Phần 2. · 5
Chúng tôi lên tàu và đi ra vùng ngoại ô của quận Setagaya tại một ga nhỏ chỉ có độc một đường tàu. Kazue rẽ sang một khu phố đúng như tôi tưởng tượng, yên ắng, thanh bình trong một khu dân cư với những khu nhà không lớn không nhỏ nằm sát nhau. Tuy trong khu này không có những tòa biệt thự lớn sang trọng nhưng cũng không có những tòa nhà nhếch nhác, xập xệ.
Trước cổng mỗi nhà đều có một tấm biển duyên dáng và phía trước nhà là một khoảnh đất trồng cỏ. Vào những ngày Chủ nhật, các ông bố hẳn sẽ đứng đó tập đánh gôn trong tiếng dương cầm réo rắt vang lên từ cửa sổ phòng khách. Bố của Kazue là một viên chức và tôi có thể hình dung ra việc ông mua ngôi nhà này với thời hạn trả góp ba mươi năm. Kazue hùng hổ đi đằng trước, bước chân nặng trịch như thể khó chịu khi phải kéo tôi theo. Nhưng chẳng mấy chốc cô ta bắt đầu giơ tay chỉ cho tôi những địa điểm quen thuộc của nhà mình. “Đây là trường cấp hai của tớ, đó là một trường cấp thành phố,” cô ta nói vẻ tự hào. “Còn cái nhà cũ phía bên kia là nơi tớ học đàn piano.” Chuyến hành trình ngược lại quá khứ của cô ta làm tôi khó chịu.
Tới cuối đường, Kazue vẫy tôi tới trước một ngôi nhà và bảo, vẻ đắc thắng. “Đây là nhà tớ!”
Đó là một ngôi nhà hai tầng được bao quanh bởi một bức tường bằng đá Otani màu xám xịt. Ngôi nhà được sơn màu nâu, mái ngói dày. Vườn trước rộng và bề thế hơn hẳn các nhà khác. Trong vườn cây lớn và cây bụi lúp xúp ken dày.
“Ngôi nhà trông thật ấn tượng! Nhà thuê à?”
Kazue có vẻ sửng sốt vì câu hỏi của tôi. Rồi cô ta ưỡn ngực ra nói, “Đất thì thuê còn nhà thì thuộc sở hữu của nhà tớ. Tớ ở đây từ lúc sáu tuổi.”
Dọc theo tường bao có những ô thủng hình viên kim cương chắc là để thông gió. Tôi nhòm qua những lỗ thủng này nhìn vào khu vườn lác đác những khóm đỗ quyên, tú cầu và những cây bụi thường thấy. Hầu hết ngóc ngách xó xỉnh nào cũng có các chậu cây chen chúc.
“Này, nhà cậu cũng có cả bonsai đấy nhỉ!” tôi buột miệng nói. Nhưng khi lại gần thì tôi mới thấy những cây mà tôi tưởng là bonsai chỉ là những “cây của kẻ tầm thường” như ông ngoại vẫn hay gọi, chính là mấy chậu cúc vạn thọ, lưu ly và cúc nhỏ, và các loại hoa mà người ta thường thấy bày trước các cửa hàng cũ.
Một người phụ nữ đeo kính đang ngồi xổm vừa hái những cánh hoa tàn vừa đuổi muỗi.
“Mẹ!”
Người phụ nữ quay lại khi nghe tiếng Kazue. Tôi tò mò nhìn chằm chằm vào khuôn mặt của bà ta. Bà ta đeo một cặp kính gọng bạc, mái tóc màu đen rễ tre giống như Kazue được tỉa ngắn, ôm vào hai má. Bà có khuôn mặt hẹp nhưng đường nét thì cân đối hơn Kazue.
“Con dẫn bạn về à?” Bà giương mục kỉnh lên và nở một nụ cười xã giao. Hàm trên của bà ta nhô hẳn ra giống như mặt của một loài cá nào đó mà tôi không nhớ. Tôi tự hỏi không hiểu bố của Kazue thì trông thế nào? Sự hiếu kỳ khiến tôi quyết định sẽ nán lại ở đây cho tới khi nhìn thấy ông ta.
“Cháu cứ tự nhiên như ở nhà.”
“Cảm ơn bác ạ.”
Thế rồi mẹ cô ta lại quay trở lại với các chậu cây. Một sự tiếp đón không hẳn là nồng hậu. Có lẽ bà ta không thích việc tôi xuất hiện ngay trước giờ ăn tối. Hay là vì Kazue không nói trước sẽ dẫn bạn về. Cũng có thể hôm nay không phải là ngày sinh nhật của cô ta cũng nên. Hay cô ta nói dối? Tôi định hỏi cô ta nhưng chưa kịp lên tiếng thì cô ta đã đẩy tôi vào trong nhà.
“Vào trong đi.”
Cái cách xử sự trẻ con của Kazue thực sự làm tôi khó chịu. Thêm nữa, tôi vốn không thích ai chạm vào mình.
“Muốn vào xem phòng tờ không?”
“Thế nào cũng được.”
Trong nhà gần như không có ánh đèn. Tôi cũng không ngửi thấy hơi hướm gì của bữa tối. Cũng không nghe thấy tiếng vô tuyến hay đài phát thanh, cả căn nhà im ắng như một nấm mồ. Khi mắt tôi bắt đầu quen với bóng tối, tôi nhận thấy dù bên ngoài căn nhà trông thật ấn tượng nhưng vật liệu, nội thất bên trong lại là loại rẻ tiền. Dù vậy, mọi thứ đều được sắp đặt vô cùng gọn gàng, ngăn nắp. Tôi không tìm thấy một hạt bụi, dù là trong hành lang hay trên cầu thang. Cả căn nhà phảng phất một mùi căn cơ đạm bạc. Việc sống cùng ông ngoại đã khiến tôi học được thói chi li tiết kiệm nên tôi có thể dễ dàng nhận ra cái mùi của sự căn cơ. Mọi nơi trong ngôi nhà này đều bốc lên cái mùi đó, thậm chí đôi chỗ còn gây ra một cảm giác phóng đãng. Căn cơ thái quá khiến người ta nghĩ tới sự phóng đãng như thể chủ nhân làm vậy vì ham muốn.
Kazue bước lên cầu thang đằng trước tôi. Nó kêu cọt kẹt. Có hai phòng ở trên tầng hai. Phòng lớn hơn ở ngay phía trên hành lang. Giường của cô ta kê sát tường. Bàn học thì ở giữa phòng. Cô ta chẳng có vô tuyến hay máy nghe nhạc. Phòng của cô ta trống trơn, chẳng khác gì ký túc xá. Quần áo vứt linh tinh rải rác khắp nơi. Giường của cô ta thì bữa bãi, chăn phủ giường nhàu nhĩ.
Sách vở được nhồi trên giá sách, bộ đồ thể thao được cô ta nhét vào một khe hở trên đó. Vườn và nhà cô ta gọn gàng bao nhiêu thì phòng cô ta bữa bãi lộn xộn bấy nhiêu. Thật đúng với bản chất của Kazue.
Chẳng buồn để ý tới việc tôi đứng đó nhìn ngó xung quanh với vẻ ngỡ ngàng, Kazue ném cặp sách xuống bàn rồi ngồi xuống bên bàn học. Trên tường có dán mấy khẩu hiệu. Tôi đọc to:
“Chỉ có nỗ lực bản thân mới có thể đem lại thắng lợi! Hãy tin vào bản thân. Đặt ra mục tiêu! Trở thành học sinh trường Q!”
“Tớ dán chúng lên đó sau khi làm tốt bài thi đầu vào. Sau khi trúng tuyển, chúng trở thành minh chứng cho thành công của tớ,” Kazue nói.
“Có vẻ như bạn đã giành phần thắng,” tôi nói, hơi chút hoài nghi.
Nhưng Kazue khinh khỉnh nói tiếp, “Tớ thực sự học hành chăm chỉ, bạn biết không?”
“Tớ chả viết mấy khẩu hiệu hăng hái kiểu đó.”
“Ừ, bạn rất lạ,” Kazue nói và giương mắt nhìn tôi chòng chọc.
“Lạ là sao?”
“Bạn làm mọi chuyện theo cách của bạn,” cô ta nhấn mạnh từng từ một. Tôi chỉ muốn ra khỏi chỗ này và về nhà ngay lập tức. Tôi lo cho ông ngoại bị sốc vì cái chết của mẹ. Thế quái nào mà tôi lại dẫn xác tới đây chứ? Tôi vô cùng hối hận vì quyết định này.
Rồi tôi nghe thấy tiếng bước chân đều đều tiến lại gần giống như tiếng một con mèo bò lên cầu thang. Mẹ Kazue gọi cô ta ra ngoài.
“Kazue, ra mẹ bảo tí được không?”
Kazue ra khỏi phòng. Hai người bọn họ thì thầm gì đó trong hành lang. Tôi áp tai vào cửa nghe trộm.
“Con định bữa tối thế nào?” Mẹ cô ta hỏi. “Mẹ không biết con có khách và mẹ không nấu đủ cơm cho mọi người.”
“Nhưng bố bảo tối nay bố về sớm và con có thể dẫn một người bạn về nhà.”
“À ra thế. Có phải cô bé đó là học sinh đứng đầu lớp không?”
“Không ạ.”
“Thế nó xếp thứ mấy?”
Giọng của họ bỗng nhỏ hẳn đi khiến tôi không tài nào nghe được. Vậy câu chuyện về ngày sinh nhật của cô ta chỉ là dối trá? Kazue thực ra chỉ muốn giới thiệu Mitsuru cho bố mẹ mình? Phải chăng cô ta chỉ muốn lợi dụng tôi làm mồi nhử Mitsuru? Rõ ràng tôi chẳng có chút giá trị nào đối với cái gia đình này, một học sinh không thuộc dạng gương mẫu.
“Xin lỗi bạn,” Kazue nói khi quay trở lại phòng. Cô ta đóng cánh cửa lại sau lưng rồi nói thêm, “Cậu sẽ ở lại dùng bữa tối chứ?” Tôi gật đầu không chút xấu hổ. Vụ mẹ con họ thì thào sau lưng khiến tôi tò mò muốn biết họ sẽ xử sự thế nào đối với một khách mời không được hoan nghênh như tôi. Kazue bắt đầu lật giở một quyển sách tham khảo cố làm ra vẻ bình thường. Tất cả các trang đều được đánh dấu và nhòe nhoẹt mực đen.
“Cậu là con một à?”
“Không. Tớ còn một đứa em gái nữa. Nó cũng đang ôn thi vào trường trung học,” Kazue khẽ phẩy tay trả lời tôi.
“Em cậu cũng sẽ vào trường Q chứ?”
Kazue nhún vai nói, “Nó không đủ xuất sắc. Nhưng nó đang cố hết sức. Tiếc là nó không được thông minh như tớ. Mẹ tớ luôn bảo vì nó giống bà. Nhưng chính mẹ tớ cũng tốt nghiệp một trường đại học dành cho nữ sinh, bà ấy chỉ nói thế để vui lòng bố. Bà ấy đã theo học ở một trường nữ sinh có tiếng. Tớ may mắn giống bố vì ông ấy đã học ở trường Đại học Tổng hợp Tokyo, trường đại học số một ở Nhật. Thế còn bố của bạn thì sao? Ông ấy học trường nào ra?”
“Tớ không nghĩ là ông ấy học đến đại học.”
Đúng như tôi dự đoán, Kazue nhìn tôi với vẻ kinh ngạc. “Thế còn trường trung học thì sao?”
“Tớ không biết. Tớ chả biết gì về quá trình học tập của ba tớ ở Thụy Sĩ đâu.”
“Thế còn ông ngoại bạn, người mà bạn đang ở cùng thì sao?
“Ông ngoại thậm chí chả học tới trung học.”
“Thế còn mẹ bạn?
“Tớ nghĩ mẹ tớ học tới trung học là cùng.”
“Thế thì bạn là ngôi sao hy vọng của họ còn gì!”
“Là gì cơ?”
Chúng tôi có thể hy vọng cái gì cơ chứ? Tôi khẽ lắc đầu, Kazue nhìn tôi chằm chằm như thể tôi đột nhiên trở thành một sinh vật ngoài hành tinh. Kazue hẳn nghĩ tôi cũng có ước muốn trở thành niềm hy vọng của gia đình giống như cô ta. Cô ta không phải là loại người quan tâm tới việc người khác có thể có quan điểm khác mình.
“Thì nghĩa là bạn phải cố gắng hết sức mình đúng không? Nếu thực sự, thực sự nỗ lực thì bạn sẽ làm được điều đó.”
“Làm được điều đó? Điều đó là điều gì?”
“Sao cơ, là thành công chứ còn gì nữa!” Kazue nhìn những khẩu hiệu dán trên tường vẻ hoang mang. “Ngay từ hồi tiểu học tớ đã xác định phải vào được hệ thống trường Q dành cho nữ sinh. Đó chính là một ngôi trường hoàn hảo. Nếu học hành chăm chỉ và xuất thân từ một gia đình lý lịch tốt, bạn có thể vào được trường Q và sau đó là đại học Q. Cứ thế mà thẳng tiến. Và nếu tốt nghiệp trong mười vị trí đứng đầu lớp thì tớ sẽ được nhận vào khoa kinh tế của đại học Q. Ở đó, tớ sẽ tích lũy các điểm A+ để rồi có thể kiếm được việc tại một công ty có tiếng tăm sau khi tốt nghiệp.”
“Được nhận vào làm việc ở một công ty có tiếng tăm rồi sao nữa?”
“Sao nữa? Thì tớ sẽ làm việc ở đó, hẳn rồi. Quá tuyệt vời, đúng không nào? Chúng ta đang sống ở một thời đại mà ngay cả phụ nữ cũng có thể lựa chọn công việc của mình. Mẹ tớ sinh ra vào thời điểm mà chuyện đó không thể xảy ra nên bà ấy muốn tớ thực hiện những gì bà đã không thể làm được.”
Tôi nghe thấy tiếng mẹ Kazue gọi dưới chân cầu thang. Kazue rời khỏi phòng và khi cô ta mở cửa tôi ngửi thấy mùi xốt mì soba lạnh xộc lên. Vài phút sau Kazue quay trở lại với một chiếc khay nan sơn màu bên ngoài, loại khay mà các tiệm ăn giao tận nhà vẫn hay dùng. Trên khay có khai đĩa mì soba cao ngất và hai bát xốt chấm.
“Vì cậu đường xa tới chơi nên nhà tớ muốn đãi tiệc thết cậu. Mẹ tớ đã gọi soba chỉ riêng cho hai đứa chúng mình nên chúng ta sẽ ăn ở đây.”
Thật không giống với ý tưởng về thức ăn đãi khách của tôi cho lắm nhưng tôi không nói gì. Tôi nghĩ mỗi nhà có một quan điểm khác nhau về sự hiếu khách. Tôi nhớ lại cái mùi của sự hà tiện ngay khi bước chân vào ngôi nhà này.
Kazue lại đi ra và quay trở lại với một chiếc ghế có đệm lót màu hồng, kiểu ghế đi kèm với bàn học. Chắc là của em gái cô ta. Kazue mời tôi ngồi lên chiếc ghế đó. Chúng tôi ngồi xuống trước bàn học của cô ta và bắt đầu ăn mì.
Cửa phòng đột nhiên mở toang. “Chị lấy ghế của em làm gì thế?” Em gái cô ta lúc này mới nhìn thấy tôi nên có vẻ hơi ngượng. Thế rồi mắt cô ta nhìn xuống hai dĩa mì, mặt cô ta đầy vẻ thèm thuồng tiếc nuối vì biết rằng mình không có phần. Khuôn mặt và vóc dáng của cô ta đúng là một bản sao nhăn nhúm của Kazue, chỉ khác là tóc cô ta dài, xõa ngang lưng.
“Chị có bạn. Chị cần mượn em một chút. Đừng lo, ăn xong chị trả lại ngay cho em.”
“Thế em phải làm bài tập bằng cách nào đây?”
“Đã bảo là ăn xong sẽ trả ngay mà.”
“Chị phải đứng mà ăn chứ!”
Hai chị em họ cãi nhau chẳng thèm nhìn tôi. Sau khi em cô ta đi khỏi tôi hỏi Kazue, “Bạn có thích em gái bạn không?”
“Gần như không,” Kazue vụng về dùng đũa gỡ chỗ mì rối, khều lên khều xuống. “Nó biết là nó không được thông minh như tớ nên nó ganh tị. Khi tớ thi đầu vào tớ biết là nó chỉ muốn tớ trượt. Và nếu nó mà thi trượt thì cá rằng nó sẽ đổ lỗi cho tớ đã lấy ghế của nó. Nó là một đứa trẻ con thế đấy!”
Kazue ăn hết soba trước và đang húp nốt chỗ xốt đen sì còn sót lại. Tôi hết cả ngon miệng đành giết thời gian bằng việc nhét đôi đũa rẻ tiền dùng một lần vào bọc giấy rồi lại lôi chúng ra, cứ thế nhiều lần. Ăn mì soba trong căn phòng lộn xộn của Kazue đột nhiên khiến tôi cảm thấy nôn nao. Căn phòng đầy bụi, không biết đã bao lâu không được lau dọn, ám một mùi như trong hang động vật. Tôi nghĩ tới cuộc gọi của Yuriko sáng nay và cái cách con bé miêu tả những hành vi gần đây của mẹ.
Mẹ tôi ngồi đó với hai mắt mở trừng trừng trong bóng tối, nhốt mình trong một căn phòng không có ánh sáng. Mẹ tôi vốn thần kinh yếu, tôi tự hỏi không hiểu tôi có thừa hưởng ở bà điều đó hay không? Thật phúc đức nếu nó di truyền sang Yuriko nhưng so với tôi thì Yuriko rõ ràng là một đứa đơn giản và chỉ quyết đoán với những ham muốn của riêng nó. Tôi mới chính là đứa giống mẹ.
Kazue quay sang hỏi tôi, “Bạn có anh chị em gì không?”
“Tớ có một đứa em gái,” tôi cay đắng trả lời. Chỉ nghĩ tới Yuriko đã khiến tôi trở nên cay cú. Kazue nuốt nước bọt như thể sắp phun ra một câu hỏi tiếp theo nhưng tôi đã cắt ngang cô ta bằng cách hỏi sang chuyện khác. “Bạn không định ăn soba tối nay. Nếu tớ không tới thì bạn sẽ ăn gì?”
“Gì cơ?” Kazue quay phắt đầu lại như thể muốn nói tôi hỏi gì mà lạ thế.
“À, tớ chỉ tò mò thôi.”
Tôi thực sự muốn biết Kazue và mẹ cô ta ăn tối kiểu gì. Liệu họ có thể làm bánh đậu bằng bùn và lá dương tử nghiền nát và salad từ lá bồ công anh? Mẹ Kazue trông giống mẫu phụ nữ thích xài cây nhà lá vườn. Trông bà xa rời với thực tại, làm việc nhà giống như một người máy chứ không phải người thật.
“Chỉ có bố và tớ là ăn mì soba tối nay. Mẹ bảo mẹ và em gái tớ sẽ ăn đồ còn lại từ bữa trước. Nhà tớ ít khi gọi đồ ăn ngoài, chỉ một ít soba thế này mà những ba trăm yen. Có mà dở hơi. Nhưng mẹ tớ đặc biệt gọi món này là vì có cậu tới chơi.”
Tôi ngước mắt lên dò tìm chỗ để đèn khi nhận ra bóng tối bắt đầu len lỏi vào trong phòng. Ở giữa trần nhà bằng gỗ ép vàng ố là một ống đèn tuýp huỳnh quang kiểu thường thấy ở các văn phòng. Khi Kazue bật đèn, một tiếng rít rít khẽ phát ra như âm thanh của chim vỗ cánh. Ánh đèn tạo thành một viền đen trên những đường nét của Kazue. Không cưỡng nổi, tôi lên tiếng, “Tại sao chỉ có bạn, bố bạn và tớ là được ăn mì soba?”
Đôi mắt tin hin của Kazue sáng lấp lánh. “Vì trong nhà tớ mọi người đều có thứ tự của nó. Kiểu như một bài test dành cho vật nuôi. Tất cả thành viên trong nhà xếp hàng rồi thả chó ra xem nó lại gần ai trước nhất. Và người đầu tiên chính là ông chủ. Như vậy đó. Mọi người đều biết cái trật tự ấy một cách tự động, biết ai là người có uy tín và quyền hành nhất trong nhà. Tất cả mọi người đều tuân theo cái trật tự đó mà không cần ai phải giải thích. Mọi việc trong nhà đều được quyết định theo cái trật tự đó, như ai có quyền đi tắm trước tiên hay ai được ăn ngon nhất. Bố tớ luôn là người đầu tiên, đây là lẽ tự nhiên, đúng không nào? Sau đó là tớ. Trước đây người thứ hai là mẹ tớ nhưng từ khi tớ thuộc vào hạng học sinh xuất sắc nhất cả nước trong độ tuổi của tớ thì vị trí đó thuộc về tớ. Thế nên bây giờ bố tớ là nhất, tớ là nhì rồi tới mẹ tớ và cuối cùng là em gái tớ. Nếu mẹ tớ không cẩn thận thì em tớ sẽ qua mặt bà nốt.”
“Gia đình bạn xác định ngôi thứ dựa trên thành tích học tập ư?”
“Phải nói là dựa trên nỗ lực mà mỗi người bỏ ra.”
“Nhưng mẹ bạn không còn đi thi nữa thì như vậy có phải là hơi bất công cho bà ấy không?”
Mẹ và các con gái tranh đua với nhau. Không phải là chuyện kỳ quặc hay sao? Nhưng Kazue đang hết sức nghiêm túc.
“Điều đó chả giúp được gì. Mẹ đã thua bố ngay từ đầu và sẽ chẳng có ai trong gia đình này vượt qua được ông. Tớ nhớ là từ bé tớ đã lao đầu vào học như điên. Niềm vui sướng nhất trong đời tớ là cải thiện được điểm số. Từ lâu tớ đã đặt ra mục tiêu là phải vượt trội hơn so với mẹ tớ. Bạn biết không, mẹ tớ lúc nào cũng bảo bà chả bao giờ có ước vọng gì về sự nghiệp nhưng tớ nghĩ bà từng muốn trở thành bác sĩ. Nhưng cha của bà không đồng ý với lại bà cũng không đủ giỏi để vào được trường y. Nhưng bà vẫn luôn hối tiếc về điều đó. Được nuôi dạy chỉ để trở thành một phụ nữ thật là cám cảnh, không phải vậy sao? Bà ấy lúc nào cũng viện cớ là phụ nữ để không nỗ lực thăng tiến trong cuộc sống. Nhưng nếu thật sự nỗ lực hết sức mình thì bạn có thể đi tới thành công cho dù bạn là phụ nữ.”
“Có phải là bạn đang muốn nói rằng dù cho chuyện gì có xảy ra đi nữa, chỉ cần nỗ lực hết sức là sẽ thành công?”
“Dĩ nhiên rồi. Nếu nỗ lực một cách xứng đáng thì bạn sẽ được đền bù.”
Vậy sao? Giờ bạn đang sống trong cái thế giới của trường trung học nữ sinh Q đấy và dù bạn có nỗ lực thế nào đi nữa bạn cũng sẽ không được đền bù đâu! Chúng ta đang sống trong một thế giới nơi gần như bất cứ thứ gì chúng ta cố gắng đạt được đều sẽ chỉ gặp thất bại. Tớ nói thế có sai không?
Tôi định nói vậy với Kazue. Nhưng thôi, tôi muốn dạy cho cô ta một bài học hơn. Nếu như cô ta có dịp nhìn thấy một đứa con gái như Yuriko với vẻ đẹp hoàn hảo tới đáng sợ của nó, thì những nỗ lực của Kazue dù xuất chúng tới mức nào cũng chỉ là một trò đùa. Nhưng Kazue vẫn đang nhìn chằm chằm vào các khẩu hiệu trên tường với một vẻ quyết tâm sắt đá.
“Bạn tin vào điều đó vì bố bạn nói với bạn thế à?”
“Nó giống như nguyên tắc của gia đình tớ. Mẹ tớ cũng tin vào điều đó. Và các thầy cô giáo ở trường, họ cũng sẽ bảo bạn như vậy. Đó là chân lý, vậy đấy,” Kazue vừa nói vừa nhìn tôi với vẻ ngạc nhiên, đôi mắt ti hí của cô ta hấp háy, đầy vẻ giễu cợt.
“Nhắc tới các bà mẹ, bạn có biết hôm nay chuyện gì đã xảy ra với tớ không?”
Đã tới lúc phải nói cho cô ta chuyện này. Tôi liếc đồng hồ, chỉ muốn đi về nhà. Đã hơn bảy giờ tối.
“Tớ chỉ biết hôm nay là sinh nhật Hanachan,” Kazue mỉm cười trả lời rồi như sực nhớ tới quang cảnh lớp học lúc đó, mặt cô ta bắt đầu nhăn lại vẻ cau có.
“Mẹ tớ vừa mất,” tôi nói.
Kazue bật dậy khỏi ghế vẻ sững sờ. “Mẹ bạn mất ngày hôm nay?”
“Ừ, chính xác thì là hôm qua.”
“Bạn không phải về nhà sao?”
“Ừ, tớ sắp phải về rồi. Tớ có thể gọi một cú điện thoại được không?”
Kazue chạy về phía cầu thang, không nói gì. Tôi nhẹ nhàng đi xuống cầu thang tối om về phía ánh sáng hắt ra từ phía dưới một cánh cửa đóng im ỉm. Tôi nghe thấy tiếng vô tuyến. Tôi gõ cửa.
Giọng một người đàn ông cáu kỉnh vang lên, “Gì thế?” Là bố của cô ta. Tôi mở cửa bước vào. Thứ duy nhất gây chú ý trong căn phòng khách chật chội là những bức tường ốp gỗ. Em gái, mẹ của Kazue và một người đàn ông trung niên đang ngồi trên ghế sofa trước màn hình vô tuyến nhất loạt quay sang nhìn tôi. Bát đĩa bày trên giá phía bên kia phòng cũng là đồ mua ở siêu thị. Bộ bàn ăn, ghế sofa, ghế ngồi đều là những thứ rẻ tiền tương tự. Lũ học sinh trường Q sẽ vào mùa nếu nhìn thấy cảnh này và Kazue hẳn sẽ được đặt lên thớt.
“Cháu có thể dùng điện thoại được không ạ?”
“Dĩ nhiên rồi.”
Mẹ Kazue chỉ tay về phía căn bếp tối om. Ngay ngoài hành lang tôi nhìn thấy một chiếc điện thoại quay tay màu đen kiểu cổ lỗ sĩ. Bên cạnh là một chiếc hộp thủ công nhỏ đề hai chữ MƯỜI YEN. Bố mẹ Kazue vẫn ngồi đó nhìn tôi chờ đợi. Không người nào buồn lên tiếng bảo tôi không cần trả tiền điện thoại. Thế nên tôi lần tìm trong túi váy đồng phục ra một đồng mười yen và bỏ vào trong hộp. Đồng xu rơi xuống nghe cách một cái. Rõ ràng là chả có mấy khách khứa ghé thăm ngôi nhà này. Việc nghĩ ra một mức phí để lấy tiền điện thoại thật đúng là một trò bệnh hoạn. Tôi vừa quay số về nhà vừa quan sát gia đình Kazue.
Đứa em gái Kazue bị tôi lấy mất ghế bên bàn ăn viết nguệch ngoạc lên một quyển vở trước mặt. Mẹ cô ta ở đằng sau vừa thì thầm vừa chỉ trỏ gì đó. Cả hai ngẩng đầu lên một lát để kiểm tra động tĩnh của tôi rồi lại chúi mũi vào quyển vở. Bố của Kazue thì đang xem một chương trình trò chơi truyền hình vẻ hoàn toàn thư giãn trong chiếc áo thun mặc nhà và quần pyjama. Nhưng tôi có thể đoán ngay ra là ông ta vừa mới chuyển sang kênh này vì tuy nhìn chằm chằm vào vô tuyến nhưng ông không có vẻ tập trung cho lắm vào chương trình đang phát. Ông ta cứ loay hoay trên ghế vẻ nôn nóng. Ông ta chắc gần năm mươi, thấp đậm, da dẻ hồng hào, mái tóc cắt ngắn bắt đầu thưa dần. Nhìn qua thì trông ông ta giống một trái bí ngô tròn xoay. Tôi có cảm giác như bị lừa. Vì người đàn ông Nhật duy nhất mà tôi biết là ông ngoại nên tôi rất tò mò về những người bố khác. Bên cạnh đó tôi rất muốn biết bố của Kazue là người thế nào, nhất là khi ông ta điều hành vợ con mình trên vị trí số một tự phong. Té ra ông ta cũng chỉ là một người đàn ông trung niên tầm thường mờ nhạt. Thật đúng là thất vọng.
Điện thoại cứ đổ chuông mãi và rồi cũng có ai đó bắt máy.
“Ông à?”
“Cháu lượn lờ ở đâu đấy?”
Người ở đâu dây bên kia không phải là ông ngoại. Đó là bà hàng xóm làm nghề bán bảo hiểm.
“Ở nhà có chuyện. Huyết áp của ông cháu tăng chót vót nên phải đi nằm rồi. Có vẻ như ba và em gái cháu ở Thụy Sĩ tranh cãi chuyện gì đó nên mới ra nông nỗi này. Họ cứ gọi liên tục khiến ông cháu phát rồ. Ông cháu thì lúc nào cũng thích được dỗ ngọt, cháu biết đấy. Họ cuối cùng cũng khiến ông cháu bình tĩnh trở lại nhưng chả được bao lâu vì sau đó ông lại nhớ ra là cháu đi đâu mà chưa về thế nên lại đâm ra lo lắng cho cháu.”
“Cháu xin lỗi. Giờ ông cháu ổn rồi chứ ạ?”
“Ừ, ổn rồi. Ông ấy nhờ người quản thúc gọi điện cho bác nên bác chạy sang ngay lập tức giúp ông cháu bình tĩnh lại. Giờ thì ông đang ngủ say như chết rồi. Thật là không may cho mẹ cháu. Những lúc thế này đúng là rất cần có người để nhờ cậy, cháu biết đấy.”
Có vẻ như bà hàng xóm sẽ nói không bao giờ hết chuyện nên tôi vội chen vào, “Cháu sẽ về nhà ngay bây giờ.” Nhưng từ Setagaya về nhà giống như đi từ đầu này tới đầu kia Tokyo nên còn lâu tôi mới tới nơi.
“Bao giờ thì cháu về tới nhà?”
“Ít nhất phải tiếng rưỡi ạ.”
“Thế thì tốt nhất là cháu gọi cho em gái cháu trước đi.”
“Gọi cho Yuriko á? Có chuyện gì khẩn cấp không ạ?”
“Có đấy. Nó nói là cháu phải tới dự tang lễ và nó đang rất nóng ruột. Tóm lại là nó bảo nó có chuyện cần phải nói với cháu.”
“Nhưng cháu đang ở nhà người khác.”
“Thì sao? Cháu bảo họ là cháu sẽ trả tiền điện thoại. Chứ chờ cháu về thì muộn quá.”
“Vâng ạ.”
Thế quái nào mà ba tôi và Yuriko có thể cãi nhau cơ chứ. Hẳn là có chuyện khủng khiếp gì đã xảy ra. “Cháu cần gọi ra ngước ngoài, đi Thụy Sĩ.” Tôi nói với mẹ Kazue. “Có chuyện khẩn cấp ạ.”
“Khẩn cấp?”
Mẹ Kazue nhìn tôi vẻ dò xét, hai mắt nheo lại sau cặp kính gọng bạc.”
“Mẹ cháu vừa mất đêm qua, em gái cháu muốn nói chuyện với cháu.”
Trông mẹ Kazue có vẻ choáng váng, bà ta quay sang nhìn ông chồng. Bố Kazue quay phắt sang nhìn tôi. Mắt ông ta giật giật như muốn trút giận lên ai vô phúc mà gặp phải. “Thật khủng khiếp,” ông ta nói vẻ bóng gió. “Ta nghĩ cháu nên quay số gọi tổng đài trước khi gọi điện. Như vậy cháu có thể hỏi cước phí trước khi cuộc gọi kết thúc. Như thế sẽ tiện hơn cho cả đôi bên.”
Người đầu tiên nhấc máy là ba tôi, lúc này vẫn đang trong cơn sốc.
“Mọi chuyện ở đây rối tung cả lên, thật là kinh khủng!” Hai từ cuối cùng ông thốt ra bằng tiếng Anh. “Cảnh sát đến và hỏi hết cái này đến cái khác. Họ cho rằng thật lạ lùng khi mẹ con chết mà bố lại đang ở bên ngoài, nhưng chuyện đó rất bình thường có đúng không? Mẹ con đã mất trí rồi, con biết không. Ba chả làm gì cả. Thế là ba nổi điên lên và phải dùng lý lẽ để bảo vệ sự an toàn của chính mình. Một cuộc nói chuyện thật khủng khiếp. Đúng là kinh khủng.” Lại cái từ tiếng Anh đó. “Chuyện này rất buồn nhưng cũng rất khó chịu. Bị nghi ngờ như thế thật là đau đớn.”
“Ba, ý ba định nói là vô tội đúng không? Rằng ba phải bào chữa cho sự vô tội của mình?”
“Ốm á? Cái gì cơ, con nói gì ba không hiểu?”
“Thôi quên đi. Tại sao họ lại nghi ngờ ba?”
“Ba không muốn nói chuyện này bây giờ. Đó không phải là chuyện nói với con gái. Nhưng họ cử một thanh tra cảnh sát tới vào lúc bốn giờ. Ba điên hết cả người.”
“Thế còn đám tang thì sao ạ?”
“Ngày kia, vào lúc ba giờ.”
Ba tôi vừa kịp nói hết câu thì Yuriko cầm máy. Tôi ngờ là con bé đã giật điện thoại ra khỏi tay ông. Tôi có thể nghe thấy ông mắng con bé bằng tiếng Đức.
“Là em, Yuriko đây. Ngay khi tang lễ kết thúc em sẽ về Nhật. Ba thật quá đáng. Ông ấy nói cú sốc này có thể làm cô bồ người Thổ Nhĩ Kỳ của ông sẩy thai nên ông ấy mang cô ta về đây, về cái nhà này. Trong khi thi thể của mẹ vẫn còn đó. Thế nên em báo với cảnh sát. Em bảo với họ là cô bồ của bố chính là người phải chịu trách nhiệm nhiều nhất về cái chết của mẹ. Thế nên viên thanh tra cảnh sát ấy mới đến đây. Đáng đời ông ấy!”
“Thật là một hành động ngu ngốc, Yuriko. Mày biến mọi thứ thành một vở kịch rẻ tiền.”
“Có thể, nhưng vì lần này ông ấy đã đi quá xa.”
Yuriko bắt đầu khóc. Có vẻ như hai cha con họ đã cãi nhau nảy lửa kể từ khi tôi nói chuyện với họ sáng nay.
“Mẹ ra đi đột ngột, ba bị sốc không có gì là lạ. Ông ấy có mang bao nhiêu đàn bà về nhà tao cũng không cần quan tâm. Mày phải tươi tỉnh lên mới phải. Ít nhất cũng sẽ có ai giúp ông ấy vượt qua chuyện này.”
“Chị đang nói gì đấy? Chị bị mất trí à?” Yuriko nổi cáu. “Sao chị có thể lạnh lùng như thế? Mẹ thì mất. Chị không có mặt ở đây nên có thể chị không hiểu chuyện gì đã xảy ra. Mẹ vừa tự sát mà ông ta vẫn mang người đàn bà ấy về đây được. Vài tháng nữa là chị em mình sẽ có thêm một đứa em trai hay em gái. Dĩ nhiên là em nổi giận. Cái chết của mẹ có thể là vì ba ngoại tình. Thế thì có khác gì là chính ông ấy đã giết bà. Hay chị muốn nói là do người đàn bà kia hại chết mẹ cũng được. Sợi dây níu kéo cuối cùng cũng đã đứt. Em đoạn tuyệt quan hệ với người đàn ông này mãi mãi.”
Tiếng rít của Yuriko vượt qua chặng đường sau nghìn dặm từ Thụy Sĩ tới Nhật Bản, thoát ra khỏi chiếc ông nghe điện thoại màu đen vang khắp căn phòng khách u ám của nhà Kazue.
“Mẹ chết là việc của mẹ,” tôi cười bằng giọng mũi. “Mày nói mày cắt hết quan hệ với ba nhưng mày chả có xu nào. Nếu quay trở lại Nhật Bản mày sẽ không có chỗ ở cũng như không được nhập học.”
Tôi cố gắng mọi cách cản trở việc Yuriko quay về. Nhưng không hiểu ba tôi nghĩ gì mà lại vác bạn gái về nhà ngay ngày mẹ tôi mất? Ngay cả tôi nghe chuyện đó cũng thấy choáng. Tôi để ý thấy gia đình kia ngồi nín thở trong phòng khách của họ, mắt không rời khỏi tôi. Tôi bắt gặp ánh mắt của bố Kazue nhìn tôi trừng trừng không chịu buông tha. Thật đáng xấu hổ khi để một cuộc nói chuyện như vậy xảy ra trong nhà này, ánh mắt của ông ta như muốn buộc tội tôi về chuyện đó. Tôi cố gắng kết thúc cuộc gọi thật nhanh.
“Thôi được rồi, chúng ta sẽ nói chuyện sau.”
“Không được, chúng ta phải quyết định ngay bây giờ. Cảnh sát sẽ tới đây bất cứ lúc nào và em sẽ phải đi cùng họ khi họ mang mẹ tới nhà tang lễ.”
“Mày đừng có nghĩ tới Nhật Bản nữa,” tôi hét lên. “Chuyện đó nhất định là không được.”
“Chị không có quyền bảo em phải làm gì, chị biết đấy. Em sẽ trở về.”
“Về đâu cơ?”
“Chả cần biết. Nếu em không ở được với chị thì em sẽ hỏi nhà Johnson.”
“Được thôi. Mày cứ thử hỏi xem.”
“Chị lúc nào cũng chỉ nghĩ đến bản thân mình, có đúng không?”
Vợ chồng nhà Johnson dở hơi thật đúng là hợp với Yuriko. Tôi có cảm giác như một gánh nặng khổng lồ vừa được cất khỏi hai vai. Chừng nào không phải gặp em gái mình thì nó quay về Nhật hay ở lại Thụy Sĩ tôi cũng chẳng quan tâm. Tôi chỉ muốn tiếp tục cuộc sống bình thản, lặng lẽ với ông ngoại.
“Khi nào quay lại thì gọi cho tao.”
“Chị thì quan tâm cái quái gì đến em. Lúc nào chả thế.”
Bực mình, tôi gác máy. Có vẻ như chúng tôi đã nói chuyện hơn mười phút. Cả nhà Kazue nhìn đi chỗ khác. Tôi đợi tổng tài gọi lại báo cước phí. Tôi đợi mãi, đợi mãi, đợi rất lâu. Cứ tưởng họ sẽ gọi ngay trong vài phút. Tới khi điện thoại đổ chuông thì bố của Kazue lao qua phòng với một tốc độ đáng kinh ngạc chộp lấy ống nghe trước khi tôi kịp chạm tay đến.
“Mười nghìn tám trăm yen. Nếu cháu gọi sau tám giờ thì sẽ rẻ hơn.”
“Cháu xin lỗi. Cháu không có bằng ấy tiền ở đây. Cháu có thể đưa cho Kazue vào ngày mai được không ạ?”
“Làm ơn hãy giữ lời.”
Bố của Kazue nói như với một đối tác làm ăn. Tôi cảm ơn ông ta rồi rời khỏi phòng khách. Tôi nghe thấy tiếng cánh cửa đóng lại phía sau lưng khi đứng trong hành lang u ám nhìn lên những bậc cầu thang tối om. Bố của Kazue cũng đi ra theo tôi. Ánh đèn từ phòng khách hắt ra thành một vệt dài khi ông ta khép cửa lại. Nhưng không thấy ai nói năng gì. Phòng khách im lặng như nhà mồ như thể hai người còn lại đang nín thở để nghe trộm bố Kazue sẽ nói gì với tôi. Đứng lên trông ông ta còn thấp hơn tôi. Ông ta ấn vào tay tôi một mẩu giấy. Đó là ghi chú về số tiền mà tôi nợ cước điện thoại, 10.800 yen được viết hết sức rõ ràng.
“Có chuyện này ta muốn nói với cháu.”
“Gì cơ ạ?”
Ánh mắt ông ta rất dữ dội như muốn khuất phục tôi. Tôi hơi cảm thấy nôn nao chuếnh choáng. Đầu tiên ông ta nói giọng đều đều như thể muốn dỗ ngọt.
“Cháu được nhận vào trường Q nên ta nghĩ cháu hẳn là một cô gái tốt.”
“Dạ.”
“Cháu đã ôn thi vất vả như thế nào?”
“Cháu cũng không nhớ nữa ạ.”
“Kazue luôn là một đứa chuyên cần, kể từ hồi tiểu học. Thật may rằng nó là một đứa thông minh và thích học. Thế nên nó có được thành tựu ngày hôm nay cũng là xứng đáng. Nhưng ta nghĩ rằng chỉ học thôi là chưa đủ. Dù sao nó cũng là con gái nên ta muốn nó quan tâm tới quần áo nữa. Và nhất là khi nó vào học trường Q thì ta càng muốn nó trở nên nữ tính hơn. Ta muốn nó cố gắng hơn ở khía cạnh đó, cháu biết đấy. Về phần con bé, nó vẫn làm tất cả để đáp lại mong đợi của ta. Ta rất thương con bé. Ta có thể ca ngợi nó một cách mù quáng vì ta là cha của nó. Hai đứa con gái của ta đều quá dễ bảo và dễ phục tùng nên ta rất lo cho chúng. Nhưng cháu thì khác hẳn. So sánh với con gái của ta thì cháu là một đứa tự tin hơn rất nhiều. Ta làm việc cho một hãng lớn và ta nhìn người rất giỏi. Ta có thể đoán ngay ra tính cách thực của một ngời từ cách xa hàng dặm. Bố cháu làm gì?
Bố Kazue nhìn tôi đầy vẻ thiếu thiện cảm. Ông ta chả buồn che giấu việc ông ta đang dò xét đánh giá tôi. Tôi dám chắc là ông ta sẽ chẳng coi công việc của ba tôi ra gì nên tôi nói dối.
“Ông ấy làm việc cho một ngân hàng Thụy Sĩ.”
“Ngân hàng nào cơ, ta tự hỏi không biết có phải Ngân hàng Trung ương Thụy Sĩ UBS không? Hay là Swiss Credit?
“Cháu được dặn không được tiết lộ thông tin về việc này.”
Tôi hoàn toàn rối trí và mất phương hướng nhưng tôi đã cố gắng hết sức để trả lời cho ra hồn. Bố Kazue khẽ khịt mũi, đầu gật gù. Mặt ông ta lộ vẻ kính trọng. Có phải là ông ta phần nào cảm thấy thấp kém hơn? Tôi ngạc nhiên thấy mình đã tìm được một đối trọng hay ho. Bạn cứ cười tôi nếu muốn nhưng tôi chỉ thấy mình nói chính xác những gì mà ông ngoại tôi, một tay lừa đảo thứ thiệt, vẫn thường hay nói khi nhắc tới công việc của ba tôi. Tôi chỉ tìm cách thích ứng với quan điểm về giá trị của người đàn ông này. Tôi chưa từng gặp ai có lập trường dứt khoát về cái gì thì đáng giá và cái gì thì không như ông ta. Nhưng điều đáng sợ là ông ta đang áp đặt cái logic bất công ấy lên tôi. Mà lúc đó tôi chỉ là một đứa trẻ mười sáu tuổi.
“Kazue nói với ta rằng chính cháu là người hối thúc nó tranh cãi về các câu lạc bộ. Con gái ta là loại người làm gì cũng hết sức nghiêm túc và nỗ lực hết sức để có kết quả tốt nhất. Nó sẽ ngây thơ ép mình làm theo bất cứ điều gì mà người khác yêu cầu nó thực hiện. Và cháu biết thế đúng không? Nhưng ta mới là người điều khiển con gái mình, cháu hiểu không? Vậy nên tốt nhất là cháu hãy tránh xa chuyện ấy ra.”
Tôi cố gắng đối đầu với ông ta. “Thưa bác, bác không biết ở trường cháu nó như thế nào và bác không biết gì về tình bạn giữa cháu và Kazue thì sao bác có thể nói những điều như thế?”
“Có tình bạn giữa cháu và Kazue ư?”
“Đúng ạ.”
“Nhưng cháu không phải là một người bạn thích hợp cho con gái ta. Chuyện mẹ cháu thật đáng tiếc. Nhưng từ những gì ta biết thì hoàn cảnh dẫn tới cái chết của mẹ cháu thật không bình thường. Ta chọn trường nữ sinh Q cho Kazue vì ta biết ta sẽ không nhầm. Ta biết Kazue có thể kết bạn với những cô gái tốt. Kazue là một đứa con gái lành mạnh từ một gia đình mẫu mực.”
Ý ông ta là gia đình tôi thì không mẫu mực. Yuriko và tôi không phải là những đứa trẻ lành mạnh?
“Cháu cho rằng điều đó thật không công bằng. Cháu…”
“Thôi đủ rồi. Ta không quan tâm tới những gì cháu muốn nói.”
Tôi có thể cảm thấy cơn giận đang bùng lên trong đôi mắt ti hí mở trừng trừng của ông ta. Không phải là ông ta giận tôi mà là cái nguy cơ sẽ ảnh hưởng tới tương lai của con gái ông ta.
“Dĩ nhiên tình bạn với một cô gái như cháu cũng sẽ là một bài học tốt cho Kazue. Theo cách đó, nó có thể hiểu đời tốt hơn. Nhưng bây giờ vẫn còn quá sớm cho con bé và cháu chả có gì liên quan tới cái nhà này cả. Ta còn một đứa con gái nữa phải quan tâm nên xin lỗi cháu phải nói ra điều này nhưng ta thực sự không bao giờ muốn nhìn thấy cháu xuất hiện ở đây nữa.”
“Cháu hiểu.”
“Xin cũng đừng giận vì những gì ta vừa nói.”
“Không đâu ạ.”
Đây là lần đầu tiên tôi bị một người lớn tuổi từ chối thẳng thừng. Cứ như thể ông ta vừa nói, mày là một đứa vô giá trị. Điều đó khiến tôi choáng váng.
Ba tôi dĩ nhiên cũng lạm dụng quyền làm cha trong phạm vi gia đình. Nhưng vì vốn là người thiểu số ở Nhật nên ông chẳng bao giờ sử dụng cái quyền đó bên ngoài xã hội. Còn ông ngoại là một người từng phạm tội nhưng rất nhút nhát, luôn làm bất cứ điều gì mà tôi yêu cầu. Nếu có chuyện gì xảy ra thì chính mẹ tôi là người đại diện gia đình khi đối diện với xã hội bên ngoài. Nhưng bà lại không có ảnh hưởng gì ở nhà và nhất nhất nghe theo ba tôi. Vì vậy khi tôi thấy một người nói chuyện với người ngoài mà khắt khe vô lối như bố của Kazue thì tôi thật sự bị ấn tượng. Vì sao? Vì chính bố của Kazue không thực sự tin vào những giá trị xã hội mà ông ta đại diện nhưng ông ta biết sử dụng chúng như một vũ khí để tồn tại.
Bố của Kazue rõ ràng không quan tâm tới những sự việc nội bộ ở trường Q. Ông ta rõ ràng không quan tâm tới ảnh hưởng của chúng đối với Kazue cũng như việc cô ta sẽ trở thành nạn nhân của chúng như thế nào. Ông ta là một tên ích kỷ khốn nạn. Điều này thì ngay một đứa học sinh trung học như tôi cũng có thể thấy rõ như ban ngày. Nhưng Kazue, mẹ và em gái của cô ta thì không hề hay biết gì về tính cách thực cũng như những ý đồ của ông ta. Ông ta cũng có khả năng tiếp cận những ý đồ đen tối và nuôi dưỡng chúng như tôi và Mitsuru, biến chúng thành vũ khí của mình và dùng chúng để bảo vệ gia đình của ông ta. Bảo vệ gia đình cũng chính là bảo vệ chính bản thân ông ta. Nhìn theo khía cạnh này thì tôi không khỏi ghen tị với Kazue và ông bố mạnh mẽ của cô ta. Bị chi phối bởi ý chí sắt đá của bố, Kazue tin tưởng các giá trị của ông ta một cách tuyệt đối. Giờ khi nghĩ lại chuyện này tôi nhận ra rằng cái quyền lực mà bố Kazue có được đối với con gái mình chính là một sự áp đặt về tinh thần.
“Thôi được rồi, đi về nhà cẩn thận nhé!”
Tôi bắt đầu leo lên cầu thang với cảm giác như thể bố Kazue đang đẩy tôi từ phía sau. Sau đó ông ta quan sát tôi một chút rồi trở lại phòng khách, sập cửa lại. Mọi thứ trở nên tối om.
“Bạn đi lâu thế!”
Kazue có vẻ khó chịu vì phải chờ lâu. Có vẻ như cô ta giải sầu bằng cách vẽ lăng nhăng trên quyển vở trước mặt. Cô ta vẽ một cô gái hoạt náo viên mặc váy ngắn, tay vung vẩy một chiếc que biểu diễn. Thấy tôi nhìn xuống bức tranh, cô ta vội lấy tay che nó lại, giống hệt một đứa trẻ con.
“Ông ấy để tớ gọi đi quốc tế.” Tôi đưa cho Kazue xem tờ hóa đơn mà bố cô ta tự viết. “Tớ sẽ trả tiền cho bạn ngày mai.”
Kazue liếc nhìn số tiền. “Ối giời! Đắt thế. Tớ đang tự hỏi vì sao mà mẹ bạn mất?”
“Bà ấy tự tử ở Thụy Sĩ.”
Kazue chụp mắt xuống như thể cố tìm ra từ thích hợp để nói rồi nhìn tôi vào bảo. “Tớ biết điều này nghe thật khủng khiếp, nhưng tớ phần nào đó ghen tị với bạn.”
“Vì sao? Bạn cũng muốn mẹ bạn chết sao?”
Kazue thì thầm trả lời, “Tớ ghét mẹ tớ. Gần đây tớ bắt đầu để ý thấy bà ấy hành động cứ như bà ấy là con gái chứ không phải vợ của bố tớ. Mẹ gì mà xử sự thế đấy. Bố tớ chỉ hy vọng ở các con thôi, bạn biết đấy, ở chúng tớ, thế nên có bà ấy quanh quẩn ở bên cạnh thật là khó chịu.”
Kazue nói và mỉm cười với ý nghĩ rằng cô ta là người duy nhất có thể đáp ứng được những mong đợi của cha mình, Kazue là “một đứa con gái tốt,” một đứa con gái phải đạo với lẽ sống duy nhất là làm hài lòng bố cô ta.
“Ồ, tớ cũng nghĩ là ông ấy chả cần thêm một đứa con gái nữa làm gì,” tôi nói.
“Bạn nói đúng rồi đấy! Mà tớ cũng có thể làm được chả cần tới em gái tớ luôn.”
Tôi không kiềm chế được, bật ra một tiếng cười đầy thương hại. Gia đình tôi đúng là không mẫu mực, một thực tế mà tôi biết rõ, không cần bố Kazue nói ra. Nhưng tôi nhận ra rằng đó là thứ mà một người kỷ luật sắt thép như Kazue sẽ không bao giờ hiểu được.
Khi tôi vừa bước chân ra ngoài phố tối um thì có ai đó túm lấy vai tôi. Bố của Kazue đã theo tôi ra ngoài.
“Chờ một lát ở đó,” ông ta nói. “Cháu nói dối. Bố cháu không làm việc cho ngân hàng Thụy Sĩ hay cái gì đó tương tự có đúng không?”
Ánh đèn đường khẽ nhấp nháy trong đôi mắt ti hí của ông ta. Hẳn ông ta biết được điều đó từ Kazue. Tôi đứng sững lại như chôn chân tại chỗ. Ông ta nói tiếp, “Nói dối là sai lầm. Trong suốt đời mình ta chưa hề nói dối lấy một lần. Dối trá là kẻ thù của xã hội. Cháu có biết không? Nếu cháu không muốn ta báo chuyện này với nhà trường thì đừng bao giờ lại gần Kazue nữa.”
“Cháu hiểu rồi.”
Tôi có thể cảm thấy bố Kazue vẫn nhìn tôi trừng trừng cho tới khi tôi rẽ sang phố khác. Bốn năm sau ngày hôm đó ông ta bị xuất huyết não và chết ngay tại chỗ, thế nên đó là cơ hội đối mặt duy nhất và cuối cùng của tôi với con người này. Sau khi bố cô ta mất, gia đình Kazue nhanh chóng tan gia bại sản. Tôi nghĩ tôi là một nhân chứng về sự xuống dốc của gia đình này, chứng kiến mọi chuyện xảy ra chỉ vài năm trước đỉnh điểm của khủng hoảng. Cho tới giờ tôi vẫn cảm thấy cái cách bố Kazue nhìn theo tôi lúc đó giống như một viên đạn găm vào lưng. Một tuần sau đó ba tôi gọi điện nói cho tôi biết tang lễ đã diễn ra suôn sẻ. Không thấy Yuriko động tĩnh gì. Tự bảo chắc kế hoạch quay trở lại Nhật của nó đã thay đổi, tôi sống như trên mây suốt mấy ngày sau đó. Thế rồi vào một buổi tối không lâu sau đó, một buổi tối ấm áp như mùa hè, tôi nhận được điện thoại từ một người mà tôi ít mong đợi nhất, Masami, vợ của Johnson. Ba năm đã trôi qua từ cái ngày xảy ra chuyện ở khu nghỉ mát trên núi.
“Xin chào! Có phải là chị của Yuriko đó không?” Là tôi đây. Masammy Johnson!”
Cô ta kéo dài chữ m một cách bất thường và phát âm chữ s ở cuối tên như kiểu người nước ngoài thường hay nói. Chỉ nghe thấy thế tôi đã nổi hết cả gai ốc.
“Lâu rồi không gặp cô.”
“Cô không biết rằng cháu ở lại Nhật Bản một mình. Đáng lẽ cháu phải cho cô biết! Cô sẽ rất vui nếu có thể giúp được gì cho cháu. Cứ thu mình lại như thế thật là ngốc quá đi. Nghe này, cô rất lấy làm tiếc về chuyện của mẹ cháu. Thật đáng tiếc!”
“Cảm ơn cô đã quan tâm ạ,” tôi lúng túng trả lời.
“Thực tế cô gọi cho cháu về chuyện của Yuriko. Cháu có nghe nói chứ?”
“Nghe gì cơ ạ?”
“Yuriko sẽ ở với bọn cô! Ít nhất là những năm đầu trung học. Ở nhà cô có dư một phòng và hai vợ chồng cô đều rất yêu mến Yuriko ngay từ khi nó còn bé. Con bé sẽ phải đổi trường, hẳn rồi. Nó nói nó muốn xin vào trường Q nơi cháu đang theo học. Thế là cô hỏi thử điều kiện nhập học dành cho học sinh ở nước ngoài chuyển về và họ đã đồng ý nhận nó. Cô vừa được thông báo về quyết định này. Không phải quá tốt sao? Cháu và Yuriko sẽ học cùng một trường. Chồng cô cũng rất hài lòng vì mọi chuyện lại suôn sẻ thế. Chú ấy bảo trường Q là một trường rất tốt và lại không xa chỗ cô chú là mấy.”
Chuyện quái quỷ gì thế này? Tôi đã học như điên để có thể tách khỏi Yuriko nhưng nó đã quay trở lại thâm nhập vào cuộc đời tôi như một làn khí độc. Tôi thất vọng thở dài. Yuriko dốt như một con bò nhưng nó luôn được ưu đãi đặc biệt nhờ sắc đẹp của mình. Về điểm này thì trường Q cũng chẳng khác gì.
“Hiện giờ Yuriko đang ở đâu ạ?”
“Ở ngay đây này. Chờ một chút. Cô đưa điện thoại cho nó.”
“Chị ơi, chị đấy à?”
Tôi đã bảo Yuriko đừng có quay về Nhật nhưng giờ nó đang ở đây rồi. Cái giọng vô ưu của nó ở đầu dây bên kia thật khác hẳn với đứa con gái quẫn trí gọi điện cho tôi vài giờ sau khi mẹ mất. Hẳn là giờ nó đang hưởng thụ mọi sự quan tâm chú ý mà hai vợ chồng Johnson đang bày ra trước mặt nó trong căn hộ xa xỉ của họ ở quận Minato thượng lưu.
“Vậy mày sẽ chuyển tới trường Q à?”
“Vâng ạ, bắt đầu từ tháng Chín. Không phải như thế rất tuyệt sao? Chúng mình sẽ học cùng một trường.”
“Mày quay trở lại khi nào thế?”
“Hmmm, khoảng một tuần rồi ạ. Ba sẽ tái hôn đấy, chị có biết không?”
Con bé nói giọng bình thản không có chút gì hậm hực như thể nếu bản thân nó ổn thì mọi chuyện khác thế nào cũng được.
“Ông ngoại thế nào ạ?”
Giữ chặt lấy ống nghe, tôi nhìn sang phía ông ngoại. Ông đang bận chăm chút cho đám bonsai, hoàn toàn không hay biết gì về cuộc đối thoại xảy ra bên cạnh. Mấy hôm nay, ông đã bình tĩnh trở lại.
“Ông khỏe.”
“Vâng. Em thực sự rất hài lòng vì đã không phải tới ở với chị ở quận P. Em sẽ cố gắng hết sức để tự lo cho mình.”
Con bé trả lời, rõ ràng là không hoàn toàn thờ ơ như nó vốn tỏ ra.
Ờ đúng. Nó sẽ tự lo được cho bản thân. Đúng là một trò hề. Chẳng muốn nói thêm gì nữa, tôi chán nản dập máy.