Phần 3. · 2
Bây giờ thì tôi đã ngộ ra. Khi còn nhỏ, tôi được trời phú cho một sức lôi cuốn mãnh liệt đối với những người đàn ông lớn tuổi. Tôi có khả năng khơi dậy cái mà người ta gọi là mặc cảm Lolita ở đàn ông. Nhưng số phận đã sắp đặt tất cả, càng lớn thì tôi càng mất đi khả năng đó. Nó không rời bỏ tôi ngay tắp lự. Tôi vẫn còn phát huy được nó ở một mức độ nào đó vào độ tuổi hai mươi. Và vì tôi sinh ra với một nhan sắc vượt trội người thường nên giờ ở tuổi ba mươi sáu trông tôi vẫn còn quyến rũ. Hiện tôi đang làm tiếp viên tại các hộp đêm rẻ tiền và đôi khi còn hành nghề mãi dâm. Có lẽ dùng đúng từ mà nói thì tôi ngày càng trở nên xấu xí.
Nhưng dòng máu dâm dật của tôi khiến cho tôi lúc nào cũng ham muốn đàn ông. Chừng nào còn sống, dù có trở nên xấu xí, tầm thường, già nua như thế nào thì tôi vẫn tiếp tục thèm muốn họ. Đó là số phận của tôi. Ngay cả khi đàn ông không còn choáng váng khi nhìn thấy tôi nữa, không còn khao khát hay thậm chí chê tôi xấu thì tôi vẫn phải ngủ với họ bằng được. Không, đúng hơn là tôi muốn được ngủ với họ. Đó là mặt trái của một quyền lực thần thánh mà không ai có thể giữ được mãi. Chắc các bạn sẽ cho rằng đó không phải quyền lực thần thánh gì, đó là một thứ tội lỗi thì đúng hơn.
Chú Karl tới đón chúng tôi ở phi trường Bern với con trai của chú, Henri. Lúc đó là đầu tháng Ba, trời vẫn lạnh. Chú Karl vận một chiếc măng tô màu đen còn Henri mặc một chiếc áo khoác dày màu vàng. Chúc Karl trông không giống ông bố mảnh mai tóc vàng của tôi một tẹo nào. Đó là một người đàn ông tóc đen, rắn rỏi. Với mái tóc đen và đôi mắt hạnh nhân hơi xếch, trông chú có vẻ gì đó rất châu Á. Chú ôm chầm lấy ba có vẻ vui mừng được gặp lại ông rồi quay sang bắt tay mẹ tôi.
“Chào mừng, chào mừng anh chị trở về nhà. Vợ tôi muốn mời chị qua nhà luôn bây giờ.”
Mẹ khẽ gật đầu và rút vội tay lại. Không giấu được sự bối rối, Karl quay sang nhìn tôi và giật thót mình. Ngay lập tức tôi hiểu rằng Karl cũng chẳng khác gì Johnson.
Khi Johnson và tôi gặp nhau tôi mới mười hai tuổi còn anh hai mươi bảy, dù vậy tôi vẫn có thể nghe thấy tim anh thì thầm, Hãy lớn nhanh lên nhé, nhưng lúc đó tôi chưa thể đáp trả lại. Còn khi gặp Karl thì tôi đã mười lăm tuổi. Tôi có thể phát hiện ra ngay lập tức sự ham muốn trong ánh mắt của người đàn ông này và tôi quyết định đã đến lúc phải đáp lại.
Tôi nhanh chóng kết bạn với Henri, hai mươi tuổi, cũng gần tầm tuổi tôi lúc đó. Cậu ta dẫn tôi đi xem phim, uống cà phê, đi trượt tuyết với bạn bè. Mỗi khi bạn cậu ta hỏi, “Ai đấy?” thì cậu ta đều trả lời, “Cô ấy là em họ của tớ, đừng có mà xớ rớ.” Nhưng đi chơi với Henri ngày càng tẻ. Cậu ta chỉ muốn mang tôi để khoe khoang.
Tôi cũng để ý thấy một sự lạ. Với những cậu chàng như Henri và bọn con trai ở lớp cùng độ tuổi thì tôi không có được thứ quyền năng như đối với những người đàn ông trưởng thành. Cứ như thể họ không cảm nhận được sự quyến rũ của tôi. Đối với họ, tôi chỉ là một đứa con gái bình thường, chứ chả phải nữ thần gì cả. Họ có lăng xăng xung quanh tôi thì tôi cũng không tài nào khơi dậy ở họ sự phấn khích như đối với những người đàn ông lớn tuổi. Ngán ngẩm với Henri, tôi bắt đầu tìm mọi cách để một mình tiếp cận với Karl.
Một buổi chiều trên đường đi học về tôi ghé qua nhà Henri, giả vờ nhớ nhầm giờ hẹn với cậu ta. Tôi biết thừa là giờ này thì cậu ta vẫn đang ở nhà máy còn thím Yvonne thì đang ở tiệm bánh nơi thím làm việc bán thời gian và em gái của Henri thì đang đi học. Ở nhà sẽ chả có ai ngoài Karl vì ba bảo tôi hôm nay chú Karl sẽ về nhà lúc đầu giờ chiều vì có hẹn với nhân viên kế toán. Chú Karl rất ngạc nhiên khi nhìn thấy tôi.
“Henri ba giờ mới về cơ.”
“Thế ạ? Chắc là cháu nhớ nhầm. Cháu biết làm gì bây giờ?”
“Cháu muốn vào nhà đợi một lát không? Chú sẽ pha cho cháu một lý cà phê.” Tôi không thể bỏ qua giọng nói run rẩy của Karl.
“Được ạ, nếu như cháu không làm gián đoạn công việc…”
“Không sao, chúng tôi cũng vừa kết thúc.”
Karl dẫn tôi vào phòng khách. Viên kế toán đang thu dọn giấy rõ. Tôi ngồi xuống ghế sofa phủ một tấm vải bọc bằng cô tông. Karl mang cho tôi một ly cà phê và một đĩa bánh do thím làm. Bánh của thím chỉ được mỗi cái là nhiều đường, còn không thì chán kinh.
“Cháu đã quen trường lớp chưa?”
“Rồi ạ. Cảm ơn chú đã quan tâm.”
“Cháu có vẻ không có khó khăn gì về ngôn ngữ.”
“Do Henri dạy cháu đấy ạ.”
Thường thì ở nhà máy Karl hay mặc jean nhưng hôm nay ông lại mặc một chiếc áo sơ mi trắng chỉnh tề với quần màu xám và thắt lưng da đen. Trang phục công sở thật không hợp với ông, trông ông cứng nhắc và không thoải mái. Ông ngồi xuống trước mặt tôi vẻ bồn chồn mắt dán vào hai chân tôi, rồi chuyển lên phía dưới chiếc váy đồng phục ngắn cũn trước khi nhìn vào mặt tôi. Không khí trở nên căng thẳng. Tôi bắt đầu cho rằng mình thật ngốc khi nghĩ rằng sẽ chịu đựng Karl ra tay. Chỉ khi tôi liếc nhìn đồng hồ đeo tay thì ông mới lên tiếng giọng đầy nhục dục, “Ôi, giá như ta còn trẻ như Henri.”
“Vì sao ạ?”
“Bởi vì cháu thật là quyến rũ. Ta chưa bao giờ thấy ai xinh như cháu.”
“Bởi vì cháu lai Nhật?”
“Chỉ biết là vừa nhìn thấy cháu ta đã hoàn toàn bị mê hoặc.”
“Cháu cũng rất quý chú, chú Karl.”
“Tiếc rằng đó là một chuyện hết sức cấm kỵ.”
“Tại sao lại cấm kỵ?”
Mặt Karl đỏ bừng như một cậu học trò. Tôi đứng dậy và lại gần ngồi lên lòng ông, tay choàng qua vai ông giống như tôi vẫn làm với Johnson trước đây. Cái đó của ông cương cứng phía dưới tôi. Cũng giống y như với Johnson. Liệu cái vật cứng và rắn đó có vừa vặn với tôi? Nó có làm tôi đau hay không?
“Aaahh”, tôi khẽ bật ra một tiếng rên khe khẽ khi hình dung ra chuyện ấy. Đó cũng chính là tín hiệu mà Karl cần. Ông háo hức xoắn lấy miệng tôi. Ông hấp tấp cởi những chiếc cúc áo đồng phục và váy của tôi, hai tay ông run bần bật. Quần áo tôi rớt xuống sàn cùng với giày và tất.
Khi tôi chỉ còn quần áo lót, Karl bế tôi vào giường. Tôi đã đánh mất trinh tiết của mình ở đó trên cái giường gỗ sồi của Karl và vợ ông. Lần đầu tôi rất đau đớn, đau đớn hơn là tôi hình dung rất nhiều nhưng khoái cảm mà nó mang lại thật không có gì sánh nổi.
“Ôi Chúa ơi, làm sao tôi có thể cưỡng hiếp một đứa bé cơ chứ… lại chính là cháu gái của tôi nữa?”
Karl đột ngột rời khỏi tôi khiến tôi suýt rơi xuống đất, hai tay ông ôm chặt lấy đầu thì thào đầy vẻ đau đớn. Có gì là kinh khủng trong chuyện chúng tôi vừa làm, tôi tự hỏi. Tôi thật thất vọng với việc Karl tỉnh ngộ một cách nhanh chóng, giờ đang giày vò vì ân hận. Về phần Karl, hình như ông cũng cảm thấy hết mê muội. Sự ngưỡng mộ và sùng bái mà tôi nhìn thấy trong ánh mắt của Karl trước đây đã biến mất ngay sau khi chuyện đó kết thúc. Đó cũng là lần đầu tiên tôi để ý thấy những người đàn ông nào mà ôm hôn tôi, ai cũng vậy, đều có một cái vẻ trống rỗng sau khi làm xong chuyện ấy, như thể họ đánh mất cái gì đó. Có thể đó cũng là lý do tại sao tôi luôn trong công cuộc tìm kiếm một người đàn ông mới. Cũng có thể đó là lý do tại sao tôi hành nghề mại dâm.
Sau hôm đó tôi và Karl còn bí mật gặp nhau nhiều lần nữa. Một lần tôi không nhớ rõ là khi nào, ông tới đón tôi trên đường đi học về, để tôi ngồi đằng sau chiếc xe Renault của ông mà không thèm quay lại nhìn tôi lấy một lần. Chúng tôi tới một căn nhà gỗ của một người bạn dưới chân núi. Lúc đó không phải kỳ nghỉ nên xung quanh chẳng có ai. Căn nhà gỗ tối om, điện nước đều bị cắt hết. Để tránh không làm bẩn thảm trải sàn, chúng tôi trải báo lên trên và có một bữa tiệc picnic nhỏ, rượu vang, bánh mì và salami. Karl cởi quần áo của tôi và sắp đặt tôi ở những vị trí khác nhau trên cái giường đôi màu trắng rồi chụp ảnh bằng chiếc máy một ống kính. Cho tới khi ông leo lên giường với tôi thì ham muốn của tôi cũng đã đóng băng như cơ thể lạnh cứng của tôi.
“Chú Karl, cháu lạnh.”
“Cố chịu đi.”
Trước khi chúng tôi có quan hệ, tôi biết đó là một hành vi không đúng đắn giữa những người cùng huyết thống. Mà chúng tôi có quan hệ huyết thống. Có một người mà chúng tôi nhất định không thể để bị lộ chính là anh trai Karl, ba tôi. Cả hai chúng tôi cùng sợ phản ứng của ông. Thế nên, lúc nào cũng vậy, mỗi khi chuyện đó kết thúc, Karl lại lầm bầm, “Nếu anh tôi mà biết được thì anh ấy sẽ giết tôi.”
Đàn ông sống bởi những quy định do chính họ đặt ra. Và một trong những quy định đó cho rằng đàn bà chỉ là một thứ hàng hóa thuộc quyền sở hữu của đàn ông. Một đứa con gái là của bố cô ta, một người vợ thì là sở hữu của người chồng. Những ham muốn dục vọng của người phụ nữ mà không có lợi cho đàn ông thì tốt hơn là nên xếp xó. Chỉ có đàn ông mới có quyền được khao khát dục vọng. Lợi dụng phụ nữ đồng thời bảo vệ những người phụ nữ của anh khỏi những người đàn ông khác chính là vai trò của một người đàn ông. Tôi là một người phụ nữ bị quyến rũ bởi một thành viên trong chính gia đình mình. Xét dưới quy định của giới đàn ông thì đây là một điều vô cùng cấm kỵ. Chính vì lý do đó mà Karl luôn tỏ ra sợ hãi.
Tôi không muốn là đồ sở hữu của bất kỳ ai. Trước hết là vì những ham muốn dục vọng của tôi không phải là thứ mà một người đàn ông nào đó có thể đứng ra bảo vệ một cách dễ dàng.
Nhưng hôm đó Karl có vẻ khác lạ. Ông bắt đầu nói xấu ba tôi.
“Anh trai của ta thật không giống những gì ông ấy nói. Ông ấy làm ăn sổ sách lung tung. Bảo thì ông ấy cáu nhặng lên. Cái cách ông ấy đối xử với vợ mình cũng không thể nào chấp nhận được. Ông ấy coi vợ như là người ở.”
Nếu tôi có giải thích chính là do mẹ tôi muốn vậy thì chắc Karl cũng chả hiểu. Sau khi tới Thụy Sĩ, mẹ trở nên rất ý thức về việc mình là người Nhật. Hôm nào mẹ cũng mua những thứ nguyên liệu rất đắt để làm đồ Nhật và khi không ai có thể ăn được hết thì mẹ chất vào tủ đá. Chẳng bao lâu cái tủ đông lạnh đầy ngắc những hộp nhựa đầy mùi hijiki luộc, món hầm nikujaga hay ngưu bàng thái lát. Những chiếc hộp đựng đồ ăn này nói lên tâm trạng u uất chán chường của mẹ và như báo cho tôi một điềm gở sắp xảy ra.
“Chú Karl, chú có ghét ba cháu không?”
“Ta khinh bỉ ông ấy thì đúng hơn. Cháu không được nói với ai nhé, ông ấy có một tình nhân người Thổ. Chú biết hết. Ông ấy lúc nào cũng thích các cô gái tóc đen, mắt sẫm.”
Người phụ nữ đó là một công nhân nhập cư từ Đức tới. Không giữ nổi bí mật, ba tôi và tình nhân của ông cả ngày chỉ biết nhìn nhau tình tứ.
“Chú nghĩ mẹ cháu sẽ làm gì nếu bà ấy biết chuyện?”
Trông Karl tái nhợt đi khi nghe câu hỏi. Hẳn ông cũng đang lo nghĩ mẹ sẽ thế nào khi phát hiện ra chuyện của chúng tôi, Karl và tôi, ba tôi và cô tình nhân người Thổ… có vẻ như chúng tôi có quá nhiều điều giấu mẹ. Nhưng ở đây sẽ chả có ai nói cho bà biết những chuyện đó. Bà đã mất hết bạn bè khi tới Thụy Sĩ và không có khả năng học tiếng. Càng ngày bà càng thu mình vào bên trong, từ chối tiếp xúc với thế giới bên ngoài.
“Ta thật không muốn bà ấy biết chuyện này,” Karl nói.
“Thế nhưng nói với cháu thì không sao à?”
Karl nhìn tôi vẻ ngạc nhiên. Tôi tránh ánh nhìn đó, dán mắt lên trần nhà tối sẫm.
Mẹ tôi vốn ghét tôi. Việc sinh ra một đứa con không giống mình chút nào khiến bà bị cuốn vào một guồng quay không lối thoát. Bà chưa bao giờ ra khỏi cơn sốc đó. Mọi chuyện càng trở nên tệ hơn khi tôi tới tuổi trưởng thành. Và rồi khi chúng tôi chuyển sang Thụy Sĩ thì mẹ trở thành người châu Á duy nhất trong gia đình. Chính vì vậy mà bà bắt đầu cảm thấy gần gũi hơn với chị gái của tôi lúc này vẫn đang ở Nhật và có nhiều nét giống châu Á hơn tôi, hoặc là do mẹ tự an ủi thế. Mẹ lúc nào cũng lo cho chị tôi. Lúc nào bà cũng nhắc đi nhắc lải rằng, “Mẹ lo cho chị con quá. Con có cho rằng chị con sẽ nghĩ là mẹ đã bỏ rơi nó không?”
Chị tôi chẳng nghĩ thế bao giờ. Nếu mẹ có bỏ rơi đứa nào thì đứa đó chính là tôi. Tôi trông chả giống ai trong gia đình. Tôi phải tự thân vận động. Người duy nhất quan tâm tới tôi là những người đàn ông ham muốn tôi. Khi còn nhỏ, lần đầu tiên nhận ra nguyên nhân sự tồn tại của mình trên đời này là khi tôi phát hiện ra đàn ông thích theo đuổi mình. Đó cũng là lý do mà cả đời này tôi sẽ chạy theo họ. Trước khi biết lo việc học hành, làm bài tập thì tôi đã có những mối liên hệ thầm kín với đàn ông. Chính đàn ông là những người giúp tôi cảm thấy mình đang sống.
Một hôm tôi trở về nhà muộn. Karl thả tôi ở gần nhà vì sợ rằng người ta sẽ phát hiện ra nếu đỗ trước cửa căn hộ. Tôi mở cửa và đi thẳng về phòng mình. Lúc đó đã hơn mười giờ tối nhưng căn hộ tối om, khiến tôi thấy rất lạ. nhìn vào trong bếp tôi không thấy dấu hiệu gì của bữa tối. Không có ngày nào mà mẹ không làm một món Nhật gì đó. Thấy lạ, tôi đi vào phòng mẹ và nhìn qua khe cửa. Tôi nhìn thấy mẹ dưới ánh sáng lờ mờ. Trông như mẹ đang ngủ nên tôi lặng lẽ khép cửa lại mà không nói gì cả.
Nửa tiếng sau thì bố tôi về nhà. Tôi đang ở trong buồng tắm tẩy sạch buổi tối vừa trải qua với Karl. Rồi tôi nghe tiếng gõ cửa dồn dập. Chuyện của tôi với Karl bị phát hiện? Đó là ý nghĩ đầu tiên xuất hiện trong đầu tôi. Nhưng không phải. Ba tới bảo tôi trông mẹ rất lạ. Ông ấy vô cùng lo lắng. Trong lúc chạy tới phòng ngủ, trong thâm tâm tôi đã biết là mẹ chết rồi.
Khi chúng tôi còn ở Nhật, mẹ không bao giờ đứng về phía chị để chống lại những cơn cáu giận của ba. Nhưng từ khi sang tới Thụy Sĩ, lúc nào bà cũng chỉ nghĩ về chị ấy. Tôi thấy khinh thường sự hèn kém của mẹ. Và căm ghét sự lạnh nhạt mà bà ấy dành cho tôi.
Từng có một chuyện thế này. Tôi mời một nhóm bạn học về nhà. Mẹ nhất định không chịu ra khỏi bếp. “Con muốn giới thiệu mẹ với các bạn”, tôi nài nỉ và kéo bà ra khỏi bếp. Nhưng bà vùng ra và quay lưng lại.
“Hãy bảo với bọn họ mẹ là người giúp việc. Mẹ chả giống con tí nào, cứ phải giải thích cho họ thật là phiền phức.”
Phiền phức. Đó chính là từ yêu thích của mẹ. Cố học tiếng Đức là phiền phức. Làm một việc gì đó cũng phiền phức. Mẹ tôi vẫn chưa quen với thành phố Bern, tới mức ra đường là có thể bị lạc. Thế nên chẳng bao lâu bà trở nên suy sụp. Nhưng tôi vẫn không hiểu điều gì đã khiến bà muốn tự sát. Vào thời điểm đó bà đang ở trong một trạng thái tuyệt vọng tới mức bất kỳ một sự kiện nào cũng có thể đầy bà tới quyết định đó. Có phải vì bữa xôi nếp nấu hỏng hôm nọ, hay vì món natto quá đắt? Hay vì cô nhân tình người Thổ của ba tôi? Hoặc tại chuyện của tôi với Karl? Tôi cũng chả muốn biết nữa. Vào thời điểm đó, sự hiếu kỳ của tôi về mẹ đã tiêu tan.
Nhưng tôi chắc rằng cả ba và Karl đều có một giây phút thở phào nhẹ nhõm sau cái chết của mẹ. Thế rồi mỗi người trong bọn họ bắt đầu lo lắng không hiểu có phải mẹ chết vì phát hiện ra lỗi lầm của họ. Họ sẽ phải sống suốt quãng đời còn lại với một nỗi ăn năn vì những gì mình đã gây ra.
Tôi thì không. Cái chết của mẹ chỉ làm cho tôi hiểu thêm vì sự ích kỷ của người lớn. Không phải lỗi của tôi khi ba mẹ sinh ra một đứa con xinh đẹp một cách thần kỳ như tôi. Thế nhưng tôi lại là người phải chìa vai ra đỡ cái gánh nặng đó. Tôi chịu đựng thế là đủ rồi. Tôi không muốn gánh thêm trách nhiệm trong cái chết của mẹ tôi. Thế nên khi ba mang cô nhân tình người Thổ về nhà, tôi cảm thấy nhẹ cả người vì tìm được lý do để quay lại Nhật Bản. Tôi cũng chả quan tâm tới việc gặp lại chị gái của tôi. Chị ấy lúc nào cũng ghét tôi. Bên cạnh đó, Johnson đã kết thúc công việc bên Hồng Kong và đang đợi tôi quay lại. Tại sao tôi lại không thể ở với anh ấy chứ? Tôi không còn là một trinh nữ, tất cả những gì muốn biết là làm chuyện đó với Johnson như thế nào. Tôi nóng lòng muốn làm tình với anh ấy tới mức không thể chịu đựng lâu hơn được nữa.