11 NĂM TRƯỚC
Không xác định
07.
Bằng cách nào đó, Chelsea không thể dừng xe trước nhà tôi mà không dồn toàn lực để bấm còi xe. Tôi lao ra khỏi cửa, quàng vội ba lô lên vai phải, chạy nhanh xuống lối đi, vừa thở hổn hển vừa chửi thề. Nó không chịu ngừng cho đến khi tôi mở cửa ghế phụ và ngồi phịch xuống ghế.
“Ôi chúa ơi!” Tôi vỗ vào tay Chelsea. “Tớ nghe thấy rồi. Cậu đang làm phiền cả khu phố đấy!”
Chelsea đảo mắt khoa trương. Cô bạn của tôi chuốt rất nhiều mascara quanh đôi mắt nâu sẫm, lông mi dài ít nhất gấp ba lần so với bình thường. Chelsea trang điểm đậm quá - bố mẹ tôi sẽ không bao giờ cho phép tôi ra khỏi nhà trong bộ dạng như vậy. Nếu muốn màu son đậm hơn màu da một tí thôi, tôi phải vào nhà vệ sinh ở trường để tô.
“Cậu chậm như thế, làm sao tớ không bấm còi được?” Chelsea nói.
Tôi liếc nhìn ghế sau để xem nhân vật cứu hộ của chúng tôi là ai. Chelsea đã nhắn tin bảo rằng sẽ dẫn Kayla Olivera tới cho Tim. Kayla là một thành viên khác trong đội cổ vũ - da ngăm, nhỏ nhắn và rất xinh. Khi quay lại nhìn, tôi ngạc nhiên khi thấy cô ấy đang nhắn tin trên điện thoại mà không để ý đến tiếng còi xe điếc tai của Chelsea.
“Chào Kayla,” tôi nói.
“Chào,” cô bạn đáp lời mà không ngẩng lên.
Tôi hắng giọng. “Cảm ơn vì đã đến nhé.”
Kayla cuối cùng cũng rời mắt khỏi màn hình điện thoại. “Chelsea nói Tim Reese cũng sẽ đến, phải không?”
Tôi có chút bất ngờ. Tôi cứ nghĩ Chelsea đã rủ rê một cô bạn ngây thơ vào nhóm của chúng tôi để Tim đỡ lạc lõng. Nhưng hóa ra chuyện không phải vậy. Kayla muốn đến. Cô ấy quan tâm đến Tim. Rõ ràng, khi Tim cao thêm mười lăm centimet, cậu ấy cũng trở thành mẫu chàng trai được các cô gái ngó nghiêng. Trước đây tôi chưa bao giờ để ý đến điều đó, nhưng bây giờ tôi thấy nó hiện rõ trên khuôn mặt của Kayla. Tim thành hotboy rồi.
Tôi thấy ý tưởng này không ổn lắm.
Tuy nhiên, tôi cũng không chắc tại sao. Rốt cuộc thì tôi đã có Shane.
“Vậy mẹ của Shane đã đi chưa?” Chelsea hỏi tôi. “Chúng ta có thể qua đó được chưa?”
Tôi thò tay vào ví và rút điện thoại ra. Chắc chắn rồi, có một tin nhắn từ Shane đến khoảng một phút trước: Vừa đón Brandon và mẹ tớ đi rồi. Đến luôn nhé!
Tôi nhắn lại: Đến ngay đây! Thíc cậu!
Tin nhắn của cậu ấy đến ngay lập tức: Thíc cậu, 2.
Chelsea lái qua một dãy nhà để đến nhà Tim. Tôi thấy nó đã sẵn sàng đặt tay lên còi, nhưng cuối cùng nó không cần phải làm vậy. Tim đã ngồi trên bậc thềm trước nhà và đứng bật dậy khi nhìn thấy chiếc Beetle của Chelsea. Kayla nhìn cậu ấy qua cửa sổ, nụ cười nở bừng trên môi.
Tim nhảy vào ghế sau xe, cạnh Kayla. Cô bạn ngay lập tức nhích về phía Tim đến hết độ giãn của dây an toàn. “Chào, Tim,” Kayla nói.
“Chào…” Cậu ấy cau mày, rõ ràng đang cố gắng nghĩ ra tên cô bạn. Tôi quay lại và nói “Kayla,” một cách rõ ràng nhất có thể nhưng cậu ấy chả hiểu ý tôi. Cuối cùng, cậu ấy thử đại một cái tên: “Kara?”
Má của Kayla ửng hồng. “Kayla.”
“À ừ, xin lỗi cậu nhé.” Nhưng nghe chả có chút hối lỗi nào. Như chẳng quan tâm thì đúng hơn. Tim chưa bao giờ thích mấy thành viên trong đội cổ vũ. Hồi tôi bảo mình sẽ thử đăng ký vào đội, cậu ấy rõ ràng định nói gì đó rồi lại thôi.
“Túi của cậu đâu?” Kayla hỏi cậu ấy.
Tim cau mày. “Túi gì?”
“Chúng ta sẽ ở lại qua đêm.” Kayla nhìn Chelsea để xác nhận. “Phải không?”
“Đúng vậy, Timothy,” Chelsea nói. “Đây là một bữa tiệc xuyên đêm. Brooke không nói với cậu à?”
“À…” Cậu nhún vai. “Không sao. Tôi không cần gì cả.”
Kayla trông có vẻ bất ngờ. “Không cần thay quần áo luôn?”
Tim liếc xuống nhìn chiếc áo khoác chưa kéo khóa để lộ chiếc áo phông màu xám và quần jean xanh.
“Chắc là không. Ngày mai tôi vẫn sẽ mặc cái này.”
“Ôi lũ con trai.” Chelsea liếc nhìn tôi. “Đôi khi tớ tự hỏi sao mình lại chơi với họ nhỉ.”
Tôi cười theo Chelsea, nhưng khi liếc qua Tim, nét mặt của cậu ấy khiến tôi có chút bất an. Tôi đã nói với cậu ấy là sẽ ngủ lại mà. Hồi chúng tôi còn nhỏ thì những việc như vậy có sao đâu, Tim thường đến nhà tôi ngủ qua đêm và những thứ cậu ấy mang theo chắc chỉ thiếu cái bồn rửa bát thôi. Phải, chuyện xưa rồi nhưng tôi vẫn thấy thật lạ khi cậu ấy đến ngủ lại nhà Shane và không mang theo bất cứ thứ gì ngoài bản thân mình. Không giống Tim chút nào.
Có lẽ tôi không còn hiểu Tim nữa rồi.
Hoặc có thể cậu ấy không có ý định ở lại.