Phần 3. · 5
Lúc họ nhận tôi vào thì Masami đang ở tuổi ba lăm còn Johnson trẻ hơn vợ năm tuổi. Mối quan tâm duy nhất trên đời của Masami là để mắt tới Johnson và làm mọi cách để anh ấy không chán cô ta. Vì Johnson quý tôi nên Masami cũng muốn chứng tỏ với Johnson là cô ta cực kỳ quan tâm săn sóc tôi. Cứ như thể cô ta cho rằng nếu lơ là việc chăm sóc tôi thì tình cảm của Johnson dành cho cô ta sẽ nguội lạnh theo.
Có không đồng tình với chuyện Masami làm thì tôi cũng không biết giải thích một cách thỏa đáng cho Johnson. Mà nếu tôi có làm được thì cũng không chắc là anh sẽ nổi giận với Masami. Mỗi người làm theo ý mình. Với Masami, một phụ nữ không con cái, thì tôi là một con thú cưng. Với Johnson thì tôi là một thứ đồ chơi. Đấy, sự tồn tại của tôi chỉ là để phục vụ những mục đích đó. Tôi vốn sinh ra để cho người khác sử dụng.
Tôi phải mặc những thứ quần áo mà Masami mua cho tôi và tỏ vẻ vô cùng thích thú cho dù chúng thường xuyên có màu hồng, diêm dúa với những logo nhãn mác hàng hiệu to tướng trông rất chướng mắt, hay những trang phục hết sức lố bịch khiến người khác phải quay lại nhìn. Masami rất thích việc chưng diện tôi trong những trang phục kỳ quái gây sự chú ý.
Thế nhưng vì một vài lý do mà cô ta không bao giờ mua cho tôi tất hay quần áo lót. Cô ta cho rằng chỉ cần mua cho tôi những thứ mà Johnson nhìn thấy. Thế nên tôi phải đi mua nhũng thứ đồ còn lại với số tiền trợ cấp ít ỏi của mình. Đôi khi quá mệt mỏi vì phải ki ki cóp cóp, tôi đáp lại những người đàn ông tấn công mình để kiếm ít tiền, lúc đó còn chưa có từ riêng để gọi cho cái nghề này như bây giờ.
Masami rất dễ bị thao túng. Nếu người khác lên tiếng khen đại loại như, “Ôi, chị có cô con gái xinh quá,” thì cô ta sẽ chui ngay vào dưới lớp mặt nạ hiền mẫu và tỏ ra vô cùng hạnh phúc. Khi các giáo viên ở trường thông báo với cô ta rằng, “Yuriko không được tự tin cho lắm” thì cô ta sẽ giải thích bằng một giọng vô cùng thắm thiết, “Con bé đã trải qua một thời kỳ vô cùng khó khăn sau khi mẹ cháu tự sát”. Khi tôi mang bạn bè về nhà thì cô ta sẽ xử sự như thời còn làm tiếp viên hàng không, chiêu đãi chúng tôi như khách hạng nhất. Tôi chỉ việc làm ra vẻ nghe lời là mọi chuyện êm thấm.
Masami nấu gì tôi cũng ăn và bảo là ngon. Nhưng những chiếc bánh rán mà cô ta làm thì đúng là ngon thật, những chiếc bánh phủ đầy đường bột trắng như tuyết cũng như món ăn Pháp cầu kỳ từ những lớp học nấu ăn hằng tuần mà cô ta theo đuổi. Rồi những hộp đồ ăn trưa mà cô ta chuẩn bị cho tôi đêm trước trông phô trương một cách thái quá. Tôi lại lặp lại nhưng đúng là chỉ trong lòng tôi mới tận hưởng được hương vị của sự tự do, một sự tự do mà không ai có thể nhìn thấy được. Có lẽ đó là lý do khiến tôi có được khoái cảm mạnh mẽ đến thế, một sự xác nhận thầm kín rằng tôi đang lừa phỉnh được Masami khi quan hệ với Johnson.
Johnson cũng rất tài tình tỏng việc đóng vai một người chồng si tình. Khi ở bên cạnh Masami, anh sẽ kéo cô ta vào lòng và choàng tay ôm lấy vợ. Sau bữa tối anh sẽ giúp cô ta dọn dẹp bát đĩa. Những buổi tối cuối tuần anh sẽ bỏ tôi ở nhà để đưa vợ ra ngoài ăn tối. Những đêm đó anh sẽ khóa cửa phòng ngủ của hai vợ chồng khi họ quay trở về và dành chọn cả đêm với nhau. Masami không biết tí gì về mối quan hệ giữa tôi và Johnson cho tới khi chuyện đó xảy ra.
Johnson luôn làm tình với tôi vào buổi sáng sớm. Vì Masami bị huyết áp thấp nên hay ngủ trễ. Johnson là người chuẩn bị bữa sáng. Anh sẽ lặng lẽ chui vào giường tôi khi tôi đang ngủ. Tôi rất thích cảm giác được Johnson ve vuốt khắp người khi còn đang nửa tỉnh nửa mê. Đầu tiên sẽ là những ngón tay tôi được đánh thức, sau đó là đuôi tóc, từ từ chậm rãi, hơi ấm sẽ lan dần cho tới cơ thể tôi khi tôi thấy mình như phát hỏa, tới khi dường như tôi không thể chịu đựng được nữa và cơ thể tôi bừng lên như một ngọn đuốc. Ngay sau khi kết thúc anh ấy sẽ hôn tóc tôi và nói, “Yuriko, đừng bao giờ lớn lên nhé!”
“Lớn lên là sai à?”
“Không phải thế. Chỉ vì anh yêu em nhất vào chính lúc này đây.”
Nhưng tôi đã lớn rất nhanh. Ngay từ trước khi vào trường Q tôi đã cao vổng lên. Ngực tôi bắt đầu thấy rõ và hông tôi bắt đầu trở nên tròn trịa. Tôi đã thay đổi chỉ trong vòng một đêm từ một bé gái trở thành phụ nữ. Tôi cứ sợ Johnson sẽ chán tôi vì tôi không còn là một đứa trẻ con nữa. Nhưng thực tế ngược lại. Anh bắt đầu tới giường của tôi ngay khi đêm xuống. Anh ham muốn tôi tới mức không điều khiển nổi được bản thân. Dáng vóc mảnh mai do ăn kiêng tuyệt đẹp với khuynh hướng thời trang lúc bấy giờ của Masami cũng không thỏa mãn được sự thèm khát của anh ấy.
Cơ thể tôi giờ nữ tính tới hoàn hảo, quyến rũ hết thảy đám thanh niên trẻ, chưa kể đến cả những người trung niên. Trên đường tới trường không biết có bao nhiêu đối tượng đã tìm cách tiếp cận tôi. Tôi chẳng từ chối bất cứ ai trong số họ. Cảm giác về sự tự chủ được tôi giữ kín trong lòng. Nó không bao giờ thể hiện ra bên ngoài.
Đấy, tôi lại bắt đầu dông dài. Nghỉ hè kết thúc và năm học mới bắt đầu. Tôi được nhận vào nhóm Đông dành cho học sinh năm thứ ba của trường cấp hai trong hệ thống trường Q. Thầy chủ nhiệm của nhóm này là thầy Kijima, giáo viên sinh học, chính là người đã phỏng vấn tôi hôm xin nhập học. Tôi nghĩ ông ta cũng muốn theo đuổi tôi, trong chiếc áo sơ mi trắng tinh, ông ta nhìn tôi chằm chằm như muốn xuyên thủng tôi.
“Thầy hy vọng em sẽ mau chóng thích nghi với nề nếp nhà trường để dễ dàng hội nhập. Nếu có gì không hiểu cứ hỏi thầy đừng ngại.”
Tôi ngước lên nhìn thẳng vào đôi mắt lấp lánh sau gọng kính của ông ta. Thầy Kijjima hốt hoảng nhìn sang chỗ khác, mắt cụp xuống “Em cũng có một chị gái học ở đây đúng không?”
Tôi gật đầu và nói tên chị mình. Tôi ngờ là thầy Kijima sẽ lập tức chạy sang bên khối trung học để xem mặt chị gái tôi. Ông ta hẳn sẽ phát hiện chúng tôi không hề giống nhau tẹo nào. Hay cũng có thể ông ta sẽ tỏ ra nghi ngờ. Có thể ông ta sẽ cố tìm ra khuyết điểm của tôi. Mặt mũi hai chúng tôi không có điểm nào giống nhau nên người ngoài khi biết hai chúng tôi là chị em thường trở nên rất tò mò.
Ngay sau khi giờ sinh hoạt lớp kết thúc, đám con trai và con gái (ở trường Q con trai và con gái học chung lớp tới hết cấp hai) vây quanh tôi vẻ hiếu kỳ không giấu giếm. Tôi hơi sửng sốt vì sự đường đột rất trẻ con của họ. Đáng ra họ phải cư xử như những đứa trẻ thuộc tầng lớp ưu tú nhưng không, họ đã không thắng nổi sự hiếu kỳ.
“Sao mà bạn lại xinh thế cơ chứ?” một cậu trai nói, mặt rất nghiêm túc.
“Da của bạn mịn như búp bê bằng sứ ấy!” một cô gái khác vừa nói vừa vuốt má tôi. “Da của cậu hệt như sứ Meissen của Đức.”
Thế rồi cô ta giơ tay ra để so sánh với tôi. Một cô gái khác thì sờ vào tóc tôi. Thế rồi một cô nữa hét lên, “Ôi cậu dễ thương quá” và cố ôm lấy tôi. Bọn con trai nhìn tôi chằm chằm không rời mắt và đứng vây chặt lấy tôi cho tới khi tôi cảm thấy người nóng bừng lên. Nhưng cho dù bọn con trai có thích tôi đến mấy đi nữa thì xét cho cùng thì bọn họ cũng chỉ vẫn là những đứa trẻ.
Vì thế tôi quyết định làm ra vẻ mình vẫn là một đứa trẻ con ngây thơ trong sáng khi tới trường. Tôi cũng hiểu rằng tốt nhất là không nên nói chuyện với các học sinh khác. Nhìn xung quanh, tôi khẽ thở dài vì hiểu rằng sẽ chẳng ai ở đây có thể thực sự hiểu tôi. Thế rồi tôi bắt gặp ánh mắt của một cậu con trai tóc ngắn ngồi một mình phía bên rìa lớp học. Trán cậu ta đang nhăn lại trông đầy từng trải. Cậu ta có vẻ đang dò xét tôi. Đó là con trai của thầy chủ nhiệm Kijima.
Cậu Kijima này là người phái nam đầu tiên không có hứng thú gì với tôi. Tôi có thể cảm nhận được điều đó ngay lập tức. Cậu ta cũng là người thứ hai ở trường này căm ghét tôi, người thứ nhất dĩ nhiên là chị tôi. Cả hai người này có khả năng khiến tôi cảm thấy rằng đối với họ tôi chả là cái cóc khô gì cả. Nhưng vì lý do sống duy nhất của tôi trên đời này là để khiến người khác thèm muốn nên tôi tìm cách gạt bỏ ánh mắt của Kijima sang một bên. Nhưng bố của cậu ta lại thèm muốn tôi, tôi nghĩ. Trước đây tôi không bao giờ đủ ý chí hay nghị lực để đối mặt với một người nào đó theo cách này nhưng đây sẽ là lần đầu tiên mọi cảm xúc của tôi sẽ được dồn vào một mục tiêu: cậu trai Kijima.
Giờ ăn trưa đã đến. Một nhóm học sinh cùng đi ra ngoài ăn trưa và rất lâu mới quay trở lại. Tôi ngồi một mình và dùng bữa trưa mà Masami đã chuẩn bị cho tôi. Nhưng dường như tôi có ăn bao nhiêu thì thức ăn cũng không bao giờ hết. Tôi nhìn quanh lớp học để tìm một cái sọt rác.
Bỗng một giọng nói cất lên, “Ôi trời ơi, bữa trưa trông mới tuyệt làm sao? Cậu không đợi ai đấy chứ?” Một cô gái với những lọn tóc xoăn nhỏ nhuộm màu nâu đỏ nhìn chằm chằm vào hộp cơm của tôi. Cô ta cố nhón một một miếng tôm và xốt kem ô liu ở trong góc hộp nhưng xốt kem chảy qua kẽ tay của cô ta chảy xuống bàn thành một vệt lóng lánh dưới ánh nắng giữa tháng chín, trông thật chẳng ra gì. Cô ta cho quả ô liu vào miệng.
“Có vẻ mặn!”
“Cậu có thể ăn hết chỗ này nếu muốn!”
“Không. Chả ngon lắm.”
Cô gái nói tên của cô ta là Mokumi, một cái tên thật không bình thường nhưng mọi người đều gọi cô ta là Mokku. Bố cô ta là chủ tịch một công ty sản xuất nước tương nổi tiếng còn cô ta là đứa học sinh nhâng nháo và tinh tướng nhất lớp.
“Thế bố cậu là người da trắng hay sao?”
“Ừ, đúng vậy”
“Ôi, con lai mà đẹp như cậu thì tớ phải đi kiếm cho tớ một suất,” Mokku nói, giọng rất nghiêm túc. “Nhưng chị gái của cậu thì chả xinh tẹo nào đúng không?” Mọi người trong lớp vừa chạy sang bên khối trung học để xem chị ấy. Có đúng đấy là chị của cậu không?”
“Đúng vậy.”
Mokku đóng sập nắp hộp cơm của tôi lại chả thèm hỏi xem tôi có đồng ý hay không.
“Thế thì thật không thể tin được. Khi bọn tớ tới xem mặt chị ấy, chị ấy còn làm bộ sưng sỉa, nhăn nhó. Y như một con chó dại, thật đáng sợ. Bọn tớ cực kỳ thất vọng. Chị ấy trông chả giống cậu tí nào. Tớ cá là chị ấy cũng khiến cậu thất vọng.”
Tôi vốn không lạ khi đối diện với những kịch bản như vậy. Khi người ta nhìn thấy tôi lần đầu tiên họ sẽ tưởng tượng ra mọi thứ kỳ diệu. Họ hình dung cuộc sống của tôi như một con búp bê Barbie trong một ngôi nhà mơ ước với một ông bố điển trai, một bà mẹ đẹp gái, một người anh trai tuấn tú và một chị gái mê hồn yêu thương, đùm bọc tôi. Nhưng rồi khi họ tận mắt nhìn thấy chị gái tôi, hoàn toàn không có gì giống như những hình ảnh mà họ tưởng tượng, sự phấn khích của họ về tôi bắt đầu phai nhạt. Họ bắt đầu tỏ ra khinh bỉ tôi và đối với bọn họ tôi chỉ là một thứ đồ chơi, một con búp bê.
Tôi nhìn quanh lớp học. Những người tỏ ra phấn khích trước sự hiện diện của tôi sáng nay đều đã trở về chỗ ngồi của họ. Ai cũng tránh nhìn về phía tôi. Giờ đây sự tồn tại của tôi đã trở thành một nghi vấn. Một sinh vật đáng ngờ.
Thế rồi có một vật gì đó rơi xuống và lăn ra giữa bàn tôi. Một mẩu giấy nhỏ. Tôi nhặt nó lên và nhét vào túi áo đồng phục. Tôi tự hỏi không hiểu ai đã ném nó. Cô gái ngồi phía trước tôi đang giở quyển vở tiếng Anh ra trước mặt và nhìn nó chăm chú. Nhưng Kijima, ngồi phía trước cô ta, thì quay lại nhìn tôi. Vậy thì đúng là cậu ta rồi. Tôi lôi mẩu giẩy ra và ném trở lại cậu ta. Tôi chả cần đọc cũng biết cậu ta viết gì. Cậu ta hẳn đã thấy chị gái tôi và đoán ra rằng chúng tôi đúng là một giuộc.
Sau giờ học, Mokku lại gần và kéo tay tôi
“Đi với tớ. Tớ đã hứa với các chị lớp trên là sẽ khoe cậu.”
Cô ta dẫn tôi vào hành lang nơi có một cô gái lớp trên với nước da rám nắng và tóc cột đuôi ngựa đang đứng chờ. Mắt nhỏ, miệng rộng nhưng gương mặt sáng đầy vẻ tự tin.
“Em là Yuriko đúng không? Chị là Nakanishi, chủ tịch câu lạc bộ hoạt náo viên. Chị muốn em tham gia câu lạc bộ.”
“Nhưng em chả có tý kinh nghiệm nào.”
Tôi chả bao giờ nghĩ tới việc tham gia bất cứ câu lạc bộ nào và cũng chả hứng thú gì với chuyện đó. Thứ nhất là tôi không có tiền, thứ hai là tôi chả thích sinh hoạt theo nhóm.
“Học nhanh thôi mà. Bên cạnh đó em sẽ trở thành tâm điểm thu hút của đội. Học sinh ở trường trung học và đại học sẽ ngất ngây cho mà xem.”
“Nhưng em không có tí tự tin nào.”
Nakanishi phớt lờ, đưa tay nhấc váy đồng phục của tôi lên để nhìn xuống chân.
“Chân em rất dài và rất đẹp. Em đúng là một mỹ nhân hoàn hảo. Bọn chị nhất định phải trưng em ra.”
Những lời nói của Johnson lại vang lên trong đầu tôi. Yuriko thật là hoàn hảo. Thậm chí hoàn hảo tới tận dưới này.
Mokku nài nỉ sau lưng Nakanishi. “Chủ tịch câu lạc bộ đích thân tới gặp và mời cậu tham gia câu lạc bộ. Cậu không thể nói không.” Phản ứng chậm chạp của tôi khiến cô ta bực mình, cô ta cắn môi chờ đợi. Lớp son bóng màu hồng trên đôi môi dày dặn của cô ta trông lóng lánh. Khi thấy vẫn chần chừ chưa trả lời, Mokku cười khúc khích và nói, “Hay Yuriko bị bệnh chậm hiểu hay làm sao?”
Nakanishi huých Mokku một cái và nói, “Mokku em hơi quá đà rồi đấy!”
“Nhưng mà cậu ấy quá xinh đẹp, nếu cậu ấy còn thông minh nữa thì thật là không công bằng!”
“Hãy cho bạn ấy thời gian suy nghĩ,” Nakanishi nhanh chóng can thiệp nhằm bịt miệng Mokku lại. “Mọi chuyện quá đột ngột có thể khiến bạn ấy bối rối. Tháng Mười này có rất nhiều trận đấu, chúng ta còn khối việc để làm.”
Thế rồi chủ tịch câu lạc bộ hoạt náo viên bỏ đi với Mokku. Khi các học sinh khác thấy Nakanishi trong hành lang liền gọi cô ta ầm ĩ, giọng rất nể nang rồi làm mọi cách để gây sự chú ý và ghi điểm với cô ta. Tôi ghét những trò như thế này. Tôi nghĩ tới chuyện phải nhờ Johnson kiếm đâu ra một cái thư của bác sĩ để tránh cho tôi khỏi phải gia nhập cái câu lạc bộ này. Nhưng rồi tôi lại nghĩ tới việc hẳn Johnson sẽ thích thú biết bao khi nhìn thấy tôi trong bộ váy áo hoạt náo viên.
Thế rồi bất chợt tôi cảm thấy một đám mây đen bao phủ lấy tôi. Đó là Kijima.
“Sao cậu lại ném trả thư của tôi mà không hề mở ra đọc?”