Phần 3. · 1
Điện thoại đổ chuông, lúc đó là khoảng một giờ chiều. Tôi vẫn đang trên giường và cố gắng trả lời điện thoại bằng giọng quyến rũ nhất vì nghĩ khách hàng gọi tới. Nhưng không phải, đó là chị gái tôi. Tôi chả bao giờ gọi cho chị ấy. Nhưng tuần nào chị ấy cũng gọi cho tôi ít nhất hai, ba lần. Đúng là rỗi hơi. “Em đang bận, gọi lại sau nhé!” Tôi nói cụt ngủn rồi dập điện thoại. “Tao sẽ gọi lại vào tối nay!” chị ấy bảo. Chả phải chị ấy có chuyện gì quan trọng muốn nói mà chỉ là chị ấy muốn biết có người đàn ông nào ở bên cạnh tôi hay không. Chị ấy gọi điện cho tôi vì mỗi chuyện đó mà thôi. Tôi biết thừa vì câu thứ hai lúc nào cũng là, “Em có ở một mình không đấy? Hình như có ai đó ở bên cạnh em thì phải?”
Một lần khi Johnson tới nhà, chị tôi gọi điện đến đúng lúc chúng tôi đang làm chuyện đó. Chị ấy để lại một tin nhắn dài loằng ngoằng.
“Yuriko, chị đây. Chị có một ý rất hay. Sao chúng ta không dọn về ở chung nhỉ? Nghĩ mà xem. Nhất là với thời khóa biểu trái ngược của chúng ta thì lại càng hợp lý. Chị làm việc ban ngày và kết thúc vào buổi tối. Còn em thì làm việc vào ban đêm, em sẽ ngủ ở nhà chị khi chị đi làm. Khi chị ngủ thì em sẽ đi làm. Nếu em về nhà trước khi chị ngủ dậy thì có khi cả ngày hai đứa không chạm trán nhau. Như vậy chúng ta có thể tiết kiệm tiền thuê nhà. Và chúng ta có thể thay nhau nấu ăn và ăn đồ còn sót lại của nhau. Em nghĩ sao? Em không nghĩ rằng đó là một ý tưởng hay sao? Em nghĩ chúng ta nên giữ lại căn hộ nào? Chị muốn biết ý kiến em thế nào, thế nhé!”
“Này, không phải là chị của em hay sao?” Johnson hỏi.
“Đúng thế. Điều đó không khiến anh hồi tưởng về quá khứ đấy chứ?” tôi trả lời, cố nén cười.
“Thì đó chính là người đã mang chúng ta đến với nhau đấy thôi, vị thần tình yêu bé nhỏ của chúng ta,” Johnson cãi lại bằng một thứ tiếng Nhật cực chuẩn rồi phá lên cười. Chúng tôi cười lăn ra trên giường, kết thúc cuộc mây mưa ở đó.
“Thần tình yêu, ôi. Còn lâu chị ấy mới nghĩ thế.” Bà chị gái xấu xí tính tình lập dị của tôi! Để dỗ ngọt tôi có hứng trở lại, Johnson quay sang và bắt đầu hôn lên cổ tôi. Tôi vươn cổ ra để nhận những nụ hôn của anh và ngắm nhìn những nốt tàn nhang màu nâu lốm đốm trên bờ vài rộng của anh. Cơ thể của anh bắt đầu trở nên nặng nề và đồ sộ, mái tóc đẹp đẽ của anh đã rụng gần hết. Johnson lúc này đã vào tuổi năm mươi mốt.
Lần đầu tiên chúng tôi gặp nhau, tôi mới chỉ là một đứa trẻ con nhưng đã ngay lập tức nhận ra rằng người đàn ông này thèm muốn tôi. Lúc đó Johnson chưa nói tiếng Nhật còn tôi thì không biết một chữ tiếng Anh bẻ đôi nhưng chúng tôi bằng cách nào đó vẫn hiểu được hàm ý của đối phương.
Hãy lớn nhanh lên nhé! Đó là những gì anh muốn nói
Em sẽ lớn nhanh, chờ em nhé.
Mỗi lần bị chị gái hành hạ là tôi lại chạy tới căn nhà gỗ của nhà Johnson. Dù đang trong một cuộc điện thoại quan trọng hay đang tiếp khách, cứ nhìn thấy tôi là mặt anh lại sáng bừng lên. Thế nên dù sao thì chị tôi xứng đáng được cảm ơn vì mỗi lần bị chị ấy bắt nạt tôi lại lao vào vòng tay của Johnson. Trở ngại lớn nhất mà tôi phải đối mặt là sự tử tế của Masami. Cô ta là vợ của Johnson và vốn là cựu tiếp viên hàng không của hãng Air France. Johnson trẻ hơn vợ năm tuổi nên Masami lúc nào cũng coi chồng là nhất. Cô ta bị thu hút bởi sự giàu có, vị trí xã hội của chồng và lúc nào cũng sợ bị chồng bỏ rơi. Thế nên nếu Johnson tỏ ra chiều chuộng tôi thì Masami cũng cố gắng làm y như vậy. Cô ta hay cho tôi kẹo và thú nhồi bông. Thật tình thì tôi chỉ khoái các lọ sơn móng tay hiệu Revlon mà cô ta bày trên bàn trang điểm. Nhưng dù sao khi có mặt Masami thì tôi vẫn cố cư xử như một bé gái. Tôi biết làm thế nào chỉ có lợi cho tôi.
Bởi vậy, tôi đã sướng phát cuồng khi ba bảo tôi có thể tới ở nhà Johnson sau hôm tôi và chị gái xảy ra xô xát. Johnson và tôi như ở trên mây và đã làm một chuyện rất mạo hiểm. Đó là bỏ thuốc ngủ vào đồ uống của Masami. Ngay khi Masami cất tiếng ngáy là chúng tôi ôm nhau rúc rích trên giường ở ngay bên cạnh. Có những lúc khi Masami đang nướng thịt hay nấu nướng ở trong bếp quay lưng lại phía chúng tôi thì tôi giả vờ ngồi xem phim trong khi Johnson sờ soạng tôi. Tôi vẫn mặc nguyên quần jean nhưng tay Johnson lần mò vuốt ve chỗ kín của tôi. Rồi anh đặt tay tôi lên chỗ đó của anh khi nó cương cứng. Đó là lần đầu tiên một người đàn ông chạm vào tôi. Và lúc đó tôi đã tin rằng Johnson sẽ là người đàn ông đầu tiên trong đời tôi.
Ngay từ đầu tôi đã nghĩ là tôi sẽ không bao giờ có một bạn trai người Nhật. Trước hết là vì họ không bao giờ lại gần tôi và xử sự như thể họ sợ tôi vì tôi là con lai và vì một lý do nào đó, nằm ngoài tầm tay của họ. Và cũng chính vì thế mà họ thường tụ tập thành nhóm để trêu chọc tôi và làm đủ những thứ trò xấu xa độc ác. Tệ nhất là phải đối mặt với một đám nam sinh trung học trên tàu. Chúng thường sàm sỡ một cách thái quá, đôi khi tôi còn bị chúng giật tóc khiến tôi không có cách nào khác là phải đánh trả lại. Một lần tôi còn bị đám con trai vây quanh và xé mất váy. Chính vì vậy từ rất sớm tôi đã ngộ ra rằng muốn tồn tại tôi chỉ có một cách là phải chống trả lại đám đàn ông.
“Ôi anh phải đi thôi không bị trễ giờ dạy mất.”
Johnson nhấc tấm thân nặng nề ngồi dậy, mặt nhăn nhó. Cơ thể anh đồ sộ tới mức mỗi lần anh nằm xuống cái giường hẹp của tôi là một nửa người anh như sắp rơi ra ngoài. Giờ Johnson đi dạy tiếng Anh. Anh đang dạy một lớp nằm ở phía trước nhà ga trên tuyến Odakyu. Từ đây tới đó phải đi tàu tốc hành mất hơn một tiếng. Anh bảo lớp bé tẹo, có khoảng mười hai phụ nữ, toàn là các bà nội trợ.
“Chả ai chuộng một giáo viên tiếng Anh hội thoại năm mốt tuổi cả. Ai cũng thích các thầy giáo trẻ, quyến rũ. Không hiểu có phải vì thế mà ở Nhật chỉ có phụ nữ trẻ là thích học tiếng Anh? Thế nên nếu muốn dạy học thì anh phải tới những thị trấn nhỏ xa xôi như vậy. Nếu không thì chả tìm đâu ra học sinh.”
Khi Masami đòi ly dị, Johnson không còn mặt mũi nào nữa, anh mất tất cả, danh dự, tên tuổi, tiền bạc. Anh cũng bị mất cả công việc kinh doanh chứng khoán. Số tiền trả cho vụ ly dị lớn tới mức anh còn giữ được cái xác là may. Họ hàng, gia đình anh, vốn là một gia đình lớn ở Đông Bắc Mỹ cũng quay lưng lại với anh và cấm anh không được gặp tôi nữa. Masami tất nhiên lu loa trước tòa và kể cho tất cả mọi người về mối quan hệ và những chuyện nhơ nhuốc của chúng tôi. “Chồng tôi không chỉ là một kẻ phản bội, tệ hơn thế nữa, anh ta là một tên tội phạm. Anh ta lợi dụng một đứa trẻ mười lăm tuổi được giao cho anh ta nuôi dạy. Hai người đó đã lén lút quan hệ sau lưng tôi, tại chính ngôi nhà của tôi. Các vị sẽ hỏi vì sao tôi không phát hiện ra khi chuyện đó đã kéo dài suốt một thời gian? Bởi vì tôi thực sự quan tâm tới đứa trẻ đó! Tôi đã yêu quý nó. Tôi không bao giờ có thế tưởng tượng ra được nó có thể làm một chuyện như thế. Tôi không chỉ bị chồng tôi phản bội mà còn bị phản bội bởi chính con bé đó nữa. Các vị có thể hiểu được cảm xúc của tôi lúc này hay không?”
Sau đó Masami đã miêu tả một cách chi tiết việc cô ta phát hiện ra chuyện của chúng tôi như thế nào. Cô ta không bỏ sót một chi tiết nào nhằm phơi bày câu chuyện vụng trộm của chúng tôi. Masami đã kể tường tận tới mức ngay cả quan tòa và các luật sư cũng đều đỏ mặt vì xấu hổ.
Tôi vẫn đang chìm đắm trong quá khứ khi Johnson mặc xong quần áo và hôn tạm biệt tôi lên má. “Hẹn gặp lại em sau nhé, tình nương,” anh nói, đó là câu tạm biệt quen thuộc của anh. “Tạm biệt, cưng.” Tôi đáp lại. Những lời chia tay của hai chúng tôi từ bao nhiêu lâu nay vẫn vậy, không hề thay đổi, gần như đã trở thành một trò đùa vô hại.
Tôi cũng sắp phải đi làm. Đứng dưới vòi hoa sen để nước gột đi mùi mồ hôi của Johnson và những chất dịch khác của cơ thể, tôi lại nghĩ về cuộc sắp đặt kỳ lạ của số phận đối với hai đứa chúng tôi. Bất chấp mong muốn của tôi, Johnson đã không trở thành người đàn ông đầu tiên trong đời tôi. Dòng máu chảy trong huyết quản của tôi có nồng độ dâm dật vượt xa mức bình thường. Người đàn ông đầu tiên trong đời tôi chính là Karl, em trai của ba tôi.