HIỆN TẠI
Không xác định
08.
Tôi đã hy vọng sau nhiều tháng nữa tôi mới phải gặp Shane Nelson - nếu nhất định phải vậy. Nhưng giờ, tôi chỉ mới vào làm đến tuần thứ hai, và anh ta đã ở đây. Bằng xương bằng thịt.
Gã đàn ông đã cố giết tôi.
Trong giây lát, tôi cảm thấy như có thứ gì đang siết chặt cổ mình. Chiếc vòng cổ sắp cứa vào khí quản của tôi. Tôi không thể thở được. Tôi bám vào khung cửa, hít một hơi thật sâu. Tôi không thể để điều này ảnh hưởng tới mình được. Tôi phải là một y tá chuyên nghiệp. Tôi không sao. Tôi không sao. Anh ta không thể làm hại tôi nữa.
Shane nhận ra tôi chỉ trong tích tắc sau khi tôi nhận ra anh ta. Anh ta trông cũng có vẻ sốc như tôi. Có lẽ còn hơn, vì anh ta không biết tôi đang làm việc ở đây. Anh ta đang lê bước trong chiếc còng, nhưng dừng lại, miệng há hốc khi nhìn thấy tôi.
“Đi.” Hunt đẩy anh ta một cái để anh ta di chuyển. “Chúng ta không thời gian đâu, Nelson. Di chuyển đi.”
Họ tiếp tục bước cho đến khi tới phòng khám rồi đột ngột dừng lại. Đôi mắt nâu của Shane nhìn tôi đầy đau đớn.
“Xin chào, tôi là Brooke,” tôi ép mình phải lên tiếng. Tôi cảm thấy thật trớ trêu khi giới thiệu bản thân với người đàn ông tôi đã trao đêm đầu tiên, nhưng chúng tôi đang ở đây.
Trước khi Shane kịp mở miệng, Hunt đã thông báo, “Đây là Shane Nelson. Bị thương trên sân. Vùng trán.”
“Được.” Giọng tôi nghe có vẻ bình tĩnh hơn hẳn so với trái tim đang đập thình thịch trong lồng ngực. “Vào đi, anh Nelson.”
Shane một lần nữa như hóa đá. Hunt phải đẩy anh ta một cái nữa để anh ta bước tiếp. Bị còng cả tay lẫn chân nên anh ta leo lên bàn khám có vẻ khó khăn. Tôi đã từng thấy Hunt giúp những tù nhân khác, nhưng anh ta không làm gì để giúp Shane. Shane cố gắng vài lần rồi cuối cùng cũng lên được bàn khám.
Thấy Shane đã lên được, Hunt rời khỏi phòng. Tôi định đóng cửa lại thì anh ta đưa tay lên giữ cửa.
Hunt nói: “Khám cho gã này thì đừng đóng cửa.”
Tôi liếc nhìn Shane, lúc này đang cúi đầu ngồi trên bàn khám của tôi, cổ tay và cổ chân đều bị còng. Một số tù nhân khiến tôi thoáng cảm thấy sợ hãi khi phải khám cho họ, nhưng hiện tại thì tôi không cảm thấy vậy, dù tôi biết anh ta có thể làm những gì.
“Tôi sẽ ổn thôi,” tôi nói, hy vọng sẽ không phải hối hận vì lời nói của mình.
Hunt giữ tay trên cửa, vẫn muốn tôi để cửa mở. Chúng tôi nhìn nhau không chớp mắt, và trong một khoảnh khắc, tôi cứ nghĩ anh ta sẽ xông vào. Nhưng sau đó, bàn tay buông xuống. “Tôi sẽ ở ngay bên ngoài,” anh ta nói. “Nếu có vấn đề gì, cô cứ hét lên một tiếng.”
“Tôi sẽ ổn thôi,” tôi nhắc lại. Nhưng tôi không đóng cửa hoàn toàn. Tôi giữ cửa mở hé một chút.
Bây giờ chỉ còn Shane và tôi ở trong phòng khám. Đây là lần đầu tiên chúng tôi ở riêng cùng nhau kể từ khi… à mà thôi, không cần phải hồi tưởng lại cái đêm đó. Anh ta trông khác hẳn năm mười bảy tuổi. Vừa giống vừa khác. Tóc đã ngắn hơn nhiều, giờ chỉ khoảng hai centimet, và khuôn mặt mang vẻ cứng cỏi mà trước đây không hề có.
Thật đáng ghét. Anh ta vẫn đẹp trai từng milimet y như hồi đó. Tôi càng ghét hơn việc Josh thật giống anh ta. Trong một khoảnh khắc, hai chúng tôi chỉ nhìn nhau. Trừng mắt thì đúng hơn - mắt anh ta đang nhìn tôi đầy căm thù. Tôi không biết anh ta tức giận điều gì. Lẽ ra tôi mới là người tức giận - nếu lúc đó anh ta được hành động như ý muốn, có lẽ tôi đã chết. Tôi cho rằng anh ta tức giận vì tôi đã nói sự thật trong phòng xử án đó.
“Xin chào,” tôi cố dùng giọng lạnh lùng, vô cảm nhất mà mình thể hiện ra được.
Shane không ngước mắt lên. “Chào.”
Tôi ưỡn thẳng lưng. Đây chính là điều tôi lo sợ khi mới nhận công việc này. Và bây giờ tôi ở đây. Tôi phải đối mặt với nó thôi. Tôi sẽ chăm sóc vết thương của anh ta như một y tá chuyên nghiệp và xong tôi sẽ trả anh ta về.
“Anh ổn chứ?” Tôi hỏi.
Nghe thấy câu hỏi của tôi, anh ta ngẩng đầu lên và nhìn chằm chằm. “Chà, Brooke ạ, tôi đang phải ngồi tù cả đời vì một việc mà tôi không hề làm, thì cô nghĩ xem tôi có ổn không? Tôi không ổn lắm đâu.”
Tôi mặc kệ ánh mắt nảy lửa của anh ta. “Ý tôi là cái đầu của anh.”
“Ồ.” Anh ta nhấc bàn tay bị còng lên chạm vào miếng băng trên trán. “Nó cũng không ổn lắm.”
Tôi đeo đôi găng tay y tế màu xanh vào. Tôi tiến lại gần bàn khám để nhìn kỹ trán anh ta. Đây là lần đầu tôi ở gần anh ta nhất sau một thời gian dài - ngoại trừ trong những cơn ác mộng của tôi. Mười năm trước, chỉ nghĩ đến việc ở gần anh ta như thế này cũng đủ khiến tôi nổi da gà. Nhưng bây giờ tôi có thể xử lý được. Tôi đã mạnh mẽ hơn. Con quái vật này sẽ không thể thắng được tôi đâu.
Lần cuối cùng tôi ở gần Shane như thế này, anh ta đang dùng một loại nước thơm có mùi như gỗ đàn hương. Nếu nhắm mắt, tôi vẫn có thể cảm nhận được hương thơm sâu lắng của gỗ nhưng lại dịu nhẹ như hoa ấy. Nhưng giờ tôi không thể chịu được mùi của nó nữa. Có lần, tôi hẹn hò với một anh chàng xức nước hoa đàn hương và đó là lần cuối chúng tôi gặp nhau. Thay vì giải thích lý do, tôi phớt lờ các cuộc điện thoại của anh ta.
Tôi gỡ miếng băng dính khỏi vết thương, không thèm tỏ ra nhẹ nhàng như thường lệ. Nó trông khá tệ. Dù đã băng bó nhưng máu vẫn chảy rất nhiều. Vết này chắc chắn phải khâu. Con mắt ở cùng bên vết thương trông như cũng sắp nổi rõ vệt bầm tím.
“Sao lại thành thế này?” Tôi hỏi.
“Tôi tông vào hàng rào.”
Tôi nhướn mày. “Thật?”
Anh nhìn tôi chằm chằm, như thể cảnh cáo tôi đừng hỏi thêm. “Phải.”
“Tại tôi trông có vẻ là có người ra tay với anh.”
“Nếu có người ra tay với tôi,” anh ta nói, “và tôi lại kể với cô, lần sau, tôi sẽ chỉ thảm hơn. Vậy nên, chuyện tốt đẹp này đúng là do tôi đã tông vào hàng rào.”
Tôi bỗng nhận ra trên mặt anh ta còn có những vết sẹo khác. Một vết xẻ đôi lông mày bên kia, và một vết chạy dọc quai hàm, gần như bị bộ râu rậm rạp trên cằm che mất. Ngoài ra còn có một vết dài màu trắng ngay dưới cổ họng. Không hiểu tại sao, tôi nghĩ đến Josh. Đến chuyện những đứa trẻ khác bắt nạt thằng bé ở trường và khiến mắt nó thâm tím như Shane bây giờ. Shane cũng lớn lên mà không có cha. Và tôi cảm thấy một chút nhoi nhói… Ồ, không phải sự thông cảm. Tôi sẽ không bao giờ thông cảm cho một con quái vật như thế này. Hoặc kẻ làm những điều như anh ta đã làm.
“Shane,” tôi nói, “nếu ai đó đánh anh…”
“Thôi đi, Brooke.” Anh ta gắt lên. “Dù cô định làm gì, hãy dừng lại. Chỉ cần khâu vết thương cho xong rồi để tôi quay lại buồng giam, được chứ?”
“Được.”
Anh ta nói đúng. Tôi không thể làm gì để giúp anh ta, ngay cả khi tôi muốn, và tôi cũng không làm vậy. Công việc của tôi là khâu vết thương và đưa anh ta trở lại buồng giam, đúng như anh ta nói. Và đó là tất cả những gì tôi sẽ làm. Tôi có thể làm được việc này.
Tôi để Shane một mình trong phòng trong khi đi lấy đồ khâu. Mọi thứ tôi cần đều có trong phòng dụng cụ, ngoại trừ thuốc tê lidocain. Vì chúng là dược phẩm nên tôi cần Dorothy phê duyệt. Vậy nên, tôi quay trở lại văn phòng của bà ấy. Dorothy đủng đỉnh mãi mới cho tôi vào.
“Xong rồi à?” Bà ấy hỏi tôi.
Tôi mím môi. “Phải khâu vết rách trên trán. Tôi cần một ít lidocain.”
“Chúng ta hết rồi.”
Tôi chớp mắt. “Sao cơ?”
Bà ấy nhún vai. “Chúng ta có một lượng nhỏ thuốc gây tê nhưng giờ đang hết.”
“Vậy tôi phải làm gì đây?”
“Khâu cho anh ta mà không dùng lidocain.”
Hàm tôi nghiến chặt lại. Có chuyện gì với người phụ nữ này vậy? Những tù nhân này cũng là con người. Làm sao bà ấy có thể dửng dưng như vậy? Tôi có nhiều lý do để ghét Shane Nelson hơn bất kỳ ai khác ở đây, và có lẽ tôi nên vui mừng khi có cơ hội tra tấn anh ta một chút sau những gì anh ta đã làm với tôi, nhưng ngay cả tôi cũng nghĩ anh ta xứng đáng được đối xử đàng hoàng. “Thật vô nhân đạo.”
Dorothy ngước mắt lên trời. “Đừng khoa trương thế, Brooke. Chỉ là vài mũi khâu thôi. Tôi chắc chắn anh ta sẽ không thấy phiền đâu. Hoặc cô cứ dán vết thương lại thôi, nếu muốn.”
Vết rách này rất to nên khó mà chỉ dán băng lại là được, nhưng Dorothy không quan tâm đến sự phản đối của tôi. Và nếu bà ấy lại nói với tôi rằng tôi cần có kỹ năng giải quyết vấn đề, tôi sẽ hét lên. Mặc dù đúng là tôi phải tự giải quyết vấn đề.
Tôi quay lại phòng khám, nơi Shane vẫn đang ngồi trên bàn với vết thương hở trên trán. Anh ta ngước lên khi tôi bước vào, và cái vẻ căm thù sôi sục mà tôi nhìn thấy trên khuôn mặt ấy khi chúng tôi gặp lại nhau lần đầu giờ đã tan biến. Có lẽ, anh ta không giận tôi như tôi nghĩ, mặc dù chính lời khai của tôi đã đưa anh ta đến đây. Trong suốt những năm qua, tôi đã tưởng tượng anh ta ngồi trong phòng giam, xăm những lời đe dọa giết tôi lên cơ thể, nhưng anh ta có vẻ không tức giận đến thế. Chỉ là… kiểu hơi buồn. Rầu rĩ chấp nhận số phận.
“Tình hình là thế này,” tôi nói. “Chúng tôi có đủ dụng cụ khâu, nhưng hết lidocain rồi. Vậy nên…”
“Không sao đâu,” Shane ngắt lời trước khi tôi nói hết các lựa chọn cho anh ta. “Cứ thế này khâu luôn cũng được.”
“Anh có chắc không? Bởi vì…”
“Chắc. Không sao đâu. Họ luôn hết lidocain.”
Anh ta dường như không hề bất ngờ vì điều này. Tôi tự hỏi cảm giác thế nào khi vết sẹo dài lởm chởm ở cổ họng của anh ta được khâu mà không dùng lidocain.
“Được rồi,” tôi nói. “Làm cho xong nào. Tôi cần anh nằm xuống.”
Anh ta cố gắng ngả người về phía sau, nhưng thật khó khi cổ tay bị trói. Anh ta bắt đầu trượt trên bàn, và theo bản năng, tôi đưa tay ra và đặt tay lên lưng, đỡ anh ta nằm xuống.
Tôi đã chạm vào anh ta. Sau ngần ấy năm, tôi lại chạm vào Shane Nelson.
Tôi chờ đợi cảm giác ghê tởm dâng lên trong lòng mình. Tôi ghét người đàn ông này - tôi đã gặp ác mộng vì anh ta trong nhiều năm sau đó. Sẽ không quá lời khi nói rằng anh ta đã hủy hoại cuộc đời tôi, và nếu lúc đó tôi xuôi theo anh ta, tôi thậm chí sẽ không còn cả cái mạng này.
Nhưng tôi chẳng cảm thấy gì. Chạm vào vai Shane chẳng khác gì so với chạm vào mọi bệnh nhân khác. Tôi đoán tôi thực sự đã vượt qua được, sau ngần ấy năm. Tôi đã làm được. Tôi tự hào về bản thân mình.
Tôi lấy dụng cụ trong khi Shane quan sát tôi. Anh ta trông không có vẻ lo lắng về việc khâu vết thương mà không có thuốc gây mê. Nếu là tôi, tôi chắc sẽ run lắm. Tôi thậm chí chưa bao giờ bị thương đến mức phải khâu, ngoại trừ những vết khâu sau khi sinh con.
“Đây hẳn là giấc mơ của cô nhỉ?” Anh ta nói. “Đâm kim vào người tôi mà không cần gây tê.”
“Tôi đã cố xin thuốc gây tê rồi,” tôi bào chữa cho mình.
“Chắc thế nhỉ?”
“Tôi đã xin.” Tôi quay lại trừng mắt nhìn anh ta. “Tôi không giống anh, tôi không thích làm tổn thương người khác.”
“Chà,” anh ta nói, “thế nghĩa là tôi không nên đổ lỗi cho cô sau những gì cô nghĩ tôi đã làm với cô.”
Có điều gì đó trong mắt anh ta mà tôi không thể hiểu được, đến nỗi tôi phải nhìn đi chỗ khác.
“Vậy bây giờ cô là y tá chính hả?” Anh ta nói. “Tốt cho cô.”
“Cám ơn,” tôi đáp bằng tông giọng không mang theo một chút cảm xúc nào.
“Tôi, ừm…” Một bên khóe môi anh ta nhếch lên. “Tôi đã nhận được chứng chỉ tốt nghiệp phổ thông khi ở đây. Và tôi đã dạy kèm cho các tù nhân khác để họ cũng có thể làm được.”
Anh ta nói như kiểu đang cố gắng gây ấn tượng với tôi vậy, giống như cách anh ta đã từng tung một đường chuyền ấn tượng qua sân bóng và nhìn về phía tôi để chắc chắn rằng tôi đã nhìn thấy nó.
“Ồ,” tôi nói, vì tôi không biết phải nói gì nữa.
“Thôi bỏ đi,” anh ta lầm bầm. “Tôi không biết tại sao tôi lại nghĩ cô muốn biết điều đó.”
Tôi dùng nước cất để làm sạch vết rách trước khi khâu lại. Chắc hẳn sẽ rất đau đớn nhưng Shane hầu như không hề nao núng. Tôi chuẩn bị kim để thực hiện mũi khâu đầu tiên. “Sẽ đau nhói một chút đấy,” tôi cảnh báo anh ta.
“Cứ khâu đi.”
Tôi đã khâu vết thương cho nhiều người hồi làm ở phòng cấp cứu. Tôi đã từng thấy những người đàn ông trưởng thành khóc, ngay cả khi đã dùng lidocain. Shane chỉ hơi nhăn mặt khi kim đâm vào, nhưng không ai có thể phủ nhận anh ta cũng ra dáng đàn ông và dũng cảm.
“Vậy,” anh ta nói khi tôi xong mũi khâu đầu tiên. “Cô chưa kết hôn phải không?”
Bàn tay đang khâu của tôi khựng lại.
“Sao cơ?”
Anh ta định nhún vai nhưng lại thôi vì chiếc kim vẫn còn trong vùng da trên trán. “Không có nhẫn. Và tôi nghe thấy một số người nói rằng cô y tá dễ thương mới đến cũng đang độc thân.”
“Đó không phải việc của họ.”
“Này, chắc hẳn cô là người đã nói với một trong số họ rằng cô chưa kết hôn.”
Anh ta nói đúng. Điều đầu tiên Dorothy cảnh báo tôi là không được chia sẻ bất kỳ thông tin cá nhân nào, nhưng tôi đã bất cẩn. Công bằng mà nói, rất nhiều người đàn ông trong số này trông không giống tội phạm. Họ giống như những ông già vô hại.
“Và cô có một đứa con,” anh nói thêm.
Đến lúc này thì tôi thực sự sắp nôn ra đây. Tôi thật là một con ngu. Tôi phải nói gì khi bệnh nhân hỏi tôi có con chưa? Không phải việc của anh? Chà, đó có lẽ là câu trả lời đúng, nhưng thật khó không nói về con trai tôi khi tôi phải xa nó cả ngày. Bài học này thật đắt giá.
“Dù sao thì cũng xin chúc mừng.” Shane nói. Không có sự cay đắng hay tức giận gì, đó là một sự nhẹ nhõm. “Thằng bé bao nhiêu tuổi?”
Tôi co rúm người trước câu hỏi này. Giống như Tim, anh ta không ngu. Nếu tôi nói với anh ta rằng tôi có một đứa con trai mười tuổi, anh ta sẽ hiểu ra ngay. Nhưng không giống như Tim, anh ta không có cách nào tự mình tìm ra sự thật. “Thằng bé năm tuổi.”
Anh ta hơi run khi mũi kim xuyên qua da lần nữa. “Tôi luôn muốn có con. Tôi đoán điều đó sẽ không bao giờ xảy ra.”
Tôi không đáp lại nữa. Tôi chỉ lặng lẽ khâu vết thương.
“Tôi không thể tin được là cô lại sống ở đây,” anh ta nói. “Tôi đã nghĩ là cô sẽ không trở về nữa. Ngoại trừ thỉnh thoảng về thăm bố mẹ.”
“Cha mẹ tôi qua đời do tai nạn ô tô,” tôi buột miệng. Đáng lẽ, tôi không nên cung cấp thêm thông tin nữa nhưng đây có vẻ là điều vô hại nhất mà tôi có thể nói. Tôi muốn anh ta biết rằng anh ta không liên quan gì đến những bi kịch tôi đã trải qua suốt mười năm nay, rằng những gì anh ta đã làm không định nghĩa sự tồn tại của tôi.”
Anh cau mày. “Tôi rất tiếc, Brooke.”
“Không sao,” tôi lẩm bẩm. “Chúng tôi cũng không gần gũi.”
Tôi không thể giải thích cho anh ta tại sao mối quan hệ của tôi với bố mẹ lại tan vỡ. Một phần, họ tức giận vì ngay từ đầu tôi đã thách thức họ và hẹn hò với Shane. Rằng tôi đã nói dối và đến nhà anh ta, điều đó gần như khiến cuộc đời tôi kết thúc. Nhưng điều họ tức giận - điều họ không bao giờ có thể tha thứ cho tôi - là khi tôi biết mình có thai, tôi đã quyết định giữ lại nó. Tôi không hề hối hận khi làm điều đó, và bố mẹ tôi cũng không yêu quý thằng bé cho lắm. Nhưng ngay cả khi Josh đã là thành viên trong gia đình, họ vẫn luôn miệng nói rằng tôi đã phạm sai lầm. Con trai tôi là một sai lầm và một nỗi xấu hổ - hậu duệ của một con quái vật. Và đó là điều tôi không thể tha thứ cho họ. Đó là lý do lớn nhất khiến tôi gạt họ ra khỏi cuộc đời mình.
Shane tiếp tục, “Mẹ tôi cũng đã mất cách đây vài năm.”
Tôi kết thúc một mũi khâu khác. “Tôi rất tiếc khi nghe điều đó.” Ý tôi là vậy. Shane rất thân thiết với mẹ anh ta. Sau khi bố anh ta bỏ đi, chỉ còn lại hai người họ. Nếu bà ấy mất, điều đó có nghĩa là anh ta không còn người thân nào cả.
Anh ta nhìn lại tôi một hồi lâu. “Bà ấy chết vì tin rằng tôi đã giết những người đó.”
Bàn tay đang cầm kim của tôi run rẩy, suýt chút nữa đâm trượt.
Nhưng chính anh đã giết những người đó.
Tôi muốn nói như thế, nhưng thấy mình thật thiếu chuyên nghiệp. Và không ích gì. Bất chấp mọi bằng chứng, Shane sẽ không bao giờ thừa nhận những gì mình đã làm đêm đó. Nhưng đó không phải là vấn đề. Shane có tội. Tôi đã ở đấy vào đêm hôm đó. Nếu cứ để anh ta ra tay thì bây giờ tôi đã chết rồi. Tôi không bao giờ có thể quên điều đó. Và tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho anh ta.