Phần 2. · 4
Tôi cắm cúi lê bước tới trạm xe buýt dưới trời mưa như trút. Nước mưa chảy cuồn cuộn trên đường nhựa cứ như một con kênh. Chỉ cần bước hụt một cái là tôi sẽ ướt tới bắp chân. Chiếc xe buýt thường ngày tôi vẫn đi kêu rầm rĩ phía sau lưng tôi rồi vượt lên trên, những ô cửa kính mịt mùng do hơi thở của hành khách phả ra. Tôi có thể hình dung ra độ ẩm kinh khủng ở bên trong.
Không biết mấy giờ mới có chuyến xe tiếp theo? Liệu tôi có kịp đến trường vào giờ sinh hoạt lớp không? Nhưng giờ tôi chẳng còn quan tâm tới chuyện đó nữa. Giọng của Yuriko cứ tua đi tua lại trong đầu tôi. Tôi sẽ phải làm gì bây giờ? Tôi có thể làm gì chứ? Đó là tất cả những gì tôi có thể nghĩ tới vào lúc này.
Nếu Yuriko quay trở lại Nhật Bản mà không có chỗ nào khác để ở thì hai chị em lại phải sống cùng nhau. Nếu không có họ hàng nào khác chịu giúp đỡ thì Yuriko sẽ phải tới sống trong căn hộ bé tí của ông ngoại. Chỉ nghĩ tới việc Yuriko chuyển tới đây cũng khiến tôi rùng mình sởn gai ốc. Mỗi sáng mở mắt dậy là thấy nó nằm bên cạnh mình trên giường, đôi mắt tối đen của nó nhìn tôi chòng chọc, rồi phải uống trà và ăn bánh mứt với nó và ông ngoại. Tệ thật!
Yuriko sẽ căm ghét cái mùi dầu bôi tóc rẻ tiền của ông ngoại. Nó sẽ bực mình với cái cách ông ngoại nhồi nhét đám bonsai ở khắp nơi và khó chịu khi phát hiện ra chúng tôi phải làm những việc vặt trong khu chung cư để kiếm thêm tiền. Và khi con bé xuất hiện ở đây thì lập tức cả tòa nhà, thậm chí những cửa hiệu xung quanh, sẽ trở nên xôn xao hiếu kỳ. Sự cân bằng thư thái mà tôi và ông ngoại đang hưởng thụ sẽ không còn nữa. Ông ngoại đến phải quay trở lại với con đường phạm pháp mất thôi.
Nhưng tôi ghét nhất là cái ý nghĩ sẽ lại bị mê hoặc bởi con yêu quái Yuriko, bị bao vây bởi sự hiện diện của nó, điều này khiến tôi không tài nào cảm thấy yên ổn. Đột nhiên tôi liên tưởng tới mẹ tôi và việc bà tự sát.
Mẹ đoán họ không thể chấp nhận việc một người phương Đông trông xấu xí như mẹ lại có thể sinh ra một mỹ nhân như Yuriko. Lý do khiến mẹ tôi chọn cách kết liễu đời mình không phải là vì bà không chịu nổi sự cô đơn nơi đất khách quê người, cũng không phải là sự phản bội của ba tôi. Mà phải chăng là vì Yuriko? Chỉ tại vì sự tồn tại của nó trên đời này? Khi nghe Yuriko nói sẽ quay trở lại Nhật Bản, một cơn giận dữ không rõ nguồn cơn bắt đầu trào dâng trong lòng tôi. Tôi oán giận mẹ tôi vì bà tự sát và căm ghét ba tôi vì ông ngoại tình. Rồi đột nhiên, mọi thứ thay đổi, tôi bắt đầu cảm thấy thương xót mẹ vô cùng, bỗng dưng tìm thấy một sự đồng cảm đối với bà. Nước mắt tôi tuôn trào. Tôi đứng đó, dưới trời mưa như trút và lần đầu tiên trong đời, khóc thương mẹ tôi. Có lẽ bạn sẽ thấy chuyện này thật khó tin. Nhưng lúc đó tôi cũng mới chỉ có mười sáu tuổi và tôi cũng có những lúc xao lòng.
Tôi nghe tiếng động cơ ô tô phía đằng sau, một chiếc xe đang rẽ nước đi tới. Để tránh bị bắn nước lên người tôi tạt vào trú dưới mái hiên một cửa hàng bán giường ngủ ở ven đường chờ cho chiếc xe đi khỏi. Đó là một chiếc xe lớn màu đen, loại các quan chức chính phủ vẫn hay dùng, rất hiếm thấy ở khu này. Chiếc xe đỗ xịch lại ngay bên cạnh tôi và cửa kính xe được kéo xuống.
“Muốn lên xe không?” Mitsuru vừa hỏi vừa nhăn nhó vì bị nước mưa táp lên mặt. Tôi sững ra nhìn cô ấy. “Lên đi, nhanh lên.” Cô ấy nói và vẫy tay ra hiệu cho tôi lên xe.
Tôi cụp ô xuống và trèo lên xe. Không khí trong xe lạnh ngắt, phảng phất mùi nước hoa rẻ tiền. Tôi đoán đó là mùi nước hoa của tài xế, một phụ nữ trung niên tóc tai rối bù. Bà ta quay lại nhìn tôi.
“Cháu là đứa trẻ sống ở quận P trong khu nhà do chính phủ trợ cấp đấy à?” Bà ta hỏi giọng chậm rãi và khản đặc cứ như cổ vừa bị cọ bằng giấy ráp.
“Vâng ạ.”
“Mẹ này, hỏi như thế không phải là hơi lỗ mãng hay sao?” Mitsuru vừa trách mẹ vừa lấy khăn tay của mình lau những chỗ bị ướt trên bộ đồng phục của tôi. Mẹ cô ấy đang tập trung vào các dấu hiệu giao thông phía trước nên không cười cũng chẳng lên tiếng xin lỗi. Vậy ra đây là mẹ Mitsuru ư? Bẩm sinh đã vốn bị mê hoặc bởi mối quan hệ giữa con người với con người cũng như những vấn đề liên quan tới di truyền học, tôi chăm chú quan sát mẹ của Mitsuru, cố tìm ra sự giống nhau giữa bà và con gái.
Tóc bà chưa chải, nước nhuộm bắt đầu phai để lộ chân tóc. Bà có nước da sạm, mặt mũi không hề trang điểm. Bà vận đồ màu xám, chả ra kiểu gì, trông giống như váy ngủ. Tôi không nhìn thấy phía dưới chân nhưng hẳn bà đi xăng đan kèm tất hoặc xỏ tạm một đôi dép lê sờn cũ trong nhà.
Đây có thể là mẹ đẻ của Mitsuru thật sao? Trông còn tệ hơn cả mẹ tôi. Thất vọng, tôi bắt đầu so sánh gương mặt bà với Mitsuru. Cảm nhận được cái nhìn đó, Mitsuru quay sang nhìn tôi. Mắt chúng tôi gặp nhau. Cô ấy gật đầu như thể đồng tình. Mẹ Mitsuru nở một nụ cười, phô ra hàm răng nhỏ xíu, không những không giống Mitsuru một chút nào mà còn rất lệch lạc trên chính khuôn mặt của bà.
“Không phải là rất lạ hay sao khi có người ở khu này được nhận vào trường đó?”
Mẹ của Mitsuru là một kẻ thối chí. Đối với danh tiếng và địa vị xã hội, có thể nói vậy. Trong lễ khai giảng, tôi có nhìn trộm bố mẹ của các học sinh khác. Họ toàn là những người giàu có và biết cách thể hiện sự giàu có của mình một cách kín đáo. Hay có thể nói họ đã khéo léo thể hiện sự giàu có của mình chính bằng cách che giấu chúng. Nhìn từ bất cứ góc độ nào cũng thấy ở họ toát lên hai chữ giàu sang.
Nhưng mẹ của Mitsuru lại hoàn toàn không có cái vẻ ấy. Có lẽ trước đây bà cũng từng làm thế nhưng rồi quyết định bỏ cuộc và chả còn màng tới gì nữa. Bố mẹ của những đứa trẻ giàu có thường thể hiện sự tự hào của mình trên sự giỏi giang của con cái họ. Ngay cả những bậc phụ huynh làm công chức cũng không có cái kiểu tự hào hơi thái quá ấy. Mitsuru có nói với tôi về việc mẹ cô ấy yêu cầu cô ấy giấu giếm về việc họ sống ở quận P nên tôi không hề mong đợi nhìn thấy mẹ cô ấy trong bộ dạng nhếch nhác thế này. Tôi cứ nghĩ bà hẳn là một người rất chú trọng tới vẻ ngoài.
“Bạn vừa mới khóc đấy à?” Mitsuru hỏi tôi.
Tôi nhìn cô ấy không nói gì. Mắt cô ấy ánh lên một vẻ giận dữ mà tôi chưa từng thấy bao giờ. Tôi đã nhìn thấy một góc độ khác của Mitsuru. Trong chớp mắt tôi đã tóm được cái đuôi xấu xí của cô ấy. Hình như cô ấy xấu hổ? Cô ấy nhìn đi chỗ khác.
“Tớ vừa nhận được một cú điện thoại. Mẹ tớ vừa mới mất.”
Khuôn mặt của Mitsuru tối sầm lại. Những ngón tay của cô ấy xoắn lấy môi như thể muốn rứt chúng ra khỏi mặt mình. Tôi tự hỏi khi nào cô ấy quay trở lại với trạng thái bình thường bằng cách gõ ngón tay lên những chiếc răng cửa. Chúng tôi đang như hai kẻ đối đầu. Nhưng rồi, cô ấy nhanh chóng lấy lại bình tĩnh.
“Tớ rất lấy làm tiếc,” cô ấy nói.
“Vậy là mẹ cháu vừa mất?” mẹ Mitsuru ngoái lại nhìn tôi và hỏi với một giọng thẳng tưng. Cái cách nói chuyện của bà thực sự hơi thô lỗ. Giống y như những người mà ông ngoại hay giao du. Thẳng thắn, trực tiếp, đi luôn vào vấn đề, không ý tứ gì cả.
“Vâng ạ.”
“Bà ấy bao nhiêu tuổi?”
“Khoảng năm mươi ạ. Mà không, có lẽ chưa đến. Cháu cũng không biết chính xác tuổi của mẹ cháu.”
“Thế thì cũng khoảng bằng tuổi cô. Tại sao mẹ cháu lại chết?”
“Bà ấy tự sát.”
“Tại sao. Có gì thay đổi à?”
“Cháu không biết.”
“Một người mẹ tự sát chắc chắn sẽ đặt con mình vào tình thế khó khăn. Cháu nên nghỉ học. Cháu ra ngoài làm gì?” bà nói.
“Đúng thế ạ. Nhưng mẹ cháu mất ở nước ngoài nên ở nhà thì cháu cũng chả biết làm gì.”
“Nhưng cũng không cần cuống cuồng tới trường, nhất là khi đang mưa to gió lớn thế này.” Mẹ Mitsuru quan sát gương mặt tôi trong gương chiếu hậu, đôi mắt sâu, sắc sảo của bà không bỏ sót một chi tiết nào.
“Cháu cần phải tới trường ngày hôm nay.”
Tôi không muốn nhắc tới Kazue và sự phản đối phân biệt đối xử của cô ta nên chỉ nói có vậy. Mẹ Mitsuru dường như chẳng quan tâm tới nhu cầu để tang của tôi. Bà hỏi: “À mà này, cháu là con lai đấy à?”
“Mẹ! Chuyện đó thì có ý nghĩa gì cơ chứ?” Mitsuru ngắt lời bà và tôi nghe thấy cô ấy lại bắt đầu gõ ngón tay lên những chiếc răng cửa một cách nóng nảy. “Mẹ bạn ấy vừa mất. Mẹ đừng hỏi bạn ấy hết câu này đến câu khác thế!”
Nhưng mẹ Mitsuru không phải là người chấp nhận im lặng.
“Cháu sống với ông đúng không?”
“Đúng thế ạ.”
“Và ông của cháu là người Nhật?”
“Vâng ạ.”
“Mẹ cháu là người Nhật. Vậy còn nửa kia?”
Không hiểu vì lý do gì mà bà ấy lại tò mò thế? Nhưng tôi thích các câu hỏi của bà. Đó là những câu mà tất cả mọi người đều muốn hỏi nhưng chưa ai dám.
“Thụy Sĩ ạ.”
“Chu cha, thật là một sự kết hợp tuyệt vời!”
Mẹ Mitsuru cười nói và tôi biết là bà nói thế thôi chứ chẳng có ý gì. Nhưng Mitsuru khẽ ghé tai tôi nói thầm: “Tớ thực sự xin lỗi. Mẹ tớ chỉ muốn tỏ ra lịch sự.”
“Mẹ không định tỏ ra lịch sự,” mẹ Mitsuru quay lại nhìn chúng tôi. “Cháu có vẻ là một đứa cứng đầu. Còn Mitsuru đúng là một con mọt sách. Nó thật dở hơi khi muốn thi đỗ vào trường Đại học Y Tokyo,” bà nói. “Nó rất bướng. Nó không chịu thua bất kỳ ai. Dĩ nhiên nó không muốn bị bất cứ ai coi thường. Lúc nào nó cũng chỉ nghĩ tới chuyện đó. Và rồi nó bảo nó sẽ không ở đây nữa, nó đi thuê một căn hộ ở riêng. Ở trường cấp hai nó bị bắt nạt khủng khiếp nên nó đã học được cách tự vệ. Cô cứ tiếc là lúc đó cô không để nó bỏ quách cái trường quỷ quái ấy cho rồi.”
“Tại sao họ lại bắt nạt bạn?” tôi lãnh đạm hỏi Mitsuru.
Mẹ Mitsuru lại lên tiếng trước khi cô ta kịp mở miệng. “Vì mẹ nó là chủ quán bar, thế thôi!”
Rồi bà đỗ xe ngay trước cổng trường và bước ra ngoài nhằm thu hút những ánh mắt hiếu kỳ từ phía các học sinh khác. Thái độ của bà rõ ràng là để chọc tức Mitsuru. Khi tôi lên tiếng cảm ơn bà đã cho đi nhờ thì bà nói, “Nhớ bảo ông ngoại ghé qua quán của cô nhé. Cô sẽ tính rẻ cho ông. Quán tên là Blue River, ngay trước cửa ga ấy.”
Tôi không chắc nhưng tôi ngờ rằng đó là một hộp đêm trong chuỗi những quán bar có gái nhảy.
“Ở đó có cây bonsai nào không ạ?”
“Sao cơ?”
“Vì ông ngoại thích bonsai hơn là phụ nữ.”
Mẹ Mitsuru không biết trả lời câu nói đùa của tôi thế nào. Bà quay sang bảo tôi cái gì đó nhưng tôi không nghe rõ vì Mitsuru đã đóng sập cửa xe lại. Cô lấy ô của mình che cho tôi trong khi tôi lúi húi mở ô của mình ra.
“Mẹ tớ thật rắc rối, đúng không? Bà ấy cứ muốn tỏ ra là người xấu. Tớ không thể chịu được. Một người phá bỏ nguyên tắc của mình để phát ngôn bừa bãi chỉ để cho sướng mồm như vậy đúng là một kẻ hèn nhát, bạn có nghĩ vậy không?”
Mitsuru nói giọng bình tĩnh, đầy cân nhắc. Tôi gật đầu ra hiệu mình hoàn toàn hiểu được điều đó. Bà ấy không xứng với ý tưởng của Mitsuru về một người mẹ. Y như tôi. Trẻ con không có quyền chọn mẹ của chúng.
“Bạn ổn chứ?” Mitsuru hỏi tôi vẻ lo lắng.
“Tớ ổn. Tớ cảm thấy mẹ tớ và tớ đã chia cắt nhau từ lâu lắm rồi.”
“Tớ hiểu ý bạn nói gì. Tớ cũng cảm thấy đã nói lời từ biệt với mẹ tớ từ rất lâu rồi. Giờ tớ chỉ lợi dụng bà ấy thôi, bạn biết đấy, để có phương tiện đi lại và những thứ tương tự.”
“Tớ hiểu.”
“Bạn đúng là một đứa con gái kỳ lạ,” Mitsuru ngước lên nhìn tôi khi nói câu này nhưng khi thấy một trong những người bạn của cô ấy vẫy gọi từ xa thì cô ấy bảo, “Tớ phải đi thôi.”
“Chờ tí,” tôi níu lấy áo cô. Cô ấy quay lại nhìn tôi. “Khi bạn bị bắt nạt mẹ bạn nói bạn đã học cách tự phòng thủ. Bằng gì?”
“Thì…” Mitsuru ra hiệu cho cô bạn gái kia đi trước để tiếp tục nói chuyện với tôi. “Tớ cho họ chép bài.”
“Thế có nghĩa là bạn để họ lợi dụng bạn? Làm sao mà bạn lại có thể đối xử tử tế đến thế với chính những kẻ bắt nạt bạn?”
Mitsuru lại gõ tay lên răng. “Chuyện này tớ chỉ nói cho mỗi bạn thôi đấy nhé, được không? Vở mà tớ cho họ chép không phải là thật.”
“Thế là thế nào?”
“Tớ có hai quyển vở. Quyển vở thật của tớ thì đầy đủ và chi tiết hơn cái quyển tớ cho họ xem. Cái quyển mà tớ cho họ xem cũng có một số chi tiết quan trọng để họ không nhận ra. Còn lại toàn ghi chép linh tinh cả.”
Mitsuru thì thào như thể đang nhắc tới một hành động đáng hổ thẹn. Nhưng giọng điệu hớn hở của cô cho thấy cô thực sự rất khoái trá trước việc làm đó.
“Sự trơ tráo của họ làm tớ thực sự ghê tởm. Vì quá quen với việc bắt nạt người khác nên họ thấy việc chép bài của bạn là việc bình thường. Cách duy nhất để bảo vệ mình trước đám mặt dày đó là phải biết quyết đoán và đạt được một thỏa thuận hai bên cùng có lợi. Tớ để họ chép bài đổi lại họ sẽ không bắt nạt tớ nữa, đó chính là một thỏa thuận. Đám con gái đó hiểu ra vấn đề rất nhanh. Bọn họ ngay lập tức nhận ra rằng tớ không chỉ là một trong những đứa trẻ yếu ớt mà chúng có thể điều khiển như con rối. Tớ có thể có lợi cho bọn họ thế nên họ chuyển đối tượng bắt nạt sang một học sinh khác.” Nói tới đây Mitsuru nhún vai cười nhạt. “Bạn không biết cái trò bắt nạt ở cấp hai nó tệ thế nào đâu. Phải nói là khủng khiếp. Trong suốt một năm trời không ai nói với tớ lấy một câu. Người duy nhất trò chuyện với tớ là thầy cô giáo và các cô ở phòng giáo vụ. Chỉ có vậy. Thậm chí những học sinh mới vào cũng bắt nạt tớ. Họ cho rằng bắt nạt ma mới khiến họ trở thành ma cũ.
Loạt chuông đầu tiên báo hiệu giờ vào học đã reo. Giờ sinh hoạt sẽ bắt đầu vào bất cứ lúc nào. Chúng tôi vội vàng đi vào lớp. Cả đời tôi chắc chả bao giờ đoán ra được một nữ sinh dễ thương như Mitsuru lại có thể là đối tượng bị bắt nạt.
“Nhưng tớ không tài nào hiểu được tại sao họ lại nhằm vào cậu?”
“Vì mẹ tớ dự mấy buổi định hướng. Bà ấy tự giới thiệu trước Hội học sinh và phụ huynh thế này: ‘Tôi rất phấn khởi vì cuối cùng con gái tôi cũng trở thành học sinh trường Q. Con bé đã đặt ra mục tiêu này từ rất lâu. Tôi vốn đã hy vọng con bé được nhận vào trường từ bậc tiểu học nhưng không được nên chỉ mong nó được chấp nhận ở cấp hai. Con bé đã học hành rất chăm chỉ và công lao của nó đã được đền đáp. Giờ tôi chỉ hy vọng các cháu sẽ đoàn kết với con bé và trở thành những người bạn tốt!”
“Đó chỉ là cách chào hỏi riêng của mẹ tớ. Nhưng kể từ hôm ấy tớ trở thành đối tượng bị bắt nạt. Ngay sáng hôm sau, một bức vẽ mẹ tớ xuất hiện trên bảng đen trong bộ vest màu đỏ tươi với một chiếc nhẫn kim cương to đùng. Bên cạnh bức vẽ là dòng chữ: Cuối cùng cũng trở thành học sinh trường Q! Nhưng điều đó có nghĩa là cho dù có được nhận vào đây từ cấp một hay cấp hai thì tớ cũng sẽ không bao giờ trở thành một người trong số họ.”
“Tớ hoàn toàn có thể hiểu được chuyện đó.”
“Chuyện gì cơ?”
“Về cách xử sự của mẹ bạn ấy.”
Tôi định nói thêm là tôi biết cô ấy xấu hổ vì mẹ mình. Nhưng Mitsuru đột nhiên cau mày và nói: “Tớ xin lỗi… ý tớ là về chuyện của mẹ bạn. Bác ấy vừa mới mất.”
“Không sao. Bạn biết đấy tất cả chúng ta sớm muộn cũng sẽ đều ra đi.”
“Tuyệt. Bạn đúng là một người rất tuyệt.”
Mitsuru bật cười sảng khoái. Giây phút ấy chúng tôi biết rằng có cái gì đó kết nối hai đứa mà chỉ có chúng tôi mới nhận thức được. Từ ngày hôm đó trong lòng tôi ấp ủ một sự thương mến đối với Mitsuru.
Tôi vào lớp và ngay lập tức đi tìm Kazue. Cô ta đang nhìn chằm chằm lên bảng, mặt tái mét và đầy căng thẳng. Thấy tôi cô ta liền đứng dậy và đi tới bàn tôi với cái vẻ liêu xiêu giật giật của cô ta.
“Này, tớ định đưa vấn đề đó ra sáng nay.”
“Vậy sao? Chúc may mắn.”
“Bạn cũng sẽ có vài lời chứ, đúng không?”
Kazue nhìn tôi chòng chọc. Đôi mắt nhỏ dưới hàng mi đen của cô ta trùm lấy tôi. Khi tôi đáp trả ánh nhìn của cô ta, sự căm ghét của tôi đối với cô ta tăng gấp bội. Cô ta mới ngu ngốc làm sao. Cô ta càng sa lầy thì cuộc sống của tôi và Mitsuru ở cái trường này càng trở nên dễ thở. Bạn có thể nói thái độ đó của tôi thật hung hăng? Nhưng đó là cách mọi chuyện vận hành trong thế giới của tôi.
“Chắc chắn rồi. Tớ sẽ ủng hộ bạn,” tôi nói nhưng không hề có ý định giữ lời.
Kazue như trút được gánh nặng. Mắt cô ta lấp lánh. “Thật tuyệt vời! Thế bạn định nói gì?”
“Bạn nghĩ sao nếu tớ chỉ khẳng định tất cả những gì bạn nói là đúng?”
“Cũng được. Nếu tớ phát biểu, cậu sẽ giơ tay để tiếp lời được không?” Kazue vừa nói vừa nhìn quanh lớp với vẻ đáng thương của một kẻ bị bỏ rơi. Các học sinh mới đều ngồi ngay ngắn ở chỗ của mình chờ giáo viên tới trong khi các học sinh cũ vẫn túm tụm ở phía cuối lớp xì xào bàn tán. “Nào, đến lúc rồi.”
Kazue quay về chỗ ngồi của mình vẻ tự tin. Cửa lớp mở ra và giáo viên phụ trách giờ sinh hoạt bước vào. Đây là cô giáo dạy văn học cổ điển mà chúng tôi gọi là cô Hanachan. Cô là một người độc thân gần bốn mươi tuổi. Cô luôn vận một bộ vest cắt may rất khéo màu xanh lục quân hay màu ghi với áo sơ mi cổ trắng, cổ đeo một chuỗi ngọc trai mảnh không bao giờ thay đổi. Cô có một quyển sổ ghi chép bọc da màu xanh lá cây sẫm, mặt cô không hề trang điểm, hai má trắng nhợt. Cô theo học trường Q từ tiểu học tới đại học và rất lấy làm tự hào vì điều đó.
Kazue chạy vội về chỗ của mình vẻ bồn chồn. Tôi không rời mắt khỏi cô ta.
“Chào buổi sáng các cô gái!” Hanachan chào học sinh với kiểu nói nhanh như điện giật và hơi có giọng mũi của mình rồi uể oải nhìn ra ngoài cửa sổ. Trời vẫn mưa như trút.
“Nghe nói tối mới tạnh mưa. Nhưng cô không dám chắc…”
Kazue hít một hơi thật sâu rồi đứng dậy. Tôi theo dõi cô ta bằng đuôi mắt. Hanachan nhìn cô ta với vẻ ngạc nhiên. Tôi nhìn chằm chằm vào lưng Kazue, hối thúc cô ta bằng một lực thần giao cách cảm. Hành động đi! Lên tiếng đi! Cuối cùng cô ta cũng bắt đầu lên tiếng với một giọng khàn đặc. “Em muốn đưa ra thảo luận trước lớp về một vấn đề. Liên quan tới các câu lạc bộ.”
Kazue liếc nhìn về phía tôi vẻ lo lắng nhưng tôi hành động như thể không hiểu cô ta muốn gì, tay vẫn chống cằm. Đúng lúc đó đám con gái trong đội hoạt náo viên chạy ùa lên trước lớp. Kazue nhìn họ vẻ sững sờ. Đám con gái đứng thành hàng thẳng tắp và bắt đầu hát bài chúng mừng sinh nhật. Thế rồi cả lớp bắt đầu hòa theo. Những nữ sinh khởi xướng việc này phần lớn đều là học sinh cũ theo học ở đây từ cấp một. Hanachan cười lớn.
“Sao các em biết hôm nay là sinh nhật tôi?”
Các hoạt náo viên bắt đầu vẫy hoa và mở các hộp pháo giấy dành cho sinh nhật giữa tiếng vỗ tay và reo hò của cả lớp. Kazue ngồi thụp xuống ghế của mình giữa tiếng pháo lép bép. Một nữ sinh duyên dáng với những lọn tóc quăn buộc cao lôi từ sau lưng ra một bó hoa hồng tặng cho Hanachan.
“Ôi, tôi thật là xúc động.”
“Chúng em muốn nâng ly sinh nhật lần thứ bốn mươi của cô!”
Họ đã chuẩn bị mọi chuyện từ khi nào? Tôi tự hỏi. Họ bắt đầu lấy các lon soda ra từ một cái túi giấy và phân phát cho tất cả các học sinh trong lớp. “Tất cả mọi người hãy mở lon và uống mừng sinh nhật của cô giáo! Chúc mừng sinh nhật cô!”
Một học sinh tỏ ra bối rối vì không biết có được phép uống nước ngọt ở trong lớp hay không. Nhưng không ai muốn làm kẻ phá đám nên hết thảy đều hành động như muốn chung vui. Tôi bắt đầu nhấm nháp vị soda ngọt sắc tê tê trên đầu lưỡi. Kazue thì nhăn nhó vẻ bẽ bàng.
“Cô giáo nói gì đi ạ!” Thừa cơ, đám học sinh tiếp tục nài nỉ cô giáo vẻ nịnh nọt.
“Tôi thực sự rất bất ngờ!” Hanachan siết chặt bó hoa hồng trước ngực. “Nhưng tôi muốn cảm ơn tất cả các em. Hôm nay là sinh nhật lần thứ bốn mươi của tôi. Đối với các em tôi hẳn giống như một bà lão. Tôi cũng đã từng theo học ở đây, các em biết đấy. Cô giáo chủ nhiệm của tôi cũng bằng tuổi này khi tôi vào năm thứ nhất. Tôi nghĩ cô ấy thật là già cỗi nên tôi chắc các em cũng nghĩ vậy. Thật đáng buồn phải không?”
“Cô trông đâu có già!” một học sinh hét lên và cả lớp cười rộ lên.
“Thôi được rồi, cảm ơn các em! Được dạy dỗ các em là một đặc ân. Độc lập, tự chủ và tự tôn là một phương châm sẽ giúp các em rất nhiều trong tương lai. Tất cả các em đều rất may mắn. Nhưng chính vì sự may mắn đó mà chúng tôi sẽ giúp các em vươn lên cao hơn nữa để có thể tự khẳng định mình và tự vinh danh. Vì vậy, hãy học tập chăm chỉ và không ngừng tiến bộ!”
Bài phát biểu nẫu ruột không thể tưởng được. Thế mà đám học sinh vỗ tay, huýt sáo reo hò to tới mức giáo viên ở lớp bên cạnh phải thò đầu sang xem có chuyện gì xảy ra. Nhưng tôi biết thừa là chẳng có ai động lòng. Chỉ là để lừa phỉnh Hanachan mà thôi.
Tôi nhìn sang Mitsuru lúc này đang chắp tay trước ngực, mắt nhìn Hanachan, mặt tươi như hoa. Cảm thấy cái nhìn của tôi, cô ấy quay lại nhìn và khẽ nhăn mũi. Tôi cảm thấy hoan hỷ như thể tôi và Mitsuru là hai kẻ đồng phạm. Kazue không có cách nào khác là im lặng quan sát, hy vọng được lên tiếng biện hộ của cô ta đã bị đám hoạt náo viên đập tắt một cách phũ phàng.
Hết giờ học tôi thu dọn sách vở và bước ra ngoài. Bầu trời xanh trong bất tận như chưa hề biết tới cơn bão buổi sáng. Đột nhiên tôi nhớ tới việc Yuriko có thể trở lại Nhật Bản, thành ra tâm trạng tôi trở nên u ám suốt con đường dẫn tới ga tàu.
“Chờ chút!”
Tôi quay lại và thấy Kazue đang bước thình thịch sau lưng. Cô ta đi một đôi ủng cao su màu xanh hải quân to sụ, một đám học sinh huých khuỷu tay ra hiệu cho nhau cười sau lưng cô ta.
“Này, chuyện xảy ra ngày hôm nay thật làm tớ bực quá. Bạn cũng vậy phải không?”
Phải nói là thất vọng thì đúng hơn nhưng tôi chỉ gật đầu không nói gì. Kazue vỗ vai tôi bảo: “Bạn phải vội về nhà à?”
“Không hẳn.”
“Vậy thì thú thật với bạn, hôm nay cũng là sinh nhật tớ.” Kazue ghé vào tai tôi thì thầm. Tôi có thể ngửi thấy mùi mồ hôi nồng đậm của cô ta.
“Chúc mừng sinh nhật!”
“Sao bạn không ghé qua nhà tớ chơi?”
“Tại sao?”
“Mẹ tớ bảo hôm nay tớ có thể dẫn vài bạn học về nhà.”
Tôi rất tò mò muốn gặp mẹ của Kazue. Vào cái ngày mà tôi biết mẹ tôi không còn nữa tôi đã gặp mẹ của Mitsuru và giờ lại có cơ hội gặp mẹ của Kazue.
“Đến với tớ đi, chỉ một lát thôi. Tớ không thể nói với mẹ rằng không có ai tới cả.” Mặt Kazue tràn ngập một vẻ cay đắng như thể cô ta đang nhớ lại chuyện xảy ta trong lớp học. Dựa trên những gì Kazue lắp bắp nói trong lớp trước khi bị cắt ngang thì giờ cả trường đều đã biết việc cô ta định đưa ra thảo luận chuyện phân biệt đối xử ở các câu lạc bộ. Giờ cô ta đang đứng trên bờ vực của việc trở thành Mitsuru tiếp theo, trở thành đối tượng bị bắt nạt mà không hề biết được tầm nghiêm trọng của chuyện đó. Vừa nghĩ tới chuyện ấy thì tôi nghe thấy Kazue nhắc tới tên Mitsuru.
“Bạn chơi thân với cô bé tên là Mitsuru đúng không? Bạn có nghĩ là bạn có thể rủ cô ấy đến cùng không?”
Tôi dám chắc là Mitsuru đã có kế hoạch dành cả buổi chiều để học bài. Vừa tan trường là cô ấy vội về ngay.
“Không. Bạn ấy về rồi,” tôi trả lời cụt ngủn.
“Những học sinh giỏi lúc nào cũng bận rộn, đúng không,” Kazue nói, tràn trề thất vọng.
“Thôi, quên chuyện đó đi, dù sao bạn ấy cũng không thích bạn.”
Câu nói dối của tôi khiến Kazue im tịt. “Bạn cũng không cần phải đến nếu bạn không muốn.” Cô ta nói, mắt nhìn xuống đất.
“Không không sao. Tớ sẽ đi với bạn.”