Phần 3. · 3
Với một kẻ dâm đãng như tôi, không có nghề gì phù hợp hơn là nghề làm điếm; đó cũng là định mệnh mà Chúa đã an bài cho tôi. Một người đàn ông dù xấu xí hay tàn bạo thế nào, giây phút chúng tôi làm chuyện đó tôi đều không thể không yêu anh ta. Hơn thế nữa tôi còn chiều theo mọi ý muốn của anh ta dù bỉ ổi tới mức nào. Thực ra mà nói, đối phương của tôi càng quái dị thì tôi càng thích thú vì việc thỏa mãn những yêu cầu của anh ta là lý do duy nhất khiến tôi cảm nhận được mình đang tồn tại.
Đó là mặt tốt của tôi và cũng là nhược điểm lớn nhất. Tôi không thể từ chối bất cứ người đàn ông nào. Tôi giống như hiện thân của một cái tử cung - thứ đại diện cho bản chất phụ nữ. Nếu từ chối dù chỉ một người thì tôi sẽ không còn là chính mình nữa.
Đã nhiều lần tôi cố gắng hình dung ra điều gì sẽ khiến tôi gục ngã. Một cơn đau tim? Hay một căn bệnh đau đớn? Bị giết bởi một người đàn ông? Hẳn phải là một trong ba thứ đó. Tôi không định nói là tôi không sợ. Nhưng tôi không thể bỏ cuộc, tôi biết tôi là người tự chịu trách nhiệm về việc hủy hoại bản thân mình.
Khi rốt cuộc cũng nhận ra điều này, tôi quyết định viết nhật ký. Đó không phải là một quyển nhật ký hằng ngày hay danh sách các cuộc hẹn hò mà chỉ là ghi lại những sự kiện cho riêng tôi. Không có một trang nào là hư cấu. Tôi còn không biết viết những chuyện hư cấu thế nào, điều đó vượt quá khả năng của tôi. Tôi cũng không biết ai sẽ đọc nhật ký của tôi, nhưng tôi sẽ để lại trên bàn với một dòng ghi chú Cho Johnson. Anh là người duy nhất có chìa khóa căn hộ của tôi.
Mỗi tháng Johnson tới căn hộ của tôi khoảng bốn tới năm lần. Đó là người duy nhất mà tôi không lấy tiền. Đó cũng là người đàn ông duy nhất mà tôi có quan hệ lâu dài. Nếu người ta hỏi tôi có yêu anh không, tôi có thể trả lời Có hoặc Không một cách dễ dàng. Thực lòng tôi cũng không biết nữa. Chỉ có một điều chắc chắn là vì một lý do nào đó Johnson vẫn luôn là người giữ chân tôi lại. Có lẽ là khao khát về hình bóng một người cha? Chắc thế, Johnson thì không bao giờ hết thương tôi, giống như một người cha xét từ khía cạnh nào đó. Bố đẻ của tôi thì rõ ràng là không thương tôi hay có thể nói tình thương ông cho tôi đã bị ngáng trở.
Tôi nhớ lần tôi nói với ba là muốn về Nhật. Đó là một buổi tối muộn khoảng một tuần sau khi mẹ mất. Tôi dường như vẫn còn nghe thấy tiếng nước chảy nhỏ giọt xuống bồn rửa trong bếp. Tôi không biết cái vòi nước bị rò khi mẹ mất hay là từ trước đó nhưng do mẹ vặn chặt lại mỗi khi tắt nước nên không nghe thấy gì. Nhưng có vẻ như tự dưng cái vòi nước đâm ra trở chứng. Nó khiến tôi sợ, như thể mẹ đang cố bảo với chúng tôi rằng Tôi vẫn ở đây. Tôi gọi thợ không biết bao nhiêu lần nhưng không ai đến được. Tất cả bọn họ đều kín lịch. Mỗi lần giọt nước chạm vào mặt bồn rửa là cả tôi và ba đều hốt hoảng quay ra nhìn về phía bếp.
“Con muốn về Nhật là vì ba à?”. Ba tôi hỏi mà không nhìn thẳng vào mắt tôi. Rõ ràng là ông cũng cảm thấy hơi có lỗi vì đã mang cô tình nhân người Thổ, Ursula (đừng hỏi tôi tại sao cô ta lại có một cái tên Đức) về nhà. Nhưng mặt khác ông cũng giận tôi vì đã báo với cảnh sát.
Tôi gọi cho cảnh sát chỉ vì giận quá. Mẹ tôi vừa mới mất đang nằm đó trong quan tài mà ba đã kéo cô bạn gái bụng bầu về nhà. Tôi tra khảo ông thế thôi nhưng tôi biết là ông vô tội. Ba tôi không đủ dũng khí để nhúng tay vào một tội ác như thế. Và ông cũng không có một ham muốn mãnh liệt tới mức khiến ông phải giết người. Thế nên chẳng có gì ngạc nhiên khi ông đứng ngoài và nhìn mẹ tôi từ từ suy sụp. Và tới khi không chịu đựng được nữa thì ông bỏ chạy. Khi người phụ nữ mà ông tìm tới lánh nạn mang bầu thì ông không có cách nào khác là phải chấp nhận gánh nặng. Ba tôi chỉ là một kẻ hèn nhát.
“Vì con là chính chứ không phải vì ba đâu ạ,” tôi nói với ông.
“Thế là sao?”. Ba nhìn tôi vẻ bối rối. Đôi mắt màu xanh nhạt của ông đờ đẫn, chẳng còn sức sống.
“Con không muốn ở lại đây nữa.”
“Có phải vì Ursula không?” Ba tôi hạ thấp giọng. Ursula đang ngủ trong phòng khách. Bất cứ sự căng thẳng nào cũng có thể gây sẩy thai nên chúng tôi được bảo phải để cho cô ta yên tĩnh. Ursula đến đây từ Bremen bằng visa lao động còn ba tôi thì không có đủ tiền để cho cô ta nằm viện lâu dài.
“Không phải Ursula.”
Ursula thậm chí còn khiếp hãi cái chết của mẹ hơn là ba và cô ta rất đau khổ vì chuyện đó. Cô ta tin rằng mẹ tự sát là do lỗi của cô ta. Cô ta mới mười bảy tuổi. Mỗi lần nói chuyện với cô ta tôi đều cảm thấy cô ta rất đơn giản và thành thật tới mức trẻ con. Tôi không giận Ursula. Chỉ cần tôi nói là cô ta không có lỗi gì trong cái chết của mẹ tôi thì cô ta đã vô cùng hoan hỷ. Trông ba có vẻ nhẹ người sau khi nghe câu trả lời của tôi. Nhưng ông vẫn không dám nhìn thẳng vào mắt tôi.
“Tốt rồi. Ba vẫn sợ con nghĩ rằng con không thể tha thứ cho ba vì lỗi của ba gây ra quá lớn.”
Thật tình thì ông ấy không phải là người duy nhất phạm lỗi tày trời. Cái chết của mẹ và sự không chung thủy của Karl đã khiến tôi lớn nhanh.
“Đây không phải là chuyện tha thứ hay không. Chỉ là con muốn trở lại Nhật.”
“Vì sao?”
Cũng không hẳn chỉ vì tôi muốn gặp Johnson. Tôi vốn rất thương mẹ. Giờ bà không còn nữa, tôi ở lại Thụy Sĩ làm gì.
“Mẹ mất, con chẳng còn lý do gì để ở lại đây nữa.”
“Ba hiểu rồi. Tức là con quyết định sẽ sống như một người Nhật chứ gì?” Ba mấp máy môi vẻ chạnh lòng. “Nhưng có thể con sẽ gặp nhiều khó khăn với vẻ ngoài phương Tây của mình.”
“Cũng có thể. Nhưng con là người Nhật.”
Tới đây, số phận tôi coi như đã định. Tôi sẽ sống như một người Nhật ở một đất nước ẩm ướt. Tôi sẽ bị bọn trẻ con chỉ trỏ rồi hét lên “Tây, tây!”. Sau lưng tôi bọn con gái sẽ thì thào, “Con lai bây giờ xinh thôi chứ già nhanh hơn người châu Á nhiều.”. Còn bọn con trai ở trường trung học sẽ giở nhiều trò ra với tôi. Tôi biết tất cả những chuyện ấy. Chính vì vậy mà tôi cần xây dựng một bức tường bảo vệ xung quanh mình giống như chị gái tôi đã làm. Nhưng tôi không thể tự mình làm điều đó nên tôi quyết định sẽ nhờ tới Johnson.
“Thế con ở đâu? Con sẽ ở với ông ngoại con à?”
Chị tôi đã bám lấy ông ngoại rồi. Và một khi chị ấy chạm tay vào cái gì thì sẽ không bao giờ buông ra cho người khác. Chị ấy hẳn sẽ dang tay chắn cửa trước khi tôi có thể đặt chân vào thế giới của hai người họ.
“Con sẽ hỏi Johnson xem có thể ở nhà chú ấy được không.”
“Cái tay người Mỹ á?” Ba tôi làm bộ nhăn mặt. “Cũng được nhưng sẽ tốn khá nhiều tiền đấy!”
“Chú ấy bảo con không cần trả tiền nhà và tiền ăn. Thế thì có được không ạ? Ba đồng ý đi ba nhé!”
Ba tôi vẫn chưa gật đầu chấp thuận nên tôi nói thêm, “Ba cho chị con ở lại Nhật Bản thì sao?”
Lúc này ba tôi mới nhún vai vẻ nhượng bộ, “Vì nó chả bao giờ gần ba.”
Đó chỉ là vì hai bọn họ giống hệt nhau. Ba tôi và tôi ngồi đó im lặng. Chỉ còn tiếng vòi nước rỉ tong tỏng từng giọt. Cuối cùng dường như không chịu đựng được cái âm thanh nặng nề ấy nữa, ba tôi gào lên, “Thôi được rồi. Con đi đi.”
“Và thế là ba có thể sống hạnh phúc với Ursula.”
Tôi không định kết thúc cuộc trò chuyện giữa hai cha con bằng câu nói đó vì trông mặt ba tôi vô cùng sầu não.
Ngày hôm sau tôi nghỉ học và gọi tới văn phòng của Johnson. Tôi vẫn chưa báo với anh về việc ba tôi đã đồng ý. Johnson rất vui khi nhận điện thoại của tôi.
“Yuriko, thật tuyệt. Khi chuyển công tác về Tokyo ta cứ nghĩ sẽ gặp lại cháu. Nhưng chúng ta đã bị lỡ mất cơ hội đó. Ta đã rất thất vọng khi biết là cháu chuyển sang Thụy Sĩ. Mọi người nhà cháu thế nào?”
“Mẹ cháu vừa tự sát còn ba cháu thì đang ở với cô tình nhân của ông ấy. Cháu thực sự muốn quay về Nhật Bản nhưng không biết ở đâu. Vì cháu thà chết còn hơn là phải ở với chị gái. Cháu thực sự không biết phải làm gì.”
Tôi không định khiến anh ấy thương hại. Tôi chỉ muốn quyến rũ anh ấy. Một con bé chưa đầy mười lăm tuổi đang cố mồi chài một người đàn ông ba mươi. Johnson nín thở rồi nghĩ ra một phương án.
“Trong trường hợp đó thì tại sao cháu không tới đây và ở với chúng ta? Sẽ giống như trong căn nhà gỗ ngày xưa. Cháu sẽ lại giống như đứa bé tìm chỗ ẩn náu khi bị chị gái bắt nạt. Cháu muốn ở đây bao lâu cũng được.”
Thở phảo nhẹ nhõm, tôi hỏi anh về Masami. Nếu họ có con thì việc tôi ở lại đó sẽ trở nên phức tạp.
“Nhưng Masami sẽ nghĩ sao?”
“Cô ấy sẽ rất vui. Chú hứa đấy! Masami lúc nào cũng phát sốt lên vì bé Yuriko đáng yêu. Thế còn trường học thì cháu định thế nào?
“Cháu vẫn chưa quyết định gì cả.”
“Thôi được rồi, chú sẽ bảo cô Masami xem xét chuyện này. Yuriko, tới ở với chúng tôi nhé!”
Những lời thì thào đầy vẻ nài nỉ của Johnson là giọng điệu của một người đàn ông đã mắc bẫy. Tôi sảng khoái ngả người ra ghế sofa. Thế rồi tôi cảm thấy như có ai đang quan sát mình, quay lại thì phát hiện ra Ursula đang nhìn tôi. Cô ta nháy mắt với tôi. Nghe giọng điệu nói chuyện trên điện thoại hẳn cô ta đã phát hiện ra ý đồ của tôi. Tôi gật đầu đáp lại cái nháy mắt của cô ta và mỉm cười. Tôi cũng chỉ giống như cô. Từ giờ trở đi tôi cũng chỉ sống nhờ vào đặc ân của một người đàn ông. Ursula lẹ làng biến vào trong phòng ngủ, trên mặt thấy thoáng một nụ cười. Kể từ hôm đó trở đi, cái vòi nước trong bếp không bị nhỏ giọt nữa. Tôi nghĩ là Ursula đã bắt đầu biết cách vặn chặt nó lại. Khi ba tôi không có nhà, Ursula vừa đi vừa nhún nhảy. Tôi gần như không tin rằng cô ta phải nghỉ ngơi dưỡng thai.
Buổi chiều trước ngày lên máy bay rời khỏi Thụy Sĩ, Karl thò mặt tới, biết chắc là ba tôi đang ở nhà máy. Ông dán môi vào miệng tôi trong một nụ hôn dài tại đây, ngay trong phòng tôi giữa đám búp bê và gấu bông.
“Ta rất buồn vì sẽ không được gặp lại cháu nữa, Yuriko. Sao cháu không ở lại đây? Vì ta?”. Đôi mắt của Karl vừa có gì đó hừng hực vừa có gì đó bình thản. Dường như sự ra đi của tôi cùng cái chết của mẹ đã khiến ông ta trút được gánh nặng tội lỗi.
“Cháu cũng rất buồn nhưng cháu không thể làm khác được.”
“Chúng ta có thể làm chuyện đó bây giờ không? Chỉ một lần nữa thôi.” Karl bắt đầu cởi thắt lưng.
“Nhưng Ursula đang ở đây!” tôi bảo ông ta.
“Không sao. Chúng ta sẽ làm khẽ thôi để cô ta không nghe thấy.” Karl dẹp đống thú ngồi bông sang một bên và bắt đầu đè tôi xuống cái giường hẹp. Tôi không tài nào cử động dưới sức nặng của ông ta. Và rồi tôi nghe thấy tiếng gõ cửa.
Không đợi cho Karl kịp đứng dậy chỉnh đốn quần áo, tôi với tay mở toang cửa. Ursula mỉm cười đầy vẻ hiểu biết. Karl lấy tay vuốt lại tóc và nhìn ra ngoài cửa sổ như thể đã đứng đó từ lúc nào. Bên kia đường là nhà máy dệt của ông ta.
“Có gì không, Ursula.”
“Yuriko, em sẽ không mang bọn gấu bông này đi chứ, chị có thể lấy chúng được không?”
“Thế nào cũng được. Chị muốn lấy gì thì lấy.”
“Cảm ơn em!”
Ursula nhặt con koala và con gấu bông vừa bị ném xuống dưới sàn rồi nhìn Karl đầy vẻ nghi ngờ.
“Có chuyện gì không sếp?”
“Ồ không, chỉ tới chào tạm biệt Yuriko thôi mà.”
Ursual nháy mắt với tôi như muốn nói, Ừ, tất nhiên là thế rồi. Ursula trở thành tòng phạm của tôi từ giây phút đó. Ngay sau khi cô ta đi khỏi, Karl lấy ra từ túi quần một chiếc phong bì đưa cho tôi vẻ nhẫn nhục. Tôi mở phong bì và thấy những tấm ảnh khỏa thân của mình với một ít tiền.
“Ảnh đẹp đúng không? Ta nghĩ đó là một chút kỷ niệm. Còn số tiền này là quà chia tay.”
“Cảm ơn. Thế những bản copy khác chú giấu ở đâu?”
“Ta dán chúng ở phía sau bàn làm việc ở nhà máy,” Karl nói, vẻ sốt sắng. “Ta sẽ để dành tiền sang Nhật thăm cháu.”
Nhưng ông ta không bao giờ tới Nhật dù chỉ một lần. Và tôi cũng hầu như không nghĩ tới ông ta. Người đàn ông đầu tiên trong đời tôi, cũng là khách hàng đầu tiên. Tôi vẫn giữ những tấm ảnh ấy. Trong đó, tôi nhìn thẳng vào ống kính, tạo dáng như trong bức tranh Maja khỏa thân của Goya, nằm vắt ngang trên giường, da trắng muốt gần như trong suốt, với một khuôn mặt lạnh lùng, băng giá. Vầng trán rộng, môi hơi bĩu ra. Và trong đôi mắt có một thứ mà tôi không thể sở hữu nữa: sự sợ hãi đàn ông đồng thời khao khát họ. Như thể tôi đang nghĩ tới những phiền muộn mà số phận sẽ giáng xuống đầu tôi. Nhưng giờ thì tôi không còn sợ, không còn ham muốn cũng như không còn lo lắng gì cả.
Tôi ngồi xuống trước gương và bắt đầu trang điểm. Gương mặt phản chiếu trong gương là gương mặt của một người đàn bà lão hóa một cách khủng khiếp sau khi bước qua tuổi ba lăm, là tôi. Những nếp nhăn quanh mắt và miệng không tài nào che đi được dù tôi có trát bao nhiêu lớp phấn đi nữa. Và thân hình sồ sề của tôi giống hệt bà nội ngày xưa. Càng lớn tuổi tôi mới càng thấm thía dòng máu phương Tây chảy trong người.
Lúc đầu tôi làm nghề người mẫu, sau đó trong một thời gian dài tôi làm việc tại một hộp đêm chỉ tuyển các tiếp viên xinh đẹp người nước ngoài. Có thể gọi tôi là gái điếm hạng sang. Sau đó tôi chuyển sang một hộp đêm sang trọng mà người thường không thể vào được. Nhưng khi bắt đầu phải mặc những thứ váy trễ cổ để câu khách, tôi bắt đầu trượt dài vào những hộp đêm rẻ tiền. Giờ thì tôi không còn cách nào khác là phải làm việc tại những hộp đêm chuyên dành cho khách hàng thích “phụ nữ có chồng” và các nữ tiếp viên có tuổi. Hơn nữa, tôi còn phải cố bán mình với giá rẻ mạt. Trước đây, tôi bán mình chỉ để nhìn thấy đám đàn ông ham muốn tôi thế nào, nhưng giờ tôi làm nghề này vừa vì thu nhập của tôi ngày càng kém, vừa để phục vụ mục đích sống của mình, để có thể tiếp tục tồn tại, tôi phải đi xa hơn nữa. Trong gương, tôi nhìn chằm chằm vào đôi mắt đã không còn đường viền và kẻ vào đó một nét chì sẫm. Tôi làm thế để tạo ra một khuôn mặt hành nghề sống động.