Phần 3. · 6
Đối với một cậu bé, khuôn mặt của Kijima quá đẹp và thanh thoát. Hai mắt sắc như lưỡi dao, sống mũi thanh tú. Vẻ quyến rũ của cậu ta khiến người khác cảm thấy vừa thừa lại vừa thiếu cái gì đó. Mà đúng là ở Kijima thiếu cái gì đó trong khi lại có vẻ dư thừa những thứ khác. Có lẽ đó là một sự kết hợp giữa tự hào và tự ti. Nhưng dù cho thế nào đi nữa thì sự bất cân bằng đó khiến Kijima cùng lúc trông vừa láo xược lại vừa đáng thương.
“Sao? Không trả lời được à?”
Kijima cắn môi vẻ giận dữ. Trước đó khi bị các bạn học khác vây lấy hỏi han tôi đều gật đầu, mỉm cười hay trả lời một hai câu một cách nhu mì, thụ động. Chỉ có Kijima là tôi bướng bỉnh không chịu đáp lại. Tôi nghĩ điều đó khiến cậu ta giận dữ.
“Tôi không trả lời khi người lạ hỏi han tôi theo kiểu xấc xược như vậy.”
Thấy tôi cự tuyệt, một nụ cười khinh khỉnh hiện ra trên môi Kijima.
“Thế cậu muốn được hỏi han thế nào, thưa công nương cao quý? Sao tôi lại phải tôn trọng một đứa trì độn như cậu? Hôm gì bố tôi có mang về nhà mấy bài kiểm tra và tôi đã nhìn thấy điểm số của cậu. Cậu hẳn là đứa dốt nhất đã từng được nhận vào hệ thống trường Q. Lý do duy nhất họ nhận một đứa ngốc như cậu chỉ vì vẻ ngoài của cậu. Cậu có biết thế không?”
“Ai nhận tôi vào?”
“Nhà trường.”
“Không phải thế. Nhà trường không nhận tôi vào. Mà là bố cậu nhận tôi vào. Thầy Kijima ấy.”
Mũi tên của tôi đã trúng đích. Cái dáng mảnh mai của Kijima khẽ run rẩy và cậu ta lùi lại một bước.
“Bố cậu để mắt tới tôi. Sao không về nhà thử hỏi ông ấy xem? Có bố là thầy chủ nhiệm hẳn chẳng dễ dàng gì?”
Kijima đút hai tay vào túi quần và nhìn xuống đất, mắt cậu ta di chuyển hết chân này sang chân kia vẻ nôn nóng. Việc có chị gái không giống mình tẹo nào có thể ảnh hưởng tới hình ảnh của tôi nhưng đối với Kijima còn tệ hơn. Bố của cậu ta có thể bị mất tín nhiệm ở vị trí thầy chủ nhiệm và trở thành đối tượng của những chuyện ngồi lê đôi mách. Kijima sẽ mất mặt trong lớp học. Cả cậu ta và tôi sẽ phải đối diện với cùng một thảm họa. Kijima nghĩ một lúc rồi ngẩng đầu lên. Cuối cùng thì cũng tìm ra được một đòn phản công phù hợp, mặt cậu ta bùng lên vẻ thắng cuộc.
“Khắp nhà, chúng tôi có những bộ sưu tập bướm và côn trùng các loại vì bố tôi vốn là một nhà sinh vật học. Cũng không ngạc nhiên nếu ông ấy muốn thêm cậu vào bộ sưu tập. Cậu đúng là một sinh vật lạ.”
“Chắc ông ấy chả thèm cho cậu vào bộ sưu tập. Cậu hoàn toàn chả đáng được để ý tới.”
Tôi lại đánh trúng vào vết thương của Kijima. Khuôn mặt khôi ngô của cậu ta trở nên rúm ró rồi trắng bệch ra vì giận dữ.
“Mọi người đều nghĩ thế. Họ đều cho rằng tôi học hành chả ra gì.”
“Hẳn thế. Thế mới gọi tin đồn.”
“Thì ra cậu cũng là một đứa thích hóng hớt.”
“Cậu thì không? Không phải cậu là đứa chạy đi xem mặt chị tôi rồi quay trở lại với những người khác để chế nhạo tôi sao?”
Trông Kijima như đang cắt mắt lưới. Bản chất tôi không phải là đứa thích gây hấn, không giống như chị tôi. Nhưng vì một vài lý do tôi cảm thấy phải tấn công Kijima. Tại sao? Rất đơn giản. cậu ta ghét tôi y như chị tôi vậy. Và tôi cũng ghét cậu ta. Đây là lần đầu tiên tôi có cảm giác ấy. Đối với Kijima tôi không có chút ham muốn nào. Chỉ riêng điểm đó cũng đủ khiến Kijima trở nên khác biệt với tất cả những người đàn ông mà tôi từng biết. Có lẽ cậu ta là một người đồng tính. Mãi sau này tôi mới nghĩ tới giả thiết đó.
“Thế tại sao cậu lại ném trả thư cho tôi mà chưa hề mở ra đọc? Cậu nghĩ là tôi viết thư tỏ tình với cậu à? Không phải là cậu nghĩ tất cả đàn ông trên đời này đều chết mê chết mệt câu sao?”
“Không hề,” tôi nhún vai theo cái cách Johnson vẫn hay làm.
“Tôi biết thừa là cậu viết về điểm số bài kiểm tra của tôi.”
“Làm sao mà cậu đoán ra vậy?”
Tôi nghiêng đầu sang một bên và hét lên, “Vì tôi ghét cậu!”
Thật là vui khi nhập học vào cái trường này và chờ xem những chuyện hay ho gì sẽ xảy ra. Tôi khoan thai bước về phía cuối hành lanh, bỏ mặc Kijima đứng như chôn chân ở đó. Trong khi tôi nhẹ nhàng đi dọc theo hành lang những khuôn mặt hiếu kỳ xuất hiện rồi lùi lại phía sau. Mỗi cửa lớp tôi đi qua đều có những gương mặt thò ra vẻ soi mói.
“Tôi cũng ghét cậu.”
Kijima chạy theo đằng sau tôi. Tôi có thể nghe thấy tiếng cậu ta thở hổn hển sau lưng như một con quái vật. Tôi bực mình không thèm trả lời.
“Tôi chỉ hỏi cậu một câu nữa thôi. Cậu muốn gì? Ý tôi nói là ở cái trường này. Cậu tới đây để học? Để có thể tiêu khiển ở câu lạc bộ? Hay là cả hai?
Tôi đột ngột dừng lại và quay sang nhìn thẳng vào Kijima.
“Nào, thử đoán xem… tôi nghĩ rằng đó là vì sex.”
Kijima kinh ngạc nhìn tôi.
“Vậy là cậu thích làm chuyện đó.”
“Phải nói là rất thích.”
Kijima nhìn khắp mặt và người tôi. Như thể cậu ta vừa bắt gặp một động vật quý hiếm.
“Trong trường hợp đó cậu cần có một đối tác. Tôi có thể giúp cậu.”
Gì cơ? Tôi quay lại nhìn Kijima chòng chọc. Tôi thoáng nhìn thấy một chiếc áo phông ló ra ngay dưới cổ áo sơ mi trắng của cậu ta. Chiếc quần đồng phục màu xám của cậu ta được là phẳng phiu. Không hề thiếu sót tuy nhiên cậu ta vẫn có vẻ gì đó không tề chỉnh.
“Tôi sẽ là người quản lý cho cậu. Không, phải nói là đại lý cho cậu.”
Không phải là một ý tồi, tôi nghĩ. Đôi mắt đẹp của Kijima lấp lánh.
“Cậu vừa được chủ tịch câu lạc bộ hoạt náo viên đánh tiếng. Cậu sẽ nhận được lời mời từ các câu lạc bộ khác. Cậu quá nổi bật, cậu sẽ muốn trở thành một ngôi sao. Tôi cược là cậu chưa biết câu lạc bộ nào là phù hợp nhất. Nhưng tôi có thể hỏi cho cậu. Tôi có thể tìm ra những mối quan hệ mà cậu có thể thiếp lập ở mỗi câu lạc bộ.” Kijima quay lại nhìn đám học sinh đang túm tụm ở góc hành lang quan sát chúng tôi. “Hãy nhìn bọn họ mà xem. Mỗi người trong bọn họ đều là thành viên của câu lạc bộ nào đấy, trượt băng, khiêu vũ, thuyền buồm, chơi gôn. Tất cả bọn họ đều muốn có được sinh vật gợi cảm như cậu để chưng diện không chỉ cho bọn con trai ở trường trung học và đại học mà còn cho cả bọn con trai ở trường khác. Họ muốn tất cả mọi người biết rằng trường Q còn nổi tiếng vì nhan sắc. Họ đã nổi tiếng vì giàu có và thông minh. Họ chỉ còn thiếu mỗi sắc đẹp mà thôi.”
“Thế tôi nên tham gia vào câu lạc bộ nào?” tôi cắt ngang bài phát biểu của Kijima.
“Nếu sex là thứ cậu muốn thì cậu cần một câu lạc bộ phù hợp cho chuyện đó. Hoạt náo viên là câu lạc bộ hào nhoáng nhất nên tôi nghĩ đó cũng là chỗ tốt nhất. Với lại Nakanishi đã đã đích thân tới tuyển mộ thì cậu cũng khó mà từ chối cô ta được.”
Tôi không phản đối nữa. Trở thành một thứ đồ chơi vốn là định mệnh của tôi đấy thôi. Tuy nhiên tôi cũng muốn hỏi tại sao Kijima lại có hứng thú trong việc giúp đỡ tôi. “Cậu có nói là sẽ giúp tôi. Cậu muốn có lợi gì trong chuyện này?”
“Nếu là người quản lý của cậu tôi sẽ kiếm được sự tôn trọng.” Cậu ta cười nhăn nhở. “Chỉ còn chưa đầy nửa năm nữa tôi sẽ phải chuyển sang trường học cho nam giới. Các cuộc cạnh tranh sẽ càng khốc liệt hơn nữa. Chúng tôi sẽ phải cạnh tranh với đám học sinh từ bên ngoài mới vào. Không chỉ ở điểm số. Mọi chi tiết nhỏ nhặt nhất cũng không được thua kém. Nhưng tôi chắc rằng tôi sẽ có một vị trí hàng đầu. Biết sao không? Vì tôi có cậu. Cậu sẽ trở thành vũ khí của tôi. Tất cả bọn con trai ở trường trung học sẽ muốn có cậu. Các học sinh ở đây, cả nam lẫn nữ, đều nghĩ rằng cả thế giới nằm trong tay họ vì họ có tiền. Tôi sẽ là người thực hiện các giao dịch. Cậu nghĩ sao?”
Thật tình tôi cảm thấy ý kiến này không tồi chút nào. Tôi gật đầu.
“Được thôi. Thế cậu định lấy bao nhiêu?”
“Tôi sẽ lấy bốn mươi phần trăm. Có cao quá không?”
“Thế nào cũng được. Nhưng có một điều kiện. Cậu không bao giờ được gọi về nhà tôi.”
Kijima nhìn xuống đôi giày đồng phục mới tinh của tôi.
“Cậu sống với một người Mỹ đúng không? Tôi đoán rằng ông ta chả phải họ hàng gì.”
Tôi lắc đầu. Kijima lôi từ trong túi ra quyển sổ ghi chép.
“Tình nhân à?”
“Kiểu như vậy”
“Trông cậu chả giống chị cậu chút nào và cậu cũng không giống chị ấy. Cậu đúng là một người phức tạp.”
Kijima viết gì đó vào quyển sổ ghi chép của cậu ta rồi xé ra cho tôi một trang. “Hãy coi đây là cơ sở liên lạc của chúng ta. Đó là một quán cà phê ở Shibuya. Nhớ ghé qua đó sau giờ học.”
Và thế là Kijima trở thành tay dẫn khách đầu tiên của tôi. Kể cả sau khi cậu ta chuyển lên trường trung học nam sinh và tôi sang trường nữ sinh, cậu ta vẫn tiếp tục dẫn mối cho tôi với các học sinh trung học và sinh viên đại học khác. Kijima là một người rất có gu. Một lần cậu ta sắp xếp cho tôi vào buổi cắm trại huấn luyện qua đêm của đội tuyển rugby dựa trên yêu cầu đặc biệt của chủ tịch và phó chủ tịch câu lạc bộ. Lần khác cậu ta sắp xếp cho tôi với giáo viên phụ trách câu lạc bộ thuyền buồm. Tôi không chỉ ngủ với học sinh trong trường mà còn quan hệ với các sinh viên, nghiên cứu sinh và thậm chí giáo viên của các trường khác. Bất cứ ai, ở bất cứ đâu, những người đàn ông mà tôi gặp đều muốn qua đêm với ngôi sao hoạt náo viên trẻ đẹp. Về phần mình, Kijima luôn sắp đặt mọi chuyện một cách hoàn hảo để không xảy ra hậu quả đáng tiếc. Tôi tiếp tục cộng tác với Kijima cho tới khi có thể tách riêng ra một mình.
Ngày tôi và Kijima đi tới thỏa thuận hợp tác, chúng tôi mua Coca - Cola ở căng tin của trường rồi ra ngồi cạnh bể bơi để uống mừng. Đội bơi nghệ thuật mới được thành lập đang thực hành trong bể bơi dưới sự chỉ dẫn của một huấn luyện viên bên ngoài. Kijima nhìn những chiếc kẹp mũi bằng nhựa rồi phá ra cười.
“Huấn luyện viên là một người đã đạt huy chương Olympic. Cô ta đã lấy mười lăm ngàn yen cho một giờ dạy và cô ta có ba giờ một tuần. Thật không thể tin nổi. Nhưng chưa hết. Huấn luyện viên của câu lạc bộ gôn là một tay gôn chuyên nghiệp hàng đầu đã từng thi đấu ở giải Anh mở rộng. Tôi đoán là họ biết làm việc cho trường Q thì sau này xin con vào đây cũng dễ hơn.”
“Thế bố cậu thì sao? Ông ấy cũng có những khoản lợi nhuận tương tự chứ?”
“Ừ,” Kijima nói nhưng tránh cái nhìn của tôi. “Ông ấy có thỏa thuận ngầm về việc dạy thêm cho một nữ sinh ở trường trung học. Gia đình cô ta gửi tài xế tới đón ông ấy mỗi khi có giờ kèm. Họ trả ông ấy năm mươi nghìn yen cho hai tiếng làm gia sư. Chúng tôi đã dành số tiền đó cho kỳ nghỉ ở Hawaii. Tất cả các học sinh đều biết chuyện ấy.”
Tôi nhớ Kijima đã từng nói các học sinh ở trường này tin rằng họ có tể mua được mọi thứ. Chắc chắn tôi sẽ kiếm bộn tiền nếu hành nghề ở đây. Tôi nhìn lên bầu trời tháng Chín ở Tokyo nơi vẫn còn phảng phất hơi nóng của mùa hè. Bầu trời sương mù màu xám như bị bọc trong luồng khí thải nóng của đô thị.
Kijima uống hết lon coca rồi nhìn sang phía sân thể thao của trường trung học. Các nữ sinh vẫn quần sooc màu xanh hải quân đang đổ ra sân tập. Kijima vỗ vai tôi bảo, “Tôi sẽ chỉ cho cậu cái này hay lắm. Đi với tôi.”
“Gì vậy?”
“Giờ thể dục ở lớp chị cậu.”
“Tôi chả đi đâu. Tôi không muốn nói chuyện với chị ấy.”
“Đi nào. Chỉ nhìn thôi mà. Buồn cười lắm. Trong lớp chị cậu có rất nhiều nhân vật nổi tiếng.”
Một buổi tập thể dục nhịp điệu kỳ quái đang được triển khai. Một vị giám khảo hay gì đó đứng ra giữa sân và các sinh viên vây quanh thành vòng tròn như một điệu múa lễ hội mùa hè. Người giáo viên giơ chiếc trống lục lạc và đồng loạt giơ tay lên. Tôi sẽ không gọi đó là thể dục nhịp điệu nhưng cũng không thể gọi là khiêu vũ. Trông họ thật lố bịch. Có thể nói giống như họ đang thực hiện một điệu vũ dân gian kèm theo những bước nhảy phụ.
“Đây là bài thể dục nhịp điệu. Là niềm vui và niềm tự hào của sinh viên trường nữ sinh Q suốt nhiều thế hệ nên cậu cần quen với nó đi. Chả bao lâu nữa cậu sẽ làm được thôi. Bất cứ ai có tham vọng sẽ đều cố học để có thể thực hiện nó một cách nhuần nhuyễn.”
“Tham vọng. Để làm gì cơ?”
“Tham vọng để đạt được điểm cao. Cậu cần có điểm cao để vào đại học và người ta chọn vào học ở đây để có thể dễ dàng chuyển thẳng lên đại học Q. Nhưng mà chỉ học thôi thì chưa đủ. Trừ phi cậu là người xuất sắc nhất trong giờ thể dục nhịp điệu, nếu không thì điểm trung bình xếp hạng của cậu sẽ bị ảnh hưởng.”
Kijima trả lời với một cái thở dài như thể việc giải thích cho tôi là một gánh nặng. Cậu ta đứng mà không ngớt rung chân sốt ruột.
“Tham vọng của họ là một thứ vớ vẩn hay sao?”
“Thì phần lớn mọi người trên thế giới này không có cái diễm phúc được xinh đẹp như cậu. Nên họ phải dựa vào những thứ khác để tồn tại.
Tất cả cũng chỉ là một trận đấu để thử sức chịu đựng. Nếu có thể tiếp tục thì bạn sẽ giành được chiến những thứ mình muốn. Nhưng tôi thì không chịu được cái kiểu hành xác này. Nếu là tôi thì tôi bỏ cuộc từ lâu rồi. Tôi chả tin vào việc phải chịu đựng.
Tôi tự hỏi không hiểu chị gái tôi có phải là một người tham vọng hay không. Tôi nhìn chăm chú vào vòng tròn khiêu vũ. Chị tôi xuất hiện vài lần nhưng rồi không theo được các bước nhảy nên đã nhanh chóng bỏ cuộc. Những học sinh không theo kịp sẽ bị bỏ lại bên ngoài.
Chị gái tôi đang đứng khoanh tay trước ngực với vẻ thở ơ nhìn các học sinh khác đang tập trung vào việc nhảy đúng nhịp. Chị ấy đã cố tình nhảy sai để ra ngoài. Tôi có thể đọc được cái mánh ấy của chị tôi.
“Giờ thì chân ở nhịp thứ bảy và tay ở nhịp thứ mười hai.”
Chuyển động ngày càng trở nên phức tạp. Các nữ sinh phải lần lượt rời bỏ vòng tròn. Họ ngồi cạnh chị tôi nhìn những người còn lại. Chả bao lâu những người ngồi ngoai trở nên đông hơn những người trong cuộc.
“Nhìn xem, hai người này là một mất một còn đấy!” Kijma thì thào không giẩu nổi vẻ khinh bỉ trong giọng nói.
Chỉ còn lại hai nữ sinh. Họ đang tiếp tục bài thể dục quanh cô giáo. Mọi con mắt đều đổ dồn về phía họ. Ngay cả các học sinh cấp hai từ xa cũng quay ra nhìn. Kijima và tôi khẽ bước lại gần, rất cẩn thận để không bị chị tôi nhìn thấy.
“Chân ở nhịp số tám, tay ở nhịp số bảy”
Một trong hai nữ sinh có dáng vẻ nhẹ nhàng cân đối. Trông cô ta rất lanh lợi. Cô ta nhảy với một sự chính xác tuyệt vời như thể không hề phải suy nghĩ tới việc mình đang làm. Có vẻ như cô ta còn nhiều bài chưa tung ra
“Đó là Mitsuru. Cô ta là học sinh xuất sắc nhất trường. Lúc nào cô ta cũng giành chiến thắng. Ai cũng biết là cô ta đang để mắt tới trường Y.”
“Thế còn cô gái kia?”
Tôi chỉ vào cô gái gầy gò đang chuyển động giần giật như một con rối trên dây. Tóc của cô ta dày và nặng, biểu hiện trên khuôn mặt cô ta cũng như cái cách mà cô ta cử động cho thấy cô ta đã đi hết giới hạn của mình. Trông cô ta có vẻ đau đớn.
“Đó là Kazue Sato. Một học sinh mới. Cô ta muốn tham gia nhóm hoạt náo viên nhưng bị từ chối. Cô ta đã làm ầm lên vì chuyện đó.”
Cô gái gầy gò ấy bỗng nhìn về phía chúng tôi như nghe thấy những gì Kijima vừa nói. Khi trông thấy tôi cô ta sững lại như bị đóng băng. Tiếng vỗ tay vang lên từ chỗ những người xem. Mitsuru đã giành chiến thắng.