Phần 3. · 4
Chị gái tôi bảo sẽ gọi lại vào buổi tối nên tôi muốn ra khỏi nhà trước khi chị ấy gọi đến. Tôi không muốn nghe cái giọng chán chường của chị ấy. Mà chị ấy làm cái quái gì không biết? Tôi tự hỏi. Chuyển hết việc dở hơi này tới việc dở hơi khác mong tìm thấy một công việc hoàn hảo cứ như thể trên đời có tồn tại một thứ việc làm như vậy. Mà cũng có thể có công việc ấy thật, chính là việc làm điếm. Tôi bật cười khi nhìn vào gương. Nếu bạn có thể làm việc đó thì cứ thử mà xem. Đó là một công việc mà ưu điểm chính là không phải coi cái gì là quan trọng. Tôi làm điếm từ khi mười lăm tuổi. Tôi không thể sống thiếu đàn ông nhưng đàn ông chính là kẻ thù nguy hiểm nhất của tôi. Tôi đã bị chính họ hủy hoại. Và là một người phụ nữ tự hủy hoại mình. Trong khi đó, ở tuổi mười lăm thì chị gái tôi là một nữ sinh trung học bình thường, suốt ngày chỉ chúi mũi vào sách vở.
Tự nhiên tôi nảy ra một ý nghĩ. Nếu giờ chị ấy vẫn còn là một trinh nữ thì sao? Em thì làm điếm chị thì gái đồng trinh. Thật là quá lắm. Điều đó khiến tôi nổi tính hiếu kỳ. Tôi quay số của chị ấy.
“Xin chào? Ai đấy? Xin chào? Có phải em không Yuriko? Thôi nào, ai ở đầu dây đấy?”
Chị tôi nhấc máy ngay khi nghe thấy tiếng chuông điện thoại reo.
“Alo! Alo!” Chị gái tôi sốt ruột muốn biết ai gọi tới, chắc chả có ai gọi cho chị ấy bao giờ. Tôi thấy mình như cảm nhận được sự cô độc của chị ấy âm vang bên đầu dây bên kia. Tôi buông ống điện thoại, cười không nín được, giọng chị gái tôi vẫn âm vang ở đầu dây bên kia. Không thể biết được bà chị này là trinh nữ hay đồng tính nữa!
Dập điện thoại rồi tôi bắt đầu nghĩ sẽ phải mặc gì để tới hộp đêm tối nay. Căn hộ của tôi bao gồm một phòng ngủ, phòng khách chung với phòng ăn, và một căn bếp nhỏ. Tất cả quần áo váy vóc để chung một tủ, vả lại tôi chẳng mấy khi có nhiều váy áo. Khi còn làm việc tại Roppongi ở mấy hộp đêm dành cho người nước ngoài tôi có vô số váy đẹp. Những chiếc đầm hiệu Valentino và Chanel giá gần triệu yên một chiếc. Chỉ riêng quần áo của tôi thôi cũng giá trị cả một gia tài. Tôi sẽ nhanh chóng chọn một trong những chiếc váy tuyệt vời đó, đeo một viên kim cương to bằng hạt đỗ mà chẳng nghĩ ngợi gì. Sau đó tôi sẽ xỏ vào đôi xăng đan nạm vàng quá xa xỉ để dùng cho việc đi bộ. Tôi không bao giờ đi tất để phục vụ những vị khách hàng thích hôn lên ngón chân. Tôi sẽ gọi taxi tới đón. Sau giờ làm việc tôi sẽ đi cùng xe khách hàng tới một khách sạn và từ khách sạn tôi sẽ trở về nhà bằng taxi. Toàn bộ sức lực của tôi chỉ dùng cho lúc lên giường với đàn ông.
Nhưng khi tôi bắt đầu rời khỏi thế giới đó, quần áo của tôi cũng biến thành những thứ rẻ tiền có thể mua được ở bất cứ đâu. Tôi chuyển từ lụa xuống polyester, từ cashmere xuống len tạp. Và giờ thì tôi chả còn cách nào khác là giấu đôi chân mệt mỏi của mình dưới lớp tất hạng hai, chân tôi giờ đầy mỡ thừa, dù có tập tành thế nào cũng không tiêu được.
Nhưng thay đổi lớn nhất chính là chất lượng khách hàng. Tại hộp đêm đầu tiên mà tôi làm việc, khách hàng toàn là diễn viên, văn sĩ, doanh nghiệp trẻ đang nổi. Nhiều người trong bọn họ là giám đốc doanh nghiệp hay nhân vật quan trọng người nước ngoài. Tới hộp đêm tiếp theo thì khách hàng phần lớn là các doanh nhân công ty tiêu tiền không giới hạn. Sau đó là các viên chức sống bằng lương tháng. Còn hiện giờ khách hàng của tôi hoặc là những kẻ không có tiền hoặc là những kẻ bệnh hoạn thích đàn bà kỳ cục. Hay đúng hơn là xấu. Trên thế giới này có những người chỉ thích những vẻ đẹp đã tàn phai hay tàn tích hoang phế của một quá khứ huy hoàng.
Với vẻ ngoài ma chê quỷ hờn và sự thèm muốn tình dục lúc nào cũng cao độ, có thể nói giờ đây tôi đã trở thành một con quái vật thực thụ. Càng có tuổi tôi càng trở nên khủng khiếp. Tôi đã viết đi viết lại điều đó nhưng tôi không cảm thấy đơn độc. Đây chính là hình hài đích thực của một người phụ nữ đã một thời oanh liệt. Chị gái tôi hẳn đã rất vui mừng vì sự trượt dốc của tôi. Đó là lý do tại sao chị ấy gọi điện cho tôi suốt ngày.
Tôi phải kể thêm về Johnson.
Khi tới đón tôi ở phi trường quốc tế Narita, trông anh có vẻ gượng gạo, còn Masami cười tươi như hoa bên cạnh. Thật là tương phản! Johnson mặc một bộ vest màu xám, áo sơ mi trắng, cà vạt kẻ, ngón trỏ gõ gõ lên môi vẻ sốt ruột. Tôi chưa bao giờ thấy anh đóng bộ như vậy. Masami thì vận một chiếc váy lanh màu trắng, có lẽ để khoe làn da rám nắng và đeo một bộ khuyên tai, vòng, nhẫn, dây chuyền bằng vàng. Đường viền cuối mắt cô ta quá sẫm khiến tôi không đoán được vẻ mặt thực. Cô ta thực sự nghiêm túc hay chỉ đóng kịch? Đó là lý do tại sao tôi bắt đầu quan sát Masami khi cô ta trang điểm vì dựa vào cách trang điểm có thể đoán được cảm xúc của cô ta chính xác hơn là những gì cô ta nói. Chiều hôm đó Masami đã tỏ ra vui mừng một cách thái quá.
“Yuriko! Lâu quá rồi mới gặp cháu. Trời ơi, cháu mới lớn làm sao!”
Johnson và tôi trao nhau một cái nhìn. Ở tuổi mười lăm tôi đã cao hơn gần hai mươi phân so với hồi tiểu học. Giờ tôi cao khoảng mét bảy và nặng gần năm mươi cân. Và tôi không còn là một đứa con gái. Johnson nhẹ nhàng ôm lấy tôi, cả người anh khẽ run rẩy.
“Thật vui được gặp lại cháu.”
“Cảm ơn chú rất nhiều, chú Johnson.”
Johnson bảo tôi gọi anh là Mark nhưng tôi vẫn thích gọi anh là Johnson. “Đồ ngốc Johnson!” chị tôi đã tức giận nói thế trước khi gác máy. Mỗi lần nghĩ tới điều đó tim tôi lại khẽ thì thầm, “Johnson là do Chúa gửi tới”. Anh ấy là người duy nhất bảo vệ tôi.
“Cô không biết liệu chị cháu có đến không?”
Masami nói và nhìn quanh vẻ ngờ vực. Cô ta không cần phải lo lắng. Thậm chí tôi còn không nói với chị tôi giờ hạ cánh.
“Cháu không kịp gọi cho chị ấy trước khi bay”, tôi giải thích, “Với lại nghe nói ông ngoại cháu không được khỏe”
“Ôi, suýt thì cô quên mất!”, Masami rõ là chẳng thèm để ý tới những gì tôi vừa nói. “Chiều nay phải đi thi đầu vào đấy!” cô ta nói và nắm lấy tay tôi vẻ vui mừng. “Chúng ta phải về thôi. Trường Q sẽ nhận cháu vào diện kikokushijo, nghĩa là diện học sinh từ nước ngoài về. Từ nhà chúng ta tới trường cháu sẽ rất tiện đường và cô sẽ rất hãnh diện đi khoe với mọi người là cháu sẽ vào học một trường hàng đầu như trường Q. Thật tốt là cháu trở về đúng lúc kịp đi thi.”
Trường Q là trường mà chị gái tôi theo học. Tôi thật không muốn đi học ở một trường như thế. Nhưng Masami lúc nào cũng thích phô trương, nhất định cô ta phải nhồi tôi vào đó mới được. Tôi nhìn Johnson cầu cứu nhưng anh lắc đầu.
“Thôi ít nhất cố mà chịu đựng chuyện này,” anh nói.
“Cố mà chịu đựng.” Giống y như chú Karl đã nói trong căn nhà gỗ hôm chụp ảnh. Tôi cắn môi chấp nhận. Masami cầm tay rồi ấn tôi vào ghế sau chiếc Mercedes-Benz bóng loáng của cô ta. Ngồi cạnh tôi trên chiếc ghế da màu be là Johnson, tôi có thể cảm thấy chân anh cọ vào tôi ấm nóng. Chuyện xảy ra trong căn nhà gỗ khi trước. Bí mật giữa hai chúng tôi. Mắt tôi long lanh sung sướng. Tôi chờ dợi khoái lạc sắp tới. Cuộc sống không như chúng ta sắp đặt. Nhưng không vì thế mà chúng ta không có quyền mơ ước.
Dọc đường Masami thả Johnson xuống xe để anh quay lại chỗ làm việc. Tôi bị bỏ lại với Masami. Cô ta lôi tôi tới trường trung học Q ở quận Minato. Tòa nhà chính của trường học được xây bằng đá, trông rất cổ kính. Nhưng những tòa nhà xung quanh thì trông hiện đại hơn, khu trung học nằm phía bên tay phải. Tôi bất giác nhìn sang bên đó xem có thấy chị gái mình không. Chúng tôi chưa gặp nhau từ lần chia tay hồi tháng Ba. Đã hơn bốn thàng trôi qua. Nếu tôi vào học ở trường Q hẳn chị tôi sẽ rất khó chịu. Tôi chỉ có thể hình dung ra chị ấy sẽ tức tối như thế nào. Chị ấy đã học như điên để vào được đây nhằm cách ly với tôi. Tôi biết tỏng ý đồ của chị ấy. Nghĩ thế tôi không khỏi mỉm cười một cách xót xa nhưng Masami lại hiểu nhầm nụ cười ấy.
“Yuriko cười lên nào! Khi cháu cười rất xinh. Cười như thế chắc chắn cháu sẽ vượt qua được cuộc phỏng vấn. Dù có là một cuộc kiểm tra trên giấy thì cũng chỉ là danh nghĩa mà thôi. Cô biết là họ sẽ muốn nhận cháu vào học càng lâu càng tốt vì cháu xinh thế này cơ mà. Cũng giống như ngày xưa cô đi thi vào hàng không. Cuộc thi rất gắt gao nhưng người ta đã chọn những cô gái có nụ cười quyến rũ nhất.”
Tôi không nghĩ kỳ thi tuyển tiếp viên hàng không với thi đầu vào trường trung học thì có gì giống nhau mà so sánh. Nhưng cãi lại cho có ích gì nên tôi cứ cười ngọt ngào cho qua chuyện. Nếu tôi được nhận vào học thì sao chứ? Tiền học cao hơn khả năng chi trả của ba tôi. Nhưng nhà Johnson lại đồng ý trả một nửa học phí. Thế có hơn gì làm điếm đâu cơ chứ?
Cùng với tôi còn có khoảng mười học sinh khác cũng tới làm bài kiểm tra dưới dạng ở nước ngoài về nhập học. Tất cả bọn họ trước đây đều ở nước ngoài do công việc kinh doanh của các ông bố. Tôi là đứa dốt nhất cả đám khi động vào chuyện thi cử. Tôi chả thích thú gì trường học. Thêm nữa tôi gần như không đủ vốn từ để giao tiếp hằng ngày bằng tiếng Anh hay tiếng Đức.
Đêm ấy tôi mệt tới phát sốt. Nhà Johnson nằm ngay phía sau văn phòng thuế Nishi-Azabu. Căn phòng mà Masami sắp xếp cho tôi nằm trên tầng hai. Rèm cửa, khăn trải giường, gối đều một loại nhãn hiệu Liberty, rõ ràng là gu của cô ta. Mà tôi cũng chẳng thiết vì tôi vốn không quan tâm tới việc trang trí nội thất, chỉ thấy chúng thật rách việc. Chui vào chăn là tôi ngủ luôn. Mãi đến nửa đêm tôi mới thức dậy, cảm giác như có ai đang ở trong phòng. Johnson mặc áo phông, quần pyjama đứng ở đầu giường tôi.
“Yuriko? Có khỏe không?”, anh hỏi khẽ.
“Cháu chỉ mệt quá thôi,” tôi nói.
Johnson cúi xuống thì thầm vào tai tôi, “Mau khỏe nhé. Cuối cùng anh cũng tóm được em.”
Tóm được. Phụ nữ là để cho đàn ông sử dụng. Trừ phi chấp nhận số phận, nếu không tôi sẽ không bao giờ thấy hạnh phúc. Hai chữ tự do lại lởn vởn trong đầu tôi. Tôi mới mười lăm tuổi nhưng trong một giây phút ngắn ngủi đã trở thành người đàn bà già dặn.
Sáng hôm sau tôi được tin trường Q đã nhận tôi vào. Tôi biết là sớm muộn gì thì cũng phải gặp chị gái mình. Dù sao thì giờ cả hai đứa đều ở Nhật. Dù vậy tôi biết chị gái tôi rất ghét tôi. Về phần mình tôi cũng chẳng ưa gì chị ấy. Chúng tôi chẳng có điểm gì giống nhau. Như hai mặt của đồng tiền. Chị tôi phản ứng đúng như tôi dự đoán.
“Nếu chả may mày có va vào tao ở trường thì đừng có mà nhận chị em đấy nhé. Tao chắc mày sẽ rất thích gây sự chú ý. Còn tao thì bắt buộc phải làm mọi thứ chỉ để tồn tại.”
Tôi cũng phải cố gắng hết sức chỉ để tồn tại đấy thôi. Nhưng tôi không biết giải thích thế nào cho chị tôi biết.
“Mày không phải là đứa may mắn trong nhà đấy sao?” chị ấy nói.
“Em muốn gặp ông ngoại.”
“Nhưng ông không muốn thấy mày. Ông rất ghét mày. Ông bảo mày là đứa vô cảm, chả có cảm hứng gì. Mày cũng chả có khả năng theo đuổi một cái gì đó cho ra hồn.”
“Cảm hứng là cái gì?”
“Đồ ngu. Chỉ số thông minh của mày chắc chưa tới năm mươi.”
Thế là cuộc trò chuyện của chúng tôi kết thúc tại đó. Khi năm học mới bắt đầu sau kỳ nghỉ hè, chị ấy giả bộ như không quen biết tôi. Sau khi tôi bỏ học ở năm cuối trung học, mọi mối liên lạc của tôi với trường Q cũng bị cắt đứt. Thậm chí tôi cũng không gặp lại chị gái mình trong nhiều năm. Thế nhưng gần đây tôi bắt đầu liên tục nhận được các cú điện thoại của chị ấy. Tôi ngờ là chị ấy đang âm mưu gì đó.