Chương 52
Không xác định
52.
Tôi không hiểu chuyện gì đang xảy ra ở đây. Tại sao Margie lại có súng? Bà ta đang làm gì đây? Làm sao bà ta biết Shane là bố của Josh? Tôi chắc chắn là tôi chưa bao giờ nói chuyện này với bà ta. Tôi chưa bao giờ nói với bất kỳ ai, ngoại trừ Tim - và Tim cũng sẽ không nói với bà ta.
“Margie,” tôi thở hổn hển. “Tại sao… tại sao bác lại làm thế? Cháu tưởng chúng ta là bạn mà.”
“Bạn?” Margie ngửa đầu ra sau và cười đến rung cả cằm. “Không. Chúng ta không phải là bạn. Tôi chỉ chịu đựng cô để tôi có thể dành thời gian ở bên cháu trai của tôi thôi. Chỉ vì nó nên tôi mới không nhổ vào mặt cô đấy.”
Miệng tôi há hốc. “Cháu trai của…”
“Josh là một cậu bé rất ngoan,” bà ta nói khẽ. “Không ngoan bằng con trai tôi, nhưng tất nhiên, đó là vì cô nuôi dạy nó chứ không phải tôi. Trong suốt những năm đó, con mẹ phù thủy của cô thậm chí còn không cho tôi biết thằng bé được sinh ra trên đời. Cô có tin được không?”
Tôi chỉ có thể lắc đầu. “Cháu không hiểu. Còn con gái của bác thì sao? Các cháu ngoại của bác?”
Bà ta nghiến răng, đốt ngón tay siết chặt khẩu súng đến trắng bệch. “Tôi làm gì có con gái. Tôi chỉ có một đứa con trai, và tôi đã chứng kiến nó bị giày vò trong tù suốt mười năm qua. Và tôi có một đứa cháu trai mà tôi thậm chí còn không biết nó tồn tại trên đời cho đến một năm trước.”
“Bà là mẹ của Shane,” tôi thở hổn hển.
“Tôi cũng không nghĩ là cô sẽ nhớ ra tôi.” Bà ta nhún vai. “Chúng ta chỉ gặp nhau vài lần, và đã lâu lắm rồi. Và tôi cũng không có ý nghĩa gì với cô cả.”
Đâu chỉ vậy. Pamela Nelson bây giờ trông rất khác so với mười năm trước. Tôi nhớ bà ấy có mái tóc đen và thân hình hấp dẫn, nhưng người phụ nữ tôi thuê để chăm sóc Josh thì tóc hoa râm và trông tròn trịa phúc hậu. Ngoại hình bà ta đã thay đổi hoàn toàn. Tôi làm sao có cơ may nào nhận ra được chứ.
“Bác Nelson.” Tôi phải cầu xin bà ta. Tôi biết bà ta quan tâm đến Josh, và thằng bé cũng rất thích bà ta. Quả thực, bà ta tốt với thằng bé hơn mẹ tôi nhiều. Có lẽ bà ta không nhận ra con trai mình là loại quái vật nào. Tất nhiên, bà ta đang cầm súng, vì vậy tôi đoán bà ta chắc chắn đã hiểu được điều gì đó. “Bác ạ, cháu biết bác rất yêu Shane, nhưng anh ấy đã làm một số điều khủng khiếp. Cháu đã nhầm về những gì xảy ra mười một năm trước. Không phải Tim. Ý cháu là, không chỉ Tim, Shane đã đồng lõa với Tim. Hai người họ đã giết ba người vào đêm đó.”
Bà Nelson cười khẩy với tôi. “Ôi làm ơn. Cô thật sự nghĩ như thế sao?”
“Đúng vậy! Đó là sự thật. Tim và Shane đã hành động cùng nhau. Trong khi Shane bóp cổ cháu trong phòng khách, Tim ở trên lầu, và anh ta… anh ta đã đâm bạn thân của cháu.”
“Không,” bà ta nói. “Anh ta không làm thế.”
“Bác không biết gì hết!”
“Không, tôi biết hết đấy.” Bà ta lắc khẩu súng về phía tôi. “Bởi vì người đã đâm Chelsea là tôi.”
Toàn thân tôi tê liệt. Cái gì cơ?
“Cô thực sự nghĩ rằng cái thằng đạo đức giả Tim Reese đó làm được như vậy à?” Bà ta khịt mũi. “Thằng đó cũng dễ lợi dụng đấy, bắt đầu từ đứa con gái mà nó hẹn hò… Tracy Gifford. Tôi và Shane đã nghĩ ra kế hoạch đó, giữ nó sống để gánh tất cả tội. Và nếu cô không trốn thoát, thì kế hoạch đã thành công.”
Tôi không thể tin vào những gì mình đang nghe. Điều này thật vô lý. Tôi biết những gì tôi đã thấy trong tầng hầm nhà Tim. “Còn người phụ nữ kia thì sao, Kelli Underwood?”
Bà ta liếm đôi môi nứt nẻ của mình. “Tôi phải cứu con trai tôi ra khỏi tù. Tôi biết cô sẽ đến nhà Tim vào cuối tuần đó, vì vậy tôi đã chuẩn bị mọi thứ. Tôi thậm chí còn gọi chỉ điểm cho cảnh sát cơ. Cảm ơn chiếc chìa khóa hai người đổi cho nhau nhé, nhờ nó tôi mới vào được tầng hầm của anh ta.”
Tôi nhìn chằm chằm vào nòng súng. Người phụ nữ này thật điên rồ. Bà ta hoàn toàn điên rồi. Làm sao tôi chưa từng nhận ra điều này chứ? Tôi thậm chí còn gọi điện cho một người khác từng thuê bà ta, và họ không tiếc lời khen ngợi. Giờ tôi không thể tưởng tượng nổi mình đã nói chuyện với ai. Rõ ràng người thuê đó cũng là kẻ giả mạo.
“Nhìn hai người hẹn hò thật buồn nôn.” Bà ta cười khẩy với tôi. “Nhìn anh ta đối xử với cháu trai tôi như thể nó là con ruột mình cũng vậy. Nhưng tôi vẫn phải nhẫn nhịn để khuyên cô đến với thằng đó. Đó là cách duy nhất để xóa tội cho Shane. Và Chúa ơi, cô nên nhìn thấy khuôn mặt của mình khi nhận chiếc vòng cổ mà tôi đã bán cho thằng ngu đó ở chợ trời hồi mùa hè. Tôi tìm thấy chiếc vòng cổ đó trên sàn nhà sau khi cô chạy đi, và tôi nghĩ nó có thể hữu ích vào một ngày nào đó.”
Mặt tôi nóng bừng. Lẽ ra tôi phải tỉnh táo chứ. Tôi đã luôn tin Tim Reese là một người đàn ông tốt. Lẽ ra, tôi nên tin vào trực giác của mình.
“Tại sao bác lại làm vậy?” Mắt cá chân tôi nhói lên, nhưng tôi hầu như không cảm thấy gì. Tôi cần phải để bà ta nói liên tục, để bà ta không bóp cò trong khi tôi tìm cách thoát khỏi chuyện này. “Tại sao bác và Shane lại giết những thiếu niên vô tội ấy?”
“Ba đứa kia xui xẻo thôi,” Pamela Nelson trả lời với vẻ vô cảm. “Cô mới là mục tiêu. Cô phải nhận lấy một bài học.”
“Cháu…?”
Bà ta gạt một lọn tóc bạc trên mặt. “Cô có bao giờ tự hỏi tại sao bố mẹ cô lại kiên quyết không cho cô hẹn hò với Shane không? Cô nghĩ chỉ là vì Shane là một thằng da trắng choai choai hư hỏng sao? Họ không bao giờ nói cho cô biết lý do thực sự, phải không? Bởi vì nếu họ nói, cô đã tránh xa thằng bé thay vì lén lút hẹn hò với nó sau lưng họ.”
Tôi lắc đầu không nói lời nào.
“Khi Shane lên năm tuổi, tôi và cha cô đã phải lòng nhau.” Giọng bà ta hơi khàn. “Chúng tôi đã ở bên nhau gần một năm. Ông ấy nói sẽ bỏ mẹ cô để đến với tôi. Ông ấy đã hứa rằng ông ấy sẽ làm vậy. Ông ấy đã hứa sẽ cứu chúng tôi - tôi và Shane. Nhưng sau đó, ông ấy lại nuốt lời. Ông ấy không thể rời bỏ mẹ cô, không thể bỏ rơi cô. Vì vậy, ông ấy chọn bỏ chúng tôi. Tôi và Shane đáng lẽ đã có cuộc sống của hai mẹ con cô.”
“Cháu… Cháu không biết gì cả…”
“Tất nhiên là cô không biết!” Bà ta siết chặt khẩu súng. “Cô quá bận rộn với cuộc sống sung sướng của mình. Cô làm sao biết được cha mình đã làm gì với chúng tôi. Nhưng mẹ cô biết hết mọi chuyện, và bà ta không cho chúng tôi một xu nào. Con trai tôi phải làm việc suốt thời trung học chỉ để trả tiền cho căn nhà này.” Pamela Nelson ngừng một lúc. “Hai người đó đáng chết. Dù sao thì tôi cũng sẽ làm vậy, kể cả khi tôi không phải làm vậy để khiến cô quay lại đây.”
Tôi đưa tay che miệng. Tai nạn của bố mẹ tôi. Tôi đã nghĩ đó là một sự cố không may, nhưng rõ ràng là không phải. Người phụ nữ này đã giết họ. Bà ta thậm chí còn điên hơn tôi nghĩ.
Tôi đã không còn thân thiết với bố mẹ mình. Tôi chưa từng tha thứ cho họ khi họ từ mặt tôi lúc tôi quyết định sinh con cho Shane. Và bây giờ tôi mới hiểu. Tôi đã hiểu tại sao họ không bao giờ muốn tôi quay lại Raker và giấu chuyện tôi mang thai với tất cả mọi người.
Không phải vì họ xấu hổ về tôi. Họ chỉ không muốn người phụ nữ điên rồ này phát hiện ra bà ta có một đứa cháu trai.
“Tôi đã nói với Shane những gì họ đã làm,” bà ta tiếp tục, “tôi và nó đã cùng nhau lên kế hoạch cho mọi chuyện. Tất cả đều là ý tưởng của nó. Thằng bé quả là một đứa con trai ngoan. Nó sẵn sàng làm bất cứ điều gì cho mẹ. Bất cứ điều gì.”
“Cháu xin lỗi về những gì bố mẹ cháu đã làm,” tôi cẩn trọng nói. Tôi phải giữ bình tĩnh. Vì Josh.
“Ít nhất thì họ cũng phải nói với tôi về Josh chứ!” bà ta gào lên. “Họ đã lấy đi của tôi quá nhiều. Tôi xứng đáng được biết về Josh. Tôi xứng đáng được là một phần trong cuộc sống của thằng bé, chứ không phải chỉ là sáu tháng qua!”
Pamela Nelson đã khóc. Có lẽ, vẫn còn cách nào đó để thuyết phục bà ta bỏ súng xuống. Có lẽ, tôi có thể giúp bà ta lý trí lại. Rốt cuộc thì bà ta vẫn yêu Josh. Dù đã hành động điên rồ, bà ta vẫn có mặt tốt. Cách bà ta chăm sóc thằng bé không thể là giả được.
“Bác Nelson,” tôi nói chậm rãi. “Josh rất quý bác. Và bác đã giống như một thành viên gia đình trong vài tháng qua. Chúng ta không thể tìm ra cách để giải quyết vấn đề sao? Để trở thành một gia đình thật sự không được ư?”
Trong một khoảnh khắc, bà ta gần như đã cân nhắc điều đó. Khẩu súng hạ xuống một chút, vẻ mặt bà ta dịu lại. Tôi tiến một bước thận trọng về phía trước, nhưng rồi khẩu súng lại giơ lên ngay lập tức.
“Không được.”
“Margie, làm ơn…” tôi nói, mặc dù đó không phải là tên thật của bà ta.
“Không.” Giọng bà ấy kiên quyết. “Không thể tin cô được. Cô sẽ lại phản bội chúng tôi như bố cô thôi. Cách duy nhất để Josh, Shane và tôi có thể trở thành một gia đình là cô phải biến mất.”
“Làm ơn…” Đầu gối tôi run rẩy. “Xin bác. Bác không cần phải làm thế này.”
“Tôi có làm gì đâu.” Một nụ cười thoáng qua trên môi bà ta. “Một gã lang thang nào đó lái xe ngang qua đã bắn vào đầu cô và cướp hết tiền khi Shane và Josh ở trong rừng. Một câu chuyện thật đáng buồn. May mắn thay, bố của Josh vẫn ở đây để giúp đỡ.”
“Xin bác…”
Bà ta sẽ giết tôi. Shane và Josh sẽ trở về sau chuyến đi chơi trong rừng, và họ sẽ thấy tôi nằm chết trong tuyết. Josh luôn muốn gặp bố mình, nhưng thằng bé cần tôi, nó cần mẹ. Nó không thể lớn lên mà không có tôi được. Tôi không thể để điều này xảy ra. Tôi không thể để hai kẻ điên này nuôi dạy thằng bé được.
Nhưng tôi không biết làm thế nào để ngăn chặn điều đó.
Bỗng từ phía khu rừng vang lên một tiếng động. Pamela Nelson giật mình và liếc nhanh về phía đó, và tôi thấy cơ hội của mình đã đến rồi. Cơ hội duy nhất của tôi.
Vậy là tôi lao vào bà ta, túm lấy cổ tay phải của bà ta bằng mọi sức lực tôi có.