏ lỡ mười năm. Mười năm. Cô thậm chí còn không nói với tôi.”
“Em xin lỗi,” tôi nói nhẹ nhàng.
“Hơi muộn rồi nhỉ?” Hắn ta khịt mũi. “Nhưng đừng lo. Bây giờ tôi đã ở đây, chúng ta sẽ bù đắp lại khoảng thời gian đã mất. Và có lẽ cô sẽ hiểu cảm giác bỏ lỡ điều gì đó là như thế nào.”
“Shane…” Tôi đứng bật dậy khỏi ghế, tim đập thình thịch. Tôi vội vã đi về phía cổng trang trại. “Anh đang nói gì thế?”
“Tôi nghĩ là cô biết đấy, Brooke.”
Tôi ra đến cổng, nheo mắt nhìn vào khu rừng theo hướng Shane và Josh đã đi. Tôi không thể nhìn thấy bất cứ thứ gì. Chỉ toàn là màu trắng chói mắt. Họ đã đi đâu?
“Chúng ta có thể nói chuyện này ở nhà được không?” Tôi cầu xin anh ta. “Em hiểu cảm giác của anh, nhưng chúng ta có thể giải quyết được. Em chỉ muốn mình trở thành một gia đình.” Tôi thò tay vào túi áo khoác để lấy chìa khóa xe Toyota của mình. “Anh đang ở đâu? Nói cho em biết đi, em sẽ đến đón hai bố con.”
Tôi sẽ lái xe cho đến khi nhìn thấy họ thì thôi. Tôi sẽ tìm bằng được hai người họ, nếu đó là điều cuối cùng tôi có thể làm trong cuộc đời này.
Nhưng chìa khóa của tôi đâu rồi?
“Tôi nghĩ cô khó mà đến đây được Brooke ạ,” Shane nói, “vì chìa khóa xe đang trong tay tôi.”
“Nhưng…” Tôi liên tục kiểm tra túi của mình, anh ta đang nói dối. Nhưng tất cả những gì tôi tìm thấy chỉ là cục khăn giấy vo tròn. “Tại sao?”
“Tôi nghĩ cô biết tại sao mà Brooke.”
Chuyện này không thể nào. Tôi không phải là người đã cố thả con quái vật này ra và để nó đi lang thang vào rừng cùng con trai tôi. Đây là cơn ác mộng nào vậy…
Tỉnh dậy đi, Brooke!
Tôi chạy xuống bậc thềm và trượt chân ở bậc cuối cùng. Hai chân tôi sõng soài, và một cơn đau nhói lên ở mắt cá chân phải. Điện thoại tuột khỏi tay tôi và rơi xuống tuyết. Tôi chộp lấy nó. “Shane,” tôi thở hổn hển. “Làm ơn… chúng ta hãy nói chuyện đã.”
“Ồ, đừng lo lắng,” hắn ta nói. “Tôi sẽ quay lại thôi.” Trước khi tôi kịp cảm thấy nhẹ nhõm, hắn ta nói thêm, “Rốt cuộc, tôi cần phải cho cô nếm mùi vì những gì cô đã làm.”
“Shane…”
“Tôi đang tự hỏi,” hắn ta nói, “liệu cô có hét to hơn Tracy Gifford được không đấy.”
Miệng tôi há hốc. Tôi cố gắng nói nhưng không thốt lên được lời nào.
“Tạm biệt, Brooke.” Tôi gần như có thể nghe thấy hắn ta mỉm cười ở đầu dây bên kia. “Hay tôi nên nói là, gặp sau nhé.”
Qua điện thoại, tôi có thể nghe thấy giọng nói của con trai mình. Tiếng cười của nó. Tôi có thể sẽ không bao giờ nghe thấy nó cười nữa.
“Shane!” Tôi khóc. “Làm ơn…”
Nhưng quá muộn rồi. Hắn ta đã dập máy.
Tôi cố gọi lại, nhưng cuộc gọi ngay lập tức chuyển sang hộp thư thoại. Shane sẽ không đưa Josh trở lại. Tôi không biết Shane đang ở đâu, nhưng tôi biết tôi đã hiểu trò chơi của hắn ta. Tôi đã mất lợi thế của mình. Và ngay cả khi quay lại để cố trả thù tôi, hắn ta cũng thật khôn ngoan. Hắn ta biết đợi đủ lâu, cho đến khi mọi chuyện đã yên ắng.
Vì một lý do nào đó, ý nghĩ đối đầu với Shane không làm tôi sợ. Điều khiến tôi sợ là chuyện gì sẽ xảy ra với con trai tôi. Tôi không thể để con quái vật đó thoát tội.
Tôi bám vào lan can bậc thềm để cố đứng dậy. Ngay khi tôi cố gắng dồn trọng lượng lên mắt cá chân phải, cơn đau ập tới choáng váng. Chắc chắn là bong gân rồi, có thể gãy xương nữa.
Tôi sợ phải cởi giày ra để xem xét tình trạng, và dù sao thì cũng chẳng ích gì. Nó sẽ không giúp tôi tìm thấy Shane và Josh.
Tôi bấm gọi 911 bằng những ngón tay run rẩy. Hắn ta sẽ không thoát được tội bắt cóc Josh đâu. Cảnh sát sẽ phát đi cảnh báo khẩn cấp, họ sẽ tìm thấy hắn ta, và Shane sẽ phải quay lại nhà tù. Hắn ta thậm chí còn không có xe hơi. Hắn ta có thể đã lấy chìa khóa của tôi, nhưng chiếc Toyota vẫn ở ngay đây. Cảnh sát sẽ tìm thấy họ. Tôi chắc chắn điều đó.
Chỉ trừ việc là tôi cố gắng gọi điện nhưng không được. Tôi nheo mắt nhìn xuống màn hình điện thoại của mình.
Không có sóng.
Thật trùng hợp là sóng điện thoại của tôi bị ngắt ngay khi Shane cúp máy. Hắn ta có một loại thiết bị nào đó chặn được sóng di động sao? Đó có phải là điều hắn ta và Tim đã làm vào cái đêm mười một năm trước đó, để đảm bảo không ai trong chúng tôi có thể gọi điện cầu cứu không?
Tôi phải làm gì đây? Nếu tôi không có sóng điện thoại di động, cũng không có phương tiện để đi khỏi đây, thì lựa chọn tốt nhất là đi bộ ra đường chính. Nhưng tôi không chắc mình có thể đi được với cái mắt cá chân như này không.
Nhưng tôi không có lựa chọn nào khác. Trật mắt cá chân hay gãy xương cũng không quan trọng nữa. Tôi phải làm điều này vì Josh. Tôi không thể để con quái vật đó cướp đi thằng bé và có Chúa mới biết hắn sẽ làm gì với con tôi.
Tôi cố đứng dậy và bước đi. Cơn đau ập tới khiến tôi xây xẩm mặt mày, nhưng tôi vẫn vượt qua. Vì Josh. Tôi làm điều này vì Josh.
Tôi khập khiễng trên đường, mỗi bước đi đau như một nhát dao đâm vào mắt cá chân. Tôi không biết mình sẽ làm bằng cách nào, nhưng tôi sẽ làm. Tôi sẽ không dừng lại cho đến khi ra tới đường chính, và sau đó tôi sẽ vẫy một chiếc xe.
Nhưng bất ngờ và mừng khôn xiết, tôi thấy một chiếc xe đang đi xuống con đường nhỏ này, hướng thẳng về phía tôi. Đó là một chiếc SUV màu xanh lá cây, giống như chiếc xe của bác Margie. Ôi, tạ ơn Chúa. Tôi không phải tiếp tục đi với cái mắt cá chân bị trật này nữa. Tôi vẫy tay điên cuồng như tôi đã làm vào cái đêm mười một năm trước. Chiếc SUV dừng lại.
“Cứu tôi với!” Tôi hét lên. “Con trai tôi đã bị bắt cóc! Làm ơn giúp tôi với! Làm ơn!”
Cửa bên tài xế mở ra. Trước sự sửng sốt tột độ của tôi, bác Margie bước ra khỏi xe, đôi lông mày xám nhíu lại. “Brooke!” bác ấy kêu lên. “Cháu ổn chứ?”
Thật là một sự trùng hợp kỳ lạ khi Margie lại tình cờ đến đây ngay lúc này. Nhưng tôi không thể nghĩ thêm gì nữa. Không còn thời gian nữa.
“Josh bị bắt cóc!” Tôi cố gắng lê bước về phía bác ấy. “Thằng bé đang ở đâu đó trong rừng. Chúng ta cần gọi cảnh sát. Con cháu đang gặp nguy hiểm!”
Margie nhìn xuống chân tôi. “Có chuyện gì thế? Sao cháu đi khập khiễng thế này?”
“Cháu bị trượt chân trên tuyết.” Tôi hơi bực mình vì phải giải thích điều này trong khi có chuyện cấp bách hơn. “Điện thoại của cháu không có sóng. Bác xem điện thoại của bác có sóng không để mình gọi báo cảnh sát?”
“Tất nhiên rồi!” Margie với tay vào xe và rút chiếc ví khổng lồ của mình ra. Bác ấy lục tung lên cho đến khi tìm thấy điện thoại của mình. “Ôi trời, không có sóng.”
Tôi đã đoán trước được điều đó. “Được rồi, vậy thì chúng ta sẽ phải lái xe đến đồn cảnh sát. Đi thôi bác… ngay bây giờ.”
Margie xoay đầu nhìn ra khu rừng. “Cháu có chắc là thằng bé đang gặp nguy hiểm không? Ý bác là, thằng bé đang ở với bố của nó mà, nó sẽ ổn thôi.”
“Bác Margie…” Tôi định nói, nhưng rồi sững sờ.
Tôi chưa bao giờ nói với bác Margie rằng Shane là bố của Josh. Tôi thậm chí chưa bao giờ nói với bác ấy rằng tôi đang ở với Shane. Và tôi chắc chắn chưa bao giờ nói với bác ấy chuyện tôi đi đâu hôm nay. Và bác ấy không hề tỏ ra ngạc nhiên khi thấy tôi ở đây.
“Margie?” Tôi sửng sốt.
Môi bác ấy bỗng cong lên. “Đó thực ra không phải tên của tôi đâu. Trước đây, chúng ta đã gặp nhau rồi đấy, và cô biết tên thật của tôi, nhưng tôi không nghĩ cô nhớ được. Tất nhiên là cô không nhớ rồi.” Bà ta cười khúc khích. “Thực ra… tôi bảo này Brooke, nếu cô có thể nói đúng tên thật của tôi, tôi sẽ đưa cô đến chỗ Shane và Josh ngay.”
Tôi nhìn chằm chằm vào khuôn mặt nhăn nheo của bà ta, cố gắng trong tuyệt vọng để nhớ lại xem bà ta là ai. Trong khi tôi còn mơ hồ, bà ta lại lục chiếc ví của mình. Nhưng lần này, thay vì điện thoại, bà ta rút ra một khẩu súng.
Và chĩa thẳng vào tôi.